Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa

Chương 21


"..."


Được lắm, siêu xe mấy chục triệu tệ của anh đến đón thì không đi, chỉ trong vòng một ngày không biết kiếm đâu ra một chiếc xe điện rách nát thế này.


Anh còn tưởng là xe gì cơ đấy, sắc mặt Phó Lận Chinh đen như than, lửa giận âm ỉ trong lòng: "Sao hả, khó chịu khi tôi đến đón em đến thế à? Có cần thiết phải vội vàng phủi sạch quan hệ với tôi thế không?"


???


Dung Vi Nguyệt đưa tay chỉnh lại mũ bảo hiểm tai mèo, đôi mắt long lanh ngơ ngác chớp chớp, lắc đầu, giọng nói mềm mại: "Không có mà, có cái xe điện đúng là tiện thật, hơn nữa không phải anh nói đến đón tôi rất phiền phức sao."


Phó Lận Chinh: "..."


Dung Vi Nguyệt đương nhiên cũng cảm thấy anh cứ đưa đón cô mãi cũng không thích hợp lắm, xe của đại thiếu gia quá phô trương, nhưng chủ yếu cô vẫn cân nhắc đến vấn đề đi lại thuận tiện, không nghĩ nhiều như vậy.


Nhưng dù sao thì tối nay Phó Lận Chinh cũng đã đến rồi, cô áy náy lầm bầm: "Xin lỗi nhé Phó Lận Chinh, vừa nãy tôi bận quá không nhìn thấy tin nhắn của anh, để anh phải đi một chuyến tay không rồi. Nhưng mà cái xe này của tôi cũng phải lái về sạc điện, nếu không mai hết điện mất..."


Khuôn mặt trắng nõn mềm mại của người phụ nữ nửa ẩn trong chiếc khăn quàng cổ màu trắng sữa, chóp mũi ửng đỏ, giống như một con thú nhỏ lén lút thò đầu ra. Đôi mắt màu hổ phách trong veo sáng ngời, vẻ mặt nhìn anh vừa sạch sẽ vừa mềm mại, giống như một chú mèo Ragdoll nhỏ vừa mới ngủ dậy, trên người còn vương mùi sữa thơm.


Giống như những buổi tối thời cấp ba, anh tập luyện xong mua khoai lang nướng và trà sữa nóng đến đón cô vừa học thêm xong. Cô gái nhỏ bón cho anh ăn, đôi mắt cong cong, cười vừa ngoan vừa ngọt nhìn anh, khiến người ta không nhịn được muốn hôn một cái.


Phó Lận Chinh nhìn cô, ngọn lửa nóng nảy trong lòng bỗng chốc tắt ngấm.


Đầu lưỡi anh đá nhẹ vào má trong, giọng điệu dịu đi vài phần, lười biếng nói: "Thôi bỏ đi, em lái về đi, tôi cũng chỉ thuận đường thôi."


Chẳng lẽ anh còn có thể ngăn cản cô sao, "Dạo này hay có trộm xe lắm, lát nữa xe mới để ở đây lại bị người ta trộm mất, em lại khóc nhè cho xem."


"..."


Trong lòng anh cô chính là cái túi khóc nhè sao?


Dung Vi Nguyệt khẽ vâng một tiếng, "Vậy tôi đi trước đây."


Cô vặn tay ga xe điện, lái đi. Phó Lận Chinh nhìn theo vài giây, quay trở lại siêu xe.


Dung Vi Nguyệt sắp đến cổng khu công nghiệp, phía sau truyền đến tiếng động cơ gầm rú trầm thấp, không cần quay đầu lại cũng đoán được là ai. Quả nhiên chưa đầy vài giây sau, chiếc Aston Martin đã lướt qua bên cạnh xe cô.


Tuy nhiên khác với tưởng tượng của cô là anh sẽ phóng vụt đi, Phó Lận Chinh lại giảm tốc độ, duy trì khoảng cách vài mét phía trước cô.


Đang giờ cao điểm buổi tối, xe cộ nườm nượp, có rất nhiều xe lạng lách đánh võng chen ngang, tốc độ rất nhanh. Dung Vi Nguyệt mới đi xe điện còn chưa quen lắm, tay đặt chặt lên phanh xe. Mà Phó Lận Chinh như đang mở đường phía trước cho cô, không để người khác có cơ hội chắn trước mặt cô.


Xung quanh nhìn thấy Aston Martin, không biết trên xe là vị thiếu gia nhà giàu nào, vội vàng tự động tránh xa, sợ va quệt phải đền tiền tỷ.


Dung Vi Nguyệt một đường thông suốt không bị cản trở. Một lúc sau ra đến đường lớn, Phó Lận Chinh nhìn qua gương chiếu hậu thấy cô đã đi vào làn đường dành cho xe thô sơ, mới thu hồi tầm mắt.


Phía trước không có xe, Phó Lận Chinh nửa dựa vào ghế lái, khuỷu tay gác lên cửa sổ xe, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng một cách lơ đãng, chân ổn định kiểm soát tốc độ xe, thỉnh thoảng quay đầu quan chú ý người trên làn đường xe thô sơ, sợ cô xảy ra chuyện.


Rõ ràng chỉ cần đạp hai cái ga là phóng về đến nhà rồi.


Đây là lần đầu tiên trong đời anh lái xe với tốc độ rùa bò như thế này.


Chiếc siêu xe màu bạc chậm rãi di chuyển trong đêm tối, tựa như một con báo săn thu lại móng vuốt, kiềm chế sức mạnh đi theo sau một chú mèo con đang lững thững bước đi.


Trên đường đi, Hạ Tư Lễ gọi điện thoại tới, giọng cười cực kỳ gợi đòn: "Thế nào rồi chó con Phó, đón được chủ nhân chưa? Người ta có chịu ngồi xe cậu không?"


Phó Lận Chinh im lặng một lát, "Đón được rồi, cô ấy lái xe điện về."


Đầu bên kia nghe vậy cười phá lên, biết ngay là thế mà, "Phó Lận Chinh cho cậu chừa cái thói làm màu, cho cậu chừa cái thói cứng mồm! Quả nhiên vẫn phải là Vi Nguyệt, trời sinh có cách trị cậu!"


"Hạ Tư Lễ, cậu đang hả hê đấy à?"


"Hahahahahahahahaha tôi không dám hahahahahahahaha."


"..."


Phó Lận Chinh nhai viên kẹo chanh quất, giọng điệu thong thả: "Cô ấy không biết tôi đến đón, vừa nãy làm nũng xin lỗi tôi rồi. Tôi ấy à, cũng không phải người hẹp hòi như vậy, trách tôi ban ngày không nói rõ với cô ấy, nếu không cô ấy cũng chẳng đến mức bất đắc dĩ đi mua cái xe điện."


Hạ Tư Lễ nín cười: "Phải phải phải, cậu nói gì cũng đúng. Phó Lận Chinh, tôi nghe nói bây giờ vật liệu làm áo chống đạn quân sự ngày càng tiên tiến rồi, tôi thấy mấy người đó thiết kế phí công vô ích, áo chống đạn nên thêm cái mồm của cậu vào, mấy cái sợi thủy tinh, cacbua bo làm gì cứng bằng mồm cậu chứ, thế mới gọi là kiên cố không thể phá vỡ!"


"..."


Phó Lận Chinh cười khẩy một tiếng, sầm mặt cúp điện thoại.


Lười nói chuyện với thằng ngu này.


Mấy phút sau, Dung Vi Nguyệt cuối cùng cũng lái xe điện lết về đến hầm để xe khu chung cư. Đỗ xe vào khu vực sạc điện xong, cô đi về phía trước, thấy Phó Lận Chinh bước xuống từ siêu xe.


Cũng không biết sao hôm nay anh lái chậm thế, là để đợi cô sao...


Người đàn ông đóng cửa xe, trên tay xách trái cây đồ ăn vặt và bánh kem. Cô ngẩn người, anh quay đầu lại nhìn: "Còn chưa đi?"


Cô vội chạy tới, theo anh vào thang máy.


Về đến nhà, Hô Hô chạy tới, kích động cọ vào chân cô, nhìn thấy cô mắt sáng rực lên. Dung Vi Nguyệt cười bế nó lên: "Cục cưng mẹ về rồi đây..."


Đầu Hô Hô cọ cọ vào ngực cô, dường như rất thích mùi hương trên người cô. Phó Lận Chinh thấy thế đen mặt lập tức tóm nó lại.


Suốt ngày, chẳng có chút ý tứ nào, toàn chiếm tiện nghi người khác.


Cô ngây người, Phó Lận Chinh hừ lạnh: "Tôi về còn chưa bế đâu."


Người này nhỏ mọn ghê...


Đợi vài giây, Dung Vi Nguyệt chớp chớp mắt nhìn anh, "Đến lượt tôi chưa?"


Anh cạn lời đưa cho cô. Hô Hô lại chui vào lòng Dung Vi Nguyệt, vui vẻ cọ cọ cô, cô cười tít mắt.


Phó Lận Chinh đứng bên cạnh như người lạ mặt, cạn lời cười khẽ:


"Hay là tôi chuyển ra ngoài để hai người sống với nhau nhé."


Dung Vi Nguyệt: ?


Đi vào trong, Phó Lận Chinh đặt đồ lên bàn bếp, mở tủ lạnh, lơ đãng nói: "Tôi nấu đồ ăn cho cái tổ tông nhỏ này, tiện thể nấu chút mì Ý, cùng ăn luôn đi."


"Được..."


Dung Vi Nguyệt nhìn thấy chiếc bánh kem cherry cực đẹp trên bàn, kỳ lạ người này xưa nay đâu thích đồ ngọt, không nhịn được hỏi: "Bánh kem này là anh mua à?"


Phó Lận Chinh nhìn sang, chạm phải ánh mắt cô, im lặng một lát rồi thong thả nói: "Đồng nghiệp tặng đấy."


"..."



Được rồi, hèn gì...


Phó Lận Chinh xắn tay áo lên, để lộ cánh tay rắn chắc nổi gân xanh, xé bao bì mì Ý, "Em giúp rửa hoa quả đi, mang cùng đồ ăn vặt ra phòng khách."


"Được."


Một lúc sau Phó Lận Chinh bê đĩa mì Ý đã nấu xong đi ra phòng ăn, nhìn cô gái nhỏ đang chơi với Hô Hô trên thảm, "Nấu xong rồi, qua ăn cơm."


"Anh ăn đi, tôi cho Hô Hô ăn trước đã."


Sắc mặt anh hơi trầm xuống: "Nó cần em lo à? Lát nữa mì nguội, nhỡ ăn đau bụng lại đổ lên đầu ông đây."


Dung Vi Nguyệt lầm bầm một tiếng, chống tay lên thảm đứng dậy, Hô Hô cũng đói bụng dính lấy.


Phó Lận Chinh bất lực cười khẩy.


Đúng là một lớn một nhỏ hai cái tổ tông sống.


Phó Lận Chinh cho Hô Hô ăn xong, ngồi vào bàn ăn. Dung Vi Nguyệt ăn xong miếng mì cuối cùng, trước mặt liền được đẩy tới cái bánh kem cherry kia.


Anh nhướng mày: "Thấy khẩu vị em cũng khá tốt, cái này cũng giúp giải quyết nốt đi."


Hôm nay bận rộn cả ngày, Dung Vi Nguyệt quả thực đói cồn cào. Cô hơi nóng mặt l**m vết sốt cà chua trên môi đỏ, xua xua tay, "Người khác cho anh, hay là anh ăn đi."


"Tôi không thích ăn đồ ngọt em không biết à? Em không ăn vứt đi lại càng phụ lòng người ta hơn."


Cô nhớ tới tuần trước, môi mấp máy: "Vậy cái bánh kem chanh quất trong tủ lạnh lần trước..."


Phó Lận Chinh uống một ngụm nước soda chanh, giọng điệu lười biếng dừng lại hai giây mới lên tiếng: "Đó là ngoại lệ."


Anh ngước mắt nhìn cô, đáy mắt sâu thẳm:


"Tôi chỉ thích mỗi cái đó thôi, không được sao?"


Dung Vi Nguyệt ngẩn người.


Phó Lận Chinh đẩy bánh kem qua, kéo suy nghĩ của cô trở lại, cà lơ phất phơ nói: "Được rồi cầm lấy ăn đi, kiềm chế chút cái tâm tư như hổ rình mồi của em lại, suốt ngày tò mò về tôi thế."


"..." Lại nữa rồi.


Cuối cùng Dung Vi Nguyệt cầm bánh kem về phòng ngủ, ngồi lên ghế lười, dùng dĩa xắn một miếng bánh đưa vào miệng. Vị ngọt của cherry và kem tươi hòa quyện mượt mà trong miệng, khiến cô hạnh phúc đến tít mắt.


Ánh đèn màu trắng sữa trên đầu rọi xuống, chiếu lên những quả cherry rưới nước đường lấp lánh sáng bóng.


Bất chợt, một ý nghĩ không kiểm soát được nảy ra.


Có phải Phó Lận Chinh vì đi đón cô, nên mới mua hoa quả đồ ăn vặt kia không, cái bánh kem này có phải cũng có khả năng là anh mua...


Trong lòng như bị gió xuân bất chợt thổi qua gợn sóng.


Một trận tê dại run rẩy.


Nhưng, sao có thể chứ.


Nếu anh biết được, chắc chắn lại nói cô tự mình đa tình.


Không biết tại sao, cảm giác dạo này cô dường như thật sự bị Phó Lận Chinh nói trúng, những suy nghĩ lung tung về anh ngày càng nhiều.


Cô rũ mắt xắn một miếng bánh, nuốt xuống ý nghĩ hoang đường này.


-


Ngày hôm sau, Dung Vi Nguyệt tỉnh dậy, thấy cửa phòng ngủ của Phó Lận Chinh đóng chặt, dường như vẫn chưa ra ngoài.


Cô đi chuẩn bị hai phần bữa sáng, bình thường hay ăn cơm anh nấu, cô cũng phải chủ động đáp lại một chút.


Một lúc sau, cô thấy Phó Lận Chinh đẩy vali hành lý đi ra khỏi phòng.


Anh có một cuộc đua đột xuất ở Ý.


Hiện tại trọng tâm của anh là thành lập đội xe trong nước. Sau khi giành chức vô địch thế giới, anh chuyển trọng tâm sự nghiệp nhiều hơn sang việc đào tạo các tay đua trong nước, không thường xuyên tham gia thi đấu nữa, nhưng vẫn phải chạy đi khắp nơi trên thế giới, không hay ở nhà.


Người đàn ông ngồi xuống đối diện, mặc một chiếc áo gió sẫm màu, phác họa đường nét cơ thể thẳng tắp cứng rắn, mày mắt ngái ngủ, mang theo vài phần mệt mỏi ngông nghênh.


Nghe anh nói lịch trình, Dung Vi Nguyệt đẩy bữa sáng cho anh, cắn bánh mì, nhẹ giọng hỏi: "Vậy bao giờ anh về?"


Phó Lận Chinh uống sữa, lười biếng nhướng mày, "Sao thế, tôi còn chưa đi, em đã nhớ tôi rồi à?"


"..."


Người này có thể bớt tự luyến đi không, "Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi."


"Tối thứ bảy, nhưng chắc về đến nhà phải hơn mười giờ, dù sao đoạt giải chắc chắn phải về ăn mừng."


Cái này thì tính trước rồi đấy, Dung Vi Nguyệt nhếch môi: "Vậy chúc mừng anh trước nhé, hy vọng anh giành giải."


Hô Hô có lẽ biết anh sắp đi, hiếm khi có lương tâm chạy tới cọ cọ chân anh. Phó Lận Chinh ăn sáng xong bế nó lên, nói với Dung Vi Nguyệt:


"Đội xe của tôi vừa hay rảnh rỗi, giúp em bảo dưỡng xe một chút, còn phải mất mấy ngày nữa. Em cứ lái xe của tôi trước đi, trời lạnh thế này đừng đi xe điện gì đó nữa."


Anh ném một chiếc chìa khóa xe qua, Dung Vi Nguyệt vội nói không cần: "Mấy chiếc siêu xe đó của anh tôi lái không quen."


Cô cũng không lái nổi a, chưa nói đến chuyện phô trương, nhỡ đâu va quệt, cô trả tiền thuê nhà cả đời cũng không đền nổi.


Phó Lận Chinh đã đoán trước cô sẽ phản ứng thế này, nói mát: "Chỉ là một cái ô tô bình thường thôi, mấy chiếc siêu xe kia tôi nỡ cho em lái chắc?"


Ồ...


Dung Vi Nguyệt bị ép nhận lấy. Phó Lận Chinh bóc trứng gà, hỏi: "Tuần này phải chốt hết bản thảo thiết kế trang sức đúng không?"


"Ừm, ngày mai phải đến gặp người của đoàn phim trao đổi sơ bộ một chút, xem cần sửa đổi gì không."


Phó Lận Chinh ngước mắt nhìn cô: "Có việc gì em không xử lý được thì liên hệ tôi, hoặc hỏi Hoài Dụ, dù sao tôi cũng được coi là sếp của em."


"Ừm, sẽ không có chuyện gì đâu."


Chuyện công việc cô nghĩ có thể không làm phiền thì không làm phiền anh, đỡ bị người ta hiểu lầm.


Ăn sáng xong Phó Lận Chinh ra ngoài, Dung Vi Nguyệt cũng đến studio, bắt đầu một ngày làm việc mới.


Chiều hôm sau, cô phải đến tập đoàn Minh Hằng ở trung tâm thành phố, do dự một lát, vẫn cầm chìa khóa xe Phó Lận Chinh để lại cho cô.


Xuống hầm để xe, cô ấn chìa khóa, đèn xe cách đó không xa sáng lên.



Giá bán hai ba trăm vạn tệ, cô không mua nổi, nhưng quả thực trong mắt đại thiếu gia Phó thì đúng là gọi là bình thường...


Lên xe SUV, nội thất trong xe đơn giản sạch sẽ, một mùi hương chanh quất thoang thoảng lướt qua mũi, ghế ngồi bọc vải cao cấp rất thoải mái, lái xe bất ngờ dễ dàng thuận tay.


Đến tập đoàn Minh Hằng, Dung Vi Nguyệt được dẫn vào phòng họp, đợi gần một tiếng đồng hồ, trong lòng hơi sốt ruột thì cửa mới được đẩy ra.


Lần trước gặp trong buổi tuyển chọn, phó đạo diễn phụ trách phục trang và đạo cụ Đỗ Hải Tân bước vào.


Đỗ Hải Tân mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, bao bọc lấy thân hình béo phì, đeo kính gọng đen, đỉnh đầu hơi hói, mặt đầy nếp nhăn, giống hệt nhân vật Bubble Bass trong phim hoạt hình SpongeBob, tay vân vê một chuỗi hạt mã não đỏ.


Cô nhớ trong buổi tuyển chọn trước đó, chính ông ta đề xuất thi thêm, bị Phó Lận Chinh mắng cho té tát.


Đỗ Hải Tân bước đi chậm rãi, phía sau là trợ lý của ông ta, còn có mấy nhân viên đạo cụ khác của đoàn phim.


Dung Vi Nguyệt đứng dậy lễ phép chào hỏi. Đỗ Hải Tân nhìn thấy cô, ánh mắt lạnh đi vài phần, quét mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, trên mặt nở nụ cười lười biếng: "Cô Dung, vừa rồi họp một chút, để cô đợi lâu rồi, không để ý chứ."


Người đàn ông vừa dứt lời, còn ngáp một cái, khóe mắt dính dỉ mắt, rõ ràng không phải dáng vẻ vừa đi họp về. Dung Vi Nguyệt nhếch môi: "Không sao đâu ạ."


Đỗ Hải Tân ngồi xuống, mỡ trên người dồn cái bụng thành một quả bóng da. Ông ta vân vê chuỗi hạt, lại ngáp một cái, "Được rồi, vậy bắt đầu đi, cô nói qua về ý tưởng thiết kế của cô trước đi, ôi chao buồn ngủ quá."


Đỗ Hải Tân chịu trách nhiệm duyệt sơ bộ tất cả trang sức, sau khi thông qua mới báo lên cấp trên.


Dung Vi Nguyệt đưa bản thảo qua, mở PPT lên, bắt đầu thuyết trình.


Đỗ Hải Tân vắt chéo chân, nghe một lúc, lười biếng ngắt lời: "Ê, sao cô lại thiết kế mũ miện của nữ phụ này cao thế? Đồ trang sức trên đầu thời Đường thường khá bằng phẳng, cô có tham khảo lịch sử không đấy?"


Dung Vi Nguyệt ôn tồn nói: "Tôi đã tra cứu sử liệu, mũ miện quý phụ thời Đường vào sơ Đường tương đối bằng phẳng, nhưng bối cảnh phim này đặt vào thời thịnh Đường, mũ miện có xu hướng hoa lệ cao vút, trong bức 'Trâm hoa sĩ nữ đồ' có thể hiện điều này, là phù hợp với lịch sử."


Cô chiếu hình ảnh "Trâm hoa sĩ nữ đồ" lên màn hình, Đỗ Hải Tân im lặng một chút, không nói gì nữa.


Tiếp tục giới thiệu xuống dưới, Đỗ Hải Tân lại bới lông tìm vết: "Trang sức cung đình thịnh Đường thiên về đá lựu và hổ phách hệ màu đỏ hơn, trên cái trâm cài tóc lệch này sao cô lại khảm đá quý màu xanh lam thế?"


"Trang sức cung đình thịnh Đường quả thực đa số là hệ màu đỏ, nhưng không phải là tuyệt đối. Chịu ảnh hưởng của văn hóa Tây Vực, thời đó cũng có đồ trang sức màu xanh lam như đá lam ngọc và phỉ thúy, trong di chỉ làng Hà Gia và chùa Pháp Môn đều đã khai quật được, cho nên thêm một chút hệ màu xanh lam vào sẽ khiến trang sức trông không đơn điệu như vậy."


Nhân viên bên cạnh không khỏi tán thưởng: "Cái này đẹp thật đấy."


"Đúng vậy, cái này rất phù hợp với khí chất của nữ chính..."


Đỗ Hải Tân ném một ánh mắt sắc như dao sang, nhân viên lập tức im bặt. Ông ta dùng chuỗi hạt xoa xoa khuôn mặt bóng dầu, sắc mặt càng lạnh hơn, không nói gì nữa.


Tiếp tục xuống dưới, Đỗ Hải Tân nhìn thấy một cây trâm cài tóc có tua rua, lập tức nói: "Cái này cô dùng dây bạc? Nhân vật này thân phận quý tộc, đoàn phim duyệt cho cô ngân sách cao như thế, cô dùng bạc không dùng vàng?!"


"Thiết lập nhân vật này là thanh lãnh đạm mạc, tôi cảm thấy dùng trang sức bạc ở đây phù hợp với khí chất nhân vật hơn."


"Cô Dung, cô là nhà thiết kế cô có ý tưởng của riêng cô, nhưng cuối cùng đoàn phim quay phim cân nhắc là hiệu quả ống kính và cảm nhận thị giác tổng thể, cô có cân nhắc đến vẻ đẹp của nhân vật này chưa?"


"Đạo diễn Đỗ, tôi cảm thấy tất cả vẻ đẹp cần phải vừa vặn..."


Lời Dung Vi Nguyệt còn chưa dứt, Đỗ Hải Tân cắt ngang: "Cô cảm thấy? Cô là ai hả? Cô làm rõ đi tôi là bên A cô là bên B, ai bỏ tiền ai làm việc? Tôi nói một câu cô cãi một câu, cô có ý tưởng thế sao cô không đi quay phim truyền hình đi?! Lúc tôi mới vào nghề này cô còn đang ở đâu đấy?!"


Lần đó trong buổi tuyển chọn cô làm ông ta bị mắng một trận, còn đá văng Thúy An - nơi có thể cho ông ta chút béo bở ra ngoài, ngay từ đầu ông ta đã nhìn Dung Vi Nguyệt không vừa mắt rồi.


Dung Vi Nguyệt lẳng lặng nhìn ông ta, vẫn giữ sự tôn trọng: "Tôi không có ý nghi ngờ ông, chỉ là ý tưởng này tôi đã nói với đạo diễn, ông ấy cảm thấy được."


Đỗ Hải Tân đột nhiên ngẩn người: "Cô đã trao đổi với đạo diễn?"


"Lần trước khi ký hợp đồng, tôi có nói qua ý tưởng sơ bộ với ông ấy, hoặc là ông có thể hỏi ông ấy xem?"


Đỗ Hải Tân nén giận gọi điện cho đạo diễn, lý lẽ hùng hồn nói một tràng, tuy nhiên đạo diễn nói: "Tôi thấy ý tưởng này của cô ấy được đấy chứ, cô ấy cân nhắc tính cách nhân vật khá tỉ mỉ, cứ chốt trang sức bạc trước đi, ông đừng vội, tạo hình có thể điều chỉnh mà."


Đỗ Hải Tân còn muốn nói gì đó, đầu bên kia ồn ào, nói lát nữa nói sau, rồi cúp máy.


Nhân viên xung quanh nhìn nhau, Đỗ Hải Tân kìm nén cơn giận trong lòng, sắc mặt cứng đờ, gấp bản thảo lại: "Được lắm, cô cũng giỏi đấy, đạo diễn đã lên tiếng rồi, thì cứ thiết kế thế này trước đi."


Dung Vi Nguyệt khẽ gật đầu, định giới thiệu tiếp, Đỗ Hải Tân trực tiếp dựa vào ghế: "Phần sau bây giờ tôi không có thời gian nghe, cô về đi, ý kiến sửa đổi lát nữa gửi cho cô."


Dung Vi Nguyệt sững sờ, đành phải đồng ý.


Đỗ Hải Tân đứng dậy đi nhanh ra ngoài, trợ lý cầm lấy bản thảo thiết kế trên bàn vội vàng đuổi theo. Lên lầu ông ta rầm một cái đóng cửa lại, nổi trận lôi đình: "Tôi theo đoàn phim bao nhiêu năm rồi, chưa từng gặp loại thái độ này như cô ta! Chẳng biết nhà sản xuất chọn cô ta kiểu gì!"


Trợ lý vội vàng dỗ dành, rót nước cho ông ta bớt giận: "Anh Đỗ, người ta nói cô gái nhỏ đó khá giỏi, tuổi trẻ khó tránh khỏi kiêu ngạo, nhưng anh tể tướng trong bụng có thể chèo thuyền, chấp nhặt với cô ta làm gì?"


Sắc mặt Đỗ Hải Tân âm trầm, cảm thấy vừa rồi cực kỳ mất mặt. Trợ lý nói: "Em đoán cô ta vì chuyện buổi tuyển chọn lần trước anh đề xuất thi thêm nên hơi bất mãn với anh, hôm nay mới cố ý dùng đạo diễn để ép anh."


Đỗ Hải Tân nhớ đến hôm đó là giận run người, lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Cái studio rách nát mà thắng được Thúy An, cũng không biết con ranh Dung Vi Nguyệt này dựa vào cái gì mà vào được, trông thì cũng xinh đấy."


Đỗ Hải Tân uống một ngụm trà nóng, tâm tư xoay chuyển: "Lúc đó Tổng giám đốc Phó nổi giận đùng đùng, cậu nói xem Dung Vi Nguyệt có phải có chút quan hệ gì với Tổng giám đốc Phó không?"


Trợ lý ngạc nhiên: "Sao có thể chứ, cô ta làm đạo cụ mà quen biết được nhân vật lớn như vậy sao? Thế thì cần gì buổi tuyển chọn nữa, trực tiếp nội định là được rồi. Tổng giám đốc Phó lúc đó nổi giận chắc là lo lắng vấn đề an toàn thôi. Nói đi nói lại anh Đỗ có tiếng nói hơn Dung Vi Nguyệt nhiều, cũng có kinh nghiệm hơn cô ta, không cần sợ cô ta."


Đỗ Hải Tân nghĩ đến điều gì đó, mân mê chuỗi hạt mã não, cười đầy ẩn ý: "Dù sao bản thảo thiết kế tôi cũng là người đầu tiên kiểm duyệt, có vấn đề gì tôi cứ nêu ra là được."


Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên:


"Đạo diễn Đỗ, chỉ đạo Hướng An Duyệt tìm ông ạ."


Đỗ Hải Tân quay đầu nhìn: "Mời cô ấy vào."


-


Buổi chiều Dung Vi Nguyệt từ tập đoàn Minh Hằng trở về studio, trong lòng thấp thỏm bất an.


Cô đang nghĩ có phải ý kiến chủ quan của mình quá nhiều, đắc tội với người ta hay không, nhưng cô thực sự cảm thấy thiết kế của mình không có vấn đề gì.


Thư Cẩn biết chuyện, an ủi cô: "Chị thái độ tốt lắm mà, cũng chỉ là đưa ra ý tưởng của mình thôi, là tay đạo diễn kia thái độ ngạo mạn với chị, hơn nữa còn cố ý để chị đợi một tiếng đồng hồ."


Dung Vi Nguyệt thở dài: "Chỉ mong bản thảo có thể thuận lợi thông qua thôi."


Tuy nhiên sự thật không như mong muốn. Buổi tối, cô bắt đầu nhận được đủ loại ý kiến sửa đổi từ Đỗ Hải Tân.


Phong cách hoa văn tổng thể trên mũ miện nam chính trông không đủ cương nghị bá đạo, thiết kế một phiên bản mới đi.


Mũ phượng của hoàng hậu lực tác động thị giác tổng thể không đủ mạnh, đơn giản quá, có tầng lớp chút đi.


Vòng tay của nữ ba kích thước tổng thể quá rộng, hoa văn lên hình không thanh tú đâu, điều chỉnh lại tỷ lệ và kích thước.


...


Đỗ Hải Tân phủ định hoàn toàn rất nhiều thiết kế của cô, Dung Vi Nguyệt cố gắng trình bày ý tưởng, đối phương lại ngay cả nghe cũng không muốn nghe: Cô duyệt hay tôi duyệt? Bản thảo sơ bộ bên tôi mà không qua được thì sẽ không báo lên trên cho cô đâu, cô định không sửa à?


Dung Vi Nguyệt hít sâu một hơi, gõ lên màn hình: Không có, tôi sửa.


Cô là bên B, chỉ có nước ngoan ngoãn nghe lời.



Đỗ Hải Tân bên kia gọi điện thoại liên tục đòi mạng, ban ngày Dung Vi Nguyệt còn có công việc khác, chỉ có thể tăng ca buổi tối. Có lúc nộp bản 3.0, 4.0 rồi, đối phương lại bảo vẫn thấy 1.0 hợp hơn, đúng là hành hạ người ta.


Thư Cẩn và Dung Vi Nguyệt chạy đi chạy lại Minh Hằng, Đỗ Hải Tân nhìn thấy bản thảo còn châm chọc: "Cô Dung, studio của các cô quy mô nhỏ, lúc đầu coi trọng chính là thiết kế của các cô, bây giờ xem ra cũng chỉ có thế thôi."


Thư Cẩn về tức điên lên được: "Tên này cố ý làm khó dễ chúng ta đúng không!! Làm gì có kiểu như thế, thời gian của chúng ta không phải là thời gian à! Thật sự không muốn làm nữa!"


Nhưng bây giờ buông tay không làm, sẽ phải đền bù một khoản tiền vi phạm hợp đồng lớn.


Dung Vi Nguyệt nắm trong tay bát cơm của tất cả mọi người, chỉ có thể nhẫn nhịn. Cô cũng không phải không có tính khí, cuống lên cũng sẽ tranh luận với Đỗ Hải Tân, nhưng sẽ đổi lại sự làm khó dễ càng thêm trầm trọng của đối phương. Cô cũng không thể đi tìm đạo diễn và nhà sản xuất nói gì, dù sao cũng không thể vượt cấp báo cáo, cô cũng không muốn làm to chuyện.


Liên tục ba bốn ngày, ngày nào Dung Vi Nguyệt cũng tăng ca đến mười hai giờ, ăn uống không điều độ, tay phải lại bắt đầu đau âm ỉ, cả người như bị rút cạn sức lực, mệt mỏi rã rời, rất nhanh đã bị cảm.


Tối thứ sáu Bành Thanh Thời tổ chức tiệc, mời Dung Vi Nguyệt và Ân Lục cùng ăn cơm, nhưng cô phải tăng ca sửa bản thảo, chỉ đành từ chối.


Trong nhóm ba người, Bành Thanh Thời biết được nguyên nhân sự việc, cũng rất phẫn nộ: Loại này chính là tiểu nhân bỉ ổi, cố ý làm khó cậu đấy. Vi Nguyệt cậu bị cảm đỡ chưa? Tớ đặt thuốc cho cậu rồi, hay là tớ đưa cậu đi khám nhé?


Dung Vi Nguyệt vừa ho khan vừa gõ bàn phím: Không sao đâu, tớ uống thuốc rồi.


Ân Lục: Cậu có thể nói với Phó Lận Chinh một tiếng không? Anh ấy là lãnh đạo lớn mà, chắc chắn có thể giải quyết cho cậu.


Dung Vi Nguyệt rũ mắt: Phó Lận Chinh đang thi đấu ở nước ngoài, vẫn là đừng làm phiền anh ấy thì hơn.


Trước kia bận rộn chuyện đua xe, anh ấy cũng thường xuyên mất liên lạc, cô cũng không muốn làm phiền.


Huống chi bọn họ bây giờ sớm đã không phải người yêu.


Anh cũng đã giúp cô rất nhiều rồi.


Ân Lục đau lòng: Vậy tối nay bọn tớ đến tìm cậu, cùng cậu tăng ca, tăng ca xong rồi cùng đi ăn cơm, tớ có thời gian.


Bành Thanh Thời: Ừ, cậu cứ yên tâm tăng ca, bọn tớ qua tìm cậu.


Dung Vi Nguyệt cảm thấy ấm áp trong lòng, cảm ơn bọn họ.


Ban ngày, Dung Vi Nguyệt lại họp bàn bạc với các nhà thiết kế một chút. Cô nghĩ bọn họ thực sự vất vả, chập tối bảo những người khác về trước, một mình cô ở lại.


Đỗ Hải Tân gửi tin nhắn, bảo cô mang bản thảo thiết kế đến công ty nói chuyện trực tiếp. Dung Vi Nguyệt trong lòng phiền muốn chết, nói chưa vẽ xong, trước thứ hai chắc chắn sẽ đưa cho ông ta. Đỗ Hải Tân nói giọng không cho phép từ chối: Tôi đang ở gần đó, qua studio tìm cô, không còn thời gian nữa, tối nay chốt những cái cần chốt đi.


Mặt trời ở Kinh Thị lặn sớm, màn đêm dần buông xuống, chỉ có văn phòng của Dung Vi Nguyệt là sáng đèn.


Tiếng gõ cửa vang lên, Dung Vi Nguyệt nhìn qua cửa kính mờ ra ngoài, là bóng dáng Đỗ Hải Tân.


Cô đi ra mở cửa, ông ta kẹp một chiếc cặp tài liệu, một tay mân mê chuỗi hạt mã não, nhìn thấy Dung Vi Nguyệt, nở nụ cười:


"Vất vả rồi cô Dung, tăng ca đến muộn thế này."


Dung Vi Nguyệt nhạt giọng chào hỏi, không đóng cửa, đi đun nước.


Đỗ Hải Tân nói đây là lần đầu tiên đến studio của cô, cảm thấy môi trường cũng không tệ, "Cô vất vả rồi, tôi đưa ra nhiều vấn đề như vậy cũng là để quay bộ phim này cho tốt, hy vọng cô đừng trách móc nhé."


Không đợi cô trách móc thì cô cũng đã thầm trách trong lòng nhiều lần rồi.


Dung Vi Nguyệt đi lấy lá trà, giọng nói nhẹ nhàng bình thản: "Có thể hiểu được, chắc hẳn đạo diễn Đỗ cũng là vì muốn tốt cho bộ phim thôi, sau này gặp đạo diễn, tôi nhất định sẽ khen ngợi sự nghiêm túc trách nhiệm của ông với ông ấy."


Sắc mặt Đỗ Hải Tân cứng đờ, cười khẽ: "Cô Dung, cô nghiêm túc trách nhiệm tôi cũng sẽ nói tốt cho cô, đưa bản thảo thiết kế cho tôi đi."


Dung Vi Nguyệt đưa cho ông ta, ngồi ở cạnh ghế sofa, Đỗ Hải Tân nhướng mày: "Cô ngồi xa thế chúng ta nói chuyện kiểu gì?"


Cô đành phải ngồi sang ghế sofa cùng phía với ông ta, nhưng giữ một khoảng cách nhất định. Cô trình bày bản thảo thiết kế, Đỗ Hải Tân ngửi thấy mùi trà trắng thanh ngọt trong không khí, ánh mắt không kìm được chuyển sang.


Dưới lớp áo khoác, người phụ nữ mặc một chiếc sườn xám cổ điển màu xanh mực, mái tóc dài được trâm cài buông xõa xuống, làn da trắng phát sáng như tuyết xuân dưới ánh đèn, dáng người lồi lõm quyến rũ, đôi môi anh đào đỏ mọng mấp máy.


Từng chút từng chút móc vào không khí, móc lấy hồn phách.


Dung Vi Nguyệt đang giải thích, liền cảm giác Đỗ Hải Tân từ từ xích lại gần, cô lập tức dịch sang bên cạnh, vẻ mặt lạnh lùng hơn vài phần: "Đạo diễn Đỗ, bây giờ còn vấn đề gì nữa không? Tôi đều sửa theo ý ông rồi."


Đỗ Hải Tân lật vài trang tài liệu, thuận miệng nói: "Tôi cảm thấy trang sức đầu của nam nữ chính vẫn còn chút vấn đề, chưa đủ khí thế, nhưng cũng không thể quá khoa trương, chính là còn thiếu chút cảm giác."


... Còn thiếu chút cảm giác.


Dung Vi Nguyệt thực sự muốn úp tập tài liệu lên đầu ông ta, xem ông ta còn thiếu không.


Cô không muốn giả vờ nữa: "Tất cả các chi tiết đều sửa theo ý tưởng của ông, đã sửa không dưới năm lần rồi, rốt cuộc ông có ý kiến với thiết kế của tôi, hay là có ý kiến với tôi vậy?"


Đỗ Hải Tân cười cười: "Cô Dung, thật ra chúng ta không cần phiền phức như vậy, những vấn đề này có thể đổi một cách khác để giải quyết."


Đỗ Hải Tân cười nhe hàm răng vàng khè: "Chi bằng tối nay cô Dung đi hát hò uống rượu với tôi, đến lúc đó chúng ta vừa uống rượu vừa nói chuyện tử tế, biết đâu lại bàn bạc xong vấn đề, thế nào?"


"Xin lỗi, tôi không rảnh."


"Cô Dung," Đỗ Hải Tân sán lại gần, trên mặt tràn đầy ý cười, "Tôi cũng muốn mau chóng chốt bản thảo, cô không muốn sao?"


Cảm thấy ông ta sắp dán lên người mình, Dung Vi Nguyệt lập tức đứng dậy, lạnh lùng nhìn ông ta: "Ra ngoài, ông còn như vậy tôi báo cảnh sát đấy."


"Báo cái gì mà báo, chuyện bé xé ra to, cô cứ õng ẹo thế này, làm sao lăn lộn trong cái giới này hả?"


Ông ta tiến lên một bước nắm chặt lấy tay cô, Dung Vi Nguyệt ghê tởm giãy giụa, "Ông buông tôi ra..."


Đột nhiên Bành Thanh Thời xông vào qua cánh cửa chưa đóng, anh ấy kéo phắt Đỗ Hải Tân ra, Ân Lục cũng chạy vào, cầm túi xách phang thẳng vào đầu Đỗ Hải Tân:


"Đồ b**n th** kinh tởm, ai cho mày động tay động chân hả!"


Vừa rồi bọn họ đến tìm Dung Vi Nguyệt đã nghe thấy động tĩnh ở cửa. Đỗ Hải Tân đau đến ôm đầu, chỉnh lại cái kính bị đánh lệch, chửi một câu th* t*c, định đánh Ân Lục. Bành Thanh Thời chắn trước mặt hai người phụ nữ, giận dữ trừng mắt nhìn:


"Mày muốn làm gì?! Những gì mày vừa làm với Vi Nguyệt bọn tao đều quay lại rồi, Ân Lục, báo cảnh sát ngay!"


Ân Lục cầm điện thoại lên, Đỗ Hải Tân thấy có đàn ông ở đây, sắc mặt khó coi, cười lạnh trừng mắt nhìn ba người: "Bọn mày dám báo cảnh sát thử xem, tao nhất định khiến Dung Vi Nguyệt không sống nổi trong cái đoàn phim này, xem ai chơi lại ai!"


Ông ta xách túi đi ra ngoài, Ân Lục đuổi theo chửi bới ầm ĩ: "Mày tưởng bọn tao sợ mày chắc! Xem ai thân bại danh liệt! Đồ b**n th**, thứ chó má đội lốt người! Vừa béo vừa dầu mỡ như lợn bơm nước!"


Sau khi Đỗ Hải Tân đi, Bành Thanh Thời lo lắng hỏi: "Vi Nguyệt, cậu không bị thương chứ?"


"Tớ không sao..."


Ân Lục khóa cửa lại, "Cục cưng, gã đó là ai thế?!"


"Chính là người trong đoàn phim kẹt bản thảo của tớ đấy."


Sự tức giận và ghê tởm mãnh liệt cuộn trào trong lòng, Dung Vi Nguyệt ho khan dữ dội, "Lấy cho tớ chai nước lạnh."


Ân Lục biết thói quen của cô, vội vàng chạy ra tủ lạnh lấy nước đá. Dung Vi Nguyệt ngửa đầu uống ừng ực, Bành Thanh Thời nói thật ra bọn họ chưa kịp quay phim chụp ảnh gì cả, "Vi Nguyệt chỗ cậu có camera không?"


Dung Vi Nguyệt lắc đầu, sắc mặt trắng bệch, "Không có bằng chứng, báo cảnh sát cũng chẳng giải quyết được gì."



"Lát nữa tớ sẽ liên hệ với đạo diễn."


Bất kể cấp trên bao che cho Đỗ Hải Tân hay tin tưởng cô, cô tiếp theo đây cũng không thể liên hệ với Đỗ Hải Tân nữa.


Dung Vi Nguyệt ho khan, trong đầu vang vọng nụ cười đầy mùi hôi thối của Đỗ Hải Tân, cảm giác buồn nôn dâng lên, khiến mắt cô ươn ướt đỏ hoe.


Cả người đều rất khó chịu, nỗi đau khổ do cảm cúm mấy ngày nay và áp lực công việc đè nặng trong lòng, khiến cô sắp không thở nổi.


Cô chỉ muốn thiết kế trang sức thật tốt kiếm chút tiền nuôi sống studio thôi mà, tại sao lại có nhiều người ghê tởm như vậy...


Cô hít sâu, nén lại sự chua xót nơi đầu mũi, ném thẳng cốc trà Đỗ Hải Tân từng uống vào thùng rác, "Tớ đi rửa tay."


Cô đi vào nhà vệ sinh, Bành Thanh Thời thấy trạng thái cô không đúng, lo lắng cầm lấy áo khoác của Dung Vi Nguyệt, "Tớ đi xem cậu ấy thế nào."


"Được."


Ân Lục ngồi xuống bàn trà, giúp dọn dẹp mặt bàn, bỗng nhiên nhìn thấy điện thoại trên bàn reo lên.


Trên đó hiển thị —— Phó Lận Chinh.


Điện thoại reo rất lâu, Ân Lục thấy Dung Vi Nguyệt chưa quay lại, bèn nghe máy, "Alo, Phó Lận Chinh, tôi là Ân Lục."


Đầu bên kia, Phó Lận Chinh thi đấu xong bay về Kinh Thị, vừa xuống máy bay, đeo kính râm, mặc áo len đen, quần túi hộp tôn lên đôi chân dài miên man, áo sơ mi sơ vin gọn gàng, phác họa cơ bụng săn chắc, bên ngoài khoác áo gió thể thao, đi lối đi riêng, tránh fan hâm mộ đón máy bay.


Lên xe thương vụ, Phó Lận Chinh nghe thấy giọng Ân Lục, nhàn nhạt ừ một tiếng: "Dung Vi Nguyệt đâu?"


"Cậu ấy đang trong nhà vệ sinh, anh tìm cậu ấy có việc gì không?"


Phó Lận Chinh lười biếng dựa vào ghế, vặn chai nước khoáng, "Tôi bảo trợ lý về nhà lấy tập tài liệu, nhờ Vi Nguyệt vào phòng ngủ tìm giúp tôi một chút, các cô đang ở nhà à?"


"Bọn tôi đang ở studio của Vi Nguyệt, cậu ấy vẫn đang tăng ca," Ân Lục thở dài, "Phó Lận Chinh, Vi Nguyệt xảy ra chuyện rồi... bây giờ trạng thái rất không tốt."


Vẻ mặt lười biếng của người đàn ông lập tức khựng lại, mày nhíu chặt: "Cô ấy làm sao."


Ân Lục kể lại toàn bộ sự việc mấy ngày nay, giọng điệu vừa gấp gáp vừa phẫn nộ: "Cái tên họ Đỗ kia chắc là vì chuyện trong buổi tuyển chọn nên trả thù Vi Nguyệt, liên tục mấy ngày bắt cậu ấy sửa bản thảo điên cuồng. Vi Nguyệt ngày nào cũng tăng ca đến rạng sáng, gầy đi cả một vòng, hai hôm nay còn bị cảm nặng nữa."


Phó Lận Chinh nghe vậy, trong lòng trầm xuống, ý lạnh trong mắt lan nhanh.


Trợ lý và thành viên đội xe trong xe đang cười nói vui vẻ cảm nhận được áp suất không khí giảm xuống đột ngột, từ từ im bặt.


Ân Lục đau lòng muốn chết: "Vừa rồi bọn tôi đến tìm Vi Nguyệt, bắt gặp tên đạo diễn kia đang quấy rối cậu ấy, động tay động chân, nắm tay Vi Nguyệt sắp ôm lấy rồi, còn muốn quy tắc ngầm với cậu ấy! May mà tôi và Bành Thanh Thời đến kịp, nếu không hậu quả không dám tưởng tượng!"


Từng chữ từng chữ của Ân Lục rơi vào tai Phó Lận Chinh, như đá tảng ném xuống mặt hồ, kích khởi sóng to gió lớn trong đáy mắt anh.


Giây tiếp theo "bốp" một tiếng, chai nước khoáng trong tay anh bị bóp nát, nước bắn tung tóe.


Cô ấy nói xong, sắc mặt Phó Lận Chinh lạnh như biển sâu trong đêm tối, xương lông mày căng chặt, giọng nói trầm khàn: "Tôi biết rồi, cô chăm sóc cô ấy trước đi, chuyện này để tôi xử lý."


Cúp điện thoại, anh ném chai nước nát bấy vào thùng rác, trong xe im lặng như chết, mấy người xung quanh nhìn nhau, Hoài Dụ khẽ hỏi: "Anh, xảy ra chuyện gì vậy?"


Sự phẫn nộ mãnh liệt tràn ngập khí trường xung quanh anh.


Sắc mặt anh lạnh lẽo âm u, xoay chiếc nhẫn thủy triều ở ngón út, đôi mắt lạnh lùng trầm thấp mở ra:


"Đi tra xem Đỗ Hải Tân bây giờ đang ở đâu."


"Trực tiếp qua đó tìm hắn."


...


Nửa tiếng sau, hộp đêm GTM.


Sau khi Đỗ Hải Tân rời khỏi studio, bị bạn bè gọi đến đây.


Trong phòng bao tiếng nhạc ầm ĩ, ánh đèn năm màu rực rỡ, Đỗ Hải Tân trái ôm phải ấp được các người đẹp mời rượu, cười híp cả mắt: "Mày nói xem tao đến đây uống rượu sướng biết bao, lại cứ phải đi gặp con mụ kia, đúng là đen đủi."


Người bên cạnh hỏi: "Anh Đỗ, anh nói ai thế?"


Gã rít một hơi thuốc: "Chẳng ai cả, một con làm đạo cụ trong đoàn phim bọn tao, mẹ kiếp thanh cao lắm, chạm vào một cái cũng không cho."


"Hahaha đàn bà thanh cao mới đẹp, chứ dễ chạm vào thế thì còn quyến rũ được anh sao?"


Đỗ Hải Tân nhổ một bãi nước bọt, "Tao thấy con đ* đó chỉ giả vờ thanh cao thôi, cũng không biết sau lưng bị đàn ông ngủ bao nhiêu lần rồi..."


Lời gã còn chưa dứt, cửa phòng bao bị đá văng ra một cú thật mạnh.


Mấy người đàn ông mặc đồ đen nhanh chóng xông vào, khí thế bức người. Sau đó Hoài Dụ bước vào nhìn quanh một vòng: "Đỗ Hải Tân ở đâu?"


Bữa tiệc rượu đang náo nhiệt bỗng chốc lạnh tanh, tiếng hát dừng lại, mọi người sợ ngây người. Đỗ Hải Tân ngơ ngác: "Tao... tao đây, bọn mày là ai?"


Hoài Dụ nói trừ gã ra, những người khác không muốn rước họa vào thân thì mau cút ra ngoài. Mọi người chưa từng thấy trận thế này bao giờ, trong lúc nhất thời hoảng loạn tan tác như chim vỡ tổ.


Sắc mặt Đỗ Hải Tân trắng bệch, định thừa cơ lẩn trốn, nhưng bị một vệ sĩ giữ lại.


"Ê ê ê, bọn mày làm gì thế, thả tao ra!"


Lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.


Đỗ Hải Tân ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông bước vào phòng bao, một thân đồ đen lạnh lùng, dáng người thẳng tắp, khuôn mặt dưới ánh đèn rực rỡ vẫn toát lên vẻ lưu manh ngông cuồng, mày đen mắt lạnh, sắc mặt cực kỳ lạnh lẽo.


Đỗ Hải Tân nhìn thấy khuôn mặt đó, mắt sáng lên:


"Tổng giám đốc Phó? Sao ngài lại tới đây?!"


Gã gật đầu khom lưng định nghênh đón, đáy mắt Phó Lận Chinh u ám, giơ chân đạp mạnh một cú, gã béo phì to lớn lập tức ngã ngửa ra sau, đập vỡ bàn trà, ngã xuống dưới ghế sofa, rượu đổ lênh láng đầy đất.


Đỗ Hải Tân ôm bụng, đau đến nhe răng trợn mắt, muốn đứng dậy, lại bị người bên cạnh ấn trở lại.


Đỗ Hải Tân mặt mũi bầm dập, ngẩng đầu óc trống rỗng nhìn Phó Lận Chinh, giọng nói run rẩy: "Tổng giám đốc Phó, Tổng giám đốc Phó, tôi sai rồi..."


Phó Lận Chinh đi tới, túm lấy Đỗ Hải Tân đang nằm dưới đất lôi dậy, nhìn chằm chằm gã, giọng nói như mưa rền gió dữ cuộn trào cơn thịnh nộ:


"Đỗ Hải Tân, mày muốn chết phải không."


Đỗ Hải Tân kêu la thảm thiết, giọng nói Phó Lận Chinh lạnh lùng trầm thấp: "Vừa nãy tay nào chạm vào cô ấy?"


Đỗ Hải Tân phản ứng lại điều gì đó, trừng to mắt, lắc đầu xin tha. Người đàn ông cầm lấy mảnh vỡ chai rượu thủy tinh bên cạnh, giây tiếp theo đâm thẳng vào lòng bàn tay phải vừa nãy Đỗ Hải Tân dùng để nắm lấy Dung Vi Nguyệt.


Từng giọt từng giọt.


Chuỗi hạt mã não lập tức bị nhuộm đỏ tươi hơn.


Đỗ Hải Tân đau đến trào nước mắt gào khóc, Phó Lận Chinh từ trên cao nhìn xuống gã, lông mày đứt đoạn trầm xuống, đáy mắt dâng lên biển đen giận dữ, giọng nói trầm khàn:


"Ai mẹ nó cho mày cái gan dám động vào cô ấy?"


Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa Story Chương 21
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...