Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 75: Hoàn chính văn
Nghe thấy lời của cục bột nhỏ, Phó Lận Chinh nheo mắt cười như không cười: "Phó Ngật Triều, con có ý gì? Bố đích thân xuống bếp phục vụ con, con còn chê bai tay nghề của bố hả? Mùi vị tệ đến thế sao?"
Tiểu gia hỏa lẳng lặng nhìn anh. Phó Lận Chinh cầm bát của mình lên nếm thử một miếng, im lặng vài giây, rồi bình tĩnh mở miệng: "Chẳng phải là cho ít đường đi một chút, muối lại lỡ tay cho nhiều hơn một chút thôi sao? Ăn vẫn ăn được mà. Ai chẳng có lúc sai sót, thỉnh thoảng phong độ thất thường cũng là chuyện bình thường thôi chứ?"
Cục bột nhỏ mím mím môi, nghiêm túc gật đầu: "Vâng ạ, giống như Hô Hô ấy, thỉnh thoảng nó cũng lỡ tè ra ngoài tấm lót, nhưng nó đã rất cố gắng rồi."
Phó Lận Chinh: "..." Lấy cái gì so sánh với anh thế này?
Phó Lận Chinh dùng nĩa cuộn mì, tiếp tục đút cho tiểu gia hỏa ăn, giọng điệu cà lơ phất phơ: "Năm xưa theo đuổi mẹ con, bố biết làm hơn ba mươi loại mì Ý đấy, hơn ba mươi loại, con có khái niệm đó không? Món nào món nấy đều là cực phẩm, mẹ con ăn xong bị bố làm cho thần hồn điên đảo luôn đấy, hiểu không?"
Mắt tiểu gia hỏa tròn xoe: "Mẹ bị ngất xỉu ạ? Thế có phải mẹ ăn xong bị trúng độc không bố?"
"..."
Phó Lận Chinh bất lực cười khẽ: "Là thần hồn điên đảo, không phải ngất xỉu, ý là rất thích, bị mê hoặc đến choáng váng ấy. Mẹ con cực kỳ thích mì Ý bố làm, bố cứ làm là mẹ lại thích hôn bố, không tin con đi hỏi mẹ xem."
Cục bột nhỏ mím môi.
Vậy khẩu vị của mẹ cũng đặc biệt thật đấy.
Cuối cùng cục bột nhỏ cũng miễn cưỡng bị đút hết một bát mì Ý. Ăn xong, theo thông lệ gọi video cho Dung Vi Nguyệt báo cáo tình hình, bé chớp đôi mắt long lanh nghiêm túc hỏi:
"Mẹ ơi, bố bảo ngày xưa mẹ đặc biệt thích ăn mì Ý bố làm, ăn xong còn hôn bố nữa, có thật không ạ?"
Đầu bên kia Dung Vi Nguyệt nghe vậy ngẩn ra, quay đầu nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh tiểu gia hỏa. Anh lười biếng nhướng mày nhìn cô: "Bé cưng, có không?"
Cô ngượng ngùng bật cười.
Cô đặc biệt thích ăn, ăn xong còn hôn anh bao giờ chứ...
Nhưng Dung Vi Nguyệt cũng không vạch trần người này trước mặt con, hùa theo nói: "Đúng rồi, bố làm mì Ý siêu lắm đấy. Sao tự nhiên con lại hỏi cái này, trưa nay bố làm mì Ý cho con à? Con thấy ngon không?"
Náo Náo ôm thú bông Capybara nhỏ, mím môi: "Không ngon ạ, con ăn sắp ngất xỉu luôn rồi."
Dung Vi Nguyệt bật cười thành tiếng. Phó Lận Chinh cúi đầu liếc bé: "Bố làm khó ăn đến thế à?"
Dung Vi Nguyệt cười cười: "Phó Lận Chinh, Náo Náo từ nhỏ nói thật là phải biểu dương, anh không được dạy con nói dối đâu nhé. Anh đây gọi là học bếp ba năm, trở về vẫn trình độ mẫu giáo."
Phó Lận Chinh dựa vào ghế sofa, cười lạnh một tiếng: "Được lắm, hai mẹ con em cứ ghét bỏ anh đi, sau này anh không làm nữa."
Dung Vi Nguyệt dỗ dành anh: "Đùa anh thôi, ai mà ghét bỏ anh chứ, em thích ăn cơm anh làm nhất. Náo Náo, bố vì chúng ta mà nỗ lực học nấu ăn lắm đấy, con xem bánh ngọt quýt xanh và bánh bông tuyết con thích ăn đều là bố làm, bố có phải rất lợi hại không?"
Náo Náo gật đầu thật mạnh. Dung Vi Nguyệt nói: "Con mau dỗ dành bố đi, bố sắp buồn rồi kìa."
Tiểu gia hỏa lập tức ôm lấy Phó Lận Chinh, giọng sữa làm nũng: "Bố ơi, bố làm ngon lắm ạ, bố đừng buồn nữa nha."
Mắt Dung Vi Nguyệt cong cong: "Đúng rồi, chồng em là giỏi nhất, phương diện nào cũng hoàn hảo, nấu ăn còn đặc biệt có năng khiếu, em đúng là tìm được một ông chồng tốt từ hồi cấp ba nhỉ."
Phó Lận Chinh nghe hai mẹ con kẻ tung người hứng, khóe môi không giữ được nụ cười, "Được rồi đấy hai người." Thật sự hết cách với hai vị tổ tông này.
Đợi tiểu gia hỏa chạy sang một bên chơi đồ chơi, Phó Lận Chinh kể lại cuộc đối thoại buổi trưa với con cho Dung Vi Nguyệt nghe, bất lực nói: "Em xem em sinh ra cái cây hài gì đây này."
Dung Vi Nguyệt chống cằm nhìn anh, cười tươi rói: "Thế chẳng phải di truyền từ anh sao, hồi nhỏ em đâu có tinh quái như thế. Hơn nữa anh biết làm hơn ba mươi loại mì Ý từ bao giờ vậy, đó chẳng phải đều là gói sốt sao?"
Dung Vi Nguyệt trêu chọc: "Thế em cũng chẳng ăn đến mức thần hồn điên đảo đâu, em ăn đến sợ luôn rồi, nhìn thấy anh là muốn trốn."
Phó Lận Chinh kéo dài giọng: "Dung Vi Nguyệt, em có thể có chút lương tâm được không? Lúc đó trù nghệ của ông đây kém như vậy, khó khăn lắm mới dụ dỗ được em về sống chung, muốn em ăn uống điều độ chút, lại sợ món anh tự nấu làm em ăn xong dọn đi ngay trong đêm, nên đành phải thay phiên các loại mì Ý, dứt khoát mua cả một tủ luôn."
Dung Vi Nguyệt mỉm cười nhìn anh, đôi mắt sáng ngời chứa chan tình yêu: "Sau này em biết dụng tâm của anh rồi mà. Mặc dù lúc đầu anh toàn dùng lý do 'tiện tay làm dư một phần', nhưng được anh vỗ béo em vẫn rất vui."
Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh phản chiếu hình bóng cô, giọng nói trầm thấp trêu chọc: "Ừ, phương diện nào cũng cho em ăn thật no, phải không?"
Nghe ra ẩn ý trong lời anh, cô đỏ mặt: "Phó Lận Chinh, anh nói chuyện có thể đừng lưu manh như vậy được không..."
Khóe môi anh nhếch lên nụ cười lười biếng bỡn cợt: "Được thôi, không nói, tối nay dùng hành động."
Cái người này...
Dung Vi Nguyệt bảo anh ban ngày ban mặt đứng đắn một chút, cười đùa vài câu, Phó Lận Chinh dỗ cô đi ngủ trưa, chiều tối sẽ đưa Náo Náo đến studio đón cô về nhà.
Cúp điện thoại, Phó Lận Chinh đi pha men vi sinh, sau đó đi tới trước cửa sổ sát đất. Anh đã chi cả triệu tệ tự tay cải tạo một khu trò chơi đua xe, trên tấm thảm mềm mại trải một vòng đường đua mini, đường đua, đèn tín hiệu, khu vực bảo dưỡng đều đầy đủ, gần như là mô phỏng tỷ lệ 1:1 đường đua F1 thực tế.
Tiểu gia hỏa đang ngồi trên thảm, tay cầm điều khiển, chăm chú điều khiển chiếc xe đua nhỏ màu đỏ chạy vòng quanh. Bé cực kỳ thích đua xe, bình thường Phó Lận Chinh cũng sẽ đưa bé đi huấn luyện, xem anh thi đấu. Ở phương diện này tiểu gia hỏa cực kỳ sùng bái bố, bố chính là tay đua lợi hại nhất trong lòng bé.
Phó Lận Chinh ngồi xuống, tiểu gia hỏa giọng sữa bĩu môi: "Bố ơi, xe con lái cứ bị lật mãi thôi."
"Có muốn bố dạy con không?"
Tiểu gia hỏa gật đầu như giã tỏi: "Muốn ạ!"
Phó Lận Chinh ôm bé vào lòng, tay nắm tay kiên nhẫn dạy bé thao tác. Cuối cùng chiếc xe thuận lợi chạy qua vạch đích, mắt tiểu gia hỏa sáng rực lên: "Oa, thành công rồi..."
Phó Lận Chinh nhướng mày, "Thế nào, bố con có lợi hại không?"
"Lợi hại ạ!"
Phó Lận Chinh lại chơi với bé một lúc, thấy thời gian cũng tàm tạm, cho bé uống men vi sinh rồi bế vào phòng nghỉ, đắp chăn cẩn thận cho bé: "Ngoan ngoãn ngủ đi, bố phải họp ở bên ngoài."
Cục bột nhỏ ngoan ngoãn cho tay vào trong chăn: "Vâng ạ..."
Phó Lận Chinh đóng cửa lại, ngồi vào bàn làm việc. Một lát sau cuộc họp thoại xuyên quốc gia bắt đầu, hàng chục quản lý cấp cao và giám đốc chi nhánh trong và ngoài nước tề tựu. Phó Lận Chinh phát biểu, tiếng Anh trầm thấp lưu loát, ngón tay lướt trên bàn phím và các báo cáo, thần sắc tập trung nghiêm túc, mỗi một quyết sách đưa ra đều chuẩn xác và quyết đoán.
Những gì bàn luận đều là dự án hàng trăm triệu, Phó Lận Chinh vẫn ung dung tự tại, mang theo khí trường của người đứng trên cao bẩm sinh.
Mọi người chăm chú lắng nghe ghi chép, Phó Lận Chinh đang nói, nhưng một lát sau, cửa phòng nghỉ bị đẩy ra ——
Một chú chim cánh cụt nhỏ mềm mại thơm mùi sữa bước ra.
Cục bột nhỏ mặc bộ đồ ngủ hình chim cánh cụt, trong lòng ôm Capybara, khuôn mặt mềm mịn như bánh nếp. Nhìn thấy bố, bé đi tới nằm bò lên đùi anh, ngẩng đầu dùng giọng sữa non nớt nói: "Bố ơi, con ở một mình sợ lắm, bố ôm con ngủ được không ạ?"
Các nhân viên ở đầu bên kia nghe thấy giọng nói này đều ngẩn ra.
... Là con trai của Phó tổng sao?!! A a a cứu mạng, giọng nói của cục bột sữa sao lại đáng yêu thế này!!
Giọng nói của Phó Lận Chinh khựng lại, khẽ ho một tiếng bế tiểu gia hỏa vào lòng, dịu dàng nói: "Con ra sofa ngủ được không? Bố ở đây cũng có thể ở cùng con mà."
Cục bột nhỏ nằm bò trên vai anh, "Bố không thể ôm con ngủ sao? Con thích ngủ trong lòng bố cơ."
Người đàn ông bất lực cười khẽ: "Bố đang họp."
"Nhưng lúc bố họp, bố cũng toàn ôm mẹ hôn hôn, không cho mẹ đi, còn dỗ mẹ ngủ mà."
Phó Lận Chinh: "..."
Trong cuộc họp, các nhân viên nghe thấy lời này không nhịn được cười, kích động thầm kinh ngạc:
Hóa ra Phó tổng bám vợ thế cơ à! Ai có thể tưởng tượng được vẻ ngoài lạnh lùng khi họp, thực tế tắt mic đi là đè người ta lên bàn làm việc hôn chứ, đúng là tương phản quá lớn!
Náo Náo công khai vạch trần ông bố già ha ha ha, xem ra bình thường không ít lần nhìn thấy bố mẹ ân ái ngọt ngào.
Lần trước là phu nhân tổng tài muốn Phó tổng dỗ ngủ, giờ là con trai, không hổ là mẹ con, Phó tổng sao mà đỡ nổi?
Phó Lận Chinh bất lực nhếch môi, đành phải ôm lấy tiểu gia hỏa, dỗ dành: "Vậy con ngủ ngoan nhé, không được làm ồn."
"Vâng ạ, bố ngủ ngon..."
Phó Lận Chinh lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người tiểu gia hỏa, ôm bé vững vàng trong lòng, nhàn nhạt nhếch môi nói với mọi người trong cuộc họp: "Xin lỗi, con trai tôi sang tìm tôi, làm chậm trễ chút thời gian."
Mọi người cười cười. Phó tổng yêu vợ thương con ai ai cũng biết, sớm đã không còn thấy lạ nữa.
Cuộc họp kết thúc, Phó Lận Chinh suốt quá trình đều ôm cục bột nhỏ đang ngủ say, thần sắc không đổi tiếp tục nói chuyện. Tiểu gia hỏa ngủ ngon lành, hơi thở nhẹ nhàng mềm mại. Người đàn ông thỉnh thoảng rũ mắt nhìn khuôn mặt ngủ say mềm mũm mĩm cực kỳ giống Dung Vi Nguyệt của bé, ánh mắt bất giác trở nên dịu dàng, không kìm được đưa tay nhẹ nhàng v**t v* má con.
Cuộc họp hai tiếng đồng hồ, anh không hề cử động, tiểu gia hỏa cũng an ổn ngủ suốt hai tiếng.
Khi cuộc họp sắp kết thúc, cục bột nhỏ cũng tỉnh dậy, dang rộng cánh tay ôm lấy Phó Lận Chinh, giọng sữa thì thầm: "Bố ơi, con đói, con muốn uống sữa..."
Phó Lận Chinh xoa đầu con, "Được."
Các nhân viên nghe thấy câu này, bị sự đáng yêu làm cho ngất ngây: Phó tổng giây trước xử lý vụ thu mua ba trăm triệu, giây sau ngoan ngoãn đi pha sữa cho con trai, tương phản lớn quá ha ha ha.
Phó tổng có giỏi giang cỡ nào thì sao, vẫn là một nhân viên pha sữa, đây là nô lệ của con trai ha ha ha ha.
Cúp điện thoại, người đàn ông đứng dậy đi pha sữa bột, tiểu gia hỏa ôm Capybara đứng bên cạnh giám sát. Phó Lận Chinh pha xong đưa cho tiểu gia hỏa đang nhìn chằm chằm, bất lực nhếch môi: "Uống đi, thiếu gia Phó."
Tiểu gia hỏa ngọt ngào ôm lấy bình sữa, hạnh phúc m*t chùn chụt.
Nào là đút cơm, nào là dỗ ngủ, nào là pha sữa, đây chính là cuộc sống chăm con thường ngày của Phó Lận Chinh.
Buổi tối, sau khi dỗ tiểu gia hỏa ngủ xong, Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt trở về phòng. Phó Lận Chinh kể lại chuyện xảy ra hôm nay, trêu chọc: "Một lớn một nhỏ, cứ thích ngủ trong lòng anh, sao ai cũng bám anh thế hả?"
Đôi mắt cười của Dung Vi Nguyệt phản chiếu hình bóng anh: "Thế chẳng phải vì bọn em đều rất yêu anh sao."
Dung Vi Nguyệt chui vào lòng anh: "Em phát hiện khả năng quan sát của Náo Náo mạnh thật đấy, bình thường chúng ta cư xử với nhau thế nào con đều ghi nhớ trong lòng."
"Từ nhỏ nó chẳng tinh quái thế còn gì? Em gọi anh là chó nó cũng nhớ được."
Dung Vi Nguyệt cười: "Cho nên sau này trước mặt con chúng ta phải chú ý một chút, nhất là anh, không được làm bậy..."
Người đàn ông nhướng mày: "Thế nào gọi là làm bậy hả?"
"Ví dụ như không được cứ dính lấy em đòi hôn, anh không nghe Náo Náo đều nhớ hết à, phải chú ý chừng mực..."
"Anh dính lấy vợ anh mà còn phải chú ý chừng mực? Đây là để nó từ nhỏ đã biết bố mẹ nó tình cảm tốt."
Đầu ngón tay Phó Lận Chinh mân mê chiếc cúc sườn xám thêu xương của cô, hơi thở rơi bên tai cô: "Bé cưng, chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh không thể nào giữ khoảng cách với em được."
Bức tranh như tuyết dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ, má phấn ửng hồng. Vòng eo liễu yếu ớt của Dung Vi Nguyệt bị khóa chặt hơn, bánh Soufflé tan chảy trong nụ hôn.
"Thước dạy học" cứ liên tục tiến tới chào hỏi, tim người phụ nữ đập như trống dồn, thân mình như lá liễu khẽ đung đưa trong gió, mắng anh lưu manh: "Phó Lận Chinh, anh đâu chỉ là không muốn giữ khoảng cách, anh là muốn khoảng cách âm..."
Người đàn ông cười: "Đúng vậy, ông đây từ sớm đã muốn khoảng cách âm với em rồi, ai bảo em đáng yêu như thế."
Lúc đó anh đã từng tưởng tượng, cô nhỏ nhắn như mèo con vậy, đến lúc thật sự làm chắc chắn sẽ vừa nũng nịu vừa khóc, cần phải thích ứng, nhưng sau khi thích ứng rồi, anh sẽ cho cô niềm vui sướng bùng nổ.
Vành tai Dung Vi Nguyệt đỏ bừng, "Cảm nhận được rồi, lúc trước mỗi lần anh ôm em đều rất cộm, mùa đông mặc dày đến mấy cũng không có tác dụng..."
Phó Lận Chinh cười trầm thấp, hơi thở quấn lấy hơi thở của cô, lời nói cực kỳ hư hỏng: "Thế này gọi là cảm nhận được rồi á? Vậy em còn chưa biết thời gian đó ông đây đã mơ bao nhiêu giấc mơ về em đâu, rất nhiều lần sáng dậy quần trong đều là bản đồ thế giới."
Nam sinh cấp ba mười tám tuổi sức khỏe dồi dào lại tập luyện thường xuyên, ý niệm về phương diện đó mãnh liệt thế nào không cần phải nói, trên người đều là hỏa khí, huống chi là đối mặt với cô gái mình thích. Phó Lận Chinh lúc đó đã biết, bất kể là khi nào "ăn" sạch cô, với cơn nghiện của anh, từ nay về sau chắc chắn sẽ là tần suất cao không thể vãn hồi.
Ai ngờ đâu, thỏ con sau khi thi đại học xong lại chủ động chui vào hang sói, anh đương nhiên giống như phát điên.
Dung Vi Nguyệt nghe mà vành tai nóng bừng, cảm thấy người này xấu xa thấu xương, nhưng cô lại cứ thích cái sự xấu xa này của anh.
Trong phòng bước vào giữa hạ, sườn xám đã rơi xuống thảm. Người phụ nữ co ro trong lòng anh, bị lòng bàn tay nóng hổi đầy vết chai và nụ hôn của anh làm cho run rẩy, ánh mắt như hồ nước mùa thu bị gió thổi gợn sóng. Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh như mực, giọng khàn khàn: "Muốn tắm hay là làm trực tiếp luôn, hửm?"
Dung Vi Nguyệt khẽ cắn môi: "Tắm... tắm trước đã, hôm nay em đổ mồ hôi, bẩn..."
"Bẩn chỗ nào."
Phó Lận Chinh chỉ cảm thấy mèo con của anh rất thơm, chỗ nào cũng thơm.
Anh đứng dậy, vẫn bế cô lên.
Dung Vi Nguyệt vội vàng ôm lấy cổ anh. Cô chỉ bằng một nửa thân hình anh nép vào lòng anh, trắng đến phát sáng. Eo chó đực của Phó Lận Chinh rãnh lưng rõ ràng, đường nhân ngư biến mất trong chiếc quần tây đen, khóa thắt lưng lỏng lẻo rũ xuống, vừa ngông cuồng vừa tràn đầy vẻ quyến rũ hư hỏng.
Phó Lận Chinh đi tới bên giường, mở ngăn kéo lấy ra một hộp nhỏ, đưa ra một phương án thỏa hiệp: "Vậy thì trực tiếp làm trong phòng tắm."
Một lát sau, từ phòng tắm đi ra, Phó Lận Chinh bế mèo con quấn khăn tắm đặt lên bồn rửa mặt, nụ hôn sôi trào ập tới. Mèo con cũng không nhịn được vòng tay ôm cổ chủ nhân.
Nụ hôn của Phó Lận Chinh như muốn hái sao trên trời. Dung Vi Nguyệt ngửa ra sau, đuôi mắt ửng đỏ, anh than thở: "Bé cưng, em thật sự ngọt quá..."
Tất cả món tráng miệng trên thế giới này đều không ngọt bằng cô.
Hồi lâu sau cô bị anh ôm chặt, Dung Vi Nguyệt thấy anh đi lấy áo mưa, cô mềm giọng gọi anh lại: "Chồng ơi, không dùng được không?"
Phó Lận Chinh khựng lại, "Hả? Không muốn đeo?"
"Dạ..."
Hơi thở anh nặng nề, nhếch môi cười, lòng bàn tay v**t v* má cô: "Thích anh chơi trần đến thế à?"
Cô v**t v* hình xăm mặt trăng trước ngực anh, "Anh không thích sao?"
"Em cảm thấy ông đây có thể không thích?" Phó Lận Chinh khàn giọng giữ bình tĩnh nói, "Mấy ngày nay tuy là ngày an toàn, nhưng vẫn sẽ nguy hiểm, vẫn phải đeo."
Cô bĩu môi: "Nhưng em cứ muốn nguy hiểm đấy?"
Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh khẽ động. Cô ngước mắt nhìn anh, lúm đồng tiền tràn đầy ý cười: "A Chinh, chúng ta có thêm một đứa con nữa, được không?"
Trái tim người đàn ông chấn động, "Em nói cái gì..."
"Em muốn cùng anh có thêm một em bé nữa, anh không muốn sao..."
Lồng ngực Phó Lận Chinh nóng rực, không kìm được cúi đầu hôn cô, giọng nói khàn đặc tràn ra từ kẽ môi: "Với em sao anh có thể không muốn."
Nhưng từ sau khi Náo Náo ra đời, Phó Lận Chinh quả thực không có ý định sinh con thứ hai. Anh xót cô nhóc mang thai quá vất vả, không muốn cô phải trải qua một lần nữa. Đối với anh, có Náo Náo có cô đã đủ viên mãn rồi, cho nên những chuyện này anh cũng chưa bao giờ nhắc tới với cô, nhưng không ngờ cô lại có suy nghĩ này.
"Bé cưng, mang thai rất vất vả, lúc trước em đã chịu rất nhiều khổ sở rồi."
Dung Vi Nguyệt mỉm cười nhìn anh: "Là vất vả, nhưng có Náo Náo, em cảm thấy rất xứng đáng mà. Anh xem Âm Âm và Hạ Hành Dữ sinh đôi, bầu bạn với nhau tốt biết bao, Náo Náo thỉnh thoảng cũng nói chơi một mình buồn."
"Lần trước mang thai, anh và bố mẹ đều chăm sóc em rất tốt, em cũng hồi phục rất tốt. Chăm con đều là anh chăm, em nhàn lắm luôn."
Khoảng thời gian đó đối với Dung Vi Nguyệt không phải là bóng ma tâm lý, mà là một hồi ức ngọt ngào trân quý. Bởi vì Phó Lận Chinh đủ yêu cô, gánh vác rất nhiều trách nhiệm của người chồng người cha, cho nên cô một chút cũng không sợ mang thai. Hơn nữa với tiềm lực kinh tế của họ, nuôi thêm bao nhiêu đứa con cũng dư dả.
Lồng ngực Phó Lận Chinh nóng lên, nhìn thẳng vào cô:
"Thật sự nghĩ kỹ rồi?"
"Vâng, biết đâu sinh một cô con gái, còn có thể hoàn thành giấc mộng con gái của anh nữa đấy."
Anh cười: "Con gái bây giờ anh không dám mơ tưởng nữa rồi, trai hay gái đều tốt, miễn là con của chúng ta đều tốt cả."
Tình yêu tràn đầy của Phó Lận Chinh ập tới ngập trời, hơi thở thiêu đốt: "Bé cưng, anh sẽ nỗ lực để em sớm mang thai."
Cái người này, bây giờ đổi thành anh vội vàng rồi...
Phó Lận Chinh không thua kém mấy năm trước, mượn cớ muốn có em bé, đem đến cho cô niềm vui sướng tột cùng.
Cô ôm lấy anh, giống như ngồi tàu hải tặc vậy, đầu óc như đang giã một cối bánh dày, giọng nói nũng nịu yếu ớt mang theo tiếng khóc: "Cún con của em lợi hại quá, sao có thể lợi hại như thế chứ..."
Nghe thấy lời cô nói, Phó Lận Chinh đều bị chọc cho phát điên.
Mãi cho đến khi chân trời hửng sáng, Phó Lận Chinh bế cô đi tắm rửa, mở cửa sổ, gió thổi tan đi sự ngọt ngấy trong phòng.
Mèo con đã mệt đến mức ngủ say trong lòng anh. Cũng may hôm nay là cuối tuần, hơn chín giờ Phó Lận Chinh tỉnh dậy vệ sinh cá nhân xong bước ra khỏi phòng ngủ. Trong phòng khách, tiểu gia hỏa đang được dì giúp việc chơi cùng xem sách tranh nghe thấy tiếng động, lập tức chạy bạch bạch bạch tới.
"Bố..."
Phó Lận Chinh bế con lên, nhướng mày: "Ăn sáng chưa?"
"Ăn rồi ạ, con ăn một cái bánh bao hạt óc chó, còn có trứng, còn có một cốc sữa đậu nành..."
"Ngoan thế."
Tiểu gia hỏa ôm lấy anh, ngó đầu nhìn vào trong phòng, "Mẹ đâu ạ? Sao mẹ vẫn chưa dậy?"
Phó Lận Chinh đóng cửa lại, "Mẹ ngủ muộn quá, vẫn đang nghỉ ngơi, con không được làm ồn mẹ."
Tiểu gia hỏa vẫn chưa biết bố mẹ đang nỗ lực tạo em trai em gái cho mình, kiêu ngạo nói: "Mẹ ngủ nướng, hôm nay con không ngủ nướng đâu nhé, con ngoan hơn mẹ."
Phó Lận Chinh nhếch môi xoa đầu con, "Náo Náo rất ngoan, nhưng mẹ là người lớn, có thể ngủ nướng. Lát nữa mẹ dậy con đi pha cho mẹ cốc nước mật ong được không?"
Tiểu gia hỏa gật đầu, giọng sữa non nớt nói: "Được ạ, con sẽ chăm sóc em bé."
Phó Lận Chinh cười cà lơ phất phơ: "Con còn biết em bé là gì cơ à? Mẹ là em bé của bố, không phải của con."
"Mẹ là em bé nhỏ, con cũng là em bé nhỏ," Tiểu gia hỏa lắc la lắc lư cái đầu, "Con và mẹ đều là em bé của bố, đúng không ạ?"
Ý cười của Phó Lận Chinh càng sâu hơn: "Ừ."
Một lớn một nhỏ, chính là bảo vật trân quý nhất đời này của anh.
Cuộc sống chuẩn bị mang thai của Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt lại được đưa vào lịch trình. Nhưng chưa được mấy ngày, Phó Lận Chinh đột xuất phải đi công tác nước ngoài hơn nửa tháng để xử lý công việc. Về việc này hai người cũng không vội, con thứ hai chủ yếu là tùy duyên hơn.
Chỉ là họ không ngờ rằng, niềm hạnh phúc này đến nhanh hơn tưởng tượng.
Nửa tháng sau, Phó Lận Chinh trở lại Bắc Kinh, chuyến bay hạ cánh vào ban đêm. Về đến nhà Náo Náo nhìn thấy anh cứ dính lấy gọi bố ơi bố à. Phó Lận Chinh khó khăn lắm mới dỗ ngủ được thằng nhóc con này, sau đó lập tức bế Dung Vi Nguyệt về phòng.
Ấn cô nhóc lên cửa, đặt xuống nụ hôn cuồng nhiệt. Dung Vi Nguyệt nhìn đôi mắt đen đỏ rực nóng bỏng của anh, thẹn thùng:
"Phó Lận Chinh, sao anh gấp gáp thế..."
"Em nói xem?"
Xa cô nửa tháng, anh cảm thấy một ngày dài như một năm.
Bế cô vào trong, ngã xuống giường êm ái, Phó Lận Chinh nghiêng người đè xuống. Cô mặt đỏ như hoa đào thì thầm: "Phó Lận Chinh, không được..."
"Tại sao không được?"
Nhẫn cưới của anh chạm vào, hư hỏng trêu chọc: "Em đều thành ra thế này rồi, còn bảo không được sao?"
Vành tai cô đỏ như tôm luộc, giọng nói mềm nhũn: "Bảo bảo vẫn còn ở đây mà..."
"Náo Náo anh dỗ ngủ rồi, tối nay nó sẽ không sang tìm chúng ta đâu."
"Em không nói Náo Náo..."
Dung Vi Nguyệt cầm tay Phó Lận Chinh đặt lên bụng dưới của mình, cuối cùng không nhịn được nói ra niềm vui bất ngờ đang che giấu: "Em nói là em bé nhỏ ở trong này."
? ?
Phó Lận Chinh sững sờ, trong đầu nổ tung pháo hoa: "Có rồi?"
"Vâng... Sáng nay em dùng que thử thai thấy hai vạch, sau đó tự đi bệnh viện kiểm tra rồi. Phiếu kết quả ở trong tủ đầu giường," Dung Vi Nguyệt nhìn anh, đôi mắt hổ phách cong thành vầng trăng khuyết, "A Chinh, em cũng không ngờ lại nhanh như vậy."
Phó Lận Chinh lập tức mở ngăn kéo, lấy phiếu kết quả ra, bên trên hiển thị Dung Vi Nguyệt đã mang thai năm tuần. Trái tim anh nổ tung pháo hoa, Dung Vi Nguyệt cong mắt: "Xác suất lớn là giống như hồi mang thai Náo Náo, đêm đầu tiên chúng ta không dùng biện pháp là trúng thưởng luôn rồi."
Phó Lận Chinh ôm cô vào lòng, khóe môi phóng túng ngông nghênh: "Ông đây lợi hại thế cơ à, ngày an toàn cũng có thể làm em có thai?"
Cô đỏ mặt, "Vâng, bác sĩ cũng nói em là tạng người dễ thụ thai..."
Mấy năm nay cơ thể cô được nuôi dưỡng rất tốt, trong báo cáo các chỉ số nội tiết tố đều cực kỳ ổn định, xác suất mang thai rất lớn.
Cộng thêm sức khỏe Phó Lận Chinh tốt, t*nh tr*ng sống khỏe, tồn tại trong cơ thể cô mấy ngày, đúng lúc gặp kỳ rụng trứng của cô đến sớm, hạt giống nhỏ liền gieo mầm thành công.
Phó Lận Chinh lười biếng nhếch môi: "Lúc trước ông đây nói thế nào? Hai đứa mình sức khỏe đều tốt, nếu ông đây không đeo, em bây giờ chắc sinh xong đứa thứ ba rồi."
Cả hai lần đều một phát ăn ngay, xác suất này quá lớn, điều này chứng tỏ bình thường không có cái "áo mưa" nào là dùng phí cả.
Dung Vi Nguyệt ngượng ngùng cong mắt, dựa vào lòng anh, vẫn cảm thấy rất vui vẻ:
"A Chinh, chúng ta may mắn thật đấy. Mùa hè ba năm trước em mang thai Náo Náo, mùa đông năm nay, chúng ta lại đón chào em bé thứ hai rồi."
Phó Lận Chinh chăm chú nhìn cô, lồng ngực nóng hổi mềm mại: "Lúc trước hồi cấp ba theo đuổi em, anh cũng không dám nghĩ tương lai chúng ta sẽ có hai đứa con."
Cô nhóc cong môi: "Đúng thế, em ghét anh lắm, cứ quấn lấy em mãi."
Phó Lận Chinh cười sờ mặt cô, "Ghét thì sao nào, chẳng phải vẫn sinh con với ông đây sao?"
"Cún hư..."
Hơi thở của cô bị nụ hôn của anh chặn lại. Người đàn ông truyền sang tất cả tình yêu, đầu tim cô mềm nhũn, ngọt ngào ôm lấy anh.
Không có sự hoảng hốt và bỡ ngỡ như lần đầu tiên, đối với sinh linh bé nhỏ này, hai người càng nhiều hơn là niềm vui và sự mong chờ.
Ngày hôm sau Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt báo tin này cho Náo Náo. Náo Náo trố mắt tò mò: "Trong bụng mẹ có em bé ạ?"
Phó Lận Chinh cười: "Đúng rồi, có muốn sờ thử không?"
Phó Lận Chinh dẫn bàn tay nhỏ xíu của bé chạm vào bụng dưới Dung Vi Nguyệt. Náo Náo ngây ngô hỏi: "Em bé to chừng nào ạ? Con chẳng sờ thấy gì cả."
Dung Vi Nguyệt: "Bây giờ còn nhỏ xíu à, giống như hạt lạc vậy, em bé phải từ từ lớn lên. Lúc trước Náo Náo ở trong bụng mẹ cũng lớn lên từ hạt lạc nhỏ đấy."
Tiểu gia hỏa nghe mà mắt sáng rực. Phó Lận Chinh dịu dàng nói: "Sau này Náo Náo là anh trai rồi, đợi em bé sinh ra là có thể chơi cùng con, con có thích không?"
Tiểu gia hỏa gật đầu như giã tỏi, cực kỳ vui vẻ: "Thích ạ."
Dung Vi Nguyệt cười: "Vậy Náo Náo muốn em trai hay em gái?"
Tiểu gia hỏa nghiêng đầu: "Muốn... em gái."
Cô cười nhìn sang Phó Lận Chinh: "Chồng à, sao anh không đoán xem lần này là con gái hay con trai? Anh chẳng phải bảo giác quan thứ sáu của anh chuẩn lắm sao?"
"..."
Phó Lận Chinh: "Lần này anh không đoán nữa, trai gái đều tốt."
Lần trước tự tin tràn đầy rồi bị lật xe khiến mọi người cười chê, lần này anh khôn ra rồi. Dù sao cho dù không phải công chúa nhỏ, có thêm một tiểu ma vương nữa anh cũng ứng phó được.
Dung Vi Nguyệt cười ngọt ngào: "Ừ, trai gái đều tốt. Náo Náo, lúc trước con sinh ra, bố con còn khóc đấy."
Náo Náo: ?
Phó Lận Chinh bất lực cười dùng ánh mắt liếc cô: Náo Náo đang ở đây, lời này có thể nói lung tung sao?
Cục bột nhỏ ngây ngô hỏi: "Bố ơi, con sinh ra sao bố lại khóc ạ? Bố buồn lắm sao?"
Phó Lận Chinh khẽ ho một tiếng, bế cục bột nhỏ vào lòng, sắp xếp ngôn từ: "Bố lúc đó là vui đến phát khóc, không phải buồn."
"Vui đến phát khóc là gì ạ?"
"Vui đến phát khóc, ý là một người vui quá. Bố gặp được Náo Náo nên rất vui."
Náo Náo cười ngọt ngào, giọng sữa làm nũng: "Náo Náo gặp được bố mẹ cũng rất vui ạ."
Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt nghe câu này tim đều tan chảy, mỗi người hôn một cái lên má bé.
Náo Náo thực sự là em bé thiên thần của họ.
Một lát sau tiểu gia hỏa chạy đi chơi xe đua. Phó Lận Chinh ôm lấy Dung Vi Nguyệt, thấp giọng nói: "Vừa nãy nghe Náo Náo nói, anh có chút áy náy. Thật ra lúc em mang thai lần đầu anh quả thực hy vọng là con gái hơn, cho nên khi biết là con trai lúc đầu có chút hụt hẫng nhỏ, nhưng bây giờ anh vô cùng may mắn vì ông trời đã đưa Náo Náo đến bên cạnh chúng ta."
Dung Vi Nguyệt gật đầu dịu dàng nói: "Em hiểu mà, em biết anh mong chờ con gái hơn. Nhưng Náo Náo vừa sinh ra anh quan tâm hơn bất kỳ ai, thay bỉm tắm rửa tiêm phòng những việc đó đều là anh làm, công việc bận rộn đến đâu anh cũng dành thời gian chơi với con. Náo Náo bám anh như vậy, chính là vì biết anh rất yêu con."
Phó Lận Chinh đã dùng vô số hành động chứng minh, anh là một người cha tốt xứng đáng.
Phó Lận Chinh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Cho nên lần này bất kể là em trai hay em gái, anh đều sẽ yêu thương như nhau, cũng nhất định sẽ không lơ là Náo Náo."
Dung Vi Nguyệt gật đầu, ấm áp dựa vào lòng anh: "A Chinh, có anh thật tốt, nhà mình có anh thật tốt."
Gia đình bốn người tương lai của họ, nhất định sẽ tràn ngập thật nhiều thật nhiều tình yêu.
Rất nhanh, chuyện Dung Vi Nguyệt mang thai cũng báo cho hai bên gia đình. Mọi người vui mừng khôn xiết, cũng không ngờ tin vui đến nhanh như vậy, vẫn giống như lần đầu tiên đến nhà thăm hỏi.
Nghê Âm và Hạ Hành Dữ cũng đưa cặp song sinh Lười Biếng (Lại Lại) và Giác Giác (Giác Giác) đến. Hai nhóc con mềm mại vây quanh Dung Vi Nguyệt, tò mò hỏi: "Mợ ơi, trong bụng mợ là em trai hay em gái thế ạ?"
Phó Lận Chinh nhếch môi, "Hai đứa thích em trai hay em gái?"
Lại Lại cười khanh khách: "Em gái, vì em gái đáng yêu..."
Giác Giác vỗ tay phụ họa: "Em gái có thể tết tóc nhỏ cho em ấy, đáng yêu nhất luôn."
Mọi người cười, ông cụ Phó trêu chọc: "Hai đứa nhỏ này ngày nào cũng mong có em gái, còn cứ hỏi Âm Âm bao giờ có em gái. Lần này thì tốt rồi, hy vọng của chúng nó gửi gắm hết vào cái thai này của Nguyệt Nguyệt đấy."
Phó Lận Chinh cười xoa đầu hai đứa: "Vậy nếu là em gái, hai đứa cũng phải thể hiện chút chứ, định tặng quà gì cho em gái nào?"
Lại Lại giọng sữa nói: "Cháu cho em gái tất cả kẹo và thú bông của cháu."
Giác Giác không cam lòng yếu thế: "Vậy cháu cho em gái hết tiền lì xì!"
Lại Lại chớp mắt hỏi Phó Lận Chinh: "Cậu ơi, cháu lớn lên có thể lấy em gái không? Ngày nào cháu cũng học nấu ăn với bố, bố bảo lớn lên biết nấu cơm mới lấy được vợ, cháu biết nấu cơm nha."
Giác Giác cũng gật đầu: "Cháu cũng muốn lấy em gái, cháu cũng biết nấu cơm!"
Mọi người bị hai bé con chọc cho cười nghiêng ngả. Hạ Hành Dữ dịu dàng cười: "Đó là em gái họ, không thể lấy, nhưng cho kẹo và tiền lì xì thì được."
Mọi người tự nhiên đều mong chờ lần này đón chào một bé gái, đó tuyệt đối sẽ là công chúa nhỏ được cả mấy nhà cưng chiều lên trời. Dung Vi Nguyệt cười: "Anh em cũng tốt mà, giống A Chinh và Âm Âm, hoặc giống Đường Đường và Hạ Tư Lễ."
Nghê Âm khoác tay Dung Vi Nguyệt, lên án: "Chị dâu, chăm sóc cái gì chứ, anh em hồi bé toàn bắt nạt em, xấu tính lắm!"
Nghê Ánh Chi cười cười: "A Chinh hồi bé thích trêu chọc Âm Âm nhất, lần nào Âm Âm cũng khóc lóc chạy đến tìm mẹ, đau đầu với hai anh em nó lắm."
Phó Lận Chinh cười lười biếng, "Ai bảo em gái là để chăm sóc, chính là để bắt nạt đấy."
"Chị dâu, chị xem anh ấy quá đáng chưa kìa!!"
Dung Vi Nguyệt cười bảo sẽ giúp cô dạy dỗ lại anh, Nghê Âm xoa mặt Náo Náo: "Náo Náo, cô nói với con nhé, nếu trong bụng mẹ thực sự là em gái, con không được giống như bố con đâu đấy, phải đối xử tốt với em gái."
Tiểu gia hỏa chớp đôi mắt tròn xoe, gật đầu: "Cô yên tâm đi, con chắc chắn trưởng thành hơn bố."
"Ha ha ha ha..."
Mọi người cười đến ngả nghiêng. Phó Lận Chinh tức cười: "Phó Náo Náo, con còn biết thế nào là trưởng thành cơ à."
Trong tiếng cười nói vui vẻ, hai gia đình dùng bữa tối xong chuẩn bị ra về. Tiễn ra đến cửa, Phó Lận Chinh cảm thán với Hạ Hành Dữ: "Cảm giác như Âm Âm lại tốt, một lần sinh luôn hai đứa, Nguyệt Nguyệt còn phải vất vả thêm mấy tháng nữa."
Hạ Hành Dữ nhếch môi cười nhạt, bảo có gì cần thì cứ nhờ bọn họ giúp, "Âm Âm bảo sẽ mang những đồ dùng thai kỳ chưa dùng tới ở nhà qua, dù sao hai người cũng dùng được."
"Cảm ơn nhé, có váy nhỏ nào cũng mang qua đây, tôi nghe Âm Âm bảo cậu hồi đó cũng mua mấy cái váy nhỏ dự phòng mà."
Hạ Hành Dữ nhướng mày: "Sao, cậu lại tự tin là con gái rồi à?"
Phó Lận Chinh cười khẽ: "Tôi cũng chẳng cưỡng cầu, nhưng ông đây ít nhất còn có 50% xác suất có công chúa nhỏ, cậu đã thắt ống dẫn tinh rồi, hoàn toàn hết cửa."
"..."
Hồi đó sau khi Nghê Âm sinh đôi xong, Hạ Hành Dữ không muốn cô vất vả nữa nên đã đi thắt ống dẫn tinh.
Phó Lận Chinh thong thả nói: "Tuy nhiên sau khi Nguyệt Nguyệt sinh xong, tôi cũng đi làm phẫu thuật đây. Cậu làm ở đâu nhớ giới thiệu cho tôi, chứ với thể chất vừa thả là dính của hai vợ chồng tôi, tôi mà không thắt, bất cứ lúc nào cũng lỡ tay ra đứa thứ ba mất."
Hạ Hành Dữ người đã từng nỗ lực chuẩn bị mang thai hơn nửa năm: "..." Tên này sao có thể đắc ý như thế chứ?
Rất nhanh, những người bạn như Ân Lục, Hạ Tư Lễ cũng biết tin vui này, đến thăm Dung Vi Nguyệt.
Ân Lục và Hồ An sang năm cũng định sinh con thứ hai. Hạ Tư Lễ cũng đã kết hôn, rơi vào lưới tình với một cô gái nhỏ hơn anh mấy tuổi, hiện tại đang chuẩn bị mang thai. Hạ Thiên Đường tìm được một ông chồng học bá, cũng là một thiếu gia nhà giàu ở Bắc Kinh, hai người năm ngoái đã có một cô con gái cực kỳ đáng yêu. Còn đám cưới của Phó Tắc Thừa và vị hôn thê cũng được ấn định vào năm sau, em gái Phó Tiêu Doanh có rất nhiều người theo đuổi, nhưng cô nàng chẳng đồng ý ai, bận rộn học hành và khởi nghiệp ở đại học, là một cô gái siêu giỏi.
Mọi người hiện tại đều sống rất hạnh phúc. Hạ Tư Lễ mừng thay cho Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, nhưng cũng có chút khó chịu: "Phó Lận Chinh, sao cậu làm người ta có bầu nhanh thế? Hai người ăn cái gì vậy?!"
Phó Lận Chinh cười ôm lấy Dung Vi Nguyệt: "Chẳng ăn cái gì cả, vừa thả là dính thôi, có vấn đề gì không?"
"Đắc ý quá rồi đấy!!!"
Hạ Tư Lễ đau khổ ôm vợ mình: "Kệ cậu ta, chúng ta về nhà phải nỗ lực hơn chút nữa."
Cô gái xấu hổ, mọi người cười. Dung Vi Nguyệt nói: "Không cần vội, duyên đến tự nhiên sẽ có thôi. Đợi sau này tám người chúng ta tụ tập lại, chính là tám gia đình náo nhiệt, cộng thêm Âm Âm và Hạ Hành Dữ nữa, trẻ con cả một đống."
Hạ Thiên Đường đau đầu: "Thế thì thôi bỏ đi, kinh khủng quá, sau này mấy người lớn chúng ta tụ tập thôi, mấy cái bóng đèn nhỏ cứ để hết ở nhà đi."
Mấy người cười. Ân Lục dặn dò Phó Lận Chinh: "Phó Lận Chinh, cậu phải chăm sóc tốt cho Nguyệt Nguyệt đấy. Nguyệt Nguyệt, mỗi ngày cậu buồn chán thì tìm tớ, tớ sắp được nghỉ đông rồi, sẽ đến chơi với cậu."
Dung Vi Nguyệt mỉm cười nắm tay bạn thân: "Được, làm phiền cô giáo Ân đến dạy học cho em bé trong bụng tớ nhé."
Ân Lục cười: "Yên tâm, thai giáo tớ cũng biết."
Mọi người dặn dò Dung Vi Nguyệt ba tháng đầu nhất định phải dưỡng thai cho tốt. Phó Lận Chinh quả thực lo lắng nhất trạng thái thai kỳ của cô, mỗi khi nhớ lại dáng vẻ nôn nghén đến tối tăm mặt mũi lúc trước của cô đều đau lòng khôn xiết.
Cũng may lần này phản ứng ốm nghén của Dung Vi Nguyệt nhẹ hơn lần đầu rất nhiều. Tuy vẫn bị nôn, nhưng không đến mức nôn đến không ăn được gì, người cũng không khó chịu như lần đầu.
Dì giúp việc, đầu bếp, chuyên gia dinh dưỡng đều tận tâm chăm sóc Dung Vi Nguyệt. Phó Lận Chinh đã có kinh nghiệm, lần này càng thuận buồm xuôi gió hơn. Và quan trọng nhất là, họ còn có sự bầu bạn của Náo Náo.
Giờ đây Náo Náo chính là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ của Dung Vi Nguyệt, ở bên cạnh cô, rót nước cho mẹ, lấy túi chườm ấm, còn biết an ủi cô như ông cụ non.
Buổi sáng ngủ dậy, Dung Vi Nguyệt khó chịu nôn khan, Phó Lận Chinh đỡ cô súc miệng. Tiểu gia hỏa ở bên cạnh nhíu mày lo lắng nhìn, Phó Lận Chinh bảo: "Náo Náo, đi rót cho mẹ một cốc nước chanh ấm được không?"
"Vâng ạ!"
Tiểu gia hỏa vội vàng chạy ra ngoài, dưới sự giúp đỡ của dì giúp việc, cầm cốc nước chanh quay lại. Phó Lận Chinh đỡ Dung Vi Nguyệt ngồi bên mép giường, tiểu gia hỏa cẩn thận từng li từng tí đưa cốc nước tới: "Cho mẹ uống ạ."
Dung Vi Nguyệt nhận lấy, nhếch khóe môi: "Cảm ơn cục cưng."
Dung Vi Nguyệt uống nước, làm dịu đi vị đắng trong cổ họng. Cô dựa vào lòng Phó Lận Chinh, Phó Lận Chinh đau lòng vén tóc mai trên má cô, "Đỡ chút nào chưa em?"
"Đỡ nhiều rồi..."
Anh khoác áo khoác cho cô, "Bé cưng, đừng để bị lạnh."
Tiểu gia hỏa cũng chạy đi lấy một đôi tất bông, nghiêm túc đi vào cho mẹ, giọng sữa non nớt dặn dò: “Mẹ ơi, phải đi tất vào nhé, nếu không sẽ bị lạnh đấy ạ.”
Dung Vi Nguyệt cười ấm áp trong lòng, được hai bố con cưng chiều thế này, cô thực sự giống như công chúa vậy.
Náo Náo leo lên giường, nhẹ nhàng vỗ lưng Dung Vi Nguyệt: "Mẹ ơi, mẹ có phải rất khó chịu không? Náo Náo vỗ lưng cho mẹ nhé."
Dung Vi Nguyệt cười xoa đầu con: "Náo Náo ngoan quá, có con và có bố, mẹ không thấy khó chịu nữa rồi."
Phó Lận Chinh đặt tay lên bụng Dung Vi Nguyệt, dịu dàng nói: "Bảo bảo, con phải ngoan chút, để mẹ thoải mái chút nhé."
Náo Náo cũng học theo bố, nhẹ nhàng sờ bụng Dung Vi Nguyệt, mềm mại hôn một cái: "Em bé nhỏ, em phải ngoan giống anh này, không được làm mẹ vất vả đâu đấy."
Dung Vi Nguyệt và Phó Lận Chinh đều cười. Phó Lận Chinh trêu chọc: "Phó Náo Náo, hồi con ở trong bụng mẹ bố cũng nói như thế đấy."
Tiểu gia hỏa giọng sữa hỏi: "Thế con có ngoan không ạ?"
"Con còn nghịch hơn cả nó."
"A..."
Tiểu gia hỏa ngẩn ra, trên mặt lộ vẻ áy náy.
Dung Vi Nguyệt cười dỗ dành: "Không trách Náo Náo, lúc đó Náo Náo còn nhỏ mà, bây giờ cực kỳ ngoan rồi."
Tiểu gia hỏa gật đầu, ngọt ngào chui vào lòng bố mẹ: "Vậy sau này con sẽ ngoan hơn nữa, bảo vệ mẹ."
Dung Vi Nguyệt cười ôm lấy con, Phó Lận Chinh cũng nhếch môi ôm trọn lấy hai mẹ con.
Dưới sự bảo vệ của hai chàng kỵ sĩ một lớn một nhỏ Phó Lận Chinh và Náo Náo, Dung Vi Nguyệt bình yên vượt qua giai đoạn đầu thai kỳ. Những phản ứng khó chịu dần tan biến, ngày tháng được lấp đầy bởi sự bầu bạn ấm áp từng chút một.
Hai bố con gần như trở thành "vệ sĩ" của cô, cùng cô đi khám thai, cùng cô đi dạo, cùng cô ăn cơm, cùng cô trò chuyện. Trong những ngày tháng này, tình cảm của gia đình ba người họ cũng ngày càng tốt đẹp hơn.
Qua một cái Tết, bụng Dung Vi Nguyệt dần dần nhô lên. Khi được năm tháng, họ đã có thể nghe được nhịp tim của em bé tại nhà.
Náo Náo rất tò mò về chuyện này. Buổi tối trong phòng ngủ, Dung Vi Nguyệt tắm xong nửa nằm trên giường, Phó Lận Chinh lấy máy nghe tim thai ra, bôi gel trong suốt lên đầu dò, sau đó đặt lên bụng Dung Vi Nguyệt.
"Hơi lạnh một chút, có khó chịu không em?" Người đàn ông dịu dàng hỏi, ngẩng đầu nhìn cô.
Dung Vi Nguyệt hiện lúm đồng tiền, lắc lắc đầu: "Cũng bình thường ạ."
Náo Náo ngồi bên cạnh, tò mò chớp mắt: "Bố ơi, sao con không nghe thấy tiếng gì ạ?"
Phó Lận Chinh nhếch môi: "Bởi vì chúng ta chưa tìm thấy trái tim của em bé, con có muốn giúp bố cùng tìm không?"
Tiểu gia hỏa vui vẻ gật đầu. Phó Lận Chinh liền bao trọn lấy tay con, cùng nắm lấy đầu dò, từ từ di chuyển.
Ban đầu chỉ có vài tiếng dòng điện "rè rè", Náo Náo nín thở chăm chú lắng nghe. Cho đến khi đầu dò di chuyển đến vị trí bên trái phía dưới rốn, bỗng nhiên một tràng âm thanh "thình thịch thình thịch" nhịp nhàng vang lên. Con số trên màn hình nhấp nháy, hiển thị 149bpm.
Tiếng thình thịch giống như một chú ngựa con đang phi nhanh trên đồng cỏ, nhẹ nhàng mà mạnh mẽ. Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt nhìn nhau, trong lòng đều trào dâng hơi nóng. Dung Vi Nguyệt cười nói: "Náo Náo, đây chính là tiếng tim đập của em bé đấy."
Mắt tiểu gia hỏa sáng như quả nho, kinh ngạc hỏi: "Sao tim em đập nhanh thế ạ? Nhanh hơn con nhiều, em hồi hộp lắm hả bố?"
Phó Lận Chinh mỉm cười xoa đầu con, phổ cập kiến thức cho con: "Bởi vì em bé bây giờ còn rất nhỏ, trái tim cũng rất nhỏ, cho nên phải chạy nhanh hơn một chút mới có thể đưa dinh dưỡng và oxy đi khắp toàn thân."
Náo Náo chăm chú nhìn con số đó, lo lắng dùng giọng sữa hỏi: "Vậy em bé có bị mệt không ạ?"
Dung Vi Nguyệt cong mắt: "Không đâu, em bé giỏi lắm, chỉ cần mỗi ngày đều cho em ăn ngon uống ngon ngủ ngon, em sẽ từ từ lớn lên. Bố mẹ và Náo Náo ngày nào cũng cổ vũ cho em mà, đúng không nào?"
"Đúng ạ," Mắt tiểu gia hỏa cong thành vầng trăng khuyết giống hệt mẹ, sờ sờ bụng Dung Vi Nguyệt, "Em bé ơi cố lên nhé, lớn lên là có thể ra ngoài chơi với anh rồi."
Tiểu gia hỏa cực kỳ mong chờ sự ra đời của em bé, tối nào cũng đòi nghe tim thai. Từng tiếng đập rõ ràng ấy cũng mang lại cho Dung Vi Nguyệt và Phó Lận Chinh nhiều mong chờ hơn.
Tháng thai dần lớn, Phó Lận Chinh cũng sắp xếp ổn thỏa chuyện ở tập đoàn và đội xe, cố gắng ở bên cô nhiều nhất có thể.
Hiện nay các mảng kinh doanh của Minh Hằng liên quan nhiều hơn đến năng lượng mới, trí tuệ nhân tạo và lĩnh vực điện ảnh, dưới sự dẫn dắt của Phó Lận Chinh ngày càng hưng thịnh, bản đồ kinh doanh không ngừng mở rộng. Bên phía đội xe, Phó Lận Chinh cũng đào tạo được rất nhiều tay đua trẻ, thế hệ sau đầy triển vọng.
Sự nghiệp của Dung Vi Nguyệt cũng tỏa sáng lấp lánh. Tình Nguyệt Các hiện nay đã trở thành công ty hoa ti khảm nạm tốt nhất trong nước, hội tụ cả giá trị nghệ thuật và thương mại. Hai năm nay bộ sưu tập "Một Thoáng Ánh Trăng" và "Sơn Hải Triều Tịch" do cô phát triển liên tiếp hai năm lọt vào danh sách thiết kế quốc tế, thường xuyên xuất hiện tại các triển lãm trang sức trong và ngoài nước, còn hợp tác với rất nhiều bộ phim truyền hình lớn.
Studio không ngừng mở rộng tuyển dụng, thành lập các bộ phận thiết kế, nghiên cứu phát triển, trưng bày, quảng bá văn hóa phi vật thể... Dung Vi Nguyệt dành nhiều thời gian hơn cho việc kế thừa lý niệm ý tưởng và đào tạo kỹ thuật viên trẻ, trở thành một người thừa kế di sản phi vật thể hoa ti vô cùng xuất sắc.
Cô và Phó Lận Chinh nương tựa lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau thành tựu.
Thời gian trôi qua thật nhanh, từ xuân sang hạ. Cuối tháng Tám, thời điểm quen thuộc ấy, cuối cùng cũng đón chào ngày dự sinh của Dung Vi Nguyệt.
Vẫn là ở bệnh viện tư nhân tốt nhất Bắc Kinh, gia đình hai bên và bạn bè như Ân Lục đều ở bên cạnh Dung Vi Nguyệt. Và lần này, trong đội ngũ còn có thêm một Phó Náo Náo đáng yêu nữa.
Sau khi tiêm giảm đau, Phó Lận Chinh nắm tay Dung Vi Nguyệt: "Bé cưng, căng thẳng không?"
Dung Vi Nguyệt cười cười: "Vẫn có một chút, còn anh?"
Phó Lận Chinh hôn lên mu bàn tay cô, khàn giọng nói: "Căng thẳng, càng sợ em đau hơn." Anh đã tham gia bao nhiêu cuộc đua, nhưng chưa bao giờ căng thẳng như lúc cô nhóc sinh con.
Dung Vi Nguyệt nhìn anh, nụ cười dịu dàng: "A Chinh, đừng căng thẳng, anh ở bên em, em và con đều sẽ không sao đâu."
Có anh ở đây, cô chẳng sợ gì cả.
Lần này t* c*ng mở rất nhanh, tối hôm trước nhập viện, sáng sớm hôm sau đã phải vào phòng sinh rồi.
Lần này, Phó Lận Chinh vẫn muốn vào cùng.
Ở cửa phòng sinh, người nhà đều bảo Dung Vi Nguyệt thả lỏng, động viên cô. Náo Náo ngước đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Dung Vi Nguyệt: "Mẹ cố lên, con ở bên ngoài đợi mẹ và em bé."
Dung Vi Nguyệt cười, "Được, mẹ sẽ ra nhanh thôi."
Cửa phòng sinh từ từ khép lại, cảm giác quen thuộc ập đến, hình ảnh lúc sinh Náo Náo hiện lên trước mắt. Nhưng lần này, cô và Phó Lận Chinh đều đã có kinh nghiệm, cũng có thêm nhiều dũng khí hơn.
Trong không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng, tiếng tít tít của máy móc gõ nhẹ bên tai. Trán Dung Vi Nguyệt lấm tấm mồ hôi, nắm chặt lấy tay Phó Lận Chinh, cơn đau âm ỉ ập đến.
Phó Lận Chinh lau mồ hôi cho cô, nắm chặt tay cô, khàn giọng dỗ dành: "Bé cưng, hít thở theo anh nào, một, hai, ba, bốn..."
Đôi tay bình thường nắm vô lăng bình tĩnh quyết đoán của Phó Lận Chinh giờ phút này lại hơi run rẩy. Nhìn mỗi lần cô co thắt t* c*ng, anh đau lòng khôn xiết, bàn tay to lớn ấm áp và kiên định bao trọn lấy tay cô.
Dung Vi Nguyệt cắn răng, nỗ lực dùng hết toàn bộ sức lực. Trong những khoảnh khắc khó khăn, chính sự cổ vũ kiên định của Phó Lận Chinh bên tai đã xua đi đau đớn, giúp cô vững tâm.
Tình yêu chính là toàn bộ sức mạnh của cô.
Cuối cùng, không biết đã qua bao lâu, một tiếng khóc thanh thúy vang dội cất lên.
Một sinh linh mới oa oa chào đời, đến với thế giới này.
Cả người Dung Vi Nguyệt thả lỏng, đuôi mắt rơi lệ. Phó Lận Chinh đỏ hoe mắt, cúi người lau nước mắt cho cô, giọng nói khàn đặc: "Nguyệt Nguyệt, vất vả rồi..."
Tiếng báo tin vui cười nói của bác sĩ truyền đến: "Chúc mừng Phó tiên sinh, Phó phu nhân, là một bé gái, 5 cân 7 (2.85kg)."
Dung Vi Nguyệt nghe vậy, nhẹ nhàng cong khóe môi, ánh mắt long lanh nhìn Phó Lận Chinh: "A Chinh, là công chúa nhỏ..."
Đáy mắt Phó Lận Chinh đỏ rực, nhếch khóe môi.
Có nếp có tẻ, đời này thực sự viên mãn rồi.
Đuôi mắt anh trượt xuống giọt nước mắt, chỉ vào thời gian trên tường, dịu dàng nhắc cô: "Bé cưng, em nhìn xem..."
Dung Vi Nguyệt nhìn theo ánh mắt anh.
Thời gian trên màn hình hiển thị: Ngày 31 tháng 8, 05:32.
Đôi mắt nồng nàn thâm tình của Phó Lận Chinh chăm chú nhìn cô: "Hôm nay là tròn mười ba năm ngày chúng ta gặp nhau." Vào ngày này, đứa con thứ hai của họ đã chào đời.
Phó Lận Chinh nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt cô nhóc, nghiêng người, giọng nói dịu dàng rơi xuống cùng nụ hôn:
"Nguyệt Nguyệt, cảm ơn em, đã cho anh một gia đình."
"Anh vĩnh viễn yêu em."
Đuôi mắt Dung Vi Nguyệt lăn dài giọt lệ, cong môi cười: "Em cũng yêu anh..."
Sắc trời bên ngoài phòng sinh đã hơi hửng sáng.
Bình minh ló rạng, tia nắng ban mai vàng rực rỡ đầu tiên rải xuống nhân gian, rực rỡ tươi sáng, thắp sáng mọi bóng tối.
Họ sắp đón chào một ngày rực rỡ.
Cũng đón chào một tương lai tươi đẹp hơn thuộc về gia đình bốn người bọn họ.
---
To Phó Lận Chinh:
A Chinh, năm thứ nhất, đêm giữa hè trước năm lớp 12, trong cơn mưa xối xả, chúng ta gặp nhau, nhất kiến chung tình, rơi vào lưới tình.
Năm thứ hai cuối thu, cũng là một trận mưa xối xả, chúng ta mỗi người đều mang theo nỗi đau trong lòng cãi nhau một trận to, đón chào sự chia ly.
Trong sáu năm dài đằng đẵng ấy, chúng ta cách xa chân trời góc bể, nhưng vẫn luôn thích đối phương.
Năm thứ bảy, đầu thu tháng Mười ở Bắc Kinh, chúng ta gặp lại nhau trong đám cưới của bạn học. Em bị dị ứng hải sản rời tiệc, anh âm thầm nhờ người đưa thuốc, đứng đợi ở hành lang chờ em. Em mãi mãi nhớ ánh mắt anh quay đầu nhìn em khi đó, không một tiếng động nhưng lại nóng bỏng vô cùng.
Em không dám mơ tưởng sẽ còn có phần tiếp theo với anh, nhưng anh vẫn chọn chủ động đến gần em. Chúng ta sống chung dưới một mái nhà, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi dạo, cùng nhau chăm sóc Hô Hô.
Tình yêu không thể giấu giếm, chúng ta đều lấy hết dũng khí một lần nữa chạy về phía nhau.
Năm thứ tám, chúng ta tổ chức một hôn lễ vô cùng lãng mạn ở Santorini Hy Lạp, khoe khoang với cả thế giới.
Năm thứ chín, em mang thai Náo Náo.
Năm thứ mười, Náo Náo chào đời, mang đến cho chúng ta niềm hạnh phúc vô tận.
Và hôm nay, ngày 31 tháng 8 của mười ba năm sau, chúng ta cuối cùng cũng đón chào con gái của chúng ta.
Thời gian xoay vần, dường như quay trở lại điểm xuất phát ban đầu. May mắn là, dù có chia ly và khoảng trống, quãng đời còn lại, chúng ta còn rất nhiều thời gian để từ từ yêu nhau.
Em nhớ anh từng nói khi đưa em đi gắp thú bông: "Mỗi cái máy đều có xác suất gắp trúng cố định, có thể mười lần trượt sẽ đợi được một lần trúng, cho nên em đã dùng hết tất cả vận xui rồi, từ nay về sau nhất định đều là may mắn."
Gặp được anh, chính là sự may mắn "lần thứ mười một" đó.
Cảm ơn anh đã luôn bảo vệ em, cảm ơn anh đã đưa em thoát khỏi chứng trầm cảm, cảm ơn anh đã cho em hiểu thế nào là tình yêu, cảm ơn anh đã cho em một gia đình, đủ nếp đủ tẻ, một cuộc đời viên mãn.
"Bạn đã đến đích thành công ——" Cảm ơn anh, đã cùng em tìm thấy hạnh phúc.
Quãng đời còn lại, nguyện sớm sớm chiều chiều, bạc đầu không xa rời.
Phó tiên sinh, em yêu anh.
Thắng cả thời gian, thắng cả thế giới, đến chết không phai.
— Dung Vi Nguyệt
Vô Thanh Chích Nhiệt Toàn văn hoàn - 2025.10.21
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
