Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 7: Một người quỳ, một người đứng


Trong phòng làm việc, Tống Hung sắp xếp lại mọi chuyện một lần, Lâm Di Vụ không thể nào đột nhiên nghĩ đến chuyện anh nói dối hắn, anh nhanh chóng nhớ lại khách sạn Thái Thần nơi đã dùng bữa với Trần Văn Bân tối nay. Khách sạn đó là của bố Vương Xảo, hơn nữa buổi tối lúc rời khỏi phòng trà, anh đã tình cờ gặp Vương Xảo ở hành lang, ánh mắt cô ta khi chào anh trông vô cùng thích thú.


Chắc chắn lại là Vương Xảo rồi.


Tống Hung gọi thẳng cho Vương Chính Lương, Vương Chính Lương hơn anh hai mươi tuổi, hai người cách nhau một thế hệ, vì đã hợp tác rất nhiều năm nên bình thường Tống Hung toàn gọi ông là anh Vương, nhưng điện thoại vừa kết nối thì lại gọi đầy đủ họ tên.


“Vương Chính Lương, nếu chú không quản được con gái mình mà cứ để cô ta gửi mấy thứ linh tinh cho vợ tôi, vậy thì việc hợp tác bao nhiêu năm của chúng ta cũng chẳng cần tiếp tục nữa!”


Vương Chính Lương còn chưa kịp nói gì, Tống Hung đã cúp máy luôn.


Lâm Di Vụ đang nằm trong chăn, tay chân vừa đau vừa ngứa, đang nghĩ ngày mai phải đến hiệu thuốc mua một ít thuốc trị bỏng lạnh.


Nhưng thuốc bán ở hiệu thuốc bên ngoài không hiệu quả bằng thuốc mỡ trị bỏng lạnh do một vị lương y đi chân đất trên núi tự bào chế mà Tống Hung đã từng tìm.


Mấy năm nay hắn không bị tê cóng chân tay nữa, thuốc mỡ cũ ở nhà trước kia cũng đã hết hạn từ lâu rồi.


Tống Hung trở về phòng, Lâm Di Vụ nằm im trên giường, anh thà rằng Lâm Di Vụ quậy một trận hay cãi nhau một trận với anh, hoặc dứt khoát đánh anh một trận.


Lần này không thể giả vờ mất trí nhớ cho qua được, Tống Hung trèo lên giường, vẫn theo quy tắc cũ, hai đầu gối khuỵu xuống, quỳ gối và bắt đầu kiểm điểm bản thân.


“Anh đã tự soi xét lại mình trong phòng làm việc, anh biết sai rồi, chuyện này không nên xử lý như vậy. Anh nên nói sự thật với em, không nên nói dối emc, không nên cố ý tông xe, càng không nên tự làm mình bị thương và khiến em lo lắng.”


Lâm Di Vụ vẫn bất động, nhắm mắt tiếp tục giả vờ ngủ.


Tống Hung lại sám hối thêm một lúc lâu nhưng Lâm Di Vụ vẫn mặc kệ anh.


Tống Hung bắt đầu thay đổi chiến thuật, ấn mạnh bàn tay đang quấn băng gạc lên giường, đau đến nỗi khiến anh phải rít lên, sau đó quan sát phản ứng của Lâm Di Vụ qua khóe mắt.


Quả nhiên, Lâm Di Vụ hơi xoay cổ ra sau, mí mắt khẽ nhúc nhích nhưng không mở ra.


“Không sao đâu.” Tống Hung vừa rít lên vừa nói mình không sao: “Anh chỉ vô tình đè vào vết thương trên tay thôi, không đau.”


Lâm Di Vụ tiếp tục quay lưng về phía Tống Hung: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy, anh cứ quỳ tiếp cho em.”


Lâm Di Vụ không biết mình ngủ thiếp đi lúc nào, bây giờ Tống Hung đang quỳ như vậy nhưng trong mơ lại lần đầu tiên họ gặp nhau tại nhà họ Lâm.


Tống Hung đang đứng, còn Lâm Di Vụ đang quỳ.


Mọi người đều tưởng rằng với tính nết cậu ấm của Lâm Di Vụ, chắc hẳn đã lớn lên trong một gia đình hòa thuận và tràn ngập tình yêu, được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa nhưng thật ra hắn lại lớn lên trong một vũng lầy hôi thối đến nỗi lên cả nước xanh.


Hồi nhỏ ở trại trẻ mồ côi, Lâm Di Vụ thường xuyên nghe thấy câu này: “Đứa trẻ này xinh đẹp thật đấy, đáng tiếc là mệnh không tốt.”


Từ nhỏ Lâm Di Vụ đã hiểu “mệnh không tốt” không phải là một từ gì tốt lành, nhưng cụ thể nghĩa là sao thì cậu không biết.


Cũng như những đứa trẻ khác trong trại trẻ mồ côi, ngày nào cậu cũng khao khát được một nhà hảo tâm nhận nuôi, có một mái nhà của riêng mình, có cha có mẹ.


Chỉ là khi Lâm Di Vụ được đưa đến trại trẻ mồ côi thì đã hơn bốn tuổi, cậu có họ của mình, tên của mình, có nhiều cặp vợ chồng đã từng gặp cậu nhưng cuối cùng đều không thành vì nhiều lý do khác nhau, sau này tuổi càng ngày càng lớn, lại càng không ai chịu nhận nuôi cậu nữa.


Họ luôn nói rằng “Lớn tuổi quá, không nuôi dạy được”.


Mùa đông năm Lâm Di Vụ mười tuổi, viện trưởng đột nhiên cho cậu ăn diện tươm tất, thay ra một bộ quần áo mới sạch sẽ vừa vặn, nói rằng có một cặp vợ chồng cũng cùng họ Lâm muốn gặp cậu.


Lâm Di Vụ vừa ra đến cửa, cặp vợ chồng họ Lâm đó đã chạy ra khỏi cửa ôm chặt lấy cậu, vừa khóc vừa nói: “Con trai út của mẹ, con trai út của mẹ, ba mẹ biết con sẽ trở lại tìm ba mẹ mà!”


Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh ôm chặt lấy Lâm Di Vụ, mũi cậu bị bịt trong lòng người phụ nữ gần như không thở nổi, nghẹn đến đỏ bừng mặt, hai tay còn bị người đàn ông siết chặt, chỉ biết không ngừng kêu ú ớ, sau đó viện trưởng phải tách ba người ra thì Lâm Di Vụ mới không ngạt thở.


Trong lúc làm thủ tục nhận con nuôi, viện trưởng lén gọi Lâm Di Vụ sang một bên và nói với cậu rất nhiều chuyện.


Viện trưởng nói rằng cặp vợ chồng họ Lâm này rất tốt bụng, năm nào cũng làm từ thiện, còn từng được lên báo, lần này đã quyên góp một khoản tiền không nhỏ cho trại trẻ mồ côi.


Người đàn ông là một doanh nhân nổi tiếng, người phụ nữ là giáo sư đại học, trong nhà họ còn có một cậu con trai cả đang học nghệ thuật ở Pháp, một gia đình như thế này rất khó tìm.


Lẽ ra bọn họ còn có một cậu con trai út nhưng đã mất trong một vụ tai nạn xe vài năm trước, hai vợ chồng rất nhớ con nên đã ghé thăm mấy trại trẻ mồ côi liền, ngay khi nhìn thấy ảnh của Lâm Di Vụ liền quyết định nhận nuôi cậu ngay, bởi vì đôi mắt của Lâm Di Vụ rất giống con trai út của họ.


Viện trưởng còn nói rằng Lâm Di Vụ được một gia đình như vậy vừa ý là ông trời có mắt, từ nay sẽ sống một cuộc sống tốt đẹp.


Nói rằng sau này Lâm Di Vụ sẽ sống trong biệt thự lớn, đi xe sang, học tại trường tư thục danh tiếng, nói rằng Lâm Di Vụ sẽ được làm cậu chủ nhỏ.


Sau này Lâm Di Vụ thường xuyên nằm mơ, trong mơ cậu không muốn được nhận nuôi mà liều mạng bỏ trốn.


Lâm Kiêm Nhân và Trương Nhàn Tĩnh đuổi theo phía sau, Lâm Kiêm Nhân liên tục há cái miệng đầy những chiếc răng nanh đỏ tươi nhuốm máu ra c*n v** c* Lâm Di Vụ từ phía sau, còn móng tay duỗi ra của Trương Nhàn Tĩnh biến thành những chiếc gai sắc nhọn. Tứ chi của bọn họ biến thành dây leo ăn thịt người, siết chặt Lâm Di Vụ đang bỏ chạy, cho đến khi cậu bị cắn chết, đâm chết và siết cổ đến chết mới thôi.


Ngày Lâm Di Vụ được đón đi trên chiếc xe sang, bão tuyết phủ khắp thành phố, gió tuyết che khuất cửa sổ xe, mặt cậu áp chặt vào cửa kính, cố gắng nhìn rõ thế giới mờ ảo bên ngoài nhưng trong mắt chỉ là một khoảng trắng mênh mông.


Cậu không nhìn rõ gì cả.


Tám năm sau đó, thế giới của Lâm Di Vụ đều bị tuyết lớn đông cứng lại, cho đến khi gặp Tống Hung, trận tuyết lớn ấy mới bắt đầu tan đi, dần tan chảy thành một tia nắng xuân.



Lâm Di Vụ trở thành vật thế thân cho đứa con trai út đã mất của nhà họ Lâm, thay thế cho Lâm Lập Hiên đã qua đời trong một vụ tai nạn xe năm mười tuổi.


Bố mẹ nuôi không đổi tên cho Lâm Di Vụ, cũng chưa bao giờ gọi tên cậu mà luôn gọi cậu là “con trai út của ba, con trai út của mẹ”.


Lần đầu tiên Lâm Di Vụ dùng bữa với nhà họ Lâm, bên bàn ăn có thêm một người anh trai, đó là con trai cả của bố mẹ nuôi, Lâm Dương.


Lúc đầu Lâm Dương nhất quyết không đồng ý việc bố mẹ nhận nuôi một đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi, còn cãi nhau với bố mẹ rất lâu vì chuyện này, vậy nên mới không cùng họ đến trại trẻ mồ côi để gặp và đón người về.


Trước bữa ăn, mẹ nuôi đã gọi rất nhiều cuộc gọi mới giục gã về nhà được, nói rằng hôm nay là ngày đầu tiên con trai út về nhà ăn cơm, cả gia đình nhất định phải quây quần bên nhau.


Lâm Dương miễn cưỡng trở về nhà, nhưng ngay khi nhìn thấy Lâm Di Vụ, gã đã bị khuôn mặt vừa xinh đẹp vừa nhút nhát của Lâm Di Vụ thu hút, sự không tình nguyện đó lập tức tan thành mây khói.


Gã ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Lâm Di Vụ, vòng tay qua vai cậu, lay lay rồi nói: “Bố mẹ, hai người có mắt nhìn thật, bây giờ con thấy việc nhận nuôi cậu em trai này cũng được lắm.”


Lâm Di Vụ không thích Lâm Dương ôm vai mình nên nhích ghế sang một bên, Lâm Dương cười khẽ một tiếng rồi thu tay lại, Lâm Di Vụ nhanh chóng bị bữa ăn thịnh soạn trên bàn thu hút.


Cậu chưa bao giờ được ăn ngon như vậy, thậm chí có rất nhiều món cậu còn chưa từng nhìn thấy, cậu chưa được học lễ nghi trên bàn ăn, đang định động đũa thì đã bị mẹ nuôi nạt một tiếng.


“Có chút phép tắc nào không vậy? Bố mẹ còn chưa động đũa mà con vội cái gì?”


Tay Lâm Di Vụ run lên vì sợ, đồ ăn đang gắp bằng đũa rơi xuống bàn, ở trại trẻ mồ côi, đồ ăn rơi xuống bàn phải gắp lên ăn hết nhưng giờ bây giờ cậu không dám động đũa.


Là một vật thế thân, đương nhiên phải hành động như một vật thế thân.


Trong nửa tiếng đầu của bữa ăn, bố mẹ nuôi bắt đầu lập ra các quy tắc cho cậu.


“Đây là nhà họ Lâm, không phải trại trẻ mồ côi, con phải nhớ lấy, bây giờ con là con út của nhà họ Lâm chúng ta.”


“Lập Hiên rất hiểu lễ nghĩa, ăn không nói chuyện, ngủ cũng không nói, lúc ăn bố mẹ sẽ ăn trước rồi con mới được ăn, đừng có như ma đói, để người ta nhìn thấy sẽ ra thể thống gì chứ?”


“Còn nữa, quần áo trên người con bẩn quá, lát nữa vứt đi, mẹ đã chuẩn bị quần áo mới cho con ở tầng 2 rồi, toàn là kiểu dáng Lập Hiên thích, con trai út của bố mẹ, con cũng sẽ thích thôi.”


“Còn nữa, Lập Hiên nhà ta không thích cười, sau này con đừng cười nữa, càng đừng để lộ răng.”


……


Lâm Di Vụ cẩn thận ghi nhớ từng quy tắc, cậu chưa gặp nhiều người, cũng chưa trải nghiệm nhiều chuyện nên không biết những quy tắc này có nghĩa là gì, chỉ nghĩ thầm trong lòng rằng quy tắc của nhà họ Lâm còn nhiều và nghiêm ngặt hơn cả ở trại trẻ mồ côi.


Cuối cùng cũng dạy bảo xong, bố mẹ nuôi bắt đầu động đũa trước, Lâm Di Vụ cẩn thận cầm đũa lên, gắp thức ăn vừa rơi xuống bàn lên.


Mẹ nuôi tát thẳng vào tay cậu: “Con là chó hay là ăn mày? Đồ rơi xuống bàn mà còn ăn à?”


Đồ ăn trên đũa của Lâm Di Vụ lại rơi xuống, lần này cậu không dám gắp lên nữa, chỉ ăn thức ăn trước mặt, cánh tay tuyệt đối không duỗi ra xa hơn.


Thấy cậu không gắp cá bên tay, mẹ nuôi nhắc nhở cậu: “Lập Hiên rất thích ăn cá, con trai út của mẹ, con cũng nên ăn thêm ít cá đi.”


“Con không thích cá ạ.” Lâm Di Vụ nói, cậu không giỏi nhặt xương cá lắm, lúc nào cũng bị hóc, hơn nữa cậu cũng ghét mùi tanh của cá, ăn vào sẽ buồn nôn.


“Ở đây không có chuyện con thích hay không.” Mẹ nuôi gắp cả con cá vào bát Lâm Di Vụ, đường cong trên môi bà ta dường như được đo đạc chính xác bằng thước kẻ, mỗi lần nhìn Lâm Di Vụ đều như nhau: “Con phải nhớ lấy, ở đây không có con, chỉ có con trai út của chúng ta, tối nay con phải ăn hết con cá này.”


Lâm Di Vụ đáp lại một tiếng “Vâng”, cầm đũa cẩn thận nhặt xương cá ra.


Cá rất khó ăn và rất tanh, cậu cố nhịn cảm giác buồn nôn để nuốt xuống một cách máy móc, tưởng tượng mình là một con mèo rất thích ăn cá.


Rồi cậu lại nghĩ, chẳng lẽ mọi con mèo đều thích ăn cá sao?


Thể nào cũng có con không thích, cậu cũng không.


Cá là thứ khó ăn nhất trên đời này!


Lâm Di Vụ cố gắng nuốt nước bọt, không muốn để cá vừa ăn xong đã nôn ra ngoài, phải mất một lúc lâu mới ăn hết được một miếng cá nhỏ.


Bố nuôi lại đột nhiên lên tiếng: “Đúng rồi, con trai út, chắc là con biết bơi nhỉ?”


Lâm Di Vụ rất nhạy bén, cậu đã nhận ra rằng trong gia đình này, cậu không thể nói mình thích hay không thích, nhưng những thứ như bơi lội, biết là biết, không biết là không biết.


“Con… con sợ nước.” Lâm Di Vụ sợ bị ghét bỏ nên giọng nói rất nhỏ: “Con không biết bơi.”


“Sợ nước sao mà được?” Giọng mẹ nuôi đột nhiên trở nên sắc bén, nghiêng đầu nhìn Lâm Di Vụ nhưng nụ cười trên môi vẫn không thay đổi: “Con trai út của mẹ, con nên biết bơi mới đúng chứ, Lập Hiên là thành viên đội bơi của trường đấy, lần nào thi đấu bơi lội nó cũng giành giải nhất hết.”


Bữa cơm còn chưa kịp ăn xong, mẹ nuôi đã vừa lôi vừa kéo Lâm Di Vụ đến bên hồ bơi, bảo cậu xuống nước.


Lâm Di Vụ muốn phản kháng, liếc nhìn bố nuôi và anh trai đang theo sau, cậu thật sự không biết bơi, chiều cao lại còn không đủ cao, nếu xuống nước thì sẽ chết đuối mất.


Bố nuôi không hề dao động, Lâm Di Vụ bị Lâm Dương đạp xuống hồ, mẹ nuôi quát gã: “Con làm anh trai, phải dịu dàng một chút chứ.”


“Vâng thưa mẹ.” Anh trai xoa mũi, nhìn Lâm Di Vụ vùng vẫy trong nước, quần áo trên người Lâm Di Vụ nhanh chóng ướt đẫm, gã nhìn chằm chằm người đang ở dưới nước: “Lần sau con nhất định sẽ dịu dàng hơn với em trai.”


Lâm Di Vụ liên tục kêu cứu, nước đã ngập quá đỉnh đầu, bản năng sinh tồn thôi thúc cậu liều mạng túm lấy thứ gì đó, hai tay quờ quạng lung tung trong nước, nhưng cậu càng dùng sức và liều mạng thì cơ thể càng chìm nhanh hơn.



“Con trai út của mẹ, con phải học bơi nhanh lên.” Mẹ nuôi nói: “Lập Hiên nhà ta từ nhỏ đã biết bơi rồi, sau này con cũng phải vào đội tuyển bơi lội, còn phải giành giải nhất nữa.”


“Em trai ngoan, để anh dạy em.” Anh trai ngồi xổm bên bể bơi, gã không muốn cậu em trai xinh đẹp này chết đuối ngay trong ngày đầu tiên về nhà, gã vẫn chưa ngắm đã mà: “Ngậm miệng lại hít vào một hơi, phải dùng tay quạt, em mà càng vùng vẫy như vậy thì lại càng không học được.”


Nước hồ bơi trộn lẫn với mùi thuốc khử trùng nồng nặc liên tục tràn vào miệng Lâm Di Vụ, cậu có liều mạng nuốt xuống thì vẫn không thể uống hết, nước từ từ lấp đầy phổi cậu, trong phổi vừa đau vừa sưng như sắp sửa vỡ tung.


Xung quanh chẳng có gì cả, cũng chẳng có ai cứu cậu, Lâm Di Vụ không thể túm lấy gì cả.


Lâm Di Vụ nghĩ, viện trưởng đã nói dối cậu, hoàn toàn chẳng có cuộc sống tốt đẹp nào hết.


Những người đó nói đúng, mệnh cậu không tốt!


“Được rồi, kéo con trai út lên đi, sau đó tìm một thầy dạy bơi dạy cho tử tế.” Thấy Lâm Di Vụ giãy dụa ít đi, cũng sắp sửa chìm xuống đáy, cuối cùng bố nuôi cũng lên tiếng, nói xong thì xoay người trở lại phòng ăn tiếp tục ăn cơm.


Ngày đầu tiên đến nhà họ Lâm, Lâm Di Vụ bị đuối nước trong bể bơi, nằm hôn mê ba ngày trong bệnh viện.


Trong ba ngày đó, cậu không biết mình đang tỉnh hay đang ngủ, tầm nhìn lúc đen lúc trắng, xung quanh toàn là nước, cậu cảm thấy như thể mình sắp chết.


Sau khi xuất viện, Lâm Di Vụ bắt đầu mắc chứng mộng du!


Bố mẹ nuôi rất chê bai: “Cơ thể yếu ớt như vậy, sao mà làm con trai út của mình được.”


……


Lâm Di Vụ gặp Tống Hung vào năm 18 tuổi, trong hai năm đó công việc kinh doanh của bố mẹ nuôi xuống dốc không phanh, thường xuyên phải đi công tác ở vùng khác, bọn họ muốn tìm một vệ sĩ để trông chừng Lâm Di Vụ.


Để giữ thể diện, bọn họ muốn tìm một cậu bé trạc tuổi Lâm Di Vụ, nói với mọi người bên ngoài rằng sợ Lâm Di Vụ ở nhà một mình sẽ cô đơn nên tìm một người bầu bạn với cậu.


Lúc đó Tống Hung đưa bà nội từ núi lên thành phố lớn chữa bệnh, một công ty môi giới đã qua tay rất nhiều người mới đưa Tống Hung đến tay vợ chồng nhà họ Lâm.


Người môi giới vỗ nhẹ vào ngực Tống Hung, nói rằng cậu bạn này cơ thể khoẻ mạnh, đáng tin cậy, có năng lực lại còn nghe lời, quan trọng nhất là anh nghèo và thiếu tiền, vợ chồng Lâm trả lương rất cao, đủ cho anh trang trải viện phí cho bà nội.


Trước Tống Hung, bố mẹ nuôi đã tìm bảy, tám cậu con trai nhưng đều bị Lâm Di Vụ hành hạ đến nỗi phải bỏ đi hết.


Họ nói cậu chủ nhà họ Lâm bị bệnh, ban đêm mộng du thường sẽ siết cổ người khác, cầm dao thái thịt đứng trên đầu bọn họ, đôi khi còn bỏ đồ vào cốc của họ, cực kỳ đáng sợ, cho dù tiền có nhiều đến đâu, bọn họ cũng phải còn sống mới nhận được, từng người một đều chỉ làm chưa được vài ngày đã chán nản bỏ chạy.


Tiền công vẫn cứ tăng dần nhưng chẳng ai tình nguyện làm nữa.


Tống Hung cảm thấy nội dung công việc của mình rất đơn giản, một ngày đi theo cậu chủ nhà họ Lâm, Lâm Di Vụ 24/24.


Tống Hung hỏi địa chỉ nhà họ Lâm, anh nói rằng sẽ đến thăm bà nội ở bệnh viện trước, sau đó trả trước viện phí rồi ngày hôm sau sẽ tới.


Hôm sau, Lâm Di Vụ bị bố mẹ nuôi phạt quỳ vì không vào được bán kết cuộc thi bơi lội, Tống Hung vừa bước vào cổng đã nhìn thấy cậu bé đang quỳ dưới đất.


“Con trai út của mẹ, con quay mặt về phía Tống Hung mà quỳ ấy.” Mẹ nuôi chỉ vào Lâm Di Vụ, sau đó lại quay sang Tống Hung nói: “Tiểu Tống à, hôm nay là ngày đầu tiên con đến, vậy thì bắt đầu làm việc từ bây giờ đi, con cứ đứng đó nhìn cậu chủ nhỏ quỳ, không cho nó đứng dậy.”


Mặt trời sắp lặn, ánh tà dương chiếu xiên chiếu qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng ca rô không có quy tắc trên sàn nhà.


Tống Hung toàn thân rách nát đứng trong ánh sáng, cúi đầu nhìn Lâm Di Vụ.


Lâm Di Vụ toàn thân sạch sẽ quỳ trong bóng tối, ngẩng đầu nhìn Tống Hung.



Buổi tối vợ chồng Lâm có hẹn ăn tối với người ta, trước khi ra khỏi nhà đã rủ lòng từ bi, cho Lâm Di Vụ đứng dậy sớm.


Lâm Di Vụ đã quỳ quá lâu, hai chân không thể đứng nổi, vừa đứng dậy đã suýt ngã quỵ, Tống Hung đưa tay ra đỡ cậu.


Lâm Di Vụ biết người này cũng đang giám sát mình nên nhìn Tống Hung với vẻ mặt không vui vẻ gì, hất tay anh ra.


“Anh buông tôi ra.”


Trước kia cậu chỉ bị phạt quỳ một mình, lần này bắt cậu quỳ trước mặt người lạ khiến cho nỗi nhục nhã trong lòng Lâm Di Vụ càng tăng lên gấp bội.


Chân Lâm Di Vụ rất đau, ngã phịch xuống sàn, nước mắt không kiềm chế được lăn dài trên mặt, mũi cứ sụt sịt không ngừng.


Cậu không muốn khóc trước mặt người lạ nhưng lại không kiềm được.


Tống Hung vội vàng ngồi xổm xuống, anh muốn lau nước mắt cho cậu chủ nhỏ nhưng người và tay anh đều bẩn, còn mặt mũi cậu chủ nhỏ lại quá sạch sẽ và xinh đẹp, anh sợ sẽ làm bẩn cậu ấy.


Lâm Di Vụ quỳ ngồi trên sàn để khóc, Tống Hung cũng không đứng nữa mà dứt khoát quỳ xuống luôn.


Anh không thể làm gì được mà cứ quỳ như vậy, đối diện với Lâm Di Vụ.


Sau khi khóc đủ rồi, chân cũng đỡ hơn một chút, Lâm Di Vụ mới chống tay xuống sàn từ từ đứng dậy. Tống Hung cũng đứng dậy, anh cảm thấy mình nên nói gì đó.


“Chào cậu chủ nhỏ, tôi tên là…”


“Tôi quan tâm anh tên gì chắc.” Lâm Di Vụ ngắt lời anh, nước mắt vẫn chảy dài trên má, giọng mũi rất nặng.



Lâm Di Vụ xoay người bước về phía cầu thang, đầu gối cậu đau, chân cũng đau, khiến cho tư thế đi lên lầu trông rất kỳ lạ, bước đi bậc cao bậc thấp.


Tống Hung đi theo sau cậu, Lâm Di Vụ đi bộ mệt quá thì đột nhiên dừng lại trên bậc thang, xoay người lại hỏi: “Kêu anh là gì thì được?”


Tống Hung nhìn xung quanh, chỉ vào con chó lớn trong sân: “Tôi không kêu, chó mới kêu kìa.”


Biểu cảm trên mặt Tống Hung vô cùng nghiêm túc, Lâm Di Vụ bật cười thành tiếng, cười đến nỗi nước mắt trong vành mắt long lanh ánh nước, tựa như viên đá quý trong ánh sáng.


“Tôi hỏi là, tên anh là gì?”


Tống Hung cảm thấy có lẽ các cậu chủ nhỏ đẹp trai đều như thế này, nóng tính, thất thường, đã vậy còn mắc bệnh không hay, vậy nên mới giây trước còn nói không quan tâm anh tên gì thì ngay giây sau lại hỏi anh tên gì.


“Tôi tên là Tống Hung.”


“Chữ nào?”


“Hung trong hung tửu (say rượu).”


“Tên quái gì vậy, ai lại đặt tên con mình như vậy chứ, tôi tên là Lâm Di Vụ.”


Lâm Di Vụ không muốn nhúc nhích, ngồi phịch xuống bậc thang: “Tống Hung, ai gọi anh đến đây vậy?”


“Bố mẹ cậu.”


“Gọi anh đến làm gì?” Lâm Di Vụ đã hỏi rất nhiều người câu hỏi này, bọn họ đều nói là để trông chừng cậu chủ nhỏ.


Tống Hung muốn nói là để chăm sóc cậu khi cậu bị bệnh, không được để cậu chạy lung tung, không được để cậu đi quá xa nhà, ngoài trường học ra không được đi đâu cả, buổi tối cũng phải trông chừng cậu, không để cậu gặp nguy hiểm khi mộng du.


Cuối cùng Tống Hung nói một câu: “Là để… bảo vệ cậu.”


Tống Hung của lúc đó thật sự đã hiểu như vậy.


“Bảo vệ tôi á?” Lâm Di Vụ cười khẩy: “Là để giám sát tôi chứ gì?”


Tống Hung khăng khăng: “Là để bảo vệ cậu.”


“Vậy tôi bảo anh làm gì, anh sẽ làm nấy sao?”


Tống Hung gật đầu: “Phải.”


“Nếu bọn họ đã bỏ tiền ra rồi thì tôi phải để tiền bọn họ bỏ ra xứng đáng chứ, anh lại đây, cõng tôi lên lầu, về phòng.”


Tống Hung không nhúc nhích, anh cúi đầu nhìn xuống bản thân mình.


Mùa hè này nóng như lò lửa, ánh nắng bên ngoài có thể nấu chảy người ta thành nồi canh.


Tống Hung đã đưa bà nội đổi mấy lượt xe băng qua núi, đi một ngày một đêm mới đến được thành phố lớn, sau đó làm thủ tục nhập viện cho bà nội, tìm người chăm sóc, rồi lại đi tìm việc không ngừng nghỉ, thậm chí quần áo trên người còn chưa kịp thay.


Anh biết bây giờ người mình đã chua loét, còn khó ngửi hơn cả đồ ăn bị ôi thiu nhiều ngày.


Tống Hung lại liếc nhìn chiếc áo sơ mi trắng trên người Lâm Di Vụ, vừa nãy anh đã ngửi thấy, mùi của Lâm Di Vụ rất thơm, tựa như hương đồng cỏ mùa xuân trên núi, có mùi hoa, mùi cỏ cây và mùi mật ong vô cùng đặc biệt, vừa nãy anh đã không cưỡng lại được mà hít sâu vài hơi.


“Người tôi bẩn lắm, bốc mùi.” Tống Hung nói xong thì lùi lại hai bước, sợ mùi trên người xộc vào cậu chủ nhỏ.


“Vậy anh đi tắm trước đi, sau đó lại cõng tôi lên lầu.” Lâm Di Vụ giơ tay lên chỉ vào một căn phòng không có ai sống ở tầng 1.


Tống Hung tắm rất nhanh, thay sang quần áo sạch rồi mới ngoài, Lâm Di Vụ vẫn ngồi trên bậc thang, đầu tựa vào lan can, trông có vẻ đã ngủ thiếp đi.


Tống Hung bế ngang Lâm Di Vụ lên, thân hình cậu thiếu niên rất gầy yếu, người quanh năm làm việc nặng như Tống Hung có thể dễ dàng bế cậu lên, cảm giác người trong lòng nhẹ như lông hồng.


Một tay anh vòng qua khớp gối của Lâm Di Vụ, tay kia ôm eo cậu.


Anh lại nghĩ: “Cậu chủ nhỏ gầy quá, còn không nặng bằng một nửa bao tải đậu nành.”


Sao eo lại thon vậy nhỉ? Anh dùng một tay thôi đã có thể ôm trọn.


Tống Hung bế Lâm Di Vụ lên tầng 2, không biết phòng cậu chủ nhỏ ở đâu nên phải đánh thức cậu dậy.


“Phòng cậu là phòng nào?”


Lâm Di Vụ mở mắt ra, cảm thấy chân mình không chạm đất, trần nhà đang xoay tròn trên đầu. Cậu cứ ngỡ mình đang mơ, Tống Hung hỏi lại lần nữa, Lâm Di Vụ đảo mắt một vòng mới nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Tống Hung.


“Anh định làm gì? Thả tôi xuống.” Lâm Di Vụ đột nhiên tỉnh giấc, không ngừng đạp chân trong vòng tay Tống Hung.


Tống Hung đặt Lâm Di Vụ xuống: “Cậu vừa bảo tôi cõng cậu về phòng.”


“Tôi bảo anh cõng tôi.” Lâm Di Vụ giận dữ nói: “Chứ không phải bế tôi.”


Tống Hung lại xoay người ngồi xổm xuống, quay lưng về phía Lâm Di Vụ: “Vậy cậu lên đi, tôi cõng cậu.”



Lâm Di Vụ: “…” Chỉ có vài bước chân thôi nhưng cậu vẫn nhảy lên lưng Tống Hung.


Tống Hung đã tắm rồi, lưng anh rất rộng, mặc bộ quần áo đã giặt đến bạc màu, chất vải trông có vẻ rất thô ráp, cổ áo đã bị sờn rách ở phần viền nhưng không còn mùi mồ hôi nữa.


“Anh dùng gì để tắm vậy?” Lâm Di Vụ hỏi.


“Hửm?” Tống Hung phản ứng lại một lát: “Dùng xà phòng tôi tự mang theo.”


“Anh dùng xà phòng gì thế?”


Là loại rẻ nhất mà Tống Hung mua ở siêu thị nhỏ trong làng: “Thì là, loại rất bình thường…”


“Ò.” Lâm Di Vụ cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi chứ không thật sự muốn tìm hiểu gì cả, cậu lại hỏi: “Năm nay anh bao nhiêu tuổi?”


“19.”


“Tôi 18.”


Tống Hung cõng Lâm Di Vụ vào phòng, Lâm Di Vụ ngồi xuống mép giường.


Đầu gối cậu đau, tìm một tư thế thoải mái để duỗi chân hết mức có thể. Ánh mắt Tống Hung tình cờ dừng lại ở mắt cá chân trắng nõn và mịn màng của Lâm Di Vụ, anh vội vàng rời mắt đi, nhìn vào mặt Lâm Di Vụ.


Mặt lại còn trắng hơn và mịn màng hơn.


Thấy anh không có ý định rời đi, Lâm Di Vụ dùng ngón chân khẽ đạp anh rồi hỏi: “Này, Tống Hung phải không? Bố mẹ nuôi của tôi nói gì với anh vậy? Tôi ăn cơm, đi ngủ, đi ị, đi tiểu, tắm rửa gì cũng phải đi theo tôi hả?”


Tống Hung dừng lại một lát mới nói: “Phải, ông Lâm bà Lâm dặn tôi bảo vệ cậu 24/24.”


Lâm Di Vụ cười khẩy một tiếng, đứng dậy định vào nhà tắm nhưng Tống Hung vẫn bám sát theo sau.


Lâm Di Vụ đi đến cửa nhà vệ sinh thì đột nhiên dừng bước, Tống Hung suýt nữa va vào lưng Lâm Di Vụ, miễn cưỡng dừng lại chỉ cách vài cm.


“Tôi phải đi tắm, anh cũng định đi vào giám sát tôi sao?”


Tống Hung lùi về sau: “Tôi đợi cậu ra ngoài, có việc gì thì gọi tôi.”


“Tôi đi tắm thôi thì có chuyện gì được?” Lâm Di Vụ trợn mắt, xoay tay nắm cửa rồi đi vào phòng tắm.


Chẳng mấy chốc, tiếng nước chảy vang lên, Tống Hung đứng đợi bên ngoài, vểnh lỗ tai lên cẩn thận lắng nghe tiếng động bên trong.


Khi ấy Tống Hung nghĩ rằng cậu chủ nhỏ nhà họ Lâm là người tắm thôi cũng có thể xảy ra tai nạn, vậy nên không thể bất cẩn được.


Kế hoạch của Lâm Di Vụ là trốn khỏi nhà họ Lâm, vậy nên cậu cần phải loại bỏ Tống Hung.


Cậu nghĩ chuyện này rất đơn giản, chỉ cần tiếp tục giả vờ mộng du vào ban đêm, hù dọa Tống Hung thêm một chút thì anh chắc chắn sẽ chủ động xin nghỉ việc và bỏ đi, mấy người trước cậu đều giải quyết như vậy.


Lúc Lâm Di Vụ tắm xong đi ra, Tống Hung vẫn đứng đó, ngay cả vị trí cũng không thay đổi.


Lâm Di Vụ hoàn toàn lờ đi sự hiện diện của anh, vén chăn ra rồi nằm xuống: “Tối nay anh ngủ dưới sàn.”


Tống Hung xuống lầu trước, xách túi mình mang theo lên, lấy ra hai bộ quần áo trải trên sàn rồi dùng túi làm gối.


Anh đã từng ngủ trên sàn hành lang bệnh viện, trong hang đá ngoài tự nhiên, từng ngủ gầm cầu nên rất dễ chấp nhận chuyện ngủ trên sàn nhà.


Lâm Di Vụ tưởng rằng Tống Hung sẽ phản kháng, kết quả là lại phát hiện anh cứ thế nằm xuống, trong phòng bật điều hòa, Lâm Di Vụ còn cố tình hạ nhiệt độ xuống mức thấp nhất.


Tống Hung càng lúc càng lạnh, cuộn tròn người lại, cuối cùng lôi quần áo trải dưới sàn ra đắp lên người. Anh không dám ngủ quá say, vì người trên giường vẫn đang trằn trọc, anh còn lo cậu chủ nhỏ nửa đêm bị mộng du, mình mà ngủ say như chết thì sẽ không nghe thấy.


Vì lạnh mà Tống Hung hắt hơi vài cái.


Sau nửa đêm, Lâm Di Vụ rời giường, Tống Hung nghe thấy tiếng động thì lập tức mở mắt, vội vàng đứng dậy đi theo cậu.


Lâm Di Vụ lấy một tấm nệm và một tấm chăn từ trong tủ ra, ném xuống sàn rồi lại cầm điều khiển lên chỉnh nhiệt độ trở lại.


“Đúng là, nằm máy lạnh xíu là hắt hơi ngay, anh đừng có để bị cảm lạnh, nếu như lây bệnh cho tôi thì anh biết tay tôi đấy.”


Tống Hung hoàn toàn tập trung vào Lâm Di Vụ, đợi cậu nói xong mới hỏi: “Cậu… không phải cậu đang mộng du đấy chứ?”


Lâm Di Vụ nhân cơ hội hù dọa anh: “Bây giờ thì không, nhưng buổi tối tôi đáng sợ lắm đó, anh không sợ tôi sao? Không sợ tôi mộng du bóp cổ anh? Dùng dao đâm anh? Hay là bỏ thuốc độc vào nước của anh à?”


Tống Hung nói không sợ, anh nghĩ rằng chỉ cần mình bảo vệ Lâm Di Vụ thật tốt thì những chuyện này sẽ không xảy ra.


Lâm Di Vụ tức đến nỗi nằm trở lại giường, chưa được vài phút lại tiếp tục dọa anh: “Mấy người khác đều không trụ được bảy ngày, tôi cá với anh, nhiều nhất là ba ngày, sau ba ngày thì anh sẽ xin nghỉ việc rời khỏi đây thôi, không muốn giám sát tôi nữa.”


Trong bóng tối, Tống Hung mở mắt ra, nhìn tấm chăn phồng lên trên giường, nói: “Cậu chủ nhỏ, tôi sẽ không chủ động bỏ đi đâu, tôi đến để bảo vệ cậu mà…”


__


Lời tác giả: “Lần đầu gặp mặt, tôi đến để bảo vệ em…”


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 7: Một người quỳ, một người đứng
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...