Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 37
Sân sau biệt thự, bức tường chắn gió, lò than được đặt giữa bệ đá, ấm trà nhỏ bằng gốm đỏ bị nung nóng bốc hơi, hương trà hòa quyện với mùi than lan tỏa trong không khí.
Mấy người ngồi vây quanh, tranh nhau xem giấy đăng ký kết hôn của Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, kích động đến mức muốn nhảy dựng lên: "Ối trời ơi, A Chinh, cậu làm cái giấy giả này ở đâu vậy, nhìn y như thật luôn."
"Haha, cái này là thật mà, có cả con dấu công rồi này. Ảnh cưới chụp đẹp thật đấy! Nguyệt Nguyệt, cậu cũng xinh quá đi mất!"
Phó Tắc Thừa cạn lời: "Phó Lận Chinh, không phải chứ, cậu dám mang giấy đăng ký kết hôn bên mình luôn à?! Cậu phô trương quá đáng rồi đấy."
"Ai mà hiểu được cảnh tượng vừa nãy tôi nhìn thấy Vi Nguyệt ôm A Chinh hôn, tôi còn tưởng mình bị hoa mắt cơ!"
"Thảo nào tối nay hai người này ngọt ngào thế, chúng ta chính là một phần trong màn kịch của họ! Cả hai còn giả vờ không quen nhau nữa chứ!"
"Mấy người quá đáng thật, không nói một lời nào mà âm thầm làm chuyện lớn! Không phải tái hợp mà là trực tiếp đăng ký kết hôn luôn cơ à?!"
Phó Lận Chinh tựa lưng vào ghế, cong môi ôm Dung Vi Nguyệt: "Hết cách rồi, tình cảm tốt quá, đương nhiên là chúng tôi phải một bước lên tiên luôn chứ."
Hạ Tư Lễ chỉ muốn ném cái cốc trà trong tay qua, chưa từng thấy ai phô trương thế này, cậu ta nhìn kỹ giấy đăng ký kết hôn: "Không đúng, mọi người nhìn xem, ngày đăng ký là nửa tháng trước rồi! Phó Lận Chinh, cậu còn là người không vậy, đăng ký nửa tháng rồi mà im re, uổng công tối nay mấy anh em chúng tôi còn giúp cậu tác hợp, trong khi cậu đã sớm rước được mỹ nhân về nhà rồi!"
Dung Vi Nguyệt và Phó Lận Chinh ngồi đối diện chấp nhận thẩm vấn. Phó Lận Chinh nhếch môi: "Cái gì mà giấu đến giờ? Đêm hôm đăng ký kết hôn tôi không nói với mấy cậu à? Lúc đó ai mắng tôi bị điên bảo đi khám bệnh thế?"
Ba người đàn ông đồng loạt nghẹn lời. Dường như đúng là có chuyện đó thật...
Hạ Tư Lễ: "Không phải, cậu gọi điện lúc hơn bốn giờ sáng, tự dưng thốt ra một câu 'tôi có vợ rồi', mấy cậu bảo ai dám tin chứ?!"
Mọi người bật cười, Ân Lục: "Phó Lận Chinh, cậu kích động đến vậy cơ à! Cả đêm không ngủ luôn sao!"
Dung Vi Nguyệt cong mày nhìn Phó Lận Chinh, người đàn ông ho nhẹ một tiếng, kìm nén khóe môi: "Múi giờ Nhật Bản và Trung Quốc khác nhau, không biết à?"
Hạ Tư Lễ: "Nói bậy, lúc đó bên Nhật cũng mới chỉ năm giờ sáng thôi!"
Mọi người cười không ngớt, Hạ Thiên Đường trêu chọc: "Lúc đó không nói, vậy thì tối nay tại sao lúc đầu lại không nói luôn? Hai người diễn cả một buổi tối luôn đấy, cặp vợ chồng 'diễn viên xuất sắc' này phải xin lỗi mấy đứa bọn tôi một tiếng cho đàng hoàng!"
Ân Lục giơ tay, cười híp mắt: "Cái đó... trừ tôi ra nhé, tôi là biết ngay trong ngày rồi."
Hạ Thiên Đường giả vờ muốn nhéo cô ấy: "Đồ Ân Lục tệ hại này, cậu không nói cho tôi biết!"
Ân Lục cười xin tha, Dung Vi Nguyệt nói quả thật là quá bận rộn nên không có thời gian nói rõ với mọi người, cô mỉm cười tiếp lời: "Xin lỗi mọi người, trước đó là tôi bảo cứ giấu đi, vì chuyện xảy ra quá bất ngờ, vừa lúc hai chúng tôi lại đi công tác, tối nay là định công khai với mọi người rồi."
Gần đây hai người họ bận rộn, đúng là "chân không chạm đất". Hạ Thiên Đường bĩu môi: "Thôi được rồi, Vi Nguyệt đã giải thích thì tạm thời chúng tôi tha thứ cho Phó Lận Chinh. Nhưng mà kẹo cưới đâu?"
"Đúng đấy, kết hôn rồi mà không có chút quà mừng nào à?!"
Phó Lận Chinh cong môi: "Người nên có quà mừng chẳng phải là mấy cậu sao?"
Hồ An: "Chúng tôi bị lừa mà còn giúp cậu tác hợp cả một buổi tối, không có công cũng có khổ lao chứ, chắc chắn là cậu phải có quà rồi."
"Đúng rồi A Chinh, ai hạnh phúc thì người đó đãi!"
Phó Lận Chinh cười thong thả: "Được rồi, cảm ơn các cậu tối nay đã vì hai chúng tôi mà lo lắng vỡ đầu, tôi mời các cậu một bữa, địa điểm cứ tùy các cậu chọn."
Bạn bè reo hò, cô bé Phó Tiêu Doanh ở bên cạnh tủi thân nói: "Niềm vui là của mọi người, không liên quan gì đến em."
Mọi người nhìn sang, Hạ Thiên Đường ôm Phó Tiêu Doanh, cười nói: "Doanh Doanh, em còn nhỏ, bây giờ phải tập trung học hành. Chuyện anh Lận Chinh và chị Vi Nguyệt ở bên nhau là từ mấy năm trước rồi. Em xinh đẹp thế này, sau này lên đại học chẳng phải muốn chọn bạn trai nào cũng được sao?"
Hạ Tư Lễ: "Đúng đấy Doanh Doanh, với cái tính khí xấu của A Chinh, chúng ta nên tránh xa ra một chút, chỉ có Vi Nguyệt mới chịu nổi cậu ấy thôi."
Phó Tiêu Doanh không nhịn được cười, im lặng vài giây rồi khẽ thở dài: "Em rất thích anh Lận Chinh, nhưng hôm nay em mới biết anh ấy và chị Vi Nguyệt là mối tình đầu của nhau. Chị Vi Nguyệt vừa đẹp vừa tốt bụng. Vừa nãy chị Thiên Đường nói với em, thích một người là phải mong người đó hạnh phúc, cho nên... chị Vi Nguyệt, chị và anh Lận Chinh phải thật hạnh phúc nhé."
"Ôi chao, Doanh Doanh nhà ta lớn rồi..."
Phó Tiêu Doanh là một cô bé đặc biệt dễ thương, tuổi còn nhỏ nên tình cảm dành cho Phó Lận Chinh chủ yếu đến từ sự ngưỡng mộ.
Dung Vi Nguyệt mỉm cười ấm áp: "Cảm ơn em, Tiêu Doanh."
Phó Tiêu Doanh nhìn Phó Lận Chinh: "Anh Lận Chinh, em cũng chúc anh hạnh phúc."
Phó Lận Chinh nhìn lại, khóe môi giãn ra: "Cảm ơn, anh và Tư Lễ, Hồ An đều là anh trai của em, sau này có bất cứ chuyện gì em cứ tìm bọn anh."
Phó Tiêu Doanh cười: "Vâng."
Hạ Tư Lễ giơ cốc trà lên: "Nào nào nào, nói thì nói, đùa thì đùa, chúng ta hãy chúc mừng cặp đôi mới cưới này! Tân hôn vui vẻ, bách niên giai lão!"
Mọi người đều mừng cho họ, cùng nhau nâng cốc, thế nhưng Bành Thanh Thời ở cạnh bên sắc mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm Phó Lận Chinh, không kìm được mở lời:
"Vi Nguyệt, cậu thật sự nghĩ Phó Lận Chinh là người có thể gửi gắm cả đời sao? Cậu không sợ sau này sẽ hối hận ư?"
Không khí sôi nổi của cả nhóm bỗng chùng xuống.
Hạ Tư Lễ quay đầu nhìn Bành Thanh Thời. Ôi chao, vui quá quên mất, vẫn còn một tình địch ở đây...
Ân Lục ngượng nghịu kéo Bành Thanh Thời: " Cậu Bành, họ đã đăng ký kết hôn rồi, bây giờ cậu đừng xen vào nữa được không?"
Phó Tắc Thừa khoanh chân dài, xoa xoa chiếc cốc trong tay, đôi mắt sau cặp kính ánh lên ý cười lạnh nhạt: "Anh Bành, A Chinh là bạn của chúng tôi, cậu ấy là người thế nào chúng tôi rất rõ, làm ơn nói chuyện lễ phép một chút."
Hạ Thiên Đường cười như không cười: "Đàn ông có chút phong thái quý ông thì tốt hơn. Nhìn cậu thế này, tôi lại càng hiểu tại sao Vi Nguyệt chọn A Chinh rồi."
Bành Thanh Thời mím chặt môi, ngọn lửa không cam lòng trong lòng vẫn đang cháy. Anh ta biết hành động của mình không đúng mực, nhưng thật sự không kìm được. Tại sao họ lại đăng ký kết hôn nhanh như vậy, Vi Nguyệt nhất định là bị Phó Lận Chinh lừa rồi!
Sân sau yên tĩnh hẳn, than trong lò nổ lách tách, hơi nóng tỏa ra xung quanh. Trong sự im lặng, mọi người nhìn thấy Phó Lận Chinh đưa ly thuốc đã pha sẵn và thuốc ho cho Dung Vi Nguyệt, giọng nói dịu dàng: "Đến đây, uống thuốc nào."
Dung Vi Nguyệt bịt mũi, ngửa cổ uống cạn một hơi. Phó Lận Chinh đưa cho cô cốc nước ấm, rồi thuần thục bóc một viên kẹo quýt xanh nhét vào miệng cô, cưng chiều như đối với một đứa trẻ: "Hết đắng chưa?"
"Ưm..."
Phó Lận Chinh khoác áo cho cô, rồi thong thả tựa vào lưng ghế, nhướng mày, ánh mắt đổ dồn về người đối diện, nhếch môi, giọng nói lười biếng:
"Bành Thanh Thời, lúc tôi thích Dung Vi Nguyệt, cậu còn không biết đang ở xó xỉnh nào đâu."
Sắc mặt người đối diện cứng đờ, nắm chặt tay.
Phó Lận Chinh lạnh lùng nhìn anh ta: "Không ai có thể hiểu rõ hoàn toàn một người nào đó, nhưng cậu hiểu Vi Nguyệt được bao nhiêu? Cậu dám nói cậu rất hiểu cô ấy ư? Đơn giản nhất là cậu có biết cô ấy thích gì, không thích gì không?"
"Sao, cậu thì hiểu rõ lắm à?" Bành Thanh Thời căng thẳng khóe môi.
Phó Lận Chinh cười khẩy một tiếng: "Cứ tùy tiện lấy vài ví dụ đi. Vi Nguyệt rất thích ăn cá, nhưng cậu có biết cô ấy thích ăn loại cá nào không? Cá khác nhau thì cô ấy thích nấu kiểu gì? Loại nào cô ấy thích ăn cay? Loại nào cô ấy thích vị thanh đạm?"
Bành Thanh Thời sững sờ, mấp máy môi không nói được lời nào.
Phó Lận Chinh thản nhiên nói: "Ví dụ như, cô ấy thích ăn cá luộc, nhưng chỉ ăn cá lóc, cá chép thì cô ấy thấy nhiều xương quá; cá mú và cá bống tượng thì cô ấy thích hấp xì dầu với giấm đen, không được cho gừng; thịt bò thì thích ăn xào, thích nhất là thăn bò và sườn bò; cô ấy rất thích uống canh, nhưng lại ghét canh cà chua trứng vì hồi trước uống phải canh cà chua trứng có ruồi trong căng-tin, thành ra bị ám ảnh tâm lý; cô ấy không thích sầu riêng, nhưng có thể chấp nhận được mùi sầu riêng nướng... Những điều này cậu biết được bao nhiêu? Chuyện cô ấy dị ứng hải sản chắc cậu cũng quên luôn rồi?"
Sắc mặt Bành Thanh Thời cứng đờ, lần đó ở tiệc sinh nhật của giáo viên, anh ta đã sơ suất chút nữa làm Dung Vi Nguyệt bị dị ứng lần nữa.
Phó Lận Chinh nói những thói quen ăn uống đó là những điều đơn giản nhất. Anh lạnh nhạt nhìn Bành Thanh Thời, tiếp tục nói: "Vi Nguyệt cô ấy tính cách rụt rè hướng nội, trước mặt bạn bè thân thiết thì sẽ cởi mở, nhưng cô ấy không thích đi chơi với những người không thân. Đến những nơi xa lạ cô ấy sẽ căng thẳng, chỉ thích ngồi ở góc khuất, không muốn gây chú ý. Cô ấy không thích chủ động làm quen người khác, nhưng nếu có ai đó bày tỏ thiện ý với cô ấy, cô ấy sẽ rất ấm áp.
Khi căng thẳng cô ấy phải uống nước đá, khi vui thì thích ăn đồ ngọt, khi buồn thì sẽ trốn đi một mình. Gặp chuyện gì cô ấy cũng giữ trong lòng không thích nói với ai, nhưng mỗi lần chỉ cần tôi phát hiện và hỏi một câu, cô ấy sẽ rơi nước mắt và nhào vào lòng tôi. Cô ấy rất nhạy cảm, cũng rất mềm yếu, một khi có người tốt với cô ấy, cô ấy sẽ vô cùng trân trọng."
Dung Vi Nguyệt nghe vậy sống mũi cay cay, mỗi lời Phó Lận Chinh nói ra đều vô cùng chính xác, đó là những điều anh đã biết từ sáu năm trước đến nay. Những lời này sắc bén như dao đâm thẳng vào Bành Thanh Thời, anh cười: "Xin hỏi, những điều này cậu lại biết được bao nhiêu?"
Sắc mặt Bành Thanh Thời đỏ bừng.
"Bành Thanh Thời, nói gì đến chuyện bị loại, ngay từ đầu cậu đã chưa từng vào cuộc."
Phó Lận Chinh nói trúng tim đen. Anh nắm chặt tay Dung Vi Nguyệt, cười nói: "Xin lỗi nhé, có lẽ phải làm cậu thất vọng rồi. Tình huống mà cậu nói Vi Nguyệt sẽ hối hận, tôi vĩnh viễn sẽ không để nó xảy ra."
Phó Lận Chinh giơ cuốn sổ màu đỏ lên, cong môi, vẻ mặt ngạo nghễ:
"Lời hứa đối xử tốt với cô ấy, Phó Lận Chinh tôi gánh vác được, sau này còn được pháp luật bảo hộ. Bất kể là trước đây, hiện tại hay tương lai, tôi sẽ bảo vệ cô ấy cả đời."
Dung Vi Nguyệt nhìn anh, trong lòng như nước trong ấm trà sôi trào, hơi ấm dâng lên mãnh liệt.
Bành Thanh Thời cụp mắt, sắc mặt xám xịt. Hoàn toàn như một quả bóng bị xì hơi.
Trong sự im lặng, Hạ Thiên Đường cảm thán: "Vi Nguyệt nhà chúng tôi tốt như vậy, được người khác thích là chuyện bình thường. Bạn học Bành cũng là người rộng lượng, nhưng cậu thua Phó Lận Chinh, cũng là chuyện có thể hiểu được."
Ân Lục gật đầu: "Tâm ý của Phó Lận Chinh suốt bao nhiêu năm nay ai cũng thấy rõ, Nguyệt Nguyệt đã có quyết định của riêng mình rồi."
Bành Thanh Thời im lặng, sau đó Dung Vi Nguyệt nhẹ nhàng mở lời: "Từ cấp ba đến giờ, trong lòng tôi không ai có thể sánh bằng Phó Lận Chinh."
Mi mắt Bành Thanh Thời khẽ run. Cô mỉm cười, giọng nói dịu dàng và kiên định: "Cho dù thực sự có người tốt hơn anh ấy, thì trong mắt tôi vẫn chỉ có thể nhìn thấy mỗi anh ấy thôi. Kết hôn là do tôi chủ động đề nghị, là vì tôi đã không thể chờ đợi hơn nữa để cùng anh ấy đi hết quãng đời còn lại, nên dù gặp phải chuyện gì tôi cũng sẽ không hối hận."
Phó Lận Chinh siết chặt tay cô, cong môi, đáy mắt nóng rực.
Mọi người hò reo, nói lời này ngọt ngào quá. Hạ Tư Lễ giả vờ lau nước mắt: "Nguyệt Nguyệt, nghe cậu nói câu này, A Chinh đúng là quá may mắn!! Có câu này của cậu, tối nay cậu ấy dù có xả thân cứu mỹ nhân cũng không uổng công!"
Phó Tắc Thừa châm chọc: "Mặc dù là đâm hết vào người A Chinh."
"Hahahaha..."
Trong tiếng cười, không khí dịu đi rất nhiều. Hạ Thiên Đường chuyển đề tài, lại nâng cốc lên: "Nào nào nào, vẫn là cùng nhau chúc cặp đôi mới cưới này một ly, chúc họ cùng nhau sống thật tốt đến hết đời!"
"A Chinh và Vi Nguyệt phải luôn hạnh phúc nhé!"
Mấy người chạm cốc, Dung Vi Nguyệt và Phó Lận Chinh nhìn nhau, hạnh phúc cong khóe mày.
Một lúc sau, nhân viên khu nghỉ dưỡng gọi điện thoại báo rằng phòng bi-a đã mở cửa, Hạ Tư Lễ liền rủ mọi người cùng đi, chơi bi-a một lát cho vui.
Bước ra khỏi biệt thự, Dung Vi Nguyệt cũng nói vài câu với Bành Thanh Thời, sau đó trở lại bên cạnh Phó Lận Chinh. Phó Lận Chinh hỏi cô: "Nói gì với cậu ta vậy?"
Dung Vi Nguyệt nghịch nghịch chiếc khăn quàng cổ: "Không nói gì cả, chỉ xin lỗi cậu ấy một tiếng, lẽ ra nên nói sớm hơn, và chúc cậu ấy gặp được người tốt hơn."
Cô cảm thấy Bành Thanh Thời chỉ là có chút không cam lòng thôi.
Phó Lận Chinh ôm cô, nói với vẻ cà lơ phất phơ: "Gặp được cô gái khác thì được, chứ tốt hơn thì chắc là không có đâu."
Lòng Dung Vi Nguyệt mềm nhũn, cô vùi mặt vào khăn quàng cười khẽ: “Đó là đối với cậu ấy thôi mà, chắc chắn sẽ có người tốt hơn.”
Cô hằn sâu lúm đồng tiền, tay nắm lại bàn tay anh đang nắm mình, càng thêm chắc chắn.
Dung Vi Nguyệt bị cảm không có sức để vận động nên ngồi trên ghế sofa bên cạnh nghỉ ngơi, Phó Lận Chinh ở bên cạnh cô. Một lúc sau Hạ Tư Lễ mang đồ uống nóng và bánh ngọt đến cho Vi Nguyệt, Dung Vi Nguyệt hỏi: "Cậu vừa tìm Bành Thanh Thời à?"
Hạ Tư Lễ nhướng mày: "Tôi chỉ kể cho cậu ta nghe một chút chuyện trước đây của cậu và A Chinh thôi. Yên tâm đi, Hạ Tư Lễ tôi chính là vệ sĩ tình yêu của hai ngươid, A Chinh những năm qua không dễ dàng gì, cậu ấy cưới được cậu tôi thật sự rất mừng."
Trong lòng Dung Vi Nguyệt dâng lên một dòng nước ấm: "Cảm ơn cậu, Tư Lễ." Có được một người bạn tốt như vậy là may mắn của họ.
Hạ Tư Lễ cười phóng khoáng: "Khách sáo. Hôm qua A Chinh còn nói với tôi là trong đám cưới hai cậu tôi phải làm chủ hôn, tôi còn tưởng cậu ấy đang mơ mộng chứ. Giờ thì tôi phải chuẩn bị thôi, đến lúc đó tôi nhất định phải phát huy hết mình!"
Phó Lận Chinh cười lạnh nhếch môi: "Cậu cứ thoải mái phát huy, nhưng mà làm hỏng thì cậu liệu hồn đấy."
"Sao có thể chứ, tôi làm việc đáng tin cậy lắm mà..."
Nói cười vài câu, Dung Vi Nguyệt nói với Phó Lận Chinh: "Anh và Tư Lễ đi chơi bi-a đi, không cần bận tâm đến em đâu, em ngồi đây nghỉ ngơi một chút là được."
Phó Lận Chinh thấy cô không sao thì đồng ý, nói sẽ chơi một ván rồi quay lại.
Hai người đàn ông đi đến bàn bi-a, Hạ Tư Lễ hỏi riêng: "Vậy chuyện năm xưa hai người đã nói rõ chưa, cô ấy chia tay vì sao cậu có biết không? Chuyện cậu gặp phải lúc đó cô ấy có biết không?"
Phó Lận Chinh nhìn cô gái nhỏ ngoan ngoãn ngồi ở góc, ánh mắt dịu dàng khẽ trầm xuống, dùng phấn bi-a xoa đầu cơ: "Mấy chuyện của tôi không cần thiết phải kể cho cô ấy, lại làm cô ấy khó chịu thêm. Còn việc cô ấy chia tay vì sao, tôi sẽ không ép cô ấy nói, đợi đến khi cô ấy tự nguyện kể cho tôi nghe. Dù sao thời gian còn nhiều, chúng ta có thể từ từ."
Hạ Tư Lễ đánh một quả bi đỏ vào lỗ, không nhịn được cảm thán: "Được rồi, cậu và Hạ Hành Dữ, mỗi người đều là những kẻ si tình đích thực."
Phó Lận Chinh cười: "Cậu ta mà là si tình á? Cậu ta biết thích người khác sao?"
Hạ Tư Lễ cố nín cười, vỗ vai cậu: "Ôi, A Chinh, trong mắt cậu chỉ có vợ thôi, có nhiều chuyện cậu không biết lắm đấy!"
"?"
Phó Lận Chinh hỏi ý cậu ta là gì, Hạ Tư Lễ cười mà không nói: "Không có gì, sau này đến lúc cậu nên biết thì tự nhiên sẽ biết thôi. À, tiện thể rảnh rỗi thì quan tâm em gái cậu nhiều hơn một chút đi."
Phó Lận Chinh nghi hoặc: "Có chuyện gì à?"
Hạ Tư Lễ cười: "Nói chơi thôi, nói chơi thôi."
Một ván kết thúc, Phó Lận Chinh quay lại bên cạnh cô gái nhỏ, ôm cô. Dung Vi Nguyệt tựa vào lòng anh, chớp mắt: "Sao anh không chơi tiếp nữa?"
Phó Lận Chinh dùng đầu ngón tay xoa xoa mặt cô: "Em ở đây, anh chơi với họ thì có gì vui?"
Dung Vi Nguyệt ngước mắt nhìn anh, ánh mắt trong veo thuần khiết, giọng nói khe khẽ: "Vậy anh có muốn chơi em không?"
Bạn bè cách đó không xa vẫn đang chơi bi-a, tiếng cười rộ lên, nhưng cô lại đặc biệt bạo dạn.
Ánh mắt Phó Lận Chinh lập tức tối sầm, ngọn lửa âm ỉ dâng trào, hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô: "Vậy em có cho anh chơi không?"
Cô ngoan ngoãn rúc vào lòng anh: "Cho chứ."
Thật sự muốn dạy dỗ cô thật tốt.
Phó Lận Chinh đặt lòng bàn tay lên eo cô, sớm đã không còn tâm trí ở đây nữa, giọng khàn khàn dụ dỗ: "Chúng ta về trước nhé?"
Dung Vi Nguyệt khẽ đáp lời, Phó Lận Chinh nắm tay cô đứng dậy đi đến chỗ mọi người: "Nguyệt Nguyệt bị cảm không khỏe, cần về nghỉ ngơi rồi, bọn tôi về biệt thự trước."
Mấy người trêu chọc: "Thôi rồi, chắc là do tám cái bóng đèn chúng tôi sáng quá, bây giờ họ chỉ muốn tận hưởng thế giới hai người thôi!"
Dung Vi Nguyệt ngại ngùng, Phó Lận Chinh khoác vai cô, nói với vẻ cà lơ phất phơ: "Biết thế là tốt rồi, tối đừng có đến gõ cửa đấy."
"Ôi trời ơi hahahaha..."
Sau đó Phó Lận Chinh đi tìm Hạ Tư Lễ, giọng nói nhàn nhạt: "Trong khu nghỉ dưỡng này có cửa hàng tiện lợi ở đâu?"
"Cửa hàng tiện lợi à? Chắc rẽ trái khoảng trăm mét là tới, quán đó nhỏ lắm. Cậu cần gì tôi bảo nhân viên mang tới cho?"
Hạ Tư Lễ nhìn vào vẻ mặt sâu thẳm không nói gì của Phó Lận Chinh, lập tức hiểu ra, khinh bỉ: "Yên tâm yên tâm, thứ cậu muốn ở đó có bán đấy."
Sau đó Phó Lận Chinh lười biếng ôm Dung Vi Nguyệt đi ra ngoài trời, Dung Vi Nguyệt ngước mắt nhìn anh: "Anh định đi cửa hàng tiện lợi mua gì thế?"
Người đàn ông nhìn cô sâu thẳm trong mắt, giọng nói trầm xuống bên tai cô: "Còn có thể mua gì nữa, đương nhiên là mua áo mưa rồi, không mua áo mưa thì làm sao mà chơi được?"
Tim cô hẫng mất một nhịp: "À..." Chỗ này liệu có size của anh ấy không nhỉ...
Phó Lận Chinh nhếch môi: "Đỏ mặt gì chứ? Vừa nãy chẳng phải còn rất bạo dạn sao?"
"Không có," cô cong mày lí nhí, "Em đang rất mong chờ..."
Phó Lận Chinh cong môi, ngọn lửa trong lòng càng cháy mạnh hơn, ôm cô chặt hơn: "Bị cảm có khó chịu không?"
Cô lắc đầu: "Đỡ hơn nhiều rồi."
Hai người đi sóng đôi bên nhau, Dung Vi Nguyệt đột nhiên chau mày, bụng dưới có một trận đau âm ỉ, cảm giác nặng nề mơ hồ truyền đến. Không phải chứ...
Cô ôm bụng, Phó Lận Chinh chú ý thấy: "Sao vậy?"
"Bụng em hơi khó chịu."
Anh nhíu mày: "Ăn trúng cái gì rồi? Có cần đi bệnh viện không?"
Cô lắc đầu nói không cần, cảm nhận được trạng thái vô cùng quen thuộc đó: "Hình như là... đèn đỏ đến rồi." Sao lại không đúng lúc thế này chứ, huhu...
Phó Lận Chinh sững sờ, tưởng cô đã đến rồi, khẽ hỏi: "Tháng này trễ đến giờ à?"
"Vâng, chu kỳ của em không được đều lắm." Cô bị lạnh t* c*ng, đôi khi hai tháng mới đến một lần.
Anh xoa xoa mặt cô, lo lắng dịu giọng: "Khó chịu hả? Anh bế em đi."
Phó Lận Chinh cúi xuống nhẹ nhàng bế cô lên, để cô thoải mái tựa vào lòng mình, rồi quay người đi thẳng về phía biệt thự.
Dung Vi Nguyệt tựa vào ngực anh, có chút hụt hẫng, lại không nhịn được trêu chọc: "Kế hoạch của anh đổ bể rồi, làm sao bây giờ..."
Phó Lận Chinh bất đắc dĩ nhếch môi nhìn cô: "Làm sao bây giờ? Lại để em thoát được một kiếp rồi."
Về đến biệt thự, hai người lên phòng suite ở tầng ba, Hô Hô chạy lại. Dung Vi Nguyệt vào phòng vệ sinh, phát hiện quả nhiên q**n l*t đã dính màu hồng nhạt.
Vốn dĩ là đầu tháng, giờ lại đến chậm, còn chọn đúng lúc không biết điều như thế này.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, giọng Phó Lận Chinh hơi trầm truyền vào: "Nguyệt Nguyệt, có sao không?"
"Không sao... đúng là đèn đỏ rồi."
Cô xoa bụng, tai hơi nóng lên, lẩm bẩm: "Phó Lận Chinh, anh giúp em lấy một cái tampon trong túi xách ra được không, với lại lấy giúp em một cái q**n l*t trong túi đựng đồ ngủ nữa..."
Bên ngoài "Ừm" một tiếng, rất nhanh đã quay lại gõ cửa, đưa đồ vào.
Dung Vi Nguyệt vệ sinh xong, mở cửa ra, Phó Lận Chinh vẫn đang tựa ở cửa, Hô Hô cũng ngồi xổm bên cạnh, hai "cha con" quan tâm tình trạng của cô. Phó Lận Chinh lo lắng xoa đầu cô hỏi: "Có khó chịu lắm không?"
"Cũng tạm, hơi âm ỉ..."
Cô nắm chặt chiếc quần nhỏ ren trắng trong tay, ánh mắt Phó Lận Chinh rơi xuống: "Làm gì đấy?"
"Em đi giặt một chút..."
Phó Lận Chinh nhíu mày: "Đèn đỏ rồi mà còn đụng nước lạnh? Với lại cảm cúm vẫn chưa khỏi, đưa anh giặt cho."
Nhưng vòi nước cũng có nước nóng mà...
Mặt cô hơi đỏ, do dự không quyết. Phó Lận Chinh thấy vậy cười khẽ: "Dung Vi Nguyệt, trước kia anh đâu phải chưa từng giặt, em ngại với anh cái gì?"
Năm lớp 12, có lần kỳ nghỉ đông Dung Vi Nguyệt đi thi violin ở tỉnh khác, buổi tối ở khách sạn cũng bị bẩn. Cô đau đến mức nằm trên giường không có sức nhúc nhích, là Phó Lận Chinh giúp cô giặt, vừa pha nước đường đen cho cô, vừa mua thuốc giảm đau, chăm sóc cô cả một đêm.
Huống chi bây giờ họ còn là vợ chồng, có gì mà không làm được chứ?
Cô gái nhỏ nghe vậy, hai má đỏ bừng, ngại ngùng đưa cho anh. Phó Lận Chinh nhận lấy, một tay bế cô đặt lên giường: "Ngoan ngoãn ngồi yên đấy, không được chạy đi đâu hết."
"Ồ..."
Phó Lận Chinh xắn tay áo đen, đi ra ban công. Hô Hô chạy vòng quanh chân anh, anh bất đắc dĩ nhẹ nhàng đá nó một cái: "Có chút lương tâm đi Phó Hô Hô, đi làm ấm bụng cho mẹ mày đi."
Thằng nhóc con hình như nghe hiểu, hừ hừ hai tiếng, chạy lạch bạch đến bên giường.
Trên ban công, Phó Lận Chinh bóp một chút nước giặt, đôi tay gân xanh nổi lên nhẹ nhàng chà xát miếng vải, giặt sạch rồi anh treo lên phơi. Quay người đi vào phòng khách đun nước, lại đi lấy một gói trà đường đen táo đỏ và miếng dán giữ nhiệt.
Bình thường những thứ này anh đều chuẩn bị sẵn khi ra ngoài, đề phòng cô gái nhỏ cần đến, quả nhiên hôm nay đã dùng được.
Về đến phòng ngủ, anh thấy Dung Vi Nguyệt đã thay váy ngủ, đang ôm Hô Hô, đầu gác lên cái đầu lông xù của nó, ánh mắt lơ đãng. Thật bó tay, bệnh còn chưa khỏi, đèn đỏ lại tới. Với cái thân hình mỏng manh này của cô, có thể khiến người ta lo lắng đến chết.
Anh đi tới, cô gái nhỏ ngẩng đầu nhìn anh, anh xoa đầu cô, xót xa: "Có đau lắm không? Có cần uống thuốc giảm đau không?"
"Không cần đâu, chỉ hơi âm ỉ..."
Anh đưa trà táo đỏ cho cô, dịu giọng dỗ dành: "Vậy thì uống đi đã, nếu thật sự khó chịu thì uống thuốc giảm đau, anh đều đã mang theo rồi."
Dung Vi Nguyệt ngoan ngoãn ôm cốc uống, Phó Lận Chinh nhấc Hô Hô ra khỏi lòng cô: "Lui xuống đi, bây giờ không cần mày nữa."
Hô Hô: ...?
Nó uất ức nhìn Phó Lận Chinh một cái, cắn ống quần anh, rồi đi đến tấm thảm bên cạnh lăn qua lăn lại gặm con chim sẻ nhỏ.
Phó Lận Chinh lấy miếng dán giữ nhiệt ra, xé mở. Dung Vi Nguyệt nhìn sang, thấy đó là bao bì hình chú vịt con quen mắt, cô ngẩn người: "Miếng dán giữ nhiệt này là của anh à?"
"Ừm."
Ký ức của Dung Vi Nguyệt quay về ngày đi chơi lần trước: "Vậy nên, lần trước tám người chúng ta đi chơi, tối đó em bị sốt, là anh đã đưa miếng dán giữ nhiệt và thuốc cho em sao?"
Phó Lận Chinh im lặng một lát, thừa nhận: "Ừm, Hạ Thiên Đường nói với anh em bị bệnh."
Phó Lận Chinh xé miếng dán, dán lên cho cô. Dung Vi Nguyệt khó hiểu: "Nhưng sao lúc đó trên người anh lại có những thứ đó..."
"Với cái thể chất 'gió thổi là đổ' của em, những thứ này anh không cần phải chuẩn bị sẵn sao?"
Cô không ngờ rằng lúc đó rõ ràng họ chỉ mới sống chung, cô nghĩ anh chỉ coi cô như một người bạn cùng phòng bình thường, vậy mà khi cô không biết, anh đã làm cho cô rất nhiều chuyện...
Lòng Dung Vi Nguyệt mềm nhũn, lại lần nữa bị anh làm cho cảm động, cô ngước mắt nhẹ nhàng nhìn Phó Lận Chinh: "Cảm ơn anh..."
Phó Lận Chinh nheo mắt, nhếch môi: "Sao nào, lại muốn ôn lại chuyện giấy đăng ký kết hôn à? Thử nói 'cảm ơn' với anh lần nữa xem?"
Cô thẹn thùng. Phó Lận Chinh nói: "Để anh xoa bụng cho em nhé?"
Cô sững sờ, cảm thấy hơi phiền phức: "Không cần đâu..."
"Mạnh mẽ làm gì? Lại đây," giọng Phó Lận Chinh trầm thấp, không cho phép từ chối, "Trước kia chẳng phải còn nói anh hữu dụng hơn miếng dán giữ nhiệt sao?"
Má Dung Vi Nguyệt nổi lên một tầng hồng nhạt, cô ngập ngừng ngồi sát lại. Phó Lận Chinh ôm cô, bàn tay to lớn ấm áp giúp cô xoa bụng, một lúc sau giọng nói khàn đi vài phần: "Thoải mái không?"
"Ưm..."
Dung Vi Nguyệt mềm mại tựa vào lòng anh. Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh nóng rực, anh im lặng một chút rồi lại mở lời, giọng nói trầm thấp:
"Ngồi lên đùi anh đi, hửm? Xoa bóp sẽ thoải mái hơn."
Hơi thở nóng bỏng của Phó Lận Chinh áp sát tai cô, giọng nói như có pha lẫn hạt cát, mê hoặc lòng người, khiến vành tai cô lập tức nóng ran lên sắc mật.
Dung Vi Nguyệt ngây người, mặt đỏ tim đập, muốn từ chối, nhưng cơ thể lại như bánh Soufflé kem dâu tây đang được nướng, làm sao chống lại được yêu cầu 'được voi đòi tiên' của người này: "Ưm..."
Đùi và eo cô bị ôm lấy, cơ thể lơ lửng một giây, Dung Vi Nguyệt đã ngồi nghiêng sang một bên trong lòng anh.
Thân hình Phó Lận Chinh cao lớn, bờ vai rộng mở, làm căng cả lớp vải áo, cơ bắp cánh tay nổi lên, đường nét rõ ràng, hơi thở giữa chừng cũng mang theo cảm giác áp bức. Cô nhẹ nhàng nép vào lòng anh, dáng người nhỏ bé như một chú mèo con được thú dữ bảo vệ, sự chênh lệch kích thước cơ thể thể hiện rõ rệt đến tột cùng.
Cô theo bản năng bám lấy vai anh, Phó Lận Chinh siết chặt cánh tay, toàn thân cơ bắp rắn chắc. Khoảnh khắc tiếp theo, lòng bàn tay rộng lớn luồn vào váy ngủ, trực tiếp xoa lên bụng dưới của cô.
Lòng bàn tay rộng lớn của người đàn ông quá mức nóng rực, mang theo vết chai mỏng và sự thô ráp phủ lên làn da mềm mại, mịn màng, trắng nõn của cô. Bàn tay quen cầm vô lăng quanh năm ấy lúc này gân xanh nổi lên uốn lượn, mạch máu đập mạnh mẽ mang theo lửa, động tác cực kỳ nhẹ nhàng và chậm rãi, khiến nhịp thở của cô loạn nhịp.
"Anh... sao anh lại..."
Giọng anh khàn khàn: "Xoa như vậy chẳng phải thoải mái hơn sao? Có nóng không?"
Má cô đỏ bừng lan đến tận cổ: "Ừm..."
Cô như viên kẹo bông gòn được làm nóng, không còn chút sức lực nào, dựa vào lòng anh. Phó Lận Chinh từ từ xoa bóp cho cô, giọng khàn khàn áp vào tai cô: "Nuôi em bấy lâu nay vô ích rồi, sao vẫn nhẹ thế này, cứ như một con mèo nhỏ vậy."
Cơn đau âm ỉ giảm bớt, Dung Vi Nguyệt giãn mày, mặt vùi vào hõm cổ anh, khẽ lí nhí: "Em cũng không biết nữa, em có ăn cơm mà..."
"Bình thường em chỉ gắp vài hạt cơm, cái đó cũng gọi là ăn sao?" Giọng anh trầm xuống, kìm nén lửa giận: "Với thể chất hiện tại của em, vận động mạnh vài cái là sẽ ngất xỉu ngay."
Lòng Dung Vi Nguyệt như có kiến bò qua, cô chớp chớp mắt nhìn anh, giọng nói nhẹ nhàng: "Em bình thường không thích tập thể dục, vận động mạnh gì cơ ạ?"
Biết cô đang giả ngây, yết hầu Phó Lận Chinh khẽ động, khô khát, anh cong môi hỏi với giọng trầm: "Em thích làm vận động nào?"
Cô nắm chặt góc áo anh, tạo thành nếp nhăn. Giọng nói nóng bỏng của người đàn ông buông xuống, cắn nhẹ tai cô: "Đương nhiên là cái vận động 'ra vào', mồ hôi đầm đìa, khiến em làm ướt cả ga giường rồi."
Người này...
Tim Dung Vi Nguyệt đập như trống, đôi mắt hạnh trong veo như suối nhìn anh, ngây thơ như một chú nai nhỏ: "Em không biết, anh làm mẫu cho em xem được không?"
Trong xương cốt cô quá hư hỏng rồi.
Lại bắt đầu tinh nghịch. Ngọn lửa trong mắt Phó Lận Chinh cháy càng sâu, ôm cô càng chặt hơn: "Dung Vi Nguyệt, em cố tình lợi dụng lúc mình đèn đỏ đúng không?"
Mắt cô cong cong giả vờ vô tội: "Em không có..."
Giọng người đàn ông khàn khàn: "Em nghĩ em trốn được đến bao giờ? Đợi đèn đỏ kết thúc xem anh làm em thế nào."
Vành tai Dung Vi Nguyệt mềm nhũn, cô khẽ "ồ" một tiếng: "Dù sao hôm nay anh cũng không làm gì được... Ưm..."
Lời còn chưa dứt, Phó Lận Chinh đã bóp cằm cô và hôn xuống.
Hơi nóng của người đàn ông bao trùm lấy, nếm thử và cọ xát như một hình phạt, mang theo ý vị trêu chọc mèo.
Vị ngọt nhẹ của đường đen trong miệng cô lan tỏa vào hơi thở anh, biến thành ngọn lửa lan rộng khắp đồng cỏ.
Dung Vi Nguyệt biết Phó Lận Chinh không chịu được trêu chọc, cô nắm chặt góc áo anh, tim đập loạn xạ như nai con. Trong lòng anh, cô không còn đường lui, chỉ có thể mặc anh hút lấy vị ngọt.
Tay phải Phó Lận Chinh vẫn đang xoa bụng cô, thỉnh thoảng chạm vào hõm eo, khiến cô ngứa ngáy run rẩy. Rất nhanh, bàn tay còn lại cũng luồn vào váy ngủ.
Bàn tay anh xương xẩu rõ ràng, thon dài, gần như chỉ cần một lòng bàn tay là có thể che hết thắt lưng cô. Cô hơi gầy, nhưng chạm vào không phải cảm giác cấn xương, mà là mềm mại, trơn nhẵn.
Như rắn Mamba đen trong rừng nhiệt đới quấn lấy dây leo, từ xương bướm mỏng manh không ngừng đi lên. Lông mi cô khẽ rung lên vì vết chai mỏng trong lòng bàn tay anh chạm vào.
Mềm mại như lụa, gân xanh trên mu bàn tay Phó Lận Chinh nổi lên. Hơi thở khi hôn cô nặng thêm vài phần, ngón tay đeo nhẫn cưới khẽ luồn qua hai sợi dây áo mảnh mai đan chéo.
Hô hấp cô nghẹn lại, vành tai đỏ bừng. Phó Lận Chinh th* d*c nặng nề, giọng nói trầm thấp mất kiểm soát, dụ dỗ hỏi: "Cúc áo đâu, hửm?"
Ánh sáng trong phòng lờ mờ, ngoài trời tối đen như mực, chỉ có một chiếc đèn vàng ấm áp ở đầu giường bật sáng. Ánh sáng chiếu lên khuôn mặt ửng hồng của cô, gương mặt cô vừa thuần khiết vừa quyến rũ.
Lòng bàn tay Phó Lận Chinh nóng bỏng, anh cúi đầu cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng của cô, hơi thở nồng nàn, khản đặc như muốn đốt cháy vành tai cô: "Bảo bối, anh sắp phát điên rồi, cho anh chơi em một chút được không?"
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
