Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 45
Có lần họp lớp sau khi tốt nghiệp, cô đã trò chuyện rất vui vẻ với các nam sinh khác, cố ý chọc tức anh. Tối hôm đó, cô liền bị Phó Lận Chinh tóm đến căn hộ.
Cổ tay mảnh khảnh của cô bị trói vào góc giường, trông như một chú mèo nhỏ lông mềm đang nằm ngửa. Cơ thể cường tráng như thép của Phó Lận Chinh giam cầm cô như một bức tường, dùng đầu d**ng v*t đánh mạnh vào *m v*t, anh vừa hư hỏng vừa nói:
“Bảo bối, tự em đếm đi, phải đánh đủ một trăm cái mới được.”
Chuyện này vượt ngoài sức tưởng tượng. Dung Vi Nguyệt nhanh chóng bật khóc, nói không muốn. Phó Lận Chinh không hề nương tay, hư hỏng đến mức: “Không muốn cái gì? Trẻ con không ngoan thì không cần bị đánh bằng thước giới luật ( dụng cụ BDSM ) sao?”
Chiếc thước giới luật từng chút một rơi xuống trong tay anh, cuối cùng cô thấm đẫm như vừa được vớt ra, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến đỏ bừng. Phó Lận Chinh hôn lên vành tai cô, nhếch môi thở dài: “Bảo bối, đánh một trăm cái, em đã l*n đ*nh ba lần rồi, sao lại không có tiền đồ thế hả?”
Cô vừa khóc vừa thẹn thùng nói sẽ không bao giờ thèm để ý đến anh nữa. Phó Lận Chinh kéo cô lại và lập tức mạnh mẽ khai hợp. Đêm đó, mãi đến khi chân trời hửng sáng, cô mệt đến không thể cử động, được anh bế lên, bước qua sàn nhà bừa bộn và những chiếc ô vương vãi khắp nơi. Toàn thân chú mèo nhỏ đầy nước dừa, và anh cũng thấm đẫm mùi d*m th** của cô.
Người đàn ông này hư hỏng đến mức nào, cô đã từng nếm trải. Sáu năm sau, anh chỉ có thể hơn trước.
Lúc này, những lời nói táo bạo của anh lọt vào màng nhĩ, khiến lồng ngực cô run lên. Gò má Dung Vi Nguyệt mịn màng như có thể vỡ ra, thoắt cái ửng lên màu hồng nhạt, tim đập loạn xạ, cô thẹn đến muốn nổ tung: “Phó Lận Chinh…”
Sao người này lại có thể... như thế chứ?
Phó Lận Chinh giữ chặt cô trong lòng, hơi nóng phả vào tai, dỗ dành cô: “Không đo sao? Cho nó ra ngoài chơi một lát, được không?”
? Nếu thứ này được thả ra, chắc chắn vài tiếng sau cũng không thể nhét lại được mất ..
Hàng mi Dung Vi Nguyệt rung động như cánh bướm trong đêm mưa, được anh dỗ dành, cuối cùng cô vẫn không cưỡng lại được khao khát ngấm ngầm trong xương tủy, ngoan ngoãn làm theo.
Cái đó của anh sáu năm sau càng thêm dữ tợn và đáng sợ, các mạch máu xanh tím phân bố như dãy núi Alps, đầu d**ng v*t quyến rũ người nhìn. Dù nhìn từ góc độ nào, nó cũng là một sự cường điệu vượt xa người thường.
Cô gái nhỏ cứ như thể bước vào một tiệm bánh mì kiểu Nga, đi dạo một vòng, muốn mua một chiếc Kolbasa (Bánh mì to). Cô tiện tay lấy một cái đi cân, nhân viên cười nói:
“Ôi chà, đây là mẫu bí mật của tiệm chúng tôi, Vua Kolbasa to và thô nhất đấy. Bình thường hiếm có ai vừa chọn đã trúng ngay, khách hàng thường không thể ăn hết một mình được. Cô giỏi thật đấy.”
Dung Vi Nguyệt: Muốn khóc quá .
Má cô như bị súng hàn nung nóng, đỏ ửng như sắp rỉ máu. Phó Lận Chinh dùng đầu ngón tay ấn vào môi mềm của cô, giọng nói trầm khàn: “Bảo bối, em thấy không, nó rất thích em.”
Người đàn ông đưa cô gái nhỏ đi mua Kolbasa xong, lại đến tiệm bán sỉ trứng gà bên cạnh: “Nặng trịch, còn nhiều nữa.”
Cô bị anh dẫn dắt, nhấc thử lên, cả khuôn mặt cô đỏ bừng.
Tối qua và chiều nay đã làm như thế rồi, sao bây giờ vẫn còn...
Phó Lận Chinh hỏi cô cảm thấy thế nào. Cô chưa bao giờ là người nhát gan, môi đỏ nhẹ nhàng thở ra, giọng nói mềm mại thừa nhận: “Rất thích…”
Khóe môi người đàn ông cong lên. Dung Vi Nguyệt cầm lấy thước đo, anh ngăn lại, giọng hơi thở trầm thấp: “Bảo bối, bây giờ chưa được, nó chưa cứng hoàn toàn.”
Dung Vi Nguyệt: ?? Bây giờ đã thế này rồi, mà lại còn chưa ư?!
Phó Lận Chinh nhìn đôi mắt mở to của cô, nhếch môi quyến rũ: “Không sao, bảo bối chỉ cần chào hỏi nó một chút là được.”
Thời đại học cô học lái xe số sàn ở trường dạy lái xe, kỹ năng lùi chuồng đã đặc biệt thành thạo. Chỉ trong chốc lát, hơi thở trên đỉnh đầu cô càng lúc càng nặng nề hơn, cánh tay người đàn ông siết chặt. Dung Vi Nguyệt ngước đôi mắt quyến rũ nhìn anh: “Nó thực sự rất thích em nha.”
Điên thật rồi, sao lại có thể quyến rũ như thế.
Phó Lận Chinh biết cô đúng là một bảo bối. Cổ họng anh khô khốc, ánh mắt cuộn lên những h*m m**n thầm kín, anh hút lấy vị ngọt từ môi cô, một lúc lâu sau mới trầm giọng: “Bảo bối, bây giờ thì được rồi.”
Cô thực sự cảm thấy mọi thứ đã lên một tầm cao mới. So sánh một cái liền phát hiện, cây thước đo hai mươi centimet, thế mà lại... ngắn ngủn.
Đầu óc Dung Vi Nguyệt nổ tung. Đo xong hai đoạn, Phó Lận Chinh thong thả hỏi: “Bao nhiêu.”
Dung Vi Nguyệt vùi vào tai anh nói ra con số, giọng nói nhỏ nhẹ, như sắp khóc: “Phó Lận Chinh, anh đừng đáng sợ như vậy có được không…”
Người đàn ông cười khẽ, “Không phải em nói là bình thường sao?”
“…” Là cô đã nói những lời ngông cuồng rồi.
Hèn chi lúc đó cô lại thấy khó khăn đến vậy. Vừa vào trò chơi đã tiến thẳng vào chế độ địa ngục, một người mới chơi sao chịu nổi. Cô ấm ức liếc anh: “Em đã nói là không hợp nhau mà…”
“Không phải đều hợp nhau rất tốt sao?”
Cô đỏ mặt, “Tốn sức lắm…”
Phó Lận Chinh khẽ cười một tiếng, môi răng dán vào vành tai cô, hơi thở trầm đục, từ tính rơi vào màng nhĩ: “Đúng vậy, bảo bối nông quá, lần nào anh cũng đâm tới cửa t* c*ng.”
Chai rượu mơ nhỏ vốn dĩ có dung tích hữu hạn, mà cái nút gỗ sắp vượt ra khỏi thân chai, thì làm sao chịu nổi. Cô thẹn thùng che mặt. Phó Lận Chinh khen ngợi: “Nhưng bảo bối rất tuyệt. Ban đầu khó khăn, nhưng ăn thêm vài lần, sẽ dần quen thôi.”
Cô cãi lại không kịp, ngẩng đầu lên không kìm được chặn miệng anh lại. Phó Lận Chinh lập tức giữ gáy cô, chiếm thế thượng phong.
Cửa sổ sát đất của tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh đèn ấm áp, lờ mờ của thư phòng. Thỉnh thoảng có gió thổi qua, rèm cửa voan mỏng khẽ lay động, chiếc váy ngủ màu trắng gạo bị gió thổi nhăn nhúm.
Một lúc lâu, Phó Lận Chinh cúi mắt nhìn cái bàn nơi cô gái nhỏ trong lòng đang ngồi, khàn giọng thở dài: “Sao lại nhiều nước thế này.”
Cô đúng là một bảo bối.
Má Dung Vi Nguyệt đỏ bừng, may mắn vì vừa rồi đã đẩy hết dụng cụ sang một bên. Cô cắn vào yết hầu anh: “Đều là tại anh…”
“Được rồi, lát nữa anh sẽ xử lý.”
Anh ôm chặt lấy cô, hơi thở nặng nề: “Chúng ta về phòng tiếp tục, được không?”
Xa cách sáu năm mới có lại được, sao có thể chỉ đơn giản là tối qua và chiều nay là đủ. Buổi tối cô gái nhỏ vừa về nhà, anh đã nhớ nhung rồi, chỉ muốn khám phá mọi ngóc ngách trong thế giới của cô.
Đối với Dung Vi Nguyệt cũng vậy. Thời trung học cô đã thích nghi với "khẩu vị lớn" của anh. Móng vuốt mèo nhỏ cào người, cũng muốn nếm thử chiếc Kolbasa lớn. Môi đỏ nhẹ nhàng thốt ra: “Ừm…”
Khoảnh khắc tiếp theo, Phó Lận Chinh trực tiếp vác cô lên vai.
Ngoài cửa sổ, màn đêm tĩnh lặng, cả thành phố chìm trong bóng tối. Ánh đèn neon xa xa in bóng mờ trên kính, đèn xe trên đường phố kéo thành những vệt sáng dài, giống như một dải ngân hà đang chảy.
Dung Vi Nguyệt rơi vào sự mềm mại, nụ hôn liền rơi xuống. Một lúc lâu sau, Phó Lận Chinh mở ngăn kéo: “Bảo bối, tối nay thử cái này nhé?”
Cô nhìn thấy lớp vân sần đó, trợn tròn mắt, nhớ lại hồi trước cô sợ nhất thứ này: “Đừng dùng có được không…”
Anh h*n l*n ch*p m** cô, biết rõ mà vẫn hỏi: “Tại sao lại không muốn?”
Cô bĩu môi: “Em sẽ b*n r* rất nhiều.”
Phó Lận Chinh nhếch khóe môi: “Em sợ gì mà không dám b*n r*? Lão tử dùng cái gì em cũng sẽ b*n r* mà thôi.”
Trong chuyện này, Phó Lận Chinh luôn mạnh mẽ và dứt khoát. Anh kéo chiếc áo choàng tắm lót dưới chỗ cô nằm, ôm lấy cô:
“Bảo bối, chân gác lên vai anh.”
Trong phòng, gió đêm cuốn vào, rèm voan trắng khẽ bay, tim cô đập như trống, liền bị kéo vào vòng xoáy.
—
Ngày hôm sau, mặt trời mọc.
Bầu trời ngoài cửa sổ xanh thẳm, vài đám mây bông trôi lững lờ.
Dung Vi Nguyệt lơ mơ mở mắt, tỉnh dậy từ giấc mơ.
Cô nhìn xung quanh, thì ra đang ở trong phòng dành cho khách.
Cô trở mình, cảm thấy mình như một nắm cơm mềm mại bị nhào nặn lại, thêm vào rất nhiều giấm sushi, chua loét.
Nắm cơm lúc này không được bọc miếng rong biển nào, trắng trơn, nhưng khắp nơi đều phớt hồng, như thể rắc đầy cánh hoa anh đào.
Huhu mệt quá…
Dung Vi Nguyệt lại nghĩ đến kết quả hôm qua — 22.5.
Người đàn ông này là đàn ông châu Á bình thường sao…
Quan trọng là đường kính cũng không nhỏ huhu.
Nhưng làm điều mình thích với người mình yêu thật sự rất vui vẻ. Cô thích ở bên Phó Lận Chinh thân mật, ở bên anh là cô thấy hạnh phúc.
Nắm cơm nhỏ lăn qua lăn lại hai cái, cố gắng thích nghi với độ chua của giấm sushi.
Trong phòng không có ai. Cô nằm sấp trên gối, lấy điện thoại ra, gọi cho Phó Lận Chinh.
Đầu dây bên kia, người đàn ông vừa kết thúc cuộc họp và bước ra khỏi phòng. Anh mặc bộ vest ba mảnh màu xám than cắt may vừa vặn, khoác chiếc áo khoác đen trên vai, một tay đút túi. Lưng thẳng tắp, phác họa nên một đường nét lạnh lùng, nghiêm nghị. Giày da đen giẫm trên sàn, tiếng bước chân lạnh lùng, rõ ràng, mỗi bước đi đều như mang theo gió.
Vừa kết thúc cuộc họp cấp cao, ánh mắt anh vẫn mang vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo. Phía sau là một nhóm lớn các giám đốc điều hành và trợ lý. Điện thoại trong túi rung lên, anh nhìn thấy là Dung Vi Nguyệt gọi đến, ánh mắt lập tức tan chảy thành sự dịu dàng, anh bắt máy:
“Bảo bối, tỉnh rồi à?”
Dung Vi Nguyệt đáp lại, giọng mềm mại càu nhàu: “Anh đang ở đâu vậy? Em tỉnh dậy không thấy anh.”
“Bố bảo anh đến tập đoàn họp, xong rồi. Anh sẽ đi chợ về nấu cơm cho em, em đợi anh về nhé.”
Giọng anh cưng chiều như nước, khác hẳn vẻ ngoài tối qua. Cô khẽ hừ: “Được, anh định mua gì?”
“Cá dưa cải chua, gà om dầu hành, thêm món canh củ cải khô sò điệp em thích uống. Bảo bối còn muốn ăn gì nữa không?”
“Em còn muốn một cái mousse cherry nữa.”
Anh cong môi: “Được, vậy em dậy rửa mặt, ăn sáng trước đi, đừng để bụng đói nhé?”
“Vâng…”
Hoài Dụ đứng phía sau Phó Lận Chinh, lặng lẽ lắng nghe, trong lòng thầm kinh ngạc.
Ai có thể ngờ rằng cậu chủ Phó đại gia vốn cao ngạo, quý tộc, mười ngón tay không dính nước xuân, sau khi kết hôn lại đi chợ về nấu ăn cho vợ, còn gọi một tiếng bảo bối này một tiếng bảo bối kia. Cái cảm giác người chồng/người đàn ông của gia đình này quá mạnh mẽ…
Cuộc gọi kết thúc, đầu dây bên kia, Dung Vi Nguyệt cũng trèo dậy đi vệ sinh cá nhân, bước ra khỏi phòng khách. Hô Hô cũng chạy đến. Cô cười ôm Hô Hô ăn sáng trước, rồi lại gọi thêm chút đồ ăn.
Sau đó cô đi đến thư phòng. Mặt bàn bên trong sạch sẽ gọn gàng, không thấy dấu vết của sự thác loạn đêm qua. Cô nóng mặt dập tắt hồi ức, bắt đầu xử lý công việc. Hô Hô ở bên cạnh bầu bạn với cô. Buổi trưa, Phó Lận Chinh trở về, xách theo một đống rau củ cùng với trái cây và món tráng miệng mua cho cô.
Phó Lận Chinh bước vào thư phòng. Dung Vi Nguyệt bị vẻ ngoài quý phái hôm nay của anh làm cho choáng váng, cô cong mày: “Anh về rồi à?”
“Đường hơi kẹt xe,” anh sờ mặt cô, “Em đói không?”
Dung Vi Nguyệt nói đã ăn sáng rồi, đẩy máy tính bảng cho anh xem: “Em đang vẽ bản phác thảo đào tiên mà trước đây anh đặt làm quà sinh nhật ông. Tuần sau sẽ bắt đầu chế tác, có kịp không anh?”
“Kịp, sinh nhật ông là tháng Ba năm sau mà.”
Phó Lận Chinh xem bản vẽ, nói rất đẹp. Dung Vi Nguyệt cười nhẹ: “Em nghĩ đây là tấm lòng riêng của em, nên sẽ không lấy tiền, em sẽ hoàn lại tiền đặt cọc cho anh.”
Phó Lận Chinh dựa vào bàn, cong môi xoa xoa vành tai cô: “Sao, làm cháu dâu rồi muốn thể hiện tốt sao?”
Dung Vi Nguyệt ngượng ngùng: “Ban đầu vốn là anh giúp đỡ studio của em. Chủ yếu là anh dùng tiền mua ở chỗ em, rồi lại tặng cho ông, nghe kỳ kỳ…”
“Số tiền này không chỉ cho riêng em, nó liên quan đến cả studio. Hơn nữa, chúng ta đã kết hôn rồi, còn phân biệt của anh hay của em làm gì?”
Phó Lận Chinh nói vì đã chi tiền thì sẽ không rút lại. Anh bỏ tiền, cô bỏ công sức, đây cũng là thể hiện tấm lòng của cô, “Không sao đâu, ông không câu nệ mấy chuyện này, có một cô cháu dâu là ông đã cười tươi như hoa rồi.”
Dung Vi Nguyệt mỉm cười dịu dàng, e thẹn: “Vậy được rồi, sinh nhật sau em sẽ chuẩn bị quà cho ông.”
Cô đứng dậy chui vào lòng anh, đôi mắt sáng ngời nhìn anh. Phó Lận Chinh xoa đầu cô, trêu chọc một cách lêu lổng: “Sao hôm nay dính anh thế, tối qua làm em sướng rồi à?”
“…” Cô đỏ mặt: “Phó Lận Chinh, anh nghiêm túc chút được không…”
Người đàn ông cúi mắt nhìn cô, cười gian tà: “Lẽ nào không phải sao? Tối qua em như thế nào, có cần anh giúp em nhớ lại không?”
Cô bảo anh không được nói nữa: “Em còn muốn anh đẩy xe lăn cho em về này, em mệt đến mức không đi nổi nữa rồi.”
Phó Lận Chinh nén cười, hạ giọng: “Vậy hôm nay em cứ bám lấy anh, anh chăm sóc em nhé? Bế em ăn cơm, bế em ngủ, bế em đi vệ sinh, bế em…”
Cô cười thẹn: “Không cần đâu!”
Cuối cùng cô vẫn bị anh bế ra ngoài. Đến nhà bếp, Phó Lận Chinh một tay ôm cô, một tay sơ chế rau củ. Sau đó, anh nhìn thấy một chậu hàu, mắt khẽ nheo lại: “Cái gì đây?”
Cô lẩm bẩm: “Em gọi cho anh, để bồi bổ cho anh…”
Hàu giúp sinh vàng ( hàu giúp sinh ra t*nh d*ch ), Phó Lận Chinh cắn vành tai cô: “Em còn chê anh tích trữ chưa đủ nhiều phải không?”
Cô đỏ mặt: “Mặc kệ, mấy ngày này anh nhất định phải bồi bổ, em sợ anh không đủ nữa.”
Phó Lận Chinh dùng đầu lưỡi đẩy má, vừa hư hỏng vừa nói: “Được, em mua gì anh cũng ăn, đằng nào cuối cùng cũng bồi bổ vào trong em thôi.”
“…?” Anh đeo bao… thì bồi bổ bằng cách nào…
Cô ngượng ngùng nhảy ra khỏi vòng tay anh, không tiếp tục chủ đề này nữa, đi đến giúp rửa rau xanh.
Bữa trưa là ba món mặn và một món canh thịnh soạn. Dung Vi Nguyệt nói làm quá nhiều rồi. Phó Lận Chinh nhướng mày: “Không sao, bây giờ chúng ta đều là những người lao động thể chất.”
Cô “ồ” một tiếng, nén khóe môi.
Hai người ngồi cạnh nhau trước bàn ăn. Trước khi ăn, Phó Lận Chinh chợt nhớ ra điều gì đó, cầm điện thoại lên chụp vài tấm ảnh chiếc vòng tay dây đen trên tay mình, gửi cho Hạ Tư Lễ, thong thả nói:
Cứ thắc mắc sao tay lại ngứa thế này, cúi xuống nhìn, hóa ra là vợ anh làm cho anh cái vòng tay.
Tay Phó Lận Chinh rất đẹp, mu bàn tay rộng, xương khớp thon dài, rõ ràng. Những gân xanh dọc theo mạch máu nổi lên, các đốt ngón tay thon dài, lạnh lùng. Hàng ngày anh dùng đôi tay này để điều khiển vô lăng xe đua một cách chính xác, mang đầy cảm giác sức mạnh và kiểm soát. Lúc này, ngón áp út anh đeo chiếc nhẫn cưới mặt trăng, cổ tay lại bị một sợi dây đen trói buộc.
Hạ Tư Lễ: ??? Vi Nguyệt làm cho cậu hả? Được lắm, thằng nhóc này lại được hạnh phúc rồi!
Hạ Tư Lễ: … Cậu ta có nên xông đến đánh anh một trận không đây?
Phó Lận Chinh khoe khoang với Hạ Tư Lễ chưa đủ, còn gửi vào nhóm chat của bảy người bạn thân. Vài người bạn trong đó bị nhồi cẩu lương (thính) đến mức khó chịu mà chửi rủa. Hạ Thiên Đường nói: @Dung Vi Nguyệt, Nguyệt Nguyệt cậu mau ra quản chồng cậu đi, chồng cậu khoe khoang quá mức rồi.
Dung Vi Nguyệt không khỏi bật cười, liền thấy Phó Lận Chinh cầm điện thoại thay cô trả lời: Chồng tớ, tớ cưng chiều.
Hạ Thiên Đường: …? Hồ An: ?? Hạ Tư Lễ: Chắc chắn là A Chinh lấy điện thoại Vi Nguyệt trả lời. Phó Tắc Thừa: Phó Lận Chinh, cậu đừng giả vờ nữa.
Dung Vi Nguyệt nhìn thấy, ừng ực uống nước ép, đôi mắt cong thành hình ngôi sao: “Anh thấy chưa, người ta đều nhận ra rồi kìa. Lời này vừa nhìn đã biết không phải em nói rồi.”
Phó Lận Chinh khịt mũi, kéo cô vào lòng: “Sao, em không nghĩ như vậy sao? Ăn cơm anh nấu, uống nước ép anh ép, Dung Vi Nguyệt, em có thể có chút lương tâm được không?”
Cô giấu nụ cười ở khóe mắt: “Được được được, em cưng chiều anh.”
Ăn cơm xong, Dung Vi Nguyệt đến phòng đàn, lấy cây đàn mới Phó Lận Chinh tặng hôm qua ra thử. Tiếng đàn đặc biệt hay, rõ ràng âm sắc và chất lượng âm thanh tốt hơn cái cũ, ấm áp và nhẹ nhàng.
Cô chìm đắm trong tiếng đàn. Một lúc sau, điện thoại có tin nhắn, từ Kha Âm Mộng: Vi Nguyệt, gần đây tớ bận rộn chuẩn bị cho buổi hòa nhạc, không có thời gian liên lạc với cậu. Tuần sau rảnh thì đi cà phê nói chuyện nhé?
Lần trước kết bạn với Kha Âm Mộng tại buổi hòa nhạc xong, sau khi về họ không liên lạc lại. Chủ yếu là cô cũng không biết nên nói chuyện gì với đối phương, giờ họ đã là người thuộc hai vòng tròn khác nhau.
Hồi nhỏ, Dung Vi Nguyệt và Kha Âm Mộng được gọi là “Chị em hoa vĩ cầm” ở trung tâm, luôn bên nhau như hình với bóng... Bây giờ, chỉ có Kha Âm Mộng là đã thực hiện được ước mơ.
Dung Vi Nguyệt nghĩ đến khoảng thời gian tươi đẹp đã qua, cũng không tìm ra lý do để từ chối: Được, nếu có thời gian.
Dung Vi Nguyệt khóa điện thoại lại, ngẩn người. Nửa chừng, cơ thể cô bị một vòng tay ôm từ phía sau, mùi hương bạc hà lạnh lẽo quen thuộc bao bọc lấy cô. “Mèo con?” Giọng nói trầm thấp, lười biếng vang lên bên tai.
Cô trên ghế sofa giật mình, quay đầu lại bắt gặp cái nhíu mày của Phó Lận Chinh: “Đang nghĩ gì mà thất thần đến vậy?”
Cô chớp mắt nói không sao, rúc vào lòng anh, hấp thụ sự ấm áp từ cơ thể anh. Phó Lận Chinh véo má cô, lêu lổng trêu chọc: “Anh thấy em càng ngày càng dính anh đấy nhé. Một tiếng không gặp đã nhớ anh đến thế rồi sao?”
“Ừm… nhớ anh.”
Phó Lận Chinh cúi mắt nhìn cô: “Hay là về phòng rồi nói nhớ anh tiếp nhé?”
Cô đỏ mặt, trách yêu anh: “Ban ngày ban mặt mà…”
Người đàn ông lười biếng dựa vào ghế sofa, không trêu chọc cô nữa, hỏi cô có chuyện gì phiền lòng không. Dung Vi Nguyệt kể cho anh nghe chuyện vừa rồi: “Có một người bạn luyện đàn cũ liên lạc với em, rủ em tuần sau rảnh thì ra ngoài gặp mặt.”
“Nam hay nữ?”
“Nam.”
???
Anh mặt mày tối sầm ôm chặt cô: “Em định đi hẹn hò riêng với đàn ông à? Không được đi, nếu em thực sự muốn gặp, anh sẽ đi cùng em.”
Nụ cười của Dung Vi Nguyệt lộ ra trong lúm đồng tiền: “Phó Lận Chinh, anh đúng là hũ giấm chua. Đương nhiên là nữ rồi, Kha Âm Mộng anh còn nhớ không? Người hay tập đàn cùng em trước kia ấy, cô ấy từ nước ngoài về rồi.”
Phó Lận Chinh trước giờ không quan tâm đến những người không quan trọng, nhưng dù sao người này cũng có chút liên quan đến bạn gái anh lúc trước, anh mơ hồ nhớ lại: “Cái cô gầy gầy, có vết sẹo trên mặt đó hả?”
Kha Âm Mộng hồi nhỏ bị bỏng trên mặt, để lại một chút sẹo. Phó Lận Chinh nói vậy không có ý gì khác, chỉ là trong ấn tượng của anh, đúng là có một cô gái trầm tính, yên lặng thường đi cùng Dung Vi Nguyệt. Ngày xưa, khi anh đón Dung Vi Nguyệt tập đàn xong về nhà, mua đồ ăn vặt cho cô, cô đều chia cho Kha Âm Mộng.
Dung Vi Nguyệt gật đầu nói đúng là cô ấy: “Bọn em lên đại học thì không liên lạc nữa. Lần trước em cùng Ân Lục đi nghe hòa nhạc, cô ấy là nghệ sĩ độc tấu khách mời. Bây giờ cô ấy giỏi lắm, đi lưu diễn khắp thế giới.”
Phó Lận Chinh thấy sự ngưỡng mộ thoáng qua trong mắt cô, nhớ lại cô gái nhỏ từng có ước mơ tổ chức một buổi hòa nhạc, dù cho không có khán giả cũng được.
Anh muốn giúp cô thực hiện mọi ước muốn: “Đợi sang năm em có thời gian, anh tổ chức cho em một buổi hòa nhạc nhỏ nhé? Một buổi hòa nhạc dành riêng cho em.”
Dung Vi Nguyệt nghe vậy, ánh mắt khẽ rung lên, rồi lắc đầu: “Không cần đâu…”
Phó Lận Chinh thắc mắc: “Trước đây không phải em muốn sao? Bây giờ em kéo đàn violin cũng rất giỏi mà.”
Cô cúi mắt, cổ họng khô khốc: “Trước đây em thích lắm… nhưng bây giờ, có thể luyện đàn trong phòng đàn anh tặng, kéo cho anh nghe, kéo cho chính em nghe, em đã thấy rất mãn nguyện rồi. Em không muốn có bất kỳ khán giả nào khác.”
Phó Lận Chinh cảm nhận được sự buồn bã trong cô, giọng điệu ngưng lại, anh v**t v* gò má cô, dịu dàng nói: “Được, nếu em không muốn thì không tổ chức. Dù sao vợ anh kéo đàn giỏi như vậy, chỉ mình anh được nghe, anh còn lời to ấy chứ.”
Dung Vi Nguyệt được anh dỗ dành, thấy ấm lòng: “Trình độ nghiệp dư này của em, cũng chỉ có anh mới nâng niu thôi.”
“Xin lỗi em nhé, lão tử anh đây chính là tiêu chuẩn kép như vậy. Không phải đàn vợ anh kéo, anh còn chẳng thèm nghe.”
Cô khẽ cười. Phó Lận Chinh cũng nhắc đến mục đích anh quay lại tìm cô: “Vừa nãy bố mẹ gọi điện cho anh, anh đã nói với họ về việc tổ chức sinh nhật cho em, họ mời em tối nay về nhà cũ dùng bữa.”
Dung Vi Nguyệt ngẩn người: “Tối nay?!”
Phó Lận Chinh hỏi: “Em muốn đi không? Nếu em còn hơi lo lắng, anh sẽ tìm lý do từ chối.”
Cô từng nghe nói nhà cũ của nhà họ Phó tọa lạc tại chân núi phía Tây Kinh thành, là một khu vườn độc lập, tường đỏ ngói xanh, mang nét cổ kính trăm năm, vô cùng bí ẩn, không phải người thường có thể đặt chân đến.
Dung Vi Nguyệt nghĩ đến việc lần đầu chính thức gặp mặt các trưởng bối nhà họ Phó tại nhà cũ, trong lòng không khỏi có chút thấp thỏm, nhưng suy nghĩ một lát: “Hay là đi đi ạ, tuy hơi hồi hộp, nhưng không đi nữa thì không hợp lễ nghi.”
Khóe môi Phó Lận Chinh cong lên vẻ ngông nghênh: “Không cần lo lắng, có anh ở đây, với lại họ rất mong được gặp em.”
Dung Vi Nguyệt nhìn đồng hồ, vội vã: “Em đi thay đồ trang điểm đây, không kịp mất, sao anh vừa nãy không nói với em…”
Phó Lận Chinh bật cười, bảo cô cứ từ từ.
Dung Vi Nguyệt chạy đi thay quần áo trang điểm. Sau khi xong xuôi, hai người đi ra ngoài. Dung Vi Nguyệt cúi xuống thay giày ở hành lang, liền cảm thấy một cơn đau nhức ập đến. Cô bực bội nhấc chân đá người bên cạnh một cái: “Đổ lỗi cho anh hết.”
Phó Lận Chinh: ?
“Lưng em đau muốn chết rồi.”
Người đàn ông cười: “Bảo bối, chuyện này cũng đổ lỗi cho anh à, chính em lắc giỏi đến mức nào, em không biết sao?”
Tai Dung Vi Nguyệt đỏ như phết sốt cà chua: “Tối nay không cho anh nữa.”
“Không phải là làm chín ngày nghỉ một ngày sao?”
?? Cái thẻ bài của anh ta vẫn còn hiệu lực à?
Phó Lận Chinh cong môi, đẩy cô dựa vào tủ giày ở hành lang mà hôn. Nụ hôn kết thúc, anh nửa quỳ xuống thay giày cho cô: “Công chúa, anh cõng em xuống lầu nhé?”
“Không cần đâu…”
Phó Lận Chinh không nghe lời cô, bế ngang cô lên. Cô đỏ mặt tựa vào lòng anh, may mà thang máy là một thang một nhà, không có ai nhìn thấy.
Buổi chiều hai người đi trung tâm thương mại. Thực ra Dung Vi Nguyệt đã sớm làm quà cho các vị trưởng bối, nhưng cô sợ không đủ, nên lại đi mua thêm. Phó Lận Chinh nhìn cô cẩn thận lựa chọn quà, cười bất lực: “Người nhà anh không coi trọng chuyện này đâu, em đến là họ vui rồi.”
“Em biết nhà anh không thiếu thốn, nhưng nên mua thì vẫn phải mua.”
Không phải để lấy lòng, mà là cô yêu Phó Lận Chinh, cũng muốn đối tốt với gia đình anh.
Hoàng hôn buông xuống, họ đến nhà cũ nhà họ Phó. Khi bước vào, ánh tà dương rải rác. Dọc hai bên con đường lát gạch xanh trồng hoa hồng và cây lựu. Khuôn viên rộng lớn không thấy điểm cuối, không khí thoang thoảng hương hoa cỏ. Tường rào cao vút, ngăn cách sự ồn ào của thế gian, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và trang nghiêm.
Phó Lận Chinh là Thái tử gia của Minh Hằng, chuyện đại sự đời người vốn dĩ phải thận trọng qua nhiều cân nhắc lợi ích. Thế mà cô chỉ nói một câu kết hôn, Phó Lận Chinh liền đi đăng ký với cô. Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người khác phần lớn sẽ cho rằng cô cố ý trèo cành cao.
Cô lại nghĩ đến cuộc điện thoại cô đã gọi sau khi tốt nghiệp. Lúc đó, dường như người nhà họ Phó cũng khá lạnh nhạt với cô…
Thế nhưng, cô không ngờ rằng, tất cả những suy nghĩ miên man đó, sau khi gặp người nhà họ Phó, đều tan biến hết.
Vừa bước vào sân, mẹ Phó - bà Nghê Ánh Chi đang cùng người làm cắt tỉa hoa hồng, quay đầu nhìn thấy họ, nụ cười như gió xuân phẩy qua mặt: “Về rồi đấy à.”
Dung Vi Nguyệt được Phó Lận Chinh nắm tay, lập tức bước tới, lịch sự gật đầu: “Cháu chào dì —”
Nghê Ánh Chi cười kéo tay cô: “Trước đây A Chinh chỉ cho chúng ta xem ảnh, hôm nay cuối cùng cũng gặp được người thật rồi. Nguyệt Nguyệt xinh đẹp quá, thằng nhóc thối A Chinh này thật là chiếm tiện nghi rồi.”
Cười nói vài câu, Nghê Ánh Chi thân mật kéo Dung Vi Nguyệt vào chính sảnh. Ông cụ Phó Tường Canh và bố Phó - ông Phó Tư Thịnh đều ở đó. Dung Vi Nguyệt cung kính chào hỏi, ông cụ cười vội vàng lên tiếng: “Nguyệt Nguyệt, mau ngồi xuống đi.”
Phó Lận Chinh đặt quà lên bàn: “Quà Nguyệt Nguyệt mang đến cho mọi người, sợ mọi người không thích, nên đã lo lắng suốt cả đường.”
Nghê Ánh Chi cười: “Lần sau đừng khách sáo thế.”
Dung Vi Nguyệt thẹn thùng nói là đồ thủ công tự tay cô làm. Tặng ông cụ Phó là một chiếc pháp lang vân văn chúc thọ và trường thọ; tặng ông Phó Tư Thịnh là một bức bình phong khảm tơ vàng họa thủy mặc tượng trưng cho cơ nghiệp trường tồn; còn tặng bà Nghê Ánh Chi là một chiếc trâm cài phượng hoàng khảm tơ vàng.
Những món quà này có giá trị không hề nhỏ trên thị trường, là cô âm thầm chuẩn bị sau khi kết hôn. Ba vị trưởng bối đều rất thích, khen cô có tâm.
Hôm nay là lần đầu gặp mặt, nhà họ Phó cũng đã chuẩn bị sẵn lễ vật gặp mặt. Ông cụ lấy ra một chiếc vòng tay Bạch Ngọc Hoà Điền Mỡ Cừu, hai mươi năm trước đã được định giá gần chục triệu, giờ đây cũng có giá trị hơn trăm triệu, là vật kỷ niệm của bà Phó. Ông Phó Tư Thịnh tặng cô một chiếc ngọc như ý thanh bạch ngọc, cũng có giá trị vô song.
Ngoài ra, Nghê Âm em gái Phó Lận Chinh cũng biết chuyện này, cô bận công việc không về được, đành nhờ mẹ gửi tặng một chiếc vòng tay Hồng Bảo Thạch Hoa Hồng quý giá, bày tỏ sự yêu mến với chị dâu.
Cuối cùng, Nghê Ánh Chi lấy ra một hộp trang sức, bên trong là một trong những bảo vật gia truyền của nhà họ Phó - một chiếc Kim Hoàng Quan cung đình thời Minh, vàng ròng nặng hàng trăm gram, khảm hồng ngọc và mã não Nam Hồng. Chiếc vương miện này từng lưu lạc từ cung đình ra dân gian, qua tay nhiều nhà sưu tập châu Âu, trải qua vô số cuộc đấu giá, và được nhà họ Phó mua lại từ nhiều năm trước. Giới bên ngoài khao khát có được, ước tính trị giá lên tới hai trăm triệu.
Nghê Ánh Chi cười hiền: “Đây là vật đã định sẵn để tặng con dâu của mẹ, mẹ còn sợ không thể tặng đi đây này. Hôm nay cuối cùng cũng đợi được con rồi. Tên nó là ‘Tễ Nguyệt’, rất hợp với Nguyệt Nguyệt.”
Ba món bảo vật này bình thường không bao giờ lộ diện, nay đều được trao tặng, đủ thấy sự công nhận của nhà họ Phó dành cho cô.
Ngoài ra, họ còn đưa cho cô một chìa khóa nhà cũ nhà họ Phó, và một phong bao lì xì đổi cách gọi dày cộm. Dung Vi Nguyệt ngây người, Phó Lận Chinh bảo cô cứ nhận hết. Cô nhận lấy, cười e thẹn:
“Cháu cảm ơn ông, cảm ơn bố, cảm ơn mẹ.”
Các trưởng bối cười đáp lời. Ông Phó Tư Thịnh ôn tồn nói: “Nguyệt Nguyệt, việc kết hôn của hai đứa hơi vội vàng, lẽ ra những thứ này phải trao cho con sớm hơn để bày tỏ sự coi trọng, nhưng tại cái thằng nhóc thối này vội vã lừa con đi mất. Sau này A Chinh mà bắt nạt con, con cứ nói với chúng ta, bố mẹ sẽ bênh vực con.”
Mắt Dung Vi Nguyệt cay cay, ấm áp gật đầu.
Nghê Ánh Chi cười tiếp lời: “Nguyệt Nguyệt, chuyện hôn lễ A Chinh nói sẽ từ từ bàn bạc, nhất định phải tổ chức thật trang trọng, mọi thứ đều tùy theo ý con thích.”
Dung Vi Nguyệt nhìn vào ánh mắt Phó Lận Chinh. Anh cong môi nắm chặt tay cô. Cô siết lại tay anh, lòng mềm nhũn.
Buổi tối nhà họ Phó bày biện một bữa tiệc gia đình thịnh soạn. Phó Lận Chinh đã nói với gia đình về những món Dung Vi Nguyệt thích và những thứ cô kiêng cữ. Nhà họ Phó vô cùng coi trọng, trên bàn hải sản khá ít, toàn là những món cô thích ăn. Các trưởng bối còn xót cô gầy quá, bảo cô ăn nhiều vào, bình thường có thể về nhà ăn cơm thường xuyên.
Trong lúc trò chuyện, các trưởng bối hiểu thêm về Dung Vi Nguyệt, phát hiện cô gái nhỏ thông minh, dịu dàng, cử chỉ đúng mực, mọi mặt đều không có gì đáng chê, lại còn có thể bổ sung cho tính cách phóng khoáng của Phó Lận Chinh. Nhìn kiểu gì cũng thấy hài lòng.
Trên bàn ăn, Phó Lận Chinh chăm sóc Dung Vi Nguyệt vô cùng chu đáo. Bố mẹ anh có thể thấy tình cảm của họ rất tốt, và trong mắt cô gái nhỏ cũng chỉ có mình anh.
Trong bữa tiệc, khi nhắc đến bố mẹ hai bên, Dung Vi Nguyệt khựng lại một chút, nói bố mẹ cô sắp về nước. Ông Phó Tường Canh cũng nói đến lúc đó hai gia đình có thể cùng nhau ăn một bữa cơm. Dung Vi Nguyệt khẽ đáp lời.
Sau bữa ăn, mọi người uống trà. Khoảng chín giờ tối, Nghê Ánh Chi hỏi: “Hai đứa tối nay ở lại nhà cũ ngủ một đêm nhé?”
Dung Vi Nguyệt hơi ngạc nhiên nhìn Phó Lận Chinh. Người đàn ông gãi gãi lòng bàn tay cô, lười biếng nói: “Thôi ạ, con đưa Nguyệt Nguyệt về, cô ấy còn công việc chưa xử lý xong.”
“…”
Dung Vi Nguyệt nóng mặt, cô làm gì có công việc nào đâu…
Bố mẹ anh thấy con trai như vậy, cũng biết anh muốn ở riêng với cô gái nhỏ, nên cười mà không giữ lại.
Lúc tiễn ra cửa, Nghê Ánh Chi nói riêng với Dung Vi Nguyệt: “Lâu lắm rồi mẹ không thấy A Chinh vui vẻ như vậy. Mấy năm nay trong lòng nó luôn có chuyện, sự nghiệp rất vẻ vang, nhưng thực ra trong lòng vẫn luôn trống rỗng. May mà Nguyệt Nguyệt con đã quay về.”
Lòng Dung Vi Nguyệt trào lên sự ấm áp xen lẫn chút xót xa. Nghê Ánh Chi nói: “Nguyệt Nguyệt, bấy nhiêu năm tình cảm của A Chinh dành cho con, con cũng biết rồi đấy. Tính nó đã quyết định chuyện gì thì sẽ không bao giờ thay đổi.”
Dung Vi Nguyệt nghe vậy, nhìn về phía người đàn ông phong độ, rạng ngời phía trước, ánh mắt dâng lên sóng gợn: “Mẹ yên tâm, sau này con sẽ đối xử với A Chinh tốt hơn nữa.”
Nghê Ánh Chi mỉm cười vỗ vỗ cánh tay cô: “Chỉ cần hai đứa sống tốt, mẹ yên tâm rồi.”
Chào tạm biệt các trưởng bối, Phó Lận Chinh đưa Dung Vi Nguyệt về.
Trên xe, Phó Lận Chinh cười hỏi: “Bây giờ gặp mặt xong không căng thẳng nữa hả?”
Dung Vi Nguyệt thoải mái cười: “Em còn sợ họ không thích em cơ, không ngờ em không cần cố ý thể hiện, họ cũng rất quý em.”
Cô nói: “Phó Lận Chinh, bố mẹ anh đều rất tốt, ông cũng đặc biệt hiền từ. Thảo nào họ có thể nuôi dưỡng tính cách của anh tốt như vậy. Anh và Âm Âm lớn lên trong một gia đình như thế chắc chắn rất hạnh phúc.”
Phó Lận Chinh biết cô đang nghĩ đến gia đình mình, nắm lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau, giọng điệu dịu dàng: “Sau này đây là nhà của em, và sau này chúng ta có con, chúng cũng sẽ lớn lên trong một gia đình rất hạnh phúc, đúng không?”
Lòng cô ấm áp: “Ừm…”
Phó Lận Chinh thong thả nói: “Bây giờ sự quan trọng của em trong lòng họ đã vượt xa anh rồi, anh cứ như người ngoài ấy. Thôi kệ, đợi tuần sau bố mẹ em về nước, tình hình có lẽ sẽ đảo ngược lại, họ nhìn con rể chắc chắn sẽ càng nhìn càng yêu.”
Dung Vi Nguyệt sững sờ, nắm tay anh: “… Họ có thích anh hay không không quan trọng, em thích anh là đủ rồi.”
Phó Lận Chinh nhướng mày: “Em đương nhiên thích, nhưng một người ưu tú như anh, ai mà không thích chứ? Cho dù họ không hài lòng, anh cũng sẽ thể hiện thật tốt, tóm lại là để họ yên tâm giao con gái cho anh.”
Dung Vi Nguyệt nhìn vào mắt anh, lòng cô mềm mại như bánh mì xốp, ngọt ngào.
Trên đường đi, Dung Vi Nguyệt ngáp một cái. Phó Lận Chinh hỏi cô có buồn ngủ không. Cô dụi mắt, cảm thấy mệt mỏi một cách khó hiểu: “Hơi hơi…”
Anh bảo cô ngủ một lát.
Về đến nhà, tình trạng cô cũng tốt hơn nhiều. Hô Hô đói quá rồi, hai người đi nấu thức ăn cho Hô Hô. Sau đó Phó Lận Chinh bế cô về phòng.
Trong phòng tắm, cô bị anh khóa hai tay ra sau lưng mà hôn, cảm nhận được h*m m**n mãnh liệt của anh, mặt cô đỏ bừng: “Phó Lận Chinh, anh có thể kiềm chế một chút được không, mới có bao lâu…”
Mắt người đàn ông sâu thẳm, nhìn chằm chằm: “Từ một giờ sáng nay đến chín giờ tối, đã hơn mười hai tiếng rồi, còn chưa gọi là kiềm chế sao?”
“…”
Mười hai tiếng cũng tính là kiềm chế à??
Phó Lận Chinh khàn giọng nói: “Bảo bối, không phải em vừa mua hàu về bồi bổ cho anh sao? Em phải giúp anh dọn dẹp kho hàng đi, không thì sắp vỡ kho rồi.”
Cô thẹn muốn chết. Tắm xong quay về phòng, cô ngã xuống sự mềm mại, mắt cá chân bị anh kéo một cái, Phó Lận Chinh cúi người hôn xuống.
Lý trí cô bị rút cạn từng chút một.
Cô cũng không thể cưỡng lại được sự thích thú về mặt sinh lý, muốn ở bên anh, muốn tự mình đo đạc con số 22.5 đó.
Mắt Dung Vi Nguyệt đỏ hoe, như bị ngâm trong nước nóng, cô siết chặt vai anh, chân lơ lửng giữa không trung, như chiếc lá sắp rơi, hàng mi treo giọt nước mắt: “Ông xã…”
Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh mang vẻ xâm lược, anh vừa hư hỏng vừa gian tà hỏi: “Bảo bối, cảm giác thế nào, hả?”
Má Dung Vi Nguyệt đỏ như lá phong mùa thu, mắt đỏ hoe, ôm chặt lấy anh: “Tốt lắm…”
Cô nói ngược lại với từ "nhỏ" và "nông", nói rằng cô rất thích.
Đúng là một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn. Sự kích động của Phó Lận Chinh bùng nổ, anh thốt ra những lời cực kỳ tục tĩu bên tai cô, bản tính đồi bại trỗi dậy, càng lúc càng điên cuồng.
Gần sáng sớm, bầu trời xanh bạc dần nhạt đi, Dung Vi Nguyệt mới được anh buông tha.
Trong phòng, mùi hoa thạch nam xen lẫn hương trà trắng ngọt ngào thơm nồng nặc. Người đàn ông mở nửa cánh cửa sổ, bế cô gái nhỏ đi tắm. Người trong lòng đã mệt mỏi đến mức ngủ thiếp đi.
Sau đó, suốt một buổi sáng, cô chỉ ngủ.
Buổi trưa, Phó Lận Chinh kết thúc cuộc họp trực tuyến, gọi món Nhật mà cô thích. Về phòng ngủ, anh thấy cô gái nhỏ co ro trong chăn.
Biết cô mệt, nhưng cũng lo cô đói sẽ không tốt cho dạ dày, anh đi tới ôm cô: “Vẫn còn buồn ngủ lắm sao?”
Dung Vi Nguyệt lơ mơ lầm bầm một tiếng, theo bản năng cọ vào lòng anh, mềm mại gọi: “Phó Lận Chinh…”
Cô nói rất mệt, đừng bắt nạt cô nữa. Cô cuộn tròn trong chăn như một viên mochi dính vụn dừa, Phó Lận Chinh bật cười hôn lên vành tai cô, thấy dáng vẻ cô thật đáng thương lại đáng yêu: “Không bắt nạt em. Em dậy ăn cơm trước nhé, anh đút cho em, ăn xong ngủ tiếp?”
Cô nửa tỉnh nửa mê: “Không muốn, em buồn ngủ lắm, chỉ muốn ngủ thôi…”
Phó Lận Chinh thấy cô không mở nổi mắt, quả thực là mệt rồi, do dự một lát rồi cũng không làm phiền cô nữa, để cô tiếp tục ngủ.
Buổi chiều Phó Lận Chinh nói phải đến đội đua xử lý chút công việc, sẽ ăn trưa ở ngoài. Cô đồng ý. Không ngờ tối đến anh về, phát hiện cô gái nhỏ vẫn còn ngủ.
Anh bước tới, lại thấy cô đang đổ mồ hôi lạnh.
Phó Lận Chinh nhíu mày: “Nguyệt Nguyệt?”
Dung Vi Nguyệt lẩm bầm thấy hơi lạnh, đầu óc quay cuồng. Cô đã cảm thấy khó chịu một chút sau khi anh đi buổi trưa, nhưng chắc vấn đề không nghiêm trọng: “Em ngủ thêm một lát là khỏe thôi…”
“Ai nói không có vấn đề?” Phó Lận Chinh nhíu mày sờ trán cô, nóng ran: “Bảo bối, em bị sốt rồi.”
Không ngờ anh vừa ra ngoài một chuyến, trở về cô đã thành ra thế này. Lòng người đàn ông dâng lên sự tự trách, dịu dàng dỗ cô: “Chúng ta đến bệnh viện nhé?”
Dung Vi Nguyệt lắc đầu: “Mệt lắm, không muốn cử động…”
Phó Lận Chinh đành chịu, chỉ có thể dỗ cô uống chút nước, rồi lập tức liên hệ với Phó Tắc Thừa: “Cậu có rảnh không?”
Phó Tắc Thừa đang ở nhà xem TV: “Có chứ, hôm nay hiếm khi được nghỉ bù. Sao, tối nay cùng đi tìm Tư Lễ uống rượu không?”
Anh trầm giọng: “Uống cái rắm, đến nhà tôi một chuyến, Vi Nguyệt bị sốt rồi.”
“Sao thế?”
Phó Lận Chinh kể chi tiết các triệu chứng, Phó Tắc Thừa đồng ý: “Chuyện của cậu tôi không quản, nhưng việc của Vi Nguyệt thì phải giúp. À mà, bao cơm tối nhé.”
Cúp điện thoại, Phó Lận Chinh quay lại phòng tiếp tục cho cô gái nhỏ uống nước, dùng khăn ấm lau mồ hôi cho cô. Nhìn cô yếu ớt như vậy, anh lo lắng đến mức nhíu chặt mày.
Khó khăn lắm mới bồi bổ cho cô khỏe hơn một chút, chớp mắt lại đổ bệnh.
Anh đi nấu cháo. Một giờ sau chuông cửa vang lên, Phó Lận Chinh đi ra mở cửa: “Sao muộn thế?”
Phó Lận Chinh nhếch môi: “Cảm ơn cậu đã vất vả, không có cơm tối đâu. Lát nữa rượu trong tủ rượu của tôi tùy cậu chọn, nhưng điều kiện tiên quyết là cậu phải chăm sóc vợ tôi cho tốt.”
Tủ rượu của cậu chủ Phó đại gia không có chai nào rẻ tiền. Phó Tắc Thừa cười: “Yên tâm đi, chỉ là sốt thôi, không có vấn đề gì lớn.”
Phó Tắc Thừa vừa trêu Hô Hô đang chạy đến vừa đi vào. Đến phòng ngủ, Dung Vi Nguyệt thấy anh thì ngẩn ra. Phó Tắc Thừa đeo khẩu trang, cười ôn hòa:
“A Chinh bảo tôi đến xem, cậu cứ nằm yên, đừng cử động.”
“Cảm ơn cậu…”
“Không cần khách sáo. Cậu không biết cậu ấy vừa nãy lo lắng đến mức nào đâu, lần đầu tôi thấy cậu ấy hoảng loạn như thế.”
Phó Lận Chinh dựa vào tường đứng đó, đút tay vào túi: “Sao, tôi lo cho vợ tôi có vấn đề à?”
Phó Tắc Thừa lộ ra vẻ mặt khinh bỉ vì bị nhồi cẩu lương, cầm nhiệt kế điện tử đo nhiệt độ cho Dung Vi Nguyệt: “37.7, sốt nhẹ.”
Anh hỏi triệu chứng của Dung Vi Nguyệt. Cô nói thấy rất mệt, hơi ho, ngoài ra không có gì khác. Phó Tắc Thừa chẩn đoán: “Chắc là bị cảm lạnh, uống thuốc là khỏi thôi.”
Khám xong, anh bảo Dung Vi Nguyệt tiếp tục nghỉ ngơi. Phó Lận Chừa và Phó Tắc Thừa ra khỏi phòng ngủ.
Ngồi xuống ghế sofa phòng khách, Phó Tắc Thừa viết phiếu chẩn đoán, hỏi Phó Lận Chinh: “Bình thường sức khỏe Vi Nguyệt thế nào?”
Phó Lận Chinh nhíu mày: “Không tốt lắm, thời gian trước đang xem thuốc Đông y điều trị. Bác sĩ nói cô ấy thể chất yếu, khí huyết kém. Uống thuốc Đông y nửa tháng, gần đây thì đỡ hơn một chút.”
“Hai ngày nay cậu ấy có bị cảm lạnh hay trúng gió không? Hoặc là ăn uống không điều độ, làm việc quá sức?”
“Không làm gì cả, cơ bản là ở nhà.”
Phó Tắc Thừa đẩy chiếc kính gọng vàng trên sống mũi, nhất thời khó hiểu: “Vậy theo lý mà nói sẽ không bị bệnh, thuốc Đông y cũng đã điều chỉnh một thời gian rồi, sao cơ thể lại kém thế.”
Phó Lận Chinh đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, đầu lưỡi chống vào vòm miệng, thần sắc hơi khựng lại, đôi môi mỏng thốt ra vài chữ: “Có khả năng nào… là do chuyện đó gây ra không?”
Phó Tắc Thừa nhìn vẻ mặt đặc biệt của anh, hiểu ra, cười lạnh một tiếng: “Cái gọi là ‘ở nhà’ của cậu, không lẽ là chỉ ở trên giường à?”
“…”
Phó Lận Chinh không nói gì, đồng nghĩa với câu trả lời.
Phó Tắc Thừa bất lực xoa xoa giữa hai lông mày. Để xác định liệu việc Dung Vi Nguyệt bị sốt có liên quan đến chuyện này hay không, nhằm cân nhắc hướng dùng thuốc, anh ta thản nhiên hỏi: “Người bình thường không đến mức vì chuyện này mà sốt đâu. Tần suất khoảng bao nhiêu?”
Phó Lận Chinh nuốt nước bọt, khàn giọng mở lời: “Hai ngày, năm lần.”
“Năm lần?”
Nghe có vẻ… vẫn ổn mà nhỉ?
Phó Lận Chinh khẽ ho một tiếng, âm lượng hơi mất tự nhiên, lớn hơn một chút: “Mười lăm lần.”
“…??”
Hai ngày mười lăm lần ư?
Phó Tắc Thừa vừa cạn lời vừa kinh hãi nhìn anh: “Phó Lận Chinh, tôi xin cậu, cậu làm người đi, người không làm cứ thích làm cầm thú.”
Phó Lận Chinh: “…”
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
