Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa

Chương 30

Bóng đêm trầm xuống như mực, trong bãi đậu xe, ánh đèn đường vàng vọt rủ xuống, gió lạnh cuốn theo lá rụng xoay tròn trên mặt đất, xung quanh chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng còi xe trầm thấp chạy qua.


Trước chiếc Bugatti Centodieci màu bạc đen, bóng dáng Phó Lận Chinh đổ dài âm u trên mặt đất, gió thổi vào đôi mắt đỏ hoe của anh khiến nó trở nên khô khốc.


Lồng ngực bị chèn ép đến mức ngột ngạt khó thở.


Dưới hàng mi dài, đôi mắt đen của anh đỏ ngầu rực lửa, cuối cùng anh cụp mắt xuống, yết hầu trượt lên xuống, cười lạnh tự giễu:


“Em nói đúng, em xem mắt với ai, hay ai kết bạn với em, đều chẳng liên quan đếch gì đến ông đây cả.”


Anh nhếch môi: “Thái độ của em sáu năm trước đã rất rõ ràng rồi.”


Giống như đêm sinh nhật thầy giáo năm đó, sau hòn non bộ, anh ghen tuông cưỡng hôn cô, bị cô tát cho một cái thật mạnh. Cô đã nói rất ghét anh từ lâu rồi, có lẽ ngay từ sáu năm trước, việc anh bám riết không buông đã khiến cô chán ghét.


Tiếng gió rít lên tịch mịch.


Vài giây sau, anh từ từ buông bàn tay đang nắm chặt cô ra, đôi mắt đen nhìn cô đỏ thẫm như muốn nhỏ máu, từng câu từng chữ nói:


“Dung Vi Nguyệt, vậy thì chúc em, sớm gặp được người phù hợp, dài lâu hạnh phúc, ân ái đến già.”


Cuối cùng, anh xoay người rời đi.


Dung Vi Nguyệt nhìn bóng lưng anh, hốc mắt trong nháy mắt như nước tràn đê vỡ, nhòe đi một mảng.


Cô há miệng, muốn gọi anh đừng đi, nhưng ngàn vạn lời nói như bị kẹt lại nơi lồng ngực, không thốt nên lời.


Cho đến khi Phó Lận Chinh biến mất khỏi tầm mắt, cô bị bỏ lại tại chỗ. Thế giới tươi đẹp trong lòng cô vốn được xây dựng từng chút một nhờ có anh, được cẩn thận trân trọng gìn giữ, giờ đây bỗng chốc sụp đổ tan tành, bùng nổ cơn đau thấu tim gan, càn quét khắp lục phủ ngũ tạng.


Nước mắt cô vỡ đê, rơi xuống như những hạt châu đứt dây.


Không phải, không phải như thế này…


Cô muốn đuổi theo, nhưng dạ dày như bị ai đó bóp chặt, đau thấu xương tủy. Cô đau đến mức phải bám vào xe rồi ngã ngồi xuống đất, bật khóc nức nở.


Màn đêm dần sâu, mặt trăng trốn vào trong mây đen, bầu trời một màu xám xịt.


Đêm ở Bắc Kinh càng lúc càng lạnh.


Gió lạnh như muốn xuyên thấu vào xương tủy.


Một lúc lâu sau có người đi ngang qua bãi đậu xe, nhìn thấy một cô gái nhỏ yếu ớt ngồi bệt dưới đất, co ro khóc lóc, mái tóc dài che đi khuôn mặt tái nhợt, giống như một con mèo nhỏ bị bỏ rơi.


Có người đỡ cô dậy, hỏi cô có sao không, có cần đưa cô đi bệnh viện không. Dung Vi Nguyệt lắc đầu, khẽ nói: “Không cần đâu, tôi không sao…”


Cơn co thắt từ từ dịu đi, cô ôm bụng, loạng choạng bước về phía trước.


Điện thoại trong túi reo lên, là Hạ Tư Lễ gọi tới:


“Vi Nguyệt, A Chinh vừa gọi điện bảo tớ đến đưa cậu về nhà, cậu ấy… chắc là sợ cậu uống rượu không an toàn. Cậu đang ở đâu? Tớ đưa cậu về.”


Cô nén tiếng nấc nghẹn, khẽ nói: “Không cần đâu cảm ơn cậu, Ân Lục đến đón tớ rồi.”


Hạ Tư Lễ im lặng một chút, dịu dàng nói:


“Được, cần giúp gì cứ tìm tớ bất cứ lúc nào.”


Cúp điện thoại, chẳng bao lâu sau Ân Lục đến.


Vừa nãy Ân Lục không yên tâm về cô, hỏi cô về thế nào, Dung Vi Nguyệt mang theo giọng khóc hỏi cô ấy có thể đến với mình không, Ân Lục cảm thấy có gì đó không ổn liền lập tức chạy tới.


Lên xe, Ân Lục thấy cô như người mất hồn, lại biết cô đau dạ dày, vội vàng mua cho cô cốc đồ uống nóng, “Không sao chứ? Có cần đi bệnh viện không?”


“Không cần đâu, đỡ rồi…”


Khi cảm xúc quá kích động, dạ dày cô sẽ khó chịu, là do hồi đại học thường xuyên nhịn đói nên dạ dày bị hỏng.


Đồ uống nóng trôi xuống cổ họng, cơn đau từ từ giảm bớt. Ân Lục hỏi cô đi đâu, Dung Vi Nguyệt cúi đầu, giọng nói cũng chìm xuống rất thấp: “Đến chỗ cậu đi.”


“Được.”


Xe khởi động, Dung Vi Nguyệt hạ cửa kính xe xuống, gió tạt vào má cô, nhưng cô lại chẳng cảm thấy lạnh.


Cô cúi đầu mân mê vết sẹo hình mặt trăng trên cổ tay. Ân Lục đau lòng nhìn cô một cái, không nhịn được hỏi: “Nguyệt Nguyệt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”


Ân Lục đoán được phần nào, “Có phải liên quan đến Phó Lận Chinh không? Tớ cảm thấy tối nay hai người lạ lắm, anh ấy chẳng nói chuyện với cậu. Người này bình thường hận không thể dính lấy cậu, hôm nay rốt cuộc là làm sao, hai người cãi nhau à?”


Sống mũi Dung Vi Nguyệt cay cay, vài giây sau mở miệng:


“Tối qua tớ ăn cơm với Nghiêm Hoài bị anh ấy nhìn thấy, anh ấy tưởng bọn tớ đang xem mắt.”


“Hả?!”


“Tối qua về nhà, Phó Lận Chinh đã thăm dò tớ, nhưng tớ lại lừa anh ấy, tớ nói là đang ăn cơm với cậu…”


Ân Lục sững sờ, lẩm bẩm bừng tỉnh: “Thảo nào, thảo nào hôm nay trạng thái cả người anh ấy lại như vậy, đây là anh ấy ghen rồi à? Quan trọng là cậu giấu anh ấy, trong mắt anh ấy chuyện này càng trở nên chân thực đáng tin hơn.”


Dung Vi Nguyệt áy náy nghẹn ngào: “Tớ không nói với anh ấy, là vì tớ đã từ chối rõ ràng Nghiêm Hoài rồi… Là tớ sai, tớ không nên lừa anh ấy, tối qua tớ nên nhận ra cảm xúc của anh ấy không ổn rồi…”


Những lời vừa rồi của Phó Lận Chinh không ngừng vang vọng bên tai, đôi mắt đẫm lệ của Dung Vi Nguyệt bị ánh đèn đường làm nhòe đi tầm nhìn:



“Trong lòng anh ấy, tớ vừa tiếp xúc với anh ấy, vừa đi ra ngoài xem mắt với người khác, tớ giống như hết lần này đến lần khác đùa giỡn tình cảm của anh ấy… Sáu năm trước đá anh ấy là như thế, bây giờ cũng là như thế… Anh ấy nói anh ấy hèn hạ tự mình đa tình, bởi vì là tớ vẫn luôn không cho anh ấy sự hồi đáp…”


Phó Lận Chinh luôn nhiệt thành chạy về phía cô, giống như buổi tối họ ở bên nhau năm đó, cô chỉ nói một câu muốn ăn bánh kem quýt xanh, anh đã bất chấp gió lạnh, cánh tay ngã đến bầm tím, cũng kiên định chạy về phía cô.


Chỉ cần cô bước về phía anh một bước, anh sẽ nguyện đi hết chín mươi chín bước còn lại. Cho dù hết lần này đến lần khác chịu tổn thương, khi cô cần anh, anh vĩnh viễn đều đứng sau lưng cô.


Còn cô thì sao… cô đã làm gì với anh…


Nước mắt cô tuôn rơi: “Ân Lục cậu biết không, tớ rất ít khi thấy Phó Lận Chinh khóc. Anh ấy là người kiêu ngạo, ý khí phong phát như vậy, thế mà vừa nãy anh ấy đã khóc. Sáu năm trước lúc tớ đề nghị chia tay, anh ấy cũng khóc…”


Cô nói, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, lồng ngực phập phồng kịch liệt, chuyện cũ cũng như một cuốn sách bị gió ngoài cửa sổ mạnh mẽ lật tung.


Hòa cùng cơn mưa xối xả năm đó, ký ức như thước phim quay lại trong đầu.


Đầu thu sáu năm trước, cô đổi nguyện vọng, một mình đến Học viện Mỹ thuật Trung Quốc (Hàng Châu), khai giảng đã tròn một tháng.


Chiều hôm đó trời âm u, mây đen áp đỉnh, cô vừa học xong một tiết chuyên ngành, đang cùng bạn học đến văn phòng giáo viên nộp tài liệu thì nhìn thấy Phó Lận Chinh đứng dưới gốc cây long não trước tòa nhà dạy học.


Chàng trai mặc áo phông trắng quần đen, vẻ mặt tiều tụy, cả người gầy đi trông thấy, dường như đã đợi rất lâu, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.


Lúc đó cô đề nghị chia tay đã hơn hai tháng, cô xóa hết mọi phương thức liên lạc của anh, đối phương cũng bặt vô âm tín.


Cô tưởng Phó Lận Chinh đã ngầm đồng ý việc chia tay.


Khoảnh khắc đầu tiên Dung Vi Nguyệt nhìn thấy anh là ngỡ ngàng, cô không ngờ sẽ gặp anh ở Hàng Châu, sững sờ hai giây rồi xoay người định đi, nhưng Phó Lận Chinh bước tới, chộp lấy cổ tay cô.


Chàng trai kéo cô ra sau tòa nhà dạy học vắng người, cô muốn đi nhưng bị giữ lại. Phó Lận Chinh tức quá hóa cười:


“Dung Vi Nguyệt, ông đây theo đuổi em một năm trời, đến cuối cùng em vẫn như trước kia, thấy anh là muốn chạy, có phải chỉ cần anh xuất hiện là em phiền chết đi được không?”


Đã lâu không nghe thấy giọng nói của anh, tim cô nhói đau, cúi đầu không dám nhìn anh, “Anh có việc gì không?”


Phó Lận Chinh nhìn cô, mày nhíu chặt: “Mới hai tháng không gặp, sao em gầy đi nhiều thế này? Dung Vi Nguyệt, anh nuôi em béo trắng uổng công rồi phải không? Trước kia đã nói chưa, giảm một cân thịt thì bị phạt thế nào?”


Dung Vi Nguyệt cắn môi đỏ không nói gì.


Phó Lận Chinh giơ tay xoa đầu cô, “Gan to thật đấy, không nói một tiếng nào đổi nguyện vọng chạy đến Hàng Châu, hại anh suýt nữa không tìm thấy em. Nhưng mà ở đây cũng khá tốt, vùng sông nước Giang Nam rất hợp với em. Từ Bắc Kinh bay qua đây mất hai tiếng, anh có thể thường xuyên đến được.”


Anh sờ mặt cô, khàn giọng dỗ dành: “Nguyệt Nguyệt, em ăn tối chưa, chúng ta đi ăn cơm được không? Hoặc em dẫn anh đi dạo quanh trường, anh còn chụp ảnh Hô Hô cho em này, bây giờ nó lớn hơn nhiều rồi.”


Lòng Dung Vi Nguyệt đau như dao cắt, giãy ra khỏi tay anh: “Phó Lận Chinh, trước kia tôi nói trong điện thoại rất rõ ràng rồi, chúng ta đã chia…”


Giọng Phó Lận Chinh căng thẳng, kìm nén cơn giận: “Thu lại câu nói đó cho anh, em dám đùa kiểu đó nữa xem?”


Vài giây sau, cô ngước mắt nhìn thẳng vào anh, ánh mắt khó khăn:


“Anh cảm thấy tôi đang nói đùa sao?”


“Tôi nói rồi, chúng ta chia tay đi.”


Anh nhìn cô, vành mắt đỏ dần lên, những vết sẹo ẩn dưới lớp áo phông trắng lại nhói đau. Anh cố nén sự khó chịu, giọng khàn đặc:


“Dung Vi Nguyệt… hơn hai tháng không gặp anh, em không có gì muốn hỏi anh sao? Tại sao em không hỏi anh có khỏe không, có phải tất cả mọi thứ của anh em đều không quan tâm?”


Cô quay mắt đi, giọng run run: “Chẳng có gì để hỏi cả, giữa chúng ta vốn dĩ cũng không cần liên lạc.”


Anh nghe vậy cảm xúc hoàn toàn bùng nổ, đưa tay bóp chặt cằm cô: “Ông đây theo đuổi em lâu như vậy, em quay lưng nói đá là đá, không nên cho anh một lời giải thích sao?!”


“Tôi nói trong tin nhắn rồi, chúng ta tính cách không hợp.”


Phó Lận Chinh vòng tay ôm eo cô, ép cô vào cột đá, sắc mặt trầm xuống, đỏ mắt nghiến răng hỏi: “Tính cách không hợp? Tính cách ông đây thế nào ngày đầu tiên em mới biết à? Chúng ta ở bên nhau bao lâu nay em nói với anh tính cách không hợp? Em dùng cái lý do này để lừa gạt cho qua chuyện với anh à?!”


“Chúng ta đã nói sẽ cùng nhau ở lại Bắc Kinh học đại học, điểm số đều đủ cả rồi. Trước kia em còn nói ở bên anh rất vui vẻ, nghỉ hè còn chưa hết, bây giờ em nói chia tay là chia tay sao?!”


Giọng anh khàn đi vì run rẩy, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng: “Nguyệt Nguyệt, có phải anh làm sai cái gì không, em nói cho anh biết, anh sửa. Hoặc là có phải xảy ra chuyện gì rồi không, em đừng sợ, anh đều có thể giải quyết.”


Cô rơi nước mắt, cười cười nhìn anh: “Thật hiếm thấy, đại thiếu gia họ Phó bây giờ đang níu kéo tôi sao? Trước đây toàn là con gái khổ sở theo đuổi anh, bây giờ anh cũng nếm trải mùi vị đi níu kéo người khác rồi à?”


Đôi mắt hạnh của cô mờ mịt yếu mềm, nhưng lời nói ra lại mang theo những gai nhọn tàn nhẫn nhất: “Phó Lận Chinh, lúc đầu tôi yêu đương với anh, chính là muốn nổi loạn yêu sớm một chút, tôi chính là muốn xem đại thiếu gia cao cao tại thượng như anh theo đuổi người khác là cái dạng gì. Hơn nữa chẳng phải anh vì cá cược mới theo đuổi tôi sao? Tôi cũng chỉ là buồn chán muốn thử xem, cuối cùng là ai chơi ai.”


Phó Lận Chinh nghe vậy, ngẩn người nhìn cô.


“Phó Lận Chinh, chúng ta đều là những kẻ cả thèm chóng chán, tôi… tôi chưa bao giờ coi trọng sự yêu thích của anh.”


Cô nhìn anh, cười: “Cho nên chúng ta không hợp nhau, dù có ở bên nhau cũng không có kết quả.”


“Lên đại học rồi, từ nay về sau chúng ta đường ai nấy đi, mạnh ai nấy sống, anh buông tha cho tôi đi.”


Trên đầu mây đen vần vũ, rất nhanh tiếng sấm vang lên, mưa to như trút.


Từng hạt mưa quất vào người, Phó Lận Chinh nghe từng câu nói như dao cứa của cô, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô: “Dung Vi Nguyệt, em có biết… để quay lại tìm em, anh đã nỗ lực đến thế nào không.”


“Đúng, lúc đầu anh vì cá cược mới theo đuổi em, nhưng mỗi câu anh nói thích em đều là thật, anh không tin em không cảm nhận được.”


Dung Vi Nguyệt cúi đầu.


Phó Lận Chinh cảm thấy nực cười: “Anh tưởng anh bám riết không buông, phiền phức một chút, nhưng ít nhất cũng khiến em thích ang rồi. Bây giờ anh biết rồi, em chưa bao giờ thích anh.”


Phó Lận Chinh xòe bàn tay phải đang run rẩy ra, nước mưa theo đầu ngón tay trượt xuống, lặng lẽ nhấn chìm hai chiếc nhẫn đôi họ từng cùng làm.



Chiếc của cô, là lúc chia tay để lại trong căn hộ của anh.


Khoảnh khắc tiếp theo, người đàn ông vung mạnh tay ném đi, hai miếng kim loại rơi vào bụi cỏ ướt sũng.


Đáy mắt Phó Lận Chinh đỏ đến đau đớn, nước mắt hòa cùng nước mưa lăn xuống, giọng nói khàn đặc gần như vỡ vụn, bị tiếng mưa nuốt chửng hoàn toàn:


“Dung Vi Nguyệt, là em không cần tôi trước, từ nay về sau, em đừng hòng mơ tưởng tôi sẽ quay đầu lại nữa.”


Từng cảnh tượng chia tay hiện lên trước mắt.


Và đêm nay, lại giống như sự tái hiện của quá khứ.


Dung Vi Nguyệt cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi xuống, giọng nói nức nở:


“Ân Lục, lúc chia tay tớ nói tuyệt tình như vậy, tớ cảm thấy Phó Lận Chinh tuyệt đối sẽ không thích tớ nữa, cho nên sau khi gặp lại tớ luôn không dám nghĩ tới, tớ không dám ôm hy vọng, vì tớ nghĩ sự kiêu ngạo của Phó Lận Chinh sẽ không để anh ấy quay đầu lại nữa…”


Lúc đầu cô không dám phân tích cảm giác của mình đối với Phó Lận Chinh là gì.


Có lẽ có chút tiếc nuối có chút buồn bã, nhưng cô tự an ủi mình, họ dù có quay lại cũng sẽ không dài lâu, Phó Lận Chinh có thể đối với cô chỉ là d*c v*ng chinh phục tác quái mà thôi.


Cô luôn tự lừa mình dối người, không dám nhìn thẳng vào tình cảm của bản thân.


Mãi cho đến tối nay, những lời nói đó của Phó Lận Chinh, khiến cô cuối cùng cũng nhìn rõ.


Thực ra giữa sự kiêu ngạo và cô, anh đã một lần nữa chọn cô.


Dù đã qua sáu năm, vật đổi sao dời, anh vẫn kiên định đi về phía cô, dâng cả tấm chân tình đến trước mặt cô.


Giờ phút này, tất cả đau khổ và chua xót bị cô đè nén tận đáy lòng không dám chạm tới như dời non lấp biển ập tới, đánh mạnh vào người cô, khiến cô sụp đổ.


Cuối cùng cô đã biết, là cô làm mất anh…


Sáu năm trước là như vậy, hôm nay cũng là như vậy…


Cô khóc không thành tiếng: “Phó Lận Chinh nói, anh ấy chúc tớ sớm gặp được người phù hợp, dài lâu hạnh phúc, ân ái đến già… Anh ấy không cần tớ nữa, anh ấy thực sự không cần tớ nữa rồi…”


“Là tớ không biết trân trọng, tớ căn bản không xứng với sự yêu thích của anh ấy…”


Bây giờ, anh đã hoàn toàn buông tay cô ra rồi…


Từ nhỏ đến lớn, cô bị chèn ép bị so sánh, quen thói kìm nén mọi cảm xúc, chưa bao giờ dám bày tỏ trực tiếp. Rất nhiều lúc cô có vẻ rất dũng cảm nổi loạn, nhưng rất nhiều lúc cô cũng nhút nhát chần chừ, do dự không quyết.


Có lẽ nếu lúc đầu cô dũng cảm một chút, họ sẽ không chia tay…


Nhưng cô luôn hết lần này đến lần khác, vì sự hèn nhát của mình mà đánh mất những thứ tốt đẹp nhất.


Người như cô, làm sao xứng đáng với tình cảm của Phó Lận Chinh…


Về đến nhà, Ân Lục đau lòng ôm lấy cô, an ủi: “Nguyệt Nguyệt, cậu đừng nghi ngờ bản thân, nếu cậu không xứng như vậy, tại sao Phó Lận Chinh lại hết lần này đến lần khác thích cậu chứ.”


Giọng Ân Lục dịu dàng: “Nguyệt Nguyệt, không ai có thể đảm bảo mọi lựa chọn trong đời đều đúng đắn, cậu bị cuốn vào mối quan hệ của hai người nên người trong cuộc u mê, cho nên đôi khi không nhìn rõ bản thân.”


“Nhưng bây giờ, hối hận chuyện cũ chẳng có ý nghĩa gì cả.”


Ân Lục nghiêm túc nhìn cô: “Chuyện năm đó cậu cũng có nỗi khổ, nhưng những cái đó đều qua rồi. Đã bây giờ cậu hiểu rõ thái độ của anh ấy, cái cậu có thể nắm bắt được là thái độ của chính cậu, biết không?”


“Cậu nên tự hỏi bản thân mình, nếu Phó Lận Chinh thực sự buông tay, thì cậu có nguyện ý bất chấp tất cả mọi thứ bên ngoài, quay lại nắm lấy tay anh ấy không?”


“Lần này, cậu phải nghe theo trái tim mình, không thể trốn tránh nữa.”


……


Cả một đêm, bóng dáng Dung Vi Nguyệt chìm trong bóng tối nơi phòng khách.


Dạ dày đau âm ỉ, cô cuộn tròn người, nhìn chằm chằm bầu trời ngoài cửa sổ, thức trắng đêm.


Từng cảnh tượng ở bên Phó Lận Chinh không ngừng hiện lên trong đầu, dù là sáu năm trước, hay là hiện tại.


Rất nhiều chuyện xảy ra từ khi gặp lại chắp vá lại trong đầu, giống như những mảnh vỡ nhỏ, không ngừng ghép thành bức tranh hoàn chỉnh, cùng với lời nói của Ân Lục, không ngừng vang vọng bên tai cô.


Sáng sớm hôm sau, bên ngoài trời xám xịt, trăng tàn chưa lặn, mặt trời chưa mọc.


Một lúc sau Ân Lục tỉnh dậy, bước ra khỏi phòng, thấy phòng khách trống trơn không một bóng người, tìm một vòng cũng không thấy Dung Vi Nguyệt đâu.


Trong lòng Ân Lục chùng xuống, sợ cô làm chuyện dại dột, lập tức gọi điện cho Dung Vi Nguyệt, may mà đầu bên kia bắt máy rất nhanh.


Dung Vi Nguyệt khẽ nói:


“Tớ không sao, đang trên đường về Hòa Thịnh Đình.”


“Nguyệt Nguyệt…”


“Tớ muốn về xem thử, Phó Lận Chinh có ở nhà không.”


Trên xe taxi, Dung Vi Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, sương mù dày đặc dần tan, trời dần sáng.


Đủ loại cảm xúc cuộn trào trong lòng.


Một mớ hỗn độn cô không gỡ ra được, nhưng trong cõi u minh, cô chỉ muốn quay về, để đối mặt trực tiếp với những vấn đề đó.



Lòng thấp thỏm, cô mở cửa, liền thấy trong nhà rèm cửa đóng kín, tối om. Hô Hô đang chơi trong phòng khách, nghe tiếng liền chạy tới, cọ vào chân cô.


Bên trong trống trải, im ắng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.


Cô cúi đầu nhìn, ở huyền quan có để đôi dép lê của Phó Lận Chinh.


Tối qua anh không về sao…


Dung Vi Nguyệt đi giày, bước vào trong, lại phát hiện theo bước chân của cô, căn phòng dần dần sáng lên.


Từng ngọn đèn giống như ngọn hải đăng trong đêm, tỏa ra ánh sáng ấm áp, thắp sáng con đường tối đen phía trước.


Cô sững sờ, ngay sau đó phát hiện mỗi góc rẽ trong phòng đều được lắp đèn ngủ cảm ứng hình mặt trăng.


Dù không đeo kính, cô cũng nhìn rõ những nơi vốn tối tăm trong nhà.


Và rất nhiều góc tủ, ghế sofa, đặc biệt là những chiếc tủ ngoài ban công đều được bọc góc tròn chống va đập.


Dung Vi Nguyệt ngẩn ngơ, phản ứng lại đêm hôm trước cô về nhà, Phó Lận Chinh ngồi một mình trước cửa sổ sát đất, trên bàn trước mặt bày tuốc nơ vít và rất nhiều hộp rỗng.


Lúc đó cô không để ý, chỉ tưởng anh buồn chán nghịch đồ, hóa ra là vì mấy đêm trước cô đi giặt quần áo không cẩn thận va vào đầu gối, anh âm thầm ghi nhớ, quay sang liền lắp đèn ngủ cho cô.


Chuyện cô hoàn toàn không để ý, anh lại ghi nhớ tất cả trong lòng.


Dù đang ghen tuông, anh vẫn âm thầm làm nhiều việc vì cô như vậy…


Hốc mắt Dung Vi Nguyệt nóng lên. Lúc này Hô Hô sủa gâu gâu với cô, vẫy cái đuôi trắng bông chạy về phía trước, vừa chạy vừa quay đầu nhìn cô, dường như ra hiệu cho cô đi theo.


Cô đi theo, Hô Hô dừng lại trước cửa phòng ngủ của Phó Lận Chinh. Cô quay đầu nhìn vào, thấy bên trong gọn gàng như thường lệ, nhưng lại trống hoác.


Chăn trên giường được trải phẳng phiu, chiếc laptop và máy tính bảng anh thường dùng trên bàn đã biến mất, mấy chiếc áo khoác trên giá treo cũng không còn, giống như bị người ta cố ý dọn sạch.


Lòng cô chùng xuống, bỗng cảm thấy không ổn.


Cô chạy nhanh ra ngoài, mở tủ chứa đồ ở huyền quan, phát hiện hai chiếc vali dự phòng Phó Lận Chinh để ở đây trước đó đều không thấy đâu nữa.


Trong phòng khách, tấm lót vệ sinh trong ổ chó đã được thay, bình nước uống đã được đổ đầy nước.


Đồ chơi trên ghế sofa đều được dọn dẹp gọn gàng. Cô đi vào bếp, trong tủ lạnh còn đặt một hộp lớn cherry và dâu tây, còn có rất nhiều rau quả tươi.


Cô hoảng loạn vô cùng, liếc thấy trên bàn ăn có một tờ giấy nằm lặng lẽ ở đó.


Dung Vi Nguyệt lao tới, cầm lên xem, bên trên viết chi chít hướng dẫn chăm sóc chó, từ ăn uống đến vui chơi, còn có thẻ tắm, thẻ bơi của Hô Hô… trên đó đều chú thích quy trình sử dụng cụ thể.


Trên tờ giấy, chỉ để lại một câu của Phó Lận Chinh:


Chăm sóc tốt cho Hô Hô.


Dung Vi Nguyệt nắm chặt tấm thẻ, đầu óc trống rỗng vài giây, nước mắt trào ra.


Cả người cô như bị đập nát vụn trên mặt đất.


Phó Lận Chinh đi rồi…


Cô vẫn đến muộn rồi…


Cô nghẹn ngào rơi nước mắt, nhìn thấy trên bàn còn bày bữa sáng, sờ tay vào, đĩa ăn còn hơi ấm, giống như anh cũng chỉ vừa mới rời đi.


Dung Vi Nguyệt run tay, vội vàng lấy điện thoại ra, bấm số của Phó Lận Chinh.


Tút tút tút.


Một lần, hai lần, ba lần…


Trong tiếng chờ đợi đằng đẵng, đầu bên kia vẫn luôn không có người bắt máy.


Nước mắt cô rơi đầy mặt, tâm hoảng ý loạn, nghĩ đến điều gì đó, lập tức gọi điện cho Hoài Dụ.


Mười mấy giây sau, đầu bên kia bắt máy: “Cô Dung?”


Dung Vi Nguyệt nói xin lỗi vì làm phiền cậu ấy sớm thế này: “Tôi không gọi được cho Phó Lận Chinh, hình như sáng sớm anh ấy đã đi rồi…”


Cô cố nén vị chua xót nơi sống mũi: “Tôi có chuyện muốn nói với anh ấy, cậu có biết anh ấy đi đâu không? Có thể hỏi giúp tôi được không…”


Hoài Dụ im lặng một lát, trầm giọng nói: “Anh Chinh đi chuyến bay chín giờ sáng nay sang Nhật Bản, bên nước ngoài có dự án huấn luyện. Anh ấy nói việc trong nước dạo này xong rồi, chắc khoảng mấy tháng tới sẽ không về đâu, không biết lần sau về nước là bao giờ… Cô Dung, cô có việc gì cần tôi chuyển lời không?”


Mấy tháng tới đều không về…


Sống mũi Dung Vi Nguyệt cay xè: “Không cần đâu cảm ơn cậu…”


Cúp điện thoại, cô nhìn thời gian, chẳng màng đến gì nữa, lập tức cầm chìa khóa xe, lao ra khỏi cửa.


Gió thổi tung vạt áo, cô chạy như điên về phía bãi đậu xe.


Lên xe, cô khởi động máy, phóng đi như bay.


Bánh xe nghiền nát mặt đường, nước mắt cô không ngừng rơi xuống.


Đúng lúc Ân Lục gọi điện tới, nói kính của cô để quên ở nhà cô ấy. Dung Vi Nguyệt nói chuyện Phó Lận Chinh sắp ra nước ngoài, “Ân Lục, Phó Lận Chinh thực sự sắp đi rồi…”



Đầu bên kia kinh ngạc: “Vậy bây giờ cậu định làm thế nào?”


“Tớ đang trên đường ra sân bay, tớ phải đi đuổi theo anh ấy, lần này tớ không thể lùi bước nữa…”


Dung Vi Nguyệt nhìn về phía trước, trong đầu không tự chủ được nhớ lại tất cả những gì Phó Lận Chinh đã làm cho cô trong thời gian qua.


Cô bị chủ nhà ném hành lý ra ngoài, là anh xuất hiện đầu tiên, anh vì cô mà xông vào đánh tên chủ nhà, lấy lại tiền bồi thường thuộc về cô;


Cô không tìm được nhà phù hợp, anh đưa ra điều kiện thuê nhà tốt nhất cho cô, bố trí một căn phòng ấm áp, mỗi ngày làm đủ món ngon cho cô, chăm sóc cô lúc ốm đau;


Hồi nhỏ Dung Thừa Nghiệp cảm thấy cô không có năng khiếu chơi violin, chỉ có Phó Lận Chinh trân trọng giấc mơ nhỏ bé của cô, đặt làm đàn violin cho cô, còn chuẩn bị phòng đàn cho cô trong nhà;


Dạo trước khi cô bị Đỗ Hải Tân quấy rối t*nh d*c, anh vì cô mà đánh người, bị thương nhưng chẳng nói gì, chỉ dịu dàng bảo cô, sau này sẽ không để ai bắt nạt cô nữa;


Lúc cô cãi nhau với bố mẹ, cảm thấy thất bại và buồn bã tột cùng, là Phó Lận Chinh đã ôm lấy cô, bảo cô không cần để ý cách nhìn của người khác, anh vĩnh viễn nhớ sinh nhật của cô, cũng vĩnh viễn coi cô là trân bảo…


Còn rất nhiều chuyện nữa, cô căn bản không nhớ hết nổi, từng chuyện từng chuyện đã sớm viết đầy sự quan tâm của anh.


Còn cô, mãi đến khoảnh khắc này mới nhìn thấy.


Tất cả suy nghĩ giờ phút này vén màn sương mù, hoàn toàn rõ ràng.


Cô đã hiểu mình muốn gì.


Mười lăm phút sau, xe đến sân bay.


Cô xuống xe, đúng lúc điện thoại reo, là cuộc gọi của Phó Lận Chinh.


Tim cô đập mạnh một cái, nhanh chóng bắt máy, giọng nói khàn khàn của người đàn ông truyền đến dường như đang kìm nén rất nhiều cảm xúc: “Em tìm tôi?”


Cô cố nén nước mắt: “Phó Lận Chinh, em có chuyện muốn nói với anh, anh có thể đợi em một chút được không, đừng qua cửa kiểm tra an ninh vội…”


Đầu bên kia người đàn ông hơi sững lại, “Em đang ở sân bay?”


Vừa nãy anh đi ký gửi hành lý, không xem điện thoại.


“Vâng, em đến rồi…”


Cô đón gió, chạy vào sảnh sân bay.


Cô muốn hỏi anh ở đâu, Phó Lận Chinh lại trực tiếp hỏi vị trí của cô, sau đó bảo cô đứng yên tại chỗ, giọng nói trầm thấp:


“Đừng động đậy, tôi qua tìm em.”


Trong sảnh chờ, đèn đuốc sáng trưng, người đông như mắc cửi.


Dung Vi Nguyệt ngơ ngác đứng tại chỗ, quét mắt nhìn xung quanh, du khách kéo vali đi lại tấp nập, mỗi người một ngả.


Hoặc gặp gỡ, hoặc chia ly, bước chân chưa từng dừng lại.


Một lúc lâu sau, ánh mắt cô cuối cùng cũng bắt gặp bóng dáng ấy.


Người đàn ông mặc áo len đen và quần túi hộp (cargo pants), chiếc áo khoác dạ màu xám đen đứng dáng tôn lên thân hình cao lớn của anh, hốc mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, ánh mắt chỉ rơi trên người cô.


Anh đi ngược dòng người, bước về phía cô.


Bỗng chốc vạn vật xung quanh đều phai màu.


Trái tim Dung Vi Nguyệt loạn nhịp, rơi nước mắt.


Phó Lận Chinh đi tới, rũ mắt nhìn cô, giọng khàn khàn: “Sao em lại đến đây.”


Tim cô đập rất loạn, giọng mềm mại cố gắng sắp xếp từ ngữ: “Em có chuyện muốn tìm anh, nhưng mà… nhưng mà vừa nãy em về nhà phát hiện anh đi rồi. Hoài Dụ nói anh đi công tác, rất lâu sẽ không về, em liền đuổi theo…”


Đôi mắt đen của Phó Lận Chinh nóng rực, định mở miệng, cô cướp lời nói trước: “Phó Lận Chinh, em có lời muốn nói với anh, anh nghe em nói hết đã.”


Cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt hạnh ươn ướt đỏ hoe:


“Người ăn cơm với em tối hôm đó tên là Nghiêm Hoài, là con của đối tác làm ăn của bố mẹ em, dạo này họ cứ muốn gán ghép bọn em, nhưng em không thích người đó chút nào cả. Em chỉ đơn thuần là ăn một bữa cơm để đối phó với người lớn thôi, ngay tối đó em đã nói rất rõ ràng với Nghiêm Hoài rồi, tiền cơm em trả cho anh ta rồi, hoa anh ta tặng em cũng vứt rồi, em chẳng muốn có bất kỳ dây dưa gì với anh ta cả.”


Phó Lận Chinh sững sờ, cô trút hết những lời trong lòng ra: “Tối đó vốn dĩ em định ăn cơm với Ân Lục, sau đó bọn em không hẹn được. Em không dám nói với anh là vì em không có hứng thú với Nghiêm Hoài, anh ta thực sự không quan trọng, hơn nữa em không biết tại sao… em chính là không muốn anh hiểu lầm, em không muốn anh không vui.”


Bên ngoài gió lạnh gào thét, gió đông lùa vào qua khe cửa tự động.


Sống mũi Dung Vi Nguyệt cay xè: “Phó Lận Chinh, em chưa bao giờ muốn đùa giỡn anh, sau khi gặp lại em không dám ôm hy vọng với anh, là anh nói với em, chúng ta không cần thiết phải ôn lại chuyện cũ, anh cũng nói rồi, anh hận em còn không kịp…”


Phó Lận Chinh nhíu chặt mày, cô cúi đầu: “Em biết tính cách em không tốt, em thiếu quyết đoán, do dự chần chừ, luôn lo trước sợ sau, nhưng bắt đầu từ hôm nay, em sẽ không như vậy nữa…”


“Trước đây bố mẹ em giục cưới, em luôn nói với họ em không muốn kết hôn, em cũng chưa từng ảo tưởng về hôn nhân, bởi vì em vẫn luôn không gặp được người em cảm thấy xứng đáng. Nhưng gần đây, em đổi ý rồi.”


Dòng người qua lại xung quanh, bước chân vội vã, đủ loại tiếng loa phát thanh vang vọng bên tai.


Nhưng giờ phút này, tất cả bóng người đều nhạt nhòa thành những đường nét xám trắng trôi chảy, chỉ có họ đứng đối diện nhau, dừng lại trong khung hình như thước phim điện ảnh.


Tim Dung Vi Nguyệt đập như trống bỏi, cảm nhận được ánh mắt nóng rực của anh, hai má cô hậu tri hậu giác ửng hồng, “Phó Lận Chinh, em cũng không biết em đang nói cái gì, hôm qua em nghe thấy bố mẹ anh cũng đang giục cưới anh, em… em chỉ muốn hỏi, nếu bố mẹ anh rất vội cũng đang giục anh, anh không có bạn gái, nhưng cũng muốn có một người vợ.”


Bên ngoài cửa kính sảnh lớn, trời đã sáng, phía xa máy bay lướt trên đường băng, lao vút lên bầu trời.


Dung Vi Nguyệt ngẩng đầu đón ánh sáng, đôi mắt long lanh trong veo nhìn người đàn ông trước mặt, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng giờ phút này lại vô cùng kiên định:


“Anh có nguyện ý, kết hôn với em không?”


Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Story Chương 30
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...