Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện Po

Chương 18


 


6.


Kim Chi Chi sau khi tỉnh rượu, nhớ lại những việc mình đã làm thì chỉ biết than trời trách đất rằng rượu chè đúng là hại người. 


Cô uất ức bảo đó là tại rượu, chứ bình thường mình ngoan hiền thế nào chẳng lẽ mọi người không biết sao?


Nhưng kết quả cô vẫn bị phạt cấm túc một tuần. 


Nhóm bạn thân ngày nào tan học cũng đứng ngoài trêu chọc khiến cô ủ rũ cúi đầu. 


Nhìn chúng nó đi ăn đồ ngon, uống trà sữa, làm bài tập khắp nơi đến tận tối mịt mới chịu về, còn mình thì chỉ biết bám vào hàng rào sắt nhìn theo như tội phạm đang cải tạo, cô thấy lòng đau như cắt.



Kim Chi Chi cảm giác mọi chuyện tối hôm đó cứ như một giấc mơ. 


Trong mơ có một anh chàng đẹp trai lồng lộng, cứ nghĩ đến là cô lại muốn ch** n**c miếng. 


Cho đến một ngày, chàng trai trong mộng ấy chủ động gọi điện cho cô.


Nhìn dãy số lạ, cô hồ nghi nhấc máy, tuôn một tràng: “Không mua nhà, không vay vốn, không tập gym, đã có giấy chứng nhận mãn hạn tù, xin hỏi anh có việc gì?”


Đối phương lặng đi một giây rồi hỏi ngược lại: “Tôi muốn hỏi xem bố mẹ em có mắng em không?”


Nghe giọng nói trầm ấm, giàu từ tính ấy, Kim Chi Chi cảm giác tim mình hẫng mất một nhịp. 


Cô nắm chặt điện thoại: “Anh là ai?”


“Hà Khiên Chu.”



7.


Người nhà họ Hà ở kinh thành vốn danh tiếng như sấm bên tai. 


Kim Chi Chi cẩn trọng đáp: “Tôi không có tiền để anh lừa đâu nhé.”


Hà Khiên Chu bật cười: “Vậy phải làm thế nào em mới tin tôi đây?”


“Bây giờ anh tới đây tìm tôi đi.”


Hắn cảm thấy mình cũng điên không nhẹ rồi. 


Hắn mua một con thú bông làm quà rồi lái xe thẳng đến nhà cô. 


Lúc hắn đến, người nhà cô đều chưa về, chỉ có người hầu ở nhà. 



Nhìn bộ dạng "trang điểm chín ép" của cô, hắn suýt chút nữa là bật cười thành tiếng.


Lần trước cô mặc váy công chúa trễ vai, có dải lụa trắng quấn quanh, đi giày vải trắng, hoàn toàn là phong cách ngoan hiền. 


Lần này chắc là lén trộm đồ của mẹ hoặc chị gái, mặc một chiếc váy ngắn quây ngực màu đen gợi cảm, tô son đỏ, dùng máy uốn tóc làm xoăn tít, lại còn xịt nước hoa nồng nặc. 


Dưới chân là đôi giày cao gót rõ ràng là hơi rộng so với chân cô.


Nhưng bất kể cô có "tự chà đạp" ngoại hình của mình thế nào, trông cô vẫn vô cùng linh động và đáng yêu. 


Lần này cô ra vẻ thành thục ưu nhã đến chết người, còn đòi bắt tay hắn: “Chào anh, Hà tiên sinh.”


Hắn gõ nhẹ vào đầu cô bảo: “Tôi vừa thấy xe của mẹ em dừng ở ven đường nói chuyện với người ta, chắc chỉ 5 phút nữa là bà ấy về đến nơi rồi.”


Mắt cô trợn tròn, lập tức chữa cháy: “A, tôi nhớ ra lát nữa mình còn phải đi học thêm. Anh cứ vào nhà ngồi chơi một lát, tôi lên lầu thay bộ đồ khác rồi xuống ngay.”



Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện Po
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện Po Truyện Ăn Nấm Độc Xong, Tôi Tưởng Mình Là Nữ Chính Trong Truyện Po Story Chương 18
10.0/10 từ 43 lượt.
loading...