Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Chương 1
Tháng mười, trời đã vào cuối thu. Bầu trời tựa như chiếc bình gốm sứ men xanh xám úp ngược, những hạt mưa từ miệng bình tuôn rơi, rả rích suốt ba ngày liền, phủ lên khắp Kinh Thị một tầng ẩm ướt mông lung.
Quá trưa, Dung Vi Nguyệt vừa hoàn thành nét cuối cùng của bản thảo thiết kế, ngẩng đầu lên thì thấy ngoài cửa sổ mưa lại bắt đầu rơi.
Cô xoa xoa cổ tay đang ê ẩm, đi về phía xưởng chế tác ở khu sau. Các học việc và những nghệ nhân lâu năm đều đang bận rộn với công việc của mình, tiếng búa chạm khắc, tiếng hàn kim loại và tiếng gió rít từ quạt tản nhiệt hòa quyện vào nhau.
Cô đi xem xét từng người một, vừa quan sát vừa chỉ dẫn:
"Nhịp điệu gõ và lực đạo phải đều tay, chỗ này dùng đục cong chữ C để chạm lại một lần nữa."
"Có tạp chất rồi, trước khi chấm lam chưa rửa axit sạch sẽ, chú ý men đừng để tràn ra khỏi khung."
"Sợi hoa ti bị nung hỏng rồi, nào, đứng lên đi."
Người học việc vội vàng nhường chỗ, Dung Vi Nguyệt kéo khẩu trang lên cao, bật đèn khò, cầm lấy nhíp: "Lửa nhỏ quay vài vòng trước, đợi hàn the đen lại thì dùng lửa lớn, chú ý thời gian..."
Các học việc xúm lại quan sát, trêu đùa rằng ngọn lửa này đặc biệt nghe lời cô. Nghệ nhân già bên cạnh cười bảo: "Trăm hay không bằng tay quen, Tiểu Nguyệt tổng của chúng ta tám tuổi đã biết dùng bệ rèn rồi, nhắm mắt cũng có thể hàn được."
Dung Vi Nguyệt dứt khoát tắt đèn khò, nói: "Làm lại đi."
Người học việc rưng rưng gật đầu. Lúc này, trợ lý Thư Cẩn đi tới, đau đầu nói: "Chị Vi Nguyệt, vị Tống tổng kia lại tới nữa rồi, ông ta nói nhìn thấy xe chị ở bên ngoài, nhất quyết đòi gặp chị..."
Các nhân viên ghé đầu nhìn ra ngoài: "Người này đến liên tục bảy ngày rồi, kiên trì thật đấy."
"Theo đuổi người ta thì phải kiên trì bền bỉ chứ. Tục ngữ có câu, cô ấy chạy, hắn truy, cô ấy mọc cánh khó thoát."
Dung Vi Nguyệt mỉm cười nhìn bọn họ: "Tôi thấy tối nay tăng ca, các người mới là mọc cánh khó thoát đấy."
Mấy người kia vội vàng cúi đầu làm việc.
Vị Tống tổng kia đã đuổi tới tận cửa xưởng sau, Dung Vi Nguyệt đành phải bước ra, tháo khẩu trang xuống, để lộ một khuôn mặt trong trẻo, dịu dàng.
Đôi mắt màu hổ phách, lông mày lá liễu, mái tóc dài màu trà đen được kẹp tùy ý bằng kẹp càng cua, chiếc cổ thon dài, hàng mi cong vút, phối hợp với chút sắc đỏ son nơi chóp mũi, vừa ngoan ngoãn lại pha chút quyến rũ, tựa như một chú mèo Ragdoll cao quý.
Làn da cô trắng muốt, như ngọc mỡ cừu vương tuyết xuân, dưới ánh đèn càng thêm long lanh. Trên gương mặt thanh lãnh lúc này, đôi mày thanh tú khẽ cau lại, mang theo chút không vui vì bị làm phiền.
Người đàn ông nhìn thấy cô liền ngẩn ngơ: "Cô Dung, chào buổi chiều, tôi đã bảo là cô có ở đây mà."
Ông ta vội vàng đưa bó hoa tới, Dung Vi Nguyệt vẫn đút tay trong túi: "Tay tôi bẩn, xin phép không chạm vào hoa của ngài."
"Không sao đâu, cái này là tặng cho cô. Cô Dung, tối nay tôi mời cô ăn cơm nhé?"
"Xin lỗi, tôi có việc bận."
"Vậy ngày mai thì sao? Lúc nào tôi cũng rảnh."
Cô ngước đôi mắt ôn hòa nhìn sang: "Anh Tống, ngài tìm tôi làm ăn thì tôi rất hoan nghênh, nhưng những chuyện khác thứ lỗi tôi không thể đồng ý, đừng lãng phí thời gian nữa."
"Tôi theo đuổi cô sao gọi là lãng phí thời gian được, trong lòng tôi cô là quan trọng nhất!"
Dung Vi Nguyệt khó hiểu: "Anh Tống, ngài không có việc làm sao? Ban ngày ban mặt tại sao không đi làm việc?"
"..."
"Con người mà không có tâm sự nghiệp thì đáng sợ lắm, ngài nên tự kiểm điểm lại bản thân đi."
"..."
Từ chối vô cùng triệt để, người đàn ông trung niên lần thứ ba thất vọng rời đi. Các nhân viên trong xưởng nhìn theo cảm thán: "Mắt nhìn của Nguyệt tổng nhà mình cao thật đấy."
"Đó là vì chị Vi Nguyệt vốn dĩ đã rất xuất sắc rồi. Năm đó thi năng khiếu đứng nhất, điểm văn hóa cũng là thủ khoa trong số các thí sinh nghệ thuật toàn thành phố, là sinh viên ưu tú của Học viện Mỹ thuật Trung Quốc, tác phẩm thời đại học đã được đưa vào nhà đấu giá, chị ấy đâu có thiếu người thích..."
Dung Vi Nguyệt đi về văn phòng, Thư Cẩn đi theo sau: "Chị, người này cũng kiên trì đấy chứ, em cứ tưởng ông ta bám riết không buông chị sẽ dao động đấy."
Cô rũ mắt: "Cũng không phải chưa từng gặp người bám riết không buông hơn thế."
Chẳng bằng một nửa người kia năm xưa.
Trở lại văn phòng, Dung Vi Nguyệt lấy chai nước lạnh ngồi xuống, mở máy tính lên.
Hiện tại cô chỉ muốn kiếm tiền, không có tâm trạng yêu đương. Hơn một năm trước cô thành lập studio chuyên về hoa ti khảm nạm này, tuy thủ công mỹ nghệ này là di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia, nhưng thị trường rất kén khách, lượng đơn đặt hàng không ổn định, mỗi tháng còn phải nuôi sống hơn mười nhân viên, ăn bữa nay lại lo bữa mai.
Ai ngờ vừa nghĩ tới đó, tin dữ đột ngột truyền đến.
"Đoàn phim Sương Tuyết Ngâm sao lại đột ngột đổi ý thế này?!" Thư Cẩn nhìn tin nhắn Wechat mà kinh ngạc, vội vàng đưa điện thoại cho cô xem:
Yêu cầu dự án đối với quý studio có thay đổi, việc hợp tác tạm hoãn, chúng tôi cần xác nhận lại với phía đạo diễn và nhà sản xuất.
Phim truyền hình Sương Tuyết Ngâm là dự án cấp S+ được đầu tư lớn, tháng sau bấm máy, gần đây đang tìm đơn vị chế tác đạo cụ hoa ti khảm nạm. Dung Vi Nguyệt trước đó đã đàm phán với họ rất thuận lợi, chỉ còn thiếu nước ký hợp đồng, vậy mà đối phương lại đột ngột đổi ý.
Thư Cẩn đi hỏi thăm mới biết được có công ty đối thủ đã móc nối được quan hệ với lãnh đạo, dùng cách ép giá để "hớt tay trên".
Ngành thủ công mỹ nghệ khởi nghiệp đã khó, giữ được nghiệp còn khó hơn. Bọn họ như hạt cát trong biển, rất dễ bị sóng gió thị trường nghiền nát.
Ngụm nước lạnh vừa uống giúp làm dịu đi sự nóng nảy trong lòng, Dung Vi Nguyệt trầm ngâm một lát: "Tối nay chị sẽ gọi điện lại cho người phụ trách, kết quả còn chưa chốt, không vội, vẫn còn cơ hội."
Thư Cẩn gật đầu: "Cuối tháng chúng ta cứ làm gấp lô hàng một nghìn dây chuyền hợp tác với Lạc Hỉ Phúc trước đã, vẫn có thể duy trì hoạt động của studio."
Dung Vi Nguyệt đồng ý.
Chập choạng tối, cô liếc nhìn thời gian, tắt máy tính rồi rời khỏi studio trước.
Hơi lạnh ngoài trời len lỏi ập tới, lá ngô đồng vàng rụng đầy đất, cơn mưa dầm dề khiến tâm trạng con người cũng trở nên bức bối.
Tối nay cô phải đi tham dự đám cưới của một bạn học nam thời đại học.
Hồi đại học họ từng cùng nhau làm tác phẩm dự thi, quan hệ cũng khá tốt. Sau khi tốt nghiệp đối phương đến Kinh Thị làm việc, hiện đang làm tổ chức triển lãm tranh, cô dâu là bạn gái yêu nhau sáu năm của cậu ấy, tình cảm khiến người ta ngưỡng mộ.
Lúc lái xe vào khu vực nội thành, điện thoại nhận được cuộc gọi của cô bạn thân Ân Lục, vừa bắt máy đã nghe thấy tiếng kêu than quen thuộc: "Cái công việc chết tiệt này tớ thật sự không muốn làm nữa!!"
Dung Vi Nguyệt cong nhẹ đuôi mắt: "Sao thế cô giáo Ân, lại là học sinh nào chọc giận cậu à?"
Ân Lục nói cô ấy sắp tức chết rồi: "Bây giờ mấy vị phụ huynh đó là kiểu người gì không biết, con cái trong giờ thể dục bị ngã một cái cũng có thể gọi điện nói tớ không chăm sóc tốt. Làm ơn đi, tớ là giáo viên chứ có phải bảo mẫu đâu, ai mà rảnh rỗi cả ngày chạy theo sau mông học sinh chứ!"
Ân Lục là giáo viên ngữ văn của một trường tiểu học công lập, từ khi bị sắp xếp làm chủ nhiệm lớp vào năm nay thì chưa ngày nào được yên ổn, một tuần muốn từ chức năm lần. Dung Vi Nguyệt giúp cô ấy mắng vài câu, dỗ dành: "Hay là tối nay qua nhà tớ đi, chúng ta cùng xem phim?"
"Để hôm khác đi cục cưng, bạn trai tớ bảo lát nữa đến đón tớ đi ăn cơm, tớ còn giáo án và một đống tài liệu nhảm nhí chưa viết xong..."
Dung Vi Nguyệt nói không sao. Màn hình trên xe lại hiện lên cuộc gọi của "Bác gái họ", cô không bắt máy, nhưng đối phương vẫn kiên trì gọi lại. Cô khẽ thở dài, bảo Ân Lục chờ một chút.
Vừa bắt máy, giọng nói sang sảng của bác gái đã truyền tới: "Nguyệt Nguyệt à, tan làm chưa? Bác giới thiệu cho cháu chàng trai lần trước thế nào? Cậu ấy bảo cháu hơi lạnh lùng, chẳng chịu nói chuyện với cậu ấy gì cả. Cháu như thế là bất lịch sự đấy, chủ động một chút, trò chuyện nhiều hơn đi chứ."
Mạnh Tú rất nhiệt tình làm mai mối, động một chút là ra ngoài rao bán cô. Dung Vi Nguyệt nhíu mày, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rất nhạt: "Cháu không thích thì tại sao phải nói chuyện."
"Phải tiếp xúc mới biết có thích hay không chứ, cháu chẳng chịu tìm hiểu, sau này lớn tuổi chỉ có thể nhặt lại đồ thừa của người khác thôi! Nguyệt Nguyệt, cháu yêu đương đừng có kén cá chọn canh, trèo cao ngã đau. Cậu trai này tuy lớn hơn cháu năm tuổi nhưng tự làm chủ, có xe có nhà, tính tình cũng tốt, điều kiện này phối với cháu là dư dả rồi, phải bác hồi còn trẻ là bác gả lâu rồi, cháu nói xem cháu còn kén chọn cái gì, tại sao lại không được?!"
"Anh ta xuất tinh sớm."
Một câu nói của Dung Vi Nguyệt như sấm nổ giữa trời quang.
Giọng bác gái đột nhiên khựng lại: "... Hả?!"
"Lần trước xem mắt, trong túi anh ta rơi ra lọ thuốc trị xuất tinh sớm. Cháu có yêu cầu đối với đời sống t*nh d*c, chút kh*** c*m cơ bản đó cũng không cho được, thế thì khác gì sống như quả phụ? Vừa gặp mặt đã nói sau này muốn hưởng ứng chính sách quốc gia sinh ba con, lấy đâu ra cái mặt mũi đó? Bác muốn gả thì gả đi, dù sao bác trai cũng đi rồi, bác có thể đón mùa xuân thứ hai đấy."
Mặt bác gái tức đến lúc đỏ lúc đen: "Cháu, cái con bé này!"
Cúp điện thoại, Ân Lục ở đầu bên kia vẫn giữ cuộc gọi nghe được chuyện này liền cười lớn: "Không hổ là cậu, lời này mà cũng dám nói!"
Cô ấy biết Dung Vi Nguyệt là người có cá tính, trêu chọc: "Người này chúng ta không cân nhắc nữa, nhưng những người khác cậu cũng không có ý định gì sao? Bao nhiêu năm rồi không yêu đương một ai, là vì... không buông bỏ được Phó Lận Chinh?"
Cái tên đã lâu không nghe thấy bỗng gõ mạnh vào trái tim.
Ánh mắt Dung Vi Nguyệt khựng lại: "Cậu lấy đâu ra kết luận đó thế."
"Vì mối tình đầu thường khó quên mà," Ân Lục khẽ thở dài, "Tớ nghe nói bây giờ Phó Lận Chinh giỏi lắm rồi, dạo trước em trai tớ còn nhờ tớ cướp vé xem giải Grand Prix ở Nhật Bản năm sau để đi xem anh ấy đấy."
Xe dừng trước đèn đỏ, ngoài cửa sổ là khu thương mại ồn ào náo nhiệt. Dung Vi Nguyệt vô tình ngẩng đầu lên, tầm mắt lại bất ngờ va phải tấm màn hình điện tử khổng lồ kia.
Trên đó đang phát đoạn quảng cáo đồng hồ cao cấp mà anh làm đại diện.
Trong hình, anh mặc một bộ vest đen, ngồi tùy ý trên nóc một chiếc xe đua, đôi chân dài co lại, bàn tay đeo đồng hồ đặt trên đầu gối. Xương lông mày sắc bén, đường viền môi lạnh lùng, cơ bụng phân rõ từng khối thoắt ẩn thoắt hiện, vừa chán đời lại vừa ngông nghênh.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, một cảm giác gai người lan từ thị giác đến tận các dây thần kinh của cô.
Hiện tại Phó Lận Chinh hai mươi sáu tuổi, đã trở thành tay đua xe hàng đầu được săn đón nhất, tung hoành trên các đường đua công thức 1 đỉnh cao thế giới, người hâm mộ vô số kể.
Thái tử gia của ông trùm ngành điện ảnh và truyền hình trong nước, kẻ đầy tham vọng khuấy đảo giới đầu tư, gã điên bán mạng trên đường đua... có rất nhiều từ ngữ có thể dùng để hình dung về anh.
"Dung Vi Nguyệt, đây là lần đầu tôi theo đuổi người khác, em nói xem em thích kiểu gì, tôi cố gắng dựa theo đó mà sửa, được không?"
Vị thiếu gia ngông cuồng năm nào ngồi xổm trước mặt cô, giọng nói dỗ dành mang theo ý cười như vẫn còn văng vẳng bên tai.
Thất thần hai giây, phía sau truyền đến tiếng còi xe, cô vội vàng đạp ga. Ân Lục hỏi: "Sau khi tốt nghiệp cậu trở về, không gặp lại Phó Lận Chinh lần nào sao?"
Dung Vi Nguyệt tối sầm đôi mắt, khẽ nói: "Kinh Thị rộng lớn như vậy, không gặp được là chuyện bình thường."
Không có duyên phận, gặp nhau là chuyện rất khó.
Gặp lại càng khó hơn.
...
Mười phút sau, cô đến một khách sạn năm sao, cô dâu chú rể đang đón khách ở cửa sảnh tiệc.
Dung Vi Nguyệt đi tới chúc mừng và gửi tiền mừng. Hôm nay cô mặc một chiếc áo len dệt kim lệch vai màu hạt dẻ phối với chân váy bán thân kiểu Trung Hoa mới được nhuộm loang màu, nốt ruồi son trên xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện, thanh lãnh dịu dàng, dáng người thon thả yểu điệu.
Chú rể Từ Thành Quang nhìn thấy cô, nhiệt tình giới thiệu với mọi người xung quanh: "Đây là bạn học đại học của tôi, Dung Vi Nguyệt, thủ khoa chuyên ngành của chúng tôi đấy. Bây giờ cô ấy tự mở studio riêng, giỏi lắm!"
Mọi người xung quanh hỏi thăm, Dung Vi Nguyệt mỉm cười đưa danh thiếp: "Tình Nguyệt Các, chúng tôi chuyên làm hoa ti khảm nạm, hoan nghênh mọi người đến đặt làm trang sức."
"Người đẹp thì làm ra trang sức chắc chắn cũng đẹp rồi hahaha."
Đang trò chuyện, lúc này một chàng trai đi tới hỏi chú rể: "Quang Đầu, cậu nói xem khi nào anh Chinh đến?"
"Cậu ấy vừa gọi cho tôi bảo sắp tới rồi, hôm qua cậu ấy mới về nước, gặp được cậu ấy một lần không dễ đâu."
Cái tên này ngay lập tức khuấy động ngàn con sóng. "Anh Chinh? Các cậu đang nói đến vị 'ông trời con' nhà họ Phó, Phó Lận Chinh sao?!"
"Đúng rồi, cậu ấy là bạn học cấp hai của tôi, bạn chí cốt đấy."
Dung Vi Nguyệt không ngờ còn có tầng quan hệ này, trong lúc sững sờ, có người chỉ ra cửa: "Mọi người nhìn kìa, đó là Phó Lận Chinh đến rồi sao?!"
Bên ngoài khách sạn, từ xa truyền đến tiếng gầm rú trầm thấp của động cơ siêu xe.
Như tiếng rống của loài báo săn khi truy đuổi con mồi, xé toạc không khí, trong nháy mắt đoạt lấy tai mắt của mọi người.
Mọi người nhìn theo tiếng động, trong màn đêm rực rỡ ánh đèn neon, một chiếc Bugatti Chiron Super Sport 300+ đang lao tới. Thân xe bằng sợi carbon màu đen tuyền thấp thoáng lướt đi mượt mà, tựa như một con thú đen đang ẩn mình, cánh gió đuôi nâng lên, đèn LED hai bên phối hợp với những đường viền đỏ rực, giống như sao băng rực lửa.
Đèn hậu dạng dải liền mạch sáng lên dòng chữ tiếng Anh "FLZ" được sơn phủ, là mẫu thiết kế riêng biệt mà Bugatti dành tặng cho sinh nhật hai mươi hai tuổi của anh, trên toàn thế giới chỉ có duy nhất một chiếc, biển số xe phản quang ——
Kinh A·X0831.
0831, không ai biết tại sao anh lại yêu thích dãy số này, nhưng đây là độc quyền của anh, nhìn thấy nó nghĩa là nhìn thấy anh.
Đèn xe chói mắt, bánh xe nghiền nát vũng nước trên mặt đường với tốc độ cực nhanh, làm bắn lên những tia nước tung tóe. Rất nhiều xe thấy vậy đều tự giác nép vào lề, như tự biết sự chênh lệch về thân phận địa vị, nhường ra một con đường cho anh.
Trương dương, ngông cuồng, không mang theo chút khiêm tốn nào.
Chiếc Bugatti dừng lại trước cửa khách sạn, cửa xe mở ra theo kiểu cắt kéo, trong sự chào đón của nhân viên phục vụ, người đàn ông bước xuống xe và đi vào.
Chiều cao gần một mét chín, áo khoác da đen, quần túi hộp phác họa đôi chân dài miên man, đôi giày Martens dẫm lên nền đất đầy vẻ lười biếng, tỷ lệ eo và độ rộng vai hoàn hảo, cảm giác áp bức tràn đầy.
Sau lưng là màn mưa liên miên, ánh đèn chùm rực rỡ trên đỉnh đầu rọi xuống người anh. Mái tóc ngắn đen nhánh bị gió thổi hơi rối, làn da trắng lạnh, đôi mắt đen láy, đường nét ngũ quan sắc bén, trên mí mắt phải có một nốt ruồi đen nhỏ.
Trên trường đua F1 nơi từng chứng kiến anh đăng quang vô địch thế giới, anh lái xe lao qua vạch đích, giữa tiếng người hò reo vang dội, anh tháo mũ bảo hiểm nhướng mày cười với ống kính, nốt ruồi đen cũng theo đó mà chuyển động, đẹp trai đến mức nổi tiếng khắp mạng xã hội, được gọi là nốt ruồi đoạt mạng.
Gương mặt ấy còn mang tính công kích hơn cả trên màn hình quảng cáo lớn.
Như thể ông trời đã dồn hết tâm huyết vào một mình anh.
"Vãi chưởng, vãi chưởng, thật sự là Phó Lận Chinh kìa!! Đẹp trai nổ mắt!"
"Con trai trưởng nhà họ Phó là hào môn đỉnh cấp Kinh Thị, vị 'ông trời con' chơi xe đua điên cuồng nhất, hôm nay chúng ta thế mà lại gặp được!"
"Mẹ ơi, chiếc Bugatti này cũng đẹp quá rồi, lăn bánh chắc phải năm mươi triệu tệ, đây là Thái tử gia đến phá đảo rồi!"
Trong đại sảnh đã sớm sôi trào, Dung Vi Nguyệt nhìn anh, não bộ đột nhiên đình trệ.
Phó Lận Chinh đã rũ bỏ vẻ ngây ngô, khoác lên mình sự trưởng thành.
Sáu năm không gặp, nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tùy ý ngông cuồng của thời niên thiếu.
Cô không ngờ sẽ gặp anh ở đây.
Cho dù trong lòng đã diễn tập hàng ngàn lần, chập tối nay còn vừa nhắc tới anh với người khác, nhưng cuộc gặp lại lúc này vẫn khiến cô không kịp trở tay.
Đôi mắt đen lạnh lẽo của người đàn ông tùy ý nhìn về hướng này, trái tim cô như bị ai đó bóp chặt, giãy giụa đập liên hồi, lòng bàn tay bị cạnh danh thiếp ấn vào đau nhói, muốn bỏ chạy nhưng chân lại như bị dính chặt xuống đất.
Phó Lận Chinh đi tới trước mặt, một đám người cung kính vây quanh, Từ Thành Quang cười nói: "Hôm qua cậu bảo còn ở Ý, tôi cứ tưởng cậu không đến được, đi máy bay suốt đêm về đây, chứng tỏ tôi quan trọng quá ha."
Phó Lận Chinh lười biếng nhướng mày: "Cậu cũng biết dát vàng lên mặt mình đấy."
"Chứ còn gì nữa, chẳng lẽ cậu không phải vì đám cưới của tôi mà về sao..."
Rất nhiều người đưa danh thiếp cho Phó Lận Chinh, Từ Thành Quang giới thiệu bạn bè xung quanh cho anh, cuối cùng nhìn về phía Dung Vi Nguyệt trước mặt, cười nói: "Đây là bạn học lớp bên cạnh hồi đại học của tôi, Dung Vi Nguyệt, trước đây từng kể với cậu rồi đấy, hoa khôi khóa chúng tôi, nhiều người theo đuổi lắm!"
Từ Thành Quang đột nhiên nghĩ tới điều gì, hai mắt sáng lên: "Tôi nhớ hình như hai người hồi cấp ba đều học ở Lan Cao mà? Còn học cùng lớp 6, vậy chẳng phải hai người là bạn cùng lớp sao?"
Sắc mặt Dung Vi Nguyệt cứng đờ, Từ Thành Quang trêu chọc: "Vậy là bạn học cũ đồng môn rồi, chúng tôi vào trong trước, hai người có muốn trò chuyện ôn lại chuyện cũ chút không?"
Ngoài sảnh tiệc ánh đèn lấp loáng, tiếng người ồn ào, trong không khí cũng bao trùm hơi ấm của sự náo nhiệt.
Dung Vi Nguyệt đứng đó, hoảng hốt trong giây lát, chỉ cảm thấy thế giới đều hơi mất tiêu cự, ngước mắt lên lại thấy ánh mắt Phó Lận Chinh va chạm trực diện với mình.
Ánh mắt anh tựa như biển sâu trong đêm đông, khóe môi nhếch lên, giọng nói lười biếng, lơ đãng rơi bên tai cô, nhưng lại giống như lưỡi dao sắc bén rạch toạc mặt băng:
"Không cần đâu."
“Tôi và cô Dung đây, chẳng có chuyện cũ gì để mà ôn lại cả.”
Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Đánh giá:
Truyện Âm Thầm Cháy Bỏng - Mộ Nghĩa
Story
Chương 1
10.0/10 từ 40 lượt.
