Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 55
Trong phòng khách biệt thự đêm đông, chiếc đèn sàn tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, dịu dàng, hai bóng người lún sâu trên ghế sofa. Dung Vi Nguyệt tựa vào lòng Phó Lận Chinh, ngước nhìn ô cửa kính lớn phía trước.
Ngoài cửa sổ, tuyết hoa nhẹ nhàng như tơ, chầm chậm rơi xuống, huyễn hoặc như mơ, tô điểm cho khu vườn một màu trắng tinh khôi lấp lánh.
Một vầng trăng khuyết trắng ngà treo cao trên bầu trời, lấp ló qua khe mây mờ ảo. Dưới ánh trăng, pháo hoa rực rỡ phản chiếu trên mặt biển xa xôi, nở rộ thành từng chùm, tiếng sóng vỗ rì rầm nhẹ nhàng vọng vào tai, hòa quyện cùng tiếng lửa cháy tí tách trong lò sưởi, tựa như một bản dạ khúc đêm đông.
Trái tim Dung Vi Nguyệt được bao bọc trong sự ấm áp.
Đây chính là khung cảnh mà cô đã vô số lần tưởng tượng trong lòng, giờ đây tất cả đã trở thành hiện thực trong vòng tay Phó Lận Chinh.
Những lời cô lỡ lời nói ra đều được anh ghi nhớ hết thảy, dù thời gian trôi đi, anh vẫn thực hiện từng điều một cho cô.
Ngay cả khi đã chia tay, cô vẫn luôn hiện hữu trong tương lai của anh.
Phó Lận Chinh không nghe thấy tiếng cô nói, cúi đầu nhìn, cô mèo nhỏ trong lòng anh mắt đã hoe đỏ, đôi má mềm mại rúc trong chiếc khăn quàng cổ màu trắng kem, cắn chặt môi, lén lút lau nước mắt.
Sao lại giống như bị bắt nạt vậy, đáng yêu muốn chết.
Phó Lận Chinh nhẹ nhàng hôn đi giọt lệ của cô, cười cưng chiều: “Biết ngay đưa em đến đây em sẽ như vậy mà, đồ mít ướt nhỏ.”
Cô bướng bỉnh lầm bầm: “Em không phải...”
Người đàn ông kéo khóe môi: “Hồi mới yêu anh đã nói sau này sẽ không để em khóc nữa, ai ngờ em cứ xúc động là khóc, bị anh làm ồn giấc ngủ cũng khóc, lúc muốn lại khóc, giày vò xong xuôi thoải mái cũng khóc, mà còn nói mình không phải đồ mít ướt nhỏ sao?”
“...”
Dung Vi Nguyệt vốn còn đang chìm trong cảm động, bị anh vài lời chọc cho mặt nóng bừng, giận dỗi lườm anh: “Phó Lận Chinh...”
Bình thường cô rất ít khi rơi nước mắt, dù áp lực công việc có lớn đến đâu cũng không như vậy, nhưng không hiểu sao trước mặt Phó Lận Chinh, dường như mọi sự kiên cường đều tan biến, mềm yếu đến mức không kiểm soát được.
Có lẽ là vì anh cho cô cảm giác an toàn quá lớn.
Không tiếp tục làm nũng nữa, Dung Vi Nguyệt ôm lấy eo anh, đôi mắt hạnh đỏ hoe nghiêm túc nói: “Phó Lận Chinh... Cảm ơn anh đã chuẩn bị nhiều bất ngờ như vậy cho em, biệt thự ven biển, Toà nhà Chinh Nguyệt ở Lan Cao, cả phòng đàn nữa, anh không quên bất cứ điều gì em từng muốn...”
Ánh mắt cô dừng lại trên bản di chúc đặt trên bàn trà, nước mắt lại làm ướt tầm nhìn, giọng nghẹn nhẹ: “Phó Lận Chinh, em không cần anh viết tên em vào di chúc gì cả, em chỉ cần anh sống bình an, khỏe mạnh, những món quà sinh nhật đến năm một trăm tuổi đó, sau này mỗi năm anh phải đích thân bóc cho em xem, anh phải ở bên em cả đời...”
Phó Lận Chinh nhìn cô, khàn giọng đáp: “Được.”
Anh đưa tay xoa đầu cô, cúi mắt nói: “Mấy năm chúng ta chia tay, anh vẫn liều mạng đi thi đấu, cố gắng giành chức vô địch, người ngoài thấy anh có vẻ có chí tiến thủ, nhưng thật ra anh biết, nhiều chức vô địch hơn cũng không làm anh vui vẻ được, đối với anh mà nói, sống hay chết đều không quan trọng.”
Cô nghe mũi cay cay, anh nhìn thẳng vào mắt cô, cười nhẹ, ngón tay lau đi vệt nước mắt nơi khóe mắt cô:
“Nhưng bây giờ khác rồi, Nguyệt Nguyệt đã trở lại bên anh, mỗi ngày mở mắt ra, em đều nằm cạnh anh, cứ như cuộc sống đã trở lại đúng quỹ đạo.”
Người đàn ông lười biếng nói: “Bây giờ mỗi ngày anh có thể nấu ăn cho em, nhìn em dần dần được anh vỗ béo, cùng em xem phim, đi siêu thị, dắt Hô Hô đi dạo, lại còn có thể cùng em 'làm' đến sáng mỗi ngày, sao anh có thể không quý trọng sinh mạng mình?”
Dung Vi Nguyệt nghe càng lúc càng thấy có gì đó không đúng, đỏ mặt cong mày lườm anh: “Trọng điểm của anh là câu nào vậy...”
Phó Lận Chinh xấu xa nhìn cô: “Em nói xem?”
Dung Vi Nguyệt cong môi, dụi đầu vào hõm cổ anh, khẽ nói: “Khoảng thời gian mắc bệnh trầm cảm trước đây, em cũng từng thấy sống và chết không có gì khác biệt, nhưng bây giờ em cũng rất quý trọng sinh mạng...”
Cô mỉm cười ngước nhìn anh, giọng nói dịu dàng và kiên định: “Vì vậy, bây giờ chúng ta đều phải trân trọng, đúng không?”
Phó Lận Chinh nhìn cô, đôi mắt đen chứa đầy sự dịu dàng:
“Đương nhiên.”
Quãng đời còn lại, sớm tối bên nhau.
Họ sẽ cùng nhau sánh bước tiến về phía trước.
Phó Lận Chinh cúi người hôn cô, Dung Vi Nguyệt khẽ nhắm mắt, vòng tay ôm lấy cổ anh, trái tim dâng lên những gợn sóng lăn tăn.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng sáng ngời, thủy triều lên xuống vỗ bờ, suốt cả đêm không ngớt.
Sáng hôm sau, Phó Lận Chinh vẫn phải đến sân tập. Trước khi đi, anh chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cô gái nhỏ rồi mới rời khỏi.
Hơn chín giờ, Dung Vi Nguyệt thức dậy, kéo rèm cửa sổ kính, biển trời một màu, xanh thẳm bao la, đẹp đến nao lòng.
Cô chưa từng nghĩ rằng, nhiều năm sau mình thật sự sẽ có một ngôi nhà ven biển như thế này cùng Phó Lận Chinh.
Cô vươn vai, vệ sinh cá nhân xong bước ra khỏi phòng ngủ. Hô Hô đang cắn đồ chơi trong phòng khách tầng hai, nghe thấy tiếng cô, chú cún nhỏ vẫy tai như chiếc quạt giấy chạy đến, ngẩng đôi mắt nhìn cô, vẫy đuôi, như thể đang nói chào buổi sáng mẹ.
Cô cong mắt ôm cục bông nhỏ lên, cười dịu dàng: “Hô Hô, con cũng thích nhà mới của chúng ta lắm đúng không?”
Hô Hô ngoan ngoãn l**m đầu ngón tay cô, như thể bày tỏ sự đồng ý.
Xuống lầu ăn bữa sáng Phó Lận Chinh chuẩn bị trước khi đi, ăn xong, Dung Vi Nguyệt cuộn mình dưới cây thông Noel, bóc những món quà sinh nhật Phó Lận Chinh đã chuẩn bị cho cô từ trước, sau đó ra vườn sau cắt tỉa hoa cỏ, cuối cùng đến phòng đàn thủy tinh kéo violin.
Ánh nắng ấm áp của mùa đông chiếu rọi vào, bụi li ti nhảy múa nhẹ nhàng trong luồng sáng, căn phòng sáng sủa như pha lê trong suốt, cô kéo violin, tiếng đàn vang vọng trong không gian thông thoáng, dường như cả sóng biển ngoài xa cũng hòa nhịp.
Luyện đàn xong, Dung Vi Nguyệt lười biếng ngả lưng trên tấm thảm mềm mại, ánh mắt hướng về phía biển xa.
Hô Hô chạy đến, chui vào lòng cô, cô thuận thế ôm nó đặt trên đầu gối gập lại, khóe môi hiện lên lúm đồng tiền nông, khẽ lẩm bẩm:
“Hô Hô, làm sao bây giờ... Mẹ càng ngày càng thích Phó Lận Chinh mất rồi, sao ba lại có thể tốt đến vậy chứ.”
Cô lay động đôi tai nhỏ màu trắng nâu của nó, khiến nó mở ra khép lại như chiếc quạt giấy, vừa lầm bầm: “Con nói xem sao Phó Lận Chinh lại hoàn hảo đến thế chứ, vừa cao vừa đẹp trai, dáng người lại đẹp, cười lên đặc biệt cuốn hút, từ cấp ba đã bảo vệ và ở bên mẹ, thích mẹ cho đến tận bây giờ, kết hôn rồi vẫn cưng chiều mẹ, dành mọi điều tốt đẹp cho mẹ, ôi... Ưu điểm của anh ấy nhiều đến mức mẹ không đếm xuể luôn.”
Nụ cười cô rạng rỡ, khóe mắt lấp lánh ánh sáng: “Hô Hô, con nói xem mẹ tìm đâu ra được người chồng tốt như vậy, còn con thì tìm đâu ra được người bố tuyệt vời đến thế? Chúng ta thật là hạnh phúc quá đi mất, đợi anh ấy về, mẹ sẽ ôm anh ấy hôn một trận điên cuồng, hôn đến khi anh ấy khóc thì thôi.”
Cô vừa dứt lời, một tiếng cười khẽ truyền đến từ cửa phòng đàn.
???
Cô đột ngột quay đầu, chỉ thấy người trong lời nói đang lười biếng tựa vào cửa, mặc áo khoác đen, hai tay đút túi, chiếc quần cargo tôn lên đôi chân dài, khuôn mặt góc cạnh ưu việt, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng đầy kiêu ngạo.
Không biết người này đã đứng đó bao lâu, lúc này nhìn cô, y hệt cái vẻ tà mị ngày xưa lén lút mân mê tay cô dưới gầm bàn trong lớp học.
Người đàn ông nhướn mày, vẻ mặt như thể đã khuất phục:
“Bé cưng, anh sẵn sàng rồi, lại đây đi.”
“...” Người này dám nghe lén cô nói chuyện!
Má Dung Vi Nguyệt đỏ như quả cherry chín mọng: “Phó Lận Chinh, anh quá đáng, sao anh lại đi nghe lén người ta nói chuyện chứ.”
Anh bước đến, cô ngượng ngùng muốn chạy trốn, nhưng bị anh kéo vào lòng, nhìn thẳng vào cô: “Không phải em nói muốn hôn anh khóc sao? Chạy gì chứ? Hay là để xem rốt cuộc là ai hôn ai khóc, hả?”
Cô bị anh đè trên tấm thảm lông mềm mại, lát sau đôi môi ửng hồng mọng nước, th* d*c nức nở cầu xin anh, người đàn ông nhếch khóe môi: “Ai là người bị hôn đến khóc?”
Chưa từng thấy người nào xấu xa như anh, khuôn mặt trắng nõn của cô ánh lên màu hồng đào trong suốt, không kìm được đầu hàng: “Hu hu... Là em... Phó Lận Chinh sao anh lại xấu xa thế...”
Phó Lận Chinh cong môi, cúi xuống hôn lên má cô: “Bé cưng sao lại đáng yêu thế này.”
Rõ ràng anh đã yêu cô rất nhiều, nhưng giờ đây anh cảm thấy mình yêu cô hơn nữa mỗi ngày, không có giới hạn.
Ôm cô vào lòng, Phó Lận Chinh lấy điện thoại ra, mở chức năng ghi âm, thong thả nói: “Tất cả những gì em vừa nói anh đều ghi âm lại rồi, Dung Vi Nguyệt, không ngờ anh lại hoàn hảo đến vậy trong lòng em đấy chứ? Khen đến mức nói năng lộn xộn luôn rồi.”
“...??”
Anh mở đoạn ghi âm lên, cô vừa thẹn vừa muốn cười, bảo anh xóa đi, anh không đồng ý, cô hỏi: “Sao, anh còn định nửa đêm lấy ra nghe lén à?”
Phó Lận Chinh lãnh đạm nói: “Sau này đi thi đấu ở nước ngoài, khi áp lực lớn hoặc tâm trạng không tốt, anh sẽ lấy ra nghe một chút, nghe xong sẽ ngủ được thôi.”
Dung Vi Nguyệt ngây người, tưởng anh định dùng đoạn ghi âm này trêu chọc cô, không ngờ anh lại vì lý do này, trong lòng mềm nhũn ôm lấy anh: “Đồ chó ngốc, sau này em sẽ thường xuyên khen anh có được không? Anh không ngủ được thì tìm em, em nói chuyện điện thoại với anh, chắc chắn sẽ hữu dụng hơn đoạn ghi âm này mà.”
Phó Lận Chinh cười, dịu dàng hôn lên trán cô, “Được.”
Hai người vừa trò chuyện, Phó Lận Chinh hỏi cô sáng nay ở biệt thự thế nào, cô nói rất hạnh phúc, cô rất thích từng chi tiết trang trí ở đây, “Anh đã trang trí nó trong hai năm sao?”
“Anh mua nó hồi năm nhất đại học, và hoàn thành trang trí vào năm tư, trong thời gian đó anh liên tục trao đổi với công ty trang trí, cứ nghĩ xem em sẽ thích những gì.”
“Lúc đó anh có nghĩ rằng nơi này sẽ trở thành nhà của chúng ta không?”
Phó Lận Chinh xoa má cô: “Ban đầu anh không nghĩ, sau này thì càng nghĩ nhiều hơn, nghĩ đến việc theo đuổi em trở lại, muốn nơi này có những ký ức chung của chúng ta, muốn cùng em ngắm trăng, nghe thủy triều, muốn em không chỉ sống trong giấc mơ của anh, mà thực sự ở bên cạnh anh.”
Dung Vi Nguyệt cong môi đỏ: “Ừm, bây giờ em đã thực sự ở bên cạnh anh rồi.”
Và cuối cùng anh cũng không chỉ sống trong giấc mơ của cô.
Trong tầm tay, không bao giờ xa rời.
Sau vài ngày ở biệt thự ven biển, vì còn công việc ở Kinh Thị, Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt buộc phải trở về.
Dung Vi Nguyệt lưu luyến không rời khi đi, ước gì có thể mang cả biển và biệt thự về Kinh Thị, Phó Lận Chinh cười khẽ dỗ dành cô:
“Sau này cuối tuần chúng ta lại đến ở nhé? Dù sao cũng rất gần, đi máy bay riêng là đến ngay.”
Ban đầu Phó Lận Chinh chọn mua biệt thự ven biển ở trong nước là vì nơi này gần Kinh Thị, sau này dù anh không ở bên cô, đến đây cô cũng sẽ không cảm thấy quá xa quê hương mà khó thích nghi.
Còn về nước ngoài, anh thật ra cũng đã chọn mười hai căn biệt thự ven biển ở khắp nơi trên thế giới, có căn đã trang trí xong, có căn vẫn đang trong quá trình trang trí, mỗi căn một phong cách khác nhau, nhưng đều có khu vườn sau và phòng đàn thủy tinh mà cô yêu thích, “Sau này dù em ở đâu, em cũng sẽ có ngôi nhà mình muốn, chúng ta có thể đi ngắm những bãi biển khác nhau, nghe những tiếng sóng khác nhau, thế nào?”
Lòng Dung Vi Nguyệt vừa ấm áp vừa ngọt ngào, gật đầu: “Dù ở đâu, chỉ cần có anh và Hô Hô ở đó, đó chính là nhà của em.”
Cuộc sống mỗi ngày hiện tại đã khiến cô rất mãn nguyện rồi.
Trở lại Kinh Thị, Dung Vi Nguyệt và Phó Lận Chinh tiếp tục tập trung vào sự nghiệp riêng, hai ngày sau, Phó Lận Chinh phải ra nước ngoài tham dự một hội nghị tài chính, lại phải đi công tác.
Buổi tối trong phòng ngủ, khi đang sắp xếp hành lý, Phó Lận Chinh dịu dàng nói với Dung Vi Nguyệt đang đọc sách: “Anh sẽ về sớm nhất có thể sau khi hoàn thành công việc, mỗi ngày đều sẽ báo cáo cho em biết anh đang làm gì, em sẽ không liên lạc được với anh đâu, nếu có việc gấp mà không liên lạc được với anh, hãy liên lạc với Hoài Dụ.”
Dung Vi Nguyệt cười: “Không sao, em biết bây giờ anh bận, em không để tâm chuyện này đâu.”
Người đàn ông nhìn cô chăm chú: “Anh không muốn cho em cảm giác như ngày xưa nữa, dù sao em tìm anh thì anh luôn ở đó, gặp chuyện gì cũng phải nói cho anh biết.”
Khoảng thời gian vắng mặt đó đã để lại bóng đen trong lòng anh, vì vậy giờ đây anh đặc biệt quan tâm.
Dung Vi Nguyệt mỉm cười rạng rỡ: “Em biết anh luôn ở đó, bây giờ em cũng không suy nghĩ linh tinh nữa.”
Cô nắm lấy cổ áo anh, trêu chọc: “Em thấy là ai đó không nỡ xa em, không nỡ thì nói thẳng ra đi, còn giả vờ.”
Phó Lận Chinh cười, ôm cô lên, giọng nói trầm thấp quyến rũ: “Đúng vậy, anh dùng hành động để cho em thấy anh không nỡ xa em đến mức nào.”
Dung Vi Nguyệt bị ném lên chăn, mặt đỏ bừng: “Phó Lận Chinh, hành lý của anh còn chưa sắp xếp xong đâu.”
“Cái đó không quan trọng, làm chuyện chính trước.”
Anh cúi người cắn vành tai cô, hơi thở nặng nề, áp lực bao trùm: “Bé cưng, bao mới anh mua đã trên đường rồi, hai ngày nữa sẽ tới, em phải ký nhận, tổng cộng năm mươi hộp, mỗi phòng phải đặt hai hộp, biết chưa?”
Tai cô đỏ bừng: “Tại sao mỗi phòng đều cần...”
Đôi mắt đen của anh sắc bén: “Phòng nào chúng ta chưa từng làm? Chuẩn bị sẵn để đề phòng trường hợp cần thiết, lát nữa anh về mà phát hiện phòng nào chưa chuẩn bị, anh sẽ trừng phạt ngay tại phòng đó.”
Phó Lận Chinh lúc lên cơn thì thật là xấu xa, nhưng anh lại gặp phải cô mèo hoang nhỏ, cô chớp mắt giả vờ vô tội nhìn anh: “Trừng phạt gì cơ?”
Anh nhếch môi: “Anh sẽ mua đủ loại đồ chơi, dùng đồ chơi trước, sau đó từ phía sau, từ bên cạnh, rồi ôm em đến trước gương, để em thấy rõ anh làm em đến mức nào, ôm em đi, làm em rã rời.”
Anh mô tả chi tiết, mặt cô đỏ đến mức như sắp chảy máu: “Đồ xấu xa...”
“Bé cưng, bình thường anh đã rất dịu dàng với em rồi.”
Nụ hôn nồng cháy của anh đặt xuống, kéo cô vui đùa đến tận đêm khuya, sáng hôm sau Phó Lận Chinh lại quấn lấy cô.
Cuối cùng anh canh thời gian chính xác để ra khỏi nhà, hơn tám giờ sáng Dung Vi Nguyệt bị đồng hồ báo thức gọi dậy, cảm thấy mình như một con búp bê vải cũ rách, không thể bò dậy nổi.
Chưa từng thấy Phó Lận Chinh nào lại xấu xa như thế...
Đêm qua ban đầu anh chỉ dỗ cô một tiếng, ai ngờ hết một tiếng rồi lại một tiếng nữa, còn bắt cô xem cảnh mặt trời mọc buổi sáng.
Cố gắng ngồi dậy, chiếc chăn mỏng trượt khỏi bờ vai trơn mịn của cô, trên người chi chít dấu vết rõ ràng, đôi môi mọng nước đỏ tươi, mái tóc đen mềm mại như tảo biển xõa trên vai, trông cô như một đóa hoa trà được sương mai nuôi dưỡng, tràn đầy vẻ mong manh.
Hu hu hu, đêm qua lại giúp anh hoàn thành hoạt động thanh lý nước dừa rồi...
Thậm chí cuối cùng, anh còn làm một phần Soufflé nước dừa, làm cô đau hết cả.
Đồ đại khốn nạn, đồ chó xấu, sáng sớm vỗ mông là đi luôn, em không còn sức đi làm nữa rồi, về em không cho anh nữa đâu...
Cô gào lên như mèo kêu, Phó Lận Chinh bên kia đang chuẩn bị lên máy bay, thấy tin nhắn của cô, hận không thể quay lại hôn cô một cái.
Phó Lận Chinh gửi tin nhắn thoại, giọng nói lười biếng pha lẫn ý cười vang lên: “Bé cưng, sao anh lại gọi là vỗ mông là đi luôn? Anh tắm cho em, giặt q**n l*t cho em, bôi thuốc, còn thay cả ga trải giường, lau sạch nước trước cửa sổ kính, bữa sáng cũng chuẩn bị xong rồi mới đi, cái này gọi là vỗ mông là đi luôn sao?”
“...”
Người đàn ông lười biếng trêu chọc: “Hơn nữa cuối cùng em run rẩy rất lâu, anh còn ôm em dỗ dành rất lâu, anh xử lý hậu sự như vậy còn chưa được sao?”
Dung Vi Nguyệt: “...”
Xấu xa chết đi được!!!
Cô không cãi lại được anh, xấu hổ cúp điện thoại.
Bò dậy vệ sinh cá nhân, cô nhìn thấy bữa sáng thịnh soạn trên bàn, toàn là món cô thích ăn, nhưng vẫn quyết định không tha thứ. Tối về nhà, kiện hàng đã đến trước cửa, đầy ắp một thùng lớn.
Cô mở ra xem, toàn là loại cỡ đại, đỏ mặt chụp ảnh gửi cho Phó Lận Chinh: Em sẽ vứt hết đi cho mà xem.
Đầu dây bên kia thong dong đáp: Tùy em, em cứ vứt đi.
... Cô cảm thấy nếu cô thật sự vứt đi, hậu quả sẽ không dám tưởng tượng.
Phó Lận Chinh đi công tác bốn ngày, ngày cuối cùng, trùng hợp lại là đám cưới của hai người bạn học cũ là Trương Thuần và Hiểu An.
Hiện tại ngoài vài người bạn thân thiết, các bạn học trong lớp vẫn chưa biết tin cô và Phó Lận Chinh đã kết hôn.
Tối hôm trước hai người gọi video call, Phó Lận Chinh hỏi: “Chiều mai anh bay về, sẽ đến studio đón em, nhé?”
Từ sân bay đến Tình Nguyệt Các rồi đến khách sạn sẽ phải đi một vòng rất lớn, cô không muốn anh phải vất vả như vậy: “Chúng ta gặp nhau ở khách sạn đi? Em sẵn tiện đón Ân Lục luôn.”
Phó Lận Chinh đồng ý, cảm thán: “Anh thật sự mong chờ ngày mai, nhất định sẽ rất náo nhiệt.”
“...”
Dung Vi Nguyệt lo sợ: “Anh đừng có gây ra chuyện gì đấy nhé.”
Phó Lận Chinh cười khẽ: “Sao lại thế được, anh luôn là người khiêm tốn nhất mà.”
“?”
Ngày hôm sau, sáng sớm Phó Lận Chinh đã gửi tin nhắn: Vợ ơi, tối nay em mặc đồ gì đi đám cưới?
Cô ngẩn người, chụp chiếc váy gửi cho anh xem: Bộ này, sao thế?
Anh đáp: OK, vừa hay anh cũng có màu cùng tông.
“?”
Người này sẽ không định mặc đồ đôi với cô đấy chứ...
Buổi chiều, Dung Vi Nguyệt livestream xong ở studio, lái xe đi về phía trung tâm thành phố để đón Ân Lục.
Ân Lục cảm thán: “Các bạn trong lớp đều nghĩ hai cậu hết hy vọng rồi, lần họp mặt cựu sinh viên trước hai cậu ngồi xa như thế, không nói với nhau câu nào, nhiều người còn lén lút mỉa mai, nói là giờ Phó Lận Chinh không thèm để ý đến cậu nữa rồi. Ha ha, nghĩ đến tối nay họ sẽ bị vả mặt là thấy hả hê ghê!”
Dung Vi Nguyệt khẽ cười, thản nhiên nói: “Mặc kệ họ. Dù sao thì lời khó nghe hồi cấp ba mình nghe đâu có ít, mình không thấy việc được Thái tử gia Minh Hằng thích là điều gì đáng để tự mãn, nhưng được Phó Lận Chinh thích là một chuyện hạnh phúc.”
Cô trân trọng tình yêu của anh là vì con người Phó Lận Chinh, chứ chưa bao giờ vì thân phận và địa vị của anh.
Sau đó, điện thoại Ân Lục rung lên, cô bắt máy, giọng nói chợt trở nên dịu dàng hơn mấy phần: “Ừm, được rồi... Mình và Nguyệt Nguyệt sắp tới rồi, cậu cứ mua đại hai cốc nước nóng là được, bọn mình không kén chọn đâu.”
Cúp điện thoại, Dung Vi Nguyệt quay sang trêu cô bạn: “Ai thế? Lần đầu tiên nghe cậu nói chuyện cứ như đang làm nũng vậy.”
Ân Lục mím môi: “Đâu có.”
“Mặt đỏ hết cả rồi còn bảo không, giả vờ gì chứ.”
Ân Lục cười: “Dung Vi Nguyệt, cậu nói chuyện bây giờ nghe giống Phó Lận Chinh ghê! Quả nhiên là vợ chồng!”
Biết không thể giấu được, cô xoa xoa khuôn mặt nóng bừng: “Mình nói cho cậu biết, cậu tuyệt đối đừng nói ra ngoài nhé.”
Dung Vi Nguyệt đồng ý. Ân Lục ngượng ngùng một lúc lâu mới thì thầm: “Là... Hồ An đó, gần đây cậu ấy đang theo đuổi mình.”
Dung Vi Nguyệt gật đầu: “Vậy cậu đã đồng ý chưa?”
“Nguyệt Nguyệt, sao cậu không ngạc nhiên chút nào vậy?!”
Dung Vi Nguyệt phì cười: “Trước đây đi bắt gian, cậu ấy còn đánh tên tra nam vì cậu đấy, lúc đó cậu ấy thích cậu chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?”
“Hóa ra mình mới là đứa ngốc chính hiệu à, lúc đó mình còn tưởng cậu ấy chỉ đơn thuần là trượng nghĩa thôi chứ.”
Sau khi Ân Lục chia tay, Hồ An liên lạc với cô thường xuyên hơn. Ban đầu cô tưởng cậu ấy chỉ coi cô là bạn, cho đến khi số lần gặp mặt tăng lên, cậu ấy dẫn cô đi xem phim, đi công viên giải trí, còn làm đồ ngọt cho cô, Ân Lục dù có ngốc đến mấy cũng cảm thấy có gì đó không đúng.
Mấy ngày trước, Hồ An đã chính thức tỏ tình với cô, nói rằng cậu ấy đã thích cô từ hồi cấp ba, nhưng vì tự ti nên không dám đến gần. Sau khi gặp lại, cô đã có bạn trai, cậu ấy chỉ có thể kiềm chế tình cảm. Nhưng giờ cô đã độc thân, cậu ấy muốn dũng cảm một lần, muốn có một mối tình hướng tới hôn nhân.
Hồ An nói cô có thể từ từ suy nghĩ, dù sao cậu ấy sẽ luôn theo đuổi cô, theo đuổi cô cả đời cũng được. Một chàng trai ngành kỹ thuật hiếm hoi lại lãng mạn đến thế.
Dung Vi Nguyệt nghe xong, cũng mừng cho cô bạn thân: “Cậu nên suy nghĩ kỹ về cậu ấy đi, dù sao cũng là bạn học cấp ba, biết rõ gốc gác. Hơn nữa mình thấy hai cậu đến với nhau là sớm muộn thôi, mặt cậu cứ như là sắp nhào tới nơi rồi kìa.”
Ân Lục cười lườm cô: “Nguyệt Nguyệt xấu xa, giờ đến lượt cậu trêu chọc mình rồi à...”
Hai mươi phút sau, cả hai đến khách sạn. Khi xuống xe bước vào, Hồ An và Hạ Tư Lễ đang đợi ở sảnh tầng một. Hồ An cười nhìn Ân Lục, đưa đồ uống cho hai cô gái: “Có lạnh không? Mau uống chút gì cho ấm.”
“Vừa xuống xe, không lạnh đâu...”
Hạ Tư Lễ cảm thán đau khổ: “Lục Lục ơi, cuối cùng cậu cũng đến rồi, người này hỏi tớ suốt một tiếng đồng hồ xem nên sắp xếp buổi hẹn hò ngày mốt thế nào, đệt, tớ là một con chó độc thân thì biết quái gì! Bây giờ cậu ta hận không thể cắt cả trái tim mình ra dâng lên tận tay cậu, cậu mau nhận lấy cậu trai ngốc nghếch này đi!”
Ân Lục đỏ mặt cười: “Hạ Tư Lễ, cậu đủ rồi đấy, bị cậu nói nghe đáng sợ quá...”
Hạ Tư Lễ khoác vai Hồ An: “An Tử, cậu muốn hỏi kinh nghiệm thì hỏi tớ vô ích thôi, cậu phải hỏi Nguyệt Nguyệt xem A Chinh theo đuổi cô ấy thế nào ấy, trong số chúng ta ai theo đuổi người giỏi bằng Phó Lận Chinh chứ! Toàn bộ công phu đều dùng hết lên Nguyệt Nguyệt rồi, mấy chiêu trò thâm hiểm cứ phải gọi là cả bộ luôn, cậu xem, bây giờ người ta đã là quan hệ chung một sổ hộ khẩu rồi kìa.”
“A Chinh thâm hiểm đến thế sao?” Hồ An cười hỏi.
Ba người kêu lên: “Lời này là đang khoe ân ái đấy hả!!”
Hạ Tư Lễ hỏi Dung Vi Nguyệt khi nào Phó Lận Chinh đến, cô nhìn đồng hồ: “Chắc là vừa xuống máy bay rồi, qua đây mất khoảng bốn mươi phút nữa.”
Hạ Tư Lễ vỗ vỗ ngực: “May quá, tớ còn bốn mươi phút để thở, nếu không hôm nay tớ phải ăn bao nhiêu thức ăn cho chó đây.”
“Ha ha ha...”
Bốn người đi thang máy lên lầu, đến tầng tổ chức tiệc cưới, họ gặp cô dâu chú rể đang chụp ảnh, tiến lên chúc mừng. Trương Thuần và Hiểu An cười nói đã chuẩn bị một phòng riêng để họ vào uống trà hàn huyên, các bạn học trong lớp đều đang ở đó.
Đẩy cửa bước vào, phòng riêng ồn ào náo nhiệt, có khoảng hai ba mươi bạn học, mọi người nhiệt tình chào đón họ.
Mọi ánh mắt ngay lập tức bị Dung Vi Nguyệt thu hút. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác dạ len màu nâu caramel, thắt lưng siết vòng eo nhỏ nhắn, bên trong là áo len cashmere cổ cao và váy dài màu trắng kem ấm áp, chiếc khăn cashmere màu be nhạt quàng trên cổ.
Dung Vi Nguyệt có làn da trắng sứ trong trẻo, lông mày và ánh mắt dịu dàng, đôi mắt màu hổ phách ánh lên vẻ thuần khiết, môi điểm chút son đỏ, thân hình mảnh mai, vẻ đẹp lạnh lùng như không vướng bụi trần.
Mỗi lần Dung Vi Nguyệt xuất hiện đều đẹp đến kinh ngạc.
Thấy cô, có người bất ngờ, có người chào đón, nhưng cũng có vài người vốn không thích cô lộ ra vẻ châm chọc trong mắt.
Mặc đẹp đến thế làm gì, chẳng phải cũng bị người ta bỏ rơi rồi sao, cố giữ thể diện thôi.
“Hoan nghênh hoan nghênh, cuối cùng các cậu cũng đến rồi, mau nhường chỗ cho họ đi.” Hồng Lạc, cựu lớp phó, bảo họ ngồi xuống. Bên trong có một chiếc sofa lớn, cùng vài chiếc ghế vây thành vòng tròn. Dung Vi Nguyệt theo thói quen ngồi xuống chiếc ghế ở góc, Ân Lục ngồi cùng cô.
Hồng Lạc rót trà cho họ: “Nguyệt Nguyệt, dạo này cậu bận không? Thấy cậu không bao giờ nói chuyện trong nhóm.”
Dung Vi Nguyệt cười nhạt: “Cuối năm rồi phải chạy tiến độ, mình vừa tăng ca xong mới đến đây.”
“Đồ thủ công mỹ nghệ là vậy đấy, qua Tết là ổn thôi.”
Một cô gái bên cạnh chen vào cười nói: “Nguyệt Nguyệt, nãy tụi mình còn đang bàn về cậu đấy, còn lo cậu sợ ngại không dám đến họp mặt bạn bè.”
Dung Vi Nguyệt nhìn sang, người đó tên là Chu Dung. Lần họp mặt cựu sinh viên trước, cô đã nghe Chu Dung kể chuyện cô và Phó Lận Chinh cho các cô gái lớp khác trong nhà vệ sinh. Hồi cấp ba cô ta cũng không ít lần nói xấu cô sau lưng.
Ân Lục cười lạnh bảo vệ cô bạn: “Có gì mà phải ngại, chỉ là tham dự đám cưới bạn học thôi mà.”
Một nam sinh đang cúi người uống trà, người này trước đây từng theo đuổi Dung Vi Nguyệt nhưng bị từ chối, cười nhạt mỉa mai: “Đúng vậy, chuyện cũ đã qua rồi, có gì mà phải ngại, à, nghe nói hôm nay Chinh gia cũng sẽ đến, không biết cậu ấy khi nào tới nhỉ?”
Mấy người im lặng nhìn nhau cười, có người nói: “Phó Lận Chinh bận rộn như thế, không biết lần này đến có thể dẫn theo bạn gái nào không.”
“Tụi mình mong cậu ấy yêu đương lắm đấy, mọi người nói xem Phó Lận Chinh sẽ thích cô gái như thế nào?”
Chu Dung cong môi, liếc nhìn Dung Vi Nguyệt: “Ai mà biết được, chắc chắn không thể là kiểu nội tâm lạnh lùng như trước nữa rồi, chắc chắn là đã chán rồi.”
Mấy cô gái đi theo bật cười. Ân Lục định cãi lại nhưng bị Dung Vi Nguyệt ngăn lại, trong lòng cô hoàn toàn bình thản.
Phó Lận Chinh mà có mặt, anh có chịu đựng được những lời này không?
Hạ Tư Lễ đặt tách trà xuống bàn, nhếch môi: “A Chinh thích kiểu người nào không đến lượt người ngoài đoán mò đâu, đừng có nói linh tinh, cậu ấy mà nổi giận thì không ổn đâu.”
Mấy cô gái cũng không dám chọc Hạ Tư Lễ, thấy có người bênh Dung Vi Nguyệt, họ khó chịu thu lại nụ cười. Đúng lúc này, có tiếng bạn học ở cửa vọng vào: “Nói Tào Tháo Tào Tháo đến, Chinh gia tới rồi!”
Mọi người nhao nhao quay đầu, liền thấy Phó Lận Chinh xuất hiện. Người đàn ông mặc một chiếc áo khoác dài màu nâu sẫm, thân hình cao lớn vạm vỡ, vai còn vương tuyết mỏng chưa tan, như thể vừa bước ra từ gió tuyết mùa đông lạnh giá.
Anh không quàng khăn, cổ áo hơi mở, để lộ cổ cao màu xám đậm bên trong và xương quai xanh sắc nét. Dưới hàng lông mày đậm là đôi mắt đen sâu thẳm, khí chất mạnh mẽ đến tột cùng.
“Hoan nghênh Chinh gia!! Đến muộn rồi đấy!”
“Nghe nói A Chinh vừa xuống máy bay là đến ngay à? Mau mau mau, nhường chỗ cho cậu ấy!”
“A Chinh cậu không đến, tớ uống nước cũng thấy không ngon miệng!”
Mấy người bạn thân xông lên khoác vai anh, khóe môi Phó Lận Chinh cong lên vẻ lười biếng, nốt ruồi trên mí mắt nhếch lên, ánh mắt vượt qua mọi người, thẳng tắp rơi vào Dung Vi Nguyệt đang ngồi trong góc.
Anh nhìn chằm chằm cô gái nhỏ mà anh chưa gặp mấy ngày.
Lòng cô rộn ràng, lặng lẽ cong mày cười.
Trương Thuần và Hiểu An cũng bước vào, cả căn phòng càng thêm náo nhiệt. Phó Lận Chinh được mời ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, đối diện chéo với Dung Vi Nguyệt.
Phó Lận Chinh nhướng mày nhìn sang, cô cụp mắt mím môi, không chào hỏi.
Được, lại muốn chơi trò tình trong lòng thì nhận nhau mặt ngoài thì e thẹn.
Anh tựa vào ghế sofa, vẻ mặt ung dung cũng không nói gì, Hồ An, Hạ Tư Lễ và Ân Lục xung quanh nhìn thấy, đều cười mà không nói. Có nam sinh hỏi: “Anh Chinh, cậu vừa xuống máy bay là đến ngay sao?”
“Ừ,” Anh không nhận trà, cầm chai nước khoáng bên cạnh, “Tôi về sớm hơn một chuyến bay, dù sao hôm nay cũng là một ngày rất quan trọng.”
Lời anh có ẩn ý, nhưng những người khác không hiểu, cười nói: “Tôi nói gì mà sai, A Chinh đã hứa là nhất định sẽ đến, còn về sớm nữa chứ!”
“Thuần Tử, cậu xem A Chinh cũng quá quan tâm đến cậu rồi đó!!”
Trương Thuần cảm động: “Dù sao tôi và Hiểu An cũng là cặp đôi đầu tiên trong lớp kết hôn mà, ý nghĩa phi thường. Lần này dịp Tết Dương lịch mọi người cơ bản đều đến cả, thật sự quá nể mặt tôi rồi.”
Cậu ấy cầm trà, nói lấy trà thay rượu kính Phó Lận Chinh một ly: “A Chinh, không hổ là anh em tốt đã cùng nhau chơi bóng rổ, sau này khi cậu kết hôn, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức mừng cậu một phong bao lì xì lớn. Tôi chạy đến đích tình yêu trước, sau này tôi mong được uống rượu mừng của cậu nha ha ha ha.”
Hồng Lạc cười: “Mấy anh em bọn mình đều có người yêu hết rồi, năm sau tôi, Chương ca, Hổ Tử đều đính hôn, chắc chắn trong chúng ta A Chinh là người muộn nhất rồi.”
Các bạn học cười: “Đúng vậy, Chinh ca còn chưa có người yêu, cậu ấy kén chọn lắm, lần họp mặt cựu sinh viên trước còn nói là bây giờ không hứng thú yêu đương.”
Phó Lận Chinh nghe vậy, khẽ mở đôi môi mỏng: “Xin lỗi nha, bây giờ tôi cực kỳ khao khát yêu đương, ai nói với các cậu là tôi không hứng thú?”
“Hả????”
Người đàn ông lười biếng xoay chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái, cười: “Chắc chắn sẽ sớm hơn các cậu, đám cưới của tôi cũng vào năm sau.”
Cả phòng im lặng một giây.
“Đám cưới?!”
“Anh Chinh cậu đùa đấy chứ, đám cưới gì cơ?!”
“Ha ha ha anh Chinh cậu biết cách đùa quá đấy!”
Mọi ánh mắt đổ dồn vào ngón áp út của anh, quả thật có một chiếc nhẫn. Căn phòng lập tức nổ tung: “Chinh gia, cậu không trêu tụi ny chứ, cậu thật sự kết hôn rồi sao?!!!!!!!!”
Phó Lận Chinh nhướng mày, ánh mắt như có như không lướt qua cô gái nhỏ ngồi đối diện chéo, khóe môi cong rõ rệt: “Có vấn đề gì sao?”
Cả phòng bùng nổ: “Chết tiệt!! Anh Chinh, lần họp mặt trước cậu còn bảo chưa có bạn gái, chưa đầy hai tháng đã kết hôn rồi? Cái cách làm ăn gì thế này!!”
“Đây là kết hôn chớp nhoáng sao? Lén lút đăng ký kết hôn làm kinh ngạc tất cả mọi người luôn!”
Hạ Tư Lễ và Hồ An đứng bên cạnh, nín cười.
Đúng là Phó Lận Chinh, quá phô trương rồi!!!
Dung Vi Nguyệt đối diện với ánh mắt thâm sâu và ung dung của Phó Lận Chinh, tai đỏ bừng, khó mà tưởng tượng được lúc này trong lòng người này đang đắc ý đến mức nào.
Hôm nay cô bận rộn ở studio nên đã cất nhẫn cưới vào túi, không đeo trên tay, vì vậy người ngoài không hề hay biết.
Trong khi mọi người đang phấn khích mừng cho Phó Lận Chinh, cũng có vài người liếc nhìn Dung Vi Nguyệt, không khỏi thở dài—
Tội nghiệp Dung Vi Nguyệt thật, hôm nay đến đây đóng vai trò hề rồi.
Ai mà không biết Phó Lận Chinh đã từng thích Dung Vi Nguyệt nhiều đến mức nào, theo đuổi rầm rộ suốt bao lâu, chuyện tình của cả hai cũng ai ai cũng rõ. Ai ngờ tốt nghiệp xong lại chia tay, giờ Phó Lận Chinh quay sang kết hôn, tình cảm sâu đậm và sự cưng chiều ngày xưa đã không còn tồn tại.
Chu Dung và vài người lén lút mừng thầm, không biết lúc này trong lòng Dung Vi Nguyệt đang nghĩ gì, chắc là ghen tị chết đi được.
Trương Thuần tò mò hỏi: “A Chinh, cậu kết hôn có phải là kết hôn vì thương mại không?”
“Đúng vậy, với thân phận và địa vị của Phó Lận Chinh, chắc chắn là thiên kim tiểu thư của một gia tộc giàu có nào đó rồi?”
Phó Lận Chinh mân mê chiếc vòng tay dây đen trên cổ tay bằng những ngón tay thon dài, giọng điệu ung dung: “Không phải kết hôn vì thương mại, tôi rất yêu vợ tôi, cưới cô ấy đương nhiên là vì tôi đã muốn cưới cô ấy từ rất nhiều năm rồi.”
Chu Dung: “Rất nhiều năm?!!”
Chẳng phải điều này có nghĩa là Phó Lận Chinh đã sớm quên Dung Vi Nguyệt rồi sao?!
Mọi người phấn khích như những con chuột chũi, nhao nhao buôn chuyện: “Anh Chinh, cho tụi này xem ảnh đi!”
“Đúng vậy, chị dâu trông như thế nào? Cậu giấu kỹ quá đấy!”
Phó Lận Chinh uống nước, liếc nhìn Dung Vi Nguyệt, giọng điệu có chút lười nhác kéo dài, nhưng từng câu đều chứa đựng ý cười:
“Vợ tôi à, cô ấy là người đẹp nhất, dễ nhìn nhất trên đời, cười lên ngọt ngào có lúm đồng tiền, mắt như vầng trăng, da trắng trẻo, đặc biệt đáng yêu, lại thông minh, dịu dàng, không ai sánh bằng, tôi đã yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên.”
Cả phòng im lặng trong một khoảnh khắc, sau đó bùng nổ hoàn toàn.
— Đây còn là Phó Lận Chinh mà họ quen biết, người luôn lạnh lùng, giữ kẽ và ngạo nghễ với phụ nữ sao?!
Trước đây khi anh và Dung Vi Nguyệt yêu nhau hồi cấp ba, mọi người mới được nghe anh bày tỏ trực tiếp như vậy. Sau này hai người chia tay, Phó Lận Chinh luôn lạnh nhạt với các cô gái, mọi người chưa bao giờ nghe anh đánh giá một cô gái như thế nữa.
Nhưng giờ đây, sự si tình này lại quay trở lại, còn mãnh liệt đến mức không thể phớt lờ.
“Anh Chinh, vậy đám cưới của cậu khi nào?”
Mọi người kinh ngạc: “Rốt cuộc cô gái nào lại khiến Chinh gia mê đắm đến thế, Hạ thiếu gia cũng đã gặp rồi sao?”
Hạ Tư Lễ cười, các cậu không phải đang nhìn thấy rồi sao, gật đầu lia lịa: “Gặp rồi chứ, các cậu không biết cô gái đó tốt đến mức nào đâu, vừa xinh đẹp, sự nghiệp lại độc lập, có văn hóa, có học thức, có cách nói chuyện. Người ngoài nhìn vào chỉ biết ghen ghét, nhưng điều đó hoàn toàn không ảnh hưởng đến sự xuất sắc của cô ấy.”
Ân Lục nhân cơ hội cười: “Oa, vậy cô gái này chắc chắn rất tuyệt vời đúng không?”
Hồ An ngốc nghếch gật đầu đồng tình: “Chắc chắn rồi, tớ cũng đã gặp, là người mà A Chinh đã theo đuổi rất rất lâu rồi, thề không cưới người khác.”
“Trời ơi ngọt ngào quá đi mất!”
Chu Dung liếc nhìn Dung Vi Nguyệt, cười toe toét, buông lời trêu chọc: “Nếu cô gái đó là người hồi đó học ở Lan Cao với chúng ta, thì đó chắc chắn sẽ là một câu chuyện tình yêu đẹp từ đồng phục học sinh đến váy cưới rồi.”
Đâu còn đến lượt Dung Vi Nguyệt làm gì nữa?
Mấy cô gái phụ họa cười: “Đúng vậy, Chinh gia cuối cùng cũng tìm được tình yêu đích thực rồi, trạng thái cả người khác hẳn.”
“Bảo sao tớ thấy cậu ấy vừa vào mặt đã cười tươi, trông tốt hơn lần họp mặt cựu sinh viên nhiều.”
Đang nói chuyện thì Trương Thuần và Hiểu An mời mọi người vào hội trường tiệc cưới, đứng dậy đi ra ngoài. Có người đề nghị: “À đúng rồi A Chinh, cậu gọi điện thoại bảo chị dâu đến đi? Cậu nói một đống nhưng lại giấu vàng trong nhà, không thành thật chút nào!”
“Đúng vậy, tụi em đều muốn thấy chân diện mục của chị dâu mà!”
“Gọi cô ấy đến đi, chắc chắn đủ chỗ!”
Trương Thuần cũng nói: “Đúng đó A Chinh, vợ cậu có ở gần đây không? Gọi cô ấy đến chung vui đi.”
Phó Lận Chinh nhướn mày: “Ừm, cô ấy ở gần đây.”
Cả phòng phấn khích: “Vậy gọi điện nhanh đi, gọi chị dâu đến!”
Mọi người hò reo, Phó Lận Chinh cười lười biếng mở lời: “Ở khá gần, không cần gọi điện thoại đâu nhỉ?”
“... Hả?” Ở khá gần sao?
Mọi người đều khó hiểu, còn chưa kịp phản ứng, liền thấy Phó Lận Chinh quay người bước về phía Dung Vi Nguyệt.
Khoảnh khắc tiếp theo, anh đưa tay ôm lấy eo cô, cưng chiều dịu dàng kéo cô vào lòng, cúi mắt nhìn cô, khóe môi cong lên, thân mật cất lời:
“Bảo bối, mọi người đều rất tò mò về em, bây giờ chúng ta có nên giới thiệu lại mối quan hệ của chúng ta với mọi người không?”
Mọi người: ??!!
Chết tiệt??!!!!!!!!!!
——
Lời tác giả: Hê hê hê khoe ân ái thôi!! Phó Lận Chinh: Tâm trạng cực kỳ vui vẻ [tung hoa]
A Chinh: Sáu năm rồi, chờ đợi ngày này anh dễ dàng lắm sao [khóc thét]
...
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
