Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 40: Hắn chính là kẻ thứ ba đó sao?


Bên trong lớp vỏ là một bóng tối sâu không thấy đáy, Lâm Di Vụ xé toạc lớp vỏ đó ra, một luồng ánh sáng trắng loé lên từ vết nứt, chói đến nỗi mắt hắn mở không lên.


Hắn có thể cảm thấy một nguồn lực khác đang bên trong cơ thể đang kéo mình lại, hắn không biết đó là gì, hắn liều mạng chống lại nguồn sức mạnh đó, hắn phải thoát ra ngoài.


Cuối cùng Lâm Di Vụ cũng thoát ra, lúc vừa mở mắt, đồng tử của hắn vẫn còn rời rạc, hai mắt trống rỗng, chỉ phản chiếu ánh sáng lốm đốm từ chính chiếc gương và những mảng màu mơ hồ, không rõ hình dạng trên gạch lát phòng tắm sau lưng, những đốm sáng và mảng màu đó vẫn còn đang lung lay.


Đến khi Lâm Di Vụ thích nghi được với ánh sáng, tầm nhìn mới bắt đầu tập trung lại, những hình dạng và màu sắc cụ thể bên trong mắt dần dần hiện ra từ nơi sâu thẳm.


Nụ cười trên khoé môi A Lạp vẫn còn vương trên khuôn mặt hắn, hắn vừa rửa mặt bằng nước lạnh, những giọt nước vẫn còn vương trên tóc và má, lông mi có vài sợi dính lại thành từng cụm.


Lâm Di Vụ không nhận ra người trong gương ngay từ cái nhìn đầu tiên, mặc dù người trong gương rất giống mình, nhưng trong mắt hắn, cảm giác xa lạ lại nhiều hơn là quen thuộc.


Tóc hắn màu đen, vừa mới cạo trước Tết, mặc dù không còn châm chích nữa nhưng vẫn có thể coi là ngắn.


Người trong gương có tóc màu hồng, dài hơn cả tóc hắn trước kia, những sợi tóc rối ướt rượt bám vào da, che cả lông mày và gần chạm đến mắt.


Mắt và mũi thì giống y hệt hắn.


Nhưng nụ cười nơi khoé miệng thì lại khác, người trong gương chỉ nhếch một bên môi, rõ ràng là cười nhưng không nhìn ra ý cười, còn mang theo một chút xấu xa.


Nhưng hắn lại chưa bao giờ cười như vậy…


Nếu không phải vì tay phải đang bó bột, Lâm Di Vụ đã không liên hệ người trong gương với mình, ít nhất trong thời gian ngắn thì không.


Lâm Di Vụ lại từ từ giơ tay trái của mình lên, vết thương trong lòng bàn tay không cần dán băng cá nhân nữa, lớp mày mới lành hơi ửng đỏ, một đường rõ ràng vắt ngang lòng bàn tay.


Khứu giác là giác quan cuối cùng quay trở lại, Lâm Di Vụ từng ngửi thấy mùi nước hoa tương tự trên người Tống Hung, hỗn hợp của chanh chua và bạc hà, và giờ đây nó đang không ngừng quấn quanh mũi hắn, sự hiện diện của mùi hương này thật sự quá mạnh.


Lâm Di Vụ túm chặt cổ áo đưa đến mũi ngửi, mùi nước hoa tỏa ra từ cơ thể của “chính mình”.


Hắn nhìn thấy chai nước hoa màu xanh trên bồn rửa mặt, một nhãn hiệu và mùi hương mà hắn sẽ không bao giờ dùng.


Một khả năng hoang đường và đáng sợ đã hiện lên, nhưng Lâm Di Vụ vẫn chưa hết hy vọng, hắn cần phải xác nhận lại một lần nữa, bàn tay dùng sức giật mạnh tóc hồng trên đầu, tóc hồng rơi xuống, đây là tóc giả.


Không có tóc hồng che đi, mái tóc đen ngắn bên trong của hắn lộ ra.


Lâm Di Vụ cắn mạnh vào mu bàn tay mình, rất đau, dấu răng chuyển từ trắng sang đỏ, không phải mơ, cũng không phải ảo giác.


Cuối cùng Lâm Di Vụ cũng xác nhận được một chuyện, người trong gương chính là hắn.


Máu trong cơ thể sôi lên rồi lại từ từ dịu xuống, Lâm Di Vụ cuối cùng cũng có thể xâu chuỗi mọi chuyện bất thường gần đây, tất cả những nghi ngờ cũng có một lời giải thích hợp lý.


Giữa hắn và Tống Hung chẳng hề có kẻ thứ ba nào cả.


Bởi vì hắn chính là kẻ thứ ba đó.


Lâm Di Vụ chạm vào người trong gương, sau đó lại chạm vào mặt mình, hỏi tấm gương: “Cậu là ai?”


Người trong gương không trả lời hắn.


Nhưng hắn biết rằng, trong cơ thể mình vẫn tồn tại một “người” nữa.


Chuyện gì thế này? Một cảnh tượng mà hắn chỉ từng thấy trong phim giờ lại đang xảy ra với chính hắn.


Điện thoại trên tủ đầu giường reo lên, gián đoạn sự hỗn loạn trong tâm trí Lâm Di Vụ, hắn muốn bỏ chạy theo bản năng, ném mái tóc giả màu hồng đang trong tay, nhanh chóng rời khỏi phòng tắm.



Tiếng chuông ngừng rồi lại reo, Lâm Di Vụ không tìm thấy điện thoại của mình, đó là một chiếc điện thoại khác mà hắn chưa từng thấy trước đây đang reo.


Màn hình sáng lên, tên liên lạc chỉ có hai từ…


Chó Tống.


Tên liên lạc này…


Là Tống Hung sao?


Lâm Di Vụ nhấn nút nghe máy, áp điện thoại vào tai, hắn không nói gì.


Tống Hung vừa thấy cuộc gọi nhỡ của A Lạp là gọi lại ngay, anh tưởng người nghe máy là A Lạp nên hỏi y trước.


“A Lạp, vừa nãy tôi bận giải quyết công chuyện nên không nghe thấy tiếng chuông, cậu gọi điện cho tôi à? Có phải xảy ra chuyện gì không?”


Lâm Di Vụ đã quá quen thuộc với giọng nói của người đàn ông ở đầu bên kia, ngày nào hắn cũng nghe thấy, dù là ngay bên tai hay qua cuộc gọi video.


Giọng Tống Hung luôn trầm và sức xuyên thấu mạnh, nhả chữ rõ ràng, hơi hạ giọng ở cuối câu, nhưng lần này giọng Tống Hung qua điện thoại, cho dù có sốt ruột và lo lắng nhưng lại thiếu đi sự thân mật giữa những người yêu nhau.


A Lạp?


Hoá ra chủ nhân của chiếc điện thoại này là A Lạp.


A Lạp là ai?


Lâm Di Vụ lại nghĩ.


Có phải là “em” để tóc hồng trong gương không?


Tống Hung không nghe thấy A Lạp trả lời nên hỏi lại lần nữa: “A Lạp, cậu có đang nghe không? Sao lại không nói gì?”


Toàn thân Lâm Di Vụ lạnh như băng, bàn tay đang cầm điện thoại run lên, hắn há miệng muốn nói chuyện nhưng cổ họng lại không thể phát ra một âm thanh nào, hơi thở đứt quãng, càng lúc càng nặng nề.


Tống Hung và Lâm Di Vụ đã ở bên nhau mười hai năm, hai người họ gần như là một, anh quen thuộc với mọi thứ về Lâm Di Vụ, kể cả hơi thở của hắn. Ngay cả khi Lâm Di Vụ không nói gì, chỉ cần nghe tiếng hít thở thôi anh cũng có thể phân biệt là Lâm Di Vụ hay A Lạp.


Anh đã không gặp Lâm Di Vụ một tuần rồi, trong lòng Tống Hung lo lắng hơn bất cứ ai, Lâm Di Vụ đang dùng điện thoại của A Lạp, hắn đang ở một mình trong phòng khách sạn, rất có thể anh hắn đã biết về sự tồn tại của A Lạp.


“Di Vụ, là em phải không? Em quay lại rồi sao?”


Bộ não chậm chạp của Lâm Di Vụ cuối cùng cũng có phản ứng, Tống Hung hỏi có phải hắn đã quay lại rồi không, Tống Hung biết về sự tồn tại của người còn lại.


“Tống Hung…” Lâm Di Vụ có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Tống Hung, nhưng lại không biết bắt đầu hỏi từ đâu.


Những gì hắn có thể thốt ra chỉ có hai chữ “Tống Hung”.


“Di Vụ, em ở trong phòng đợi anh, đừng đi đâu cả, anh về ngay đây.” Tống Hung lao ra khỏi bệnh viện, đứng bên vệ đường vẫy một chiếc taxi.


Lâm Di Vụ nhớ lại lúc mình bị mắc kẹt trong vỏ, nghe thấy giọng nói của chính đang nói rằng Tống Hung bị tai nạn xe hơi.


“Anh đang ở đâu? Có phải anh bị tai nạn xe hơi không? Anh có bị thương không?”


“Không bị thương, chỉ bị một chiếc xe tải tông đuôi, tai nạn không nghiêm trọng, vệ sĩ chỉ bị trầy xước nhẹ ở đầu thôi, anh đưa cậu ấy đến bệnh viện làm kiểm tra tổng quát.”


Lâm Di Vụ ngồi bệt xuống sàn, hai chân co quắp lại lưng dựa vào mép giường, ngón tay hắn mềm oặt, điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống sàn, tim Lâm Di Vụ cũng như rơi xuống cùng chiếc điện, cho đến khi một tiếng rầm vang lên.


Điện thoại rơi xuống đất, trái tim hắn cũng như rơi xuống đất theo.



Cuộc gọi kết thúc, Tống Hung lại nhanh chóng gọi lại, Lâm Di Vụ cầm điện thoại lên, gục đầu lên đầu gối lắng nghe chăm chú.


Một thứ gì đó rơi ra khỏi túi quần, Lâm Di Vụ nhặt lên nhìn thử, là thẻ phòng của khách sạn Phong Lâm.


Tống Hung cứ nói chuyện không ngừng trong điện thoại, anh thấy gì nói đó, nói về giao thông trên đường, những con chó đánh nhau ở góc phố, nói về thời tiết hôm nay, cố gắng chuyển hướng sự chú ý của Lâm Di Vụ.


Tống Hung về lại khách sạn bằng tốc độ nhanh nhất có thể, lúc quẹt thẻ vào phòng, Lâm Di Vụ vẫn đang ngồi dưới sàn.


Thấy Tống Hung trở về, Lâm Di Vụ từ từ ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt ngửa lên, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Em muốn đi tắm, anh tắm giúp em nhé.”


Mùi nước hoa trên người hắn quá nồng, khiến xương sống mũi của hắn cũng tê dại, hắn muốn rửa sạch mọi dấu vết và mùi hương của người khác khỏi cơ thể mình.


“Để anh tắm cho em.” Tống Hung cởi áo khoác ra treo lên giá treo đồ, anh c** q**n áo của Lâm Di Vụ ra trước rồi đến quần áo của mình, ôm Lâm Di Vụ vào phòng tắm.


Tống Hung mở vòi hoa sen, điều chỉnh nhiệt độ nước, tránh cánh tay phải của Lâm Di Vụ ra rối xối nước vào cổ hắn.


Vẫn chỉ có mình Tống Hung nói chuyện, bảo Lâm Di Vụ quay người lại, giơ tay lên, bảo hắn cúi xuống gội đầu và thoa sữa tắm…


Sau khi tắm xong, Tống Hung lau khô người cho Lâm Di Vụ, quấn áo choàng tắm cho hắn, Lâm Di Vụ không đi mà đứng bên cạnh Tống Hung.


Biết Lâm Di Vụ đang sốt ruột, Tống Hung nhanh chóng dội sơ người, lau khô qua loa, đến khi Tống Hung tắm xong, Lâm Di Vụ mới chịu đi ra ngoài cùng anh.


Chiếc giường đơn trong phòng tiêu chuẩn không lớn, hai người ngồi xếp bằng đối diện nhau, trong lúc tắm, Lâm Di Vụ đã sắp xếp lại suy nghĩ và câu hỏi của mình, bây giờ cũng đã khá bình tĩnh.


“Hôm nay là ngày mấy rồi?”


“Ngày 18.”


Lâm Di Vụ tính nhẩm thời gian trong đầu, không ngờ hắn đã mắc kẹt trong lớp vỏ đó một tuần, điều này đã loại trừ hoàn toàn khả năng mộng du mà hắn hy vọng được biết nhất.


“Bây giờ bọn mình đang ở đâu?”


“Một lâm trường cách nhà 300 cây số.”


“Tại sao bọn mình lại đến đây?”


“Có tin tức của Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh nên đến đây tìm họ.”


“Vậy đã tìm thấy họ chưa?”


Tống Hung quay đầu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, dừng lại vài giây rồi mới quay lại nói: “Anh đi xem rồi, không phải họ, nhận nhầm người rồi.”


Lâm Di Vụ mất vài phút mới tiêu hoá được mấy câu hỏi này, hắn biết rằng Tống Hung biết trong cơ thể hắn có một người lại, lại tiếp tục hỏi anh.


“Tống Hung, có phải em bị điên không?”


“Nói linh tinh cái gì đấy, em chỉ bị ốm thôi.” Tống Hung ôm lấy cổ Lâm Di Vụ, hôn l*n đ*nh đầu hắn: “Anh đã liên lạc với bác sĩ rồi, khi nào về sẽ đến bệnh viện khám luôn, có lẽ sẽ phải nhập viện vài ngày, uống thuốc mấy ngày là khoẻ lại thôi.”


Lâm Di Vụ không dễ bị lừa như vậy: “Cậu ta tên là A Lạp đúng không?”


Tống Hung cũng không giấu giếm: “Phải, đó là… nhân cách khác bên trong cơ thể em.”


“Cậu ta… A Lạp, anh ta xuất hiện từ bao giờ vậy? Anh gặp cậu ta khi nào?”


“Trước Tết, lúc em bị Lâm Dương bắt cóc, anh tìm thấy em trong ngôi miếu hoang trên đỉnh núi, A Lạp xuất hiện vào lúc đó.”


“A Lạp là người như thế nào?” Lâm Di Vụ tự mình tóm tắt trước: “Cậu ta để tóc hồng, thích xịt nước hoa, hay cười xấu xa, em chỉ biết về ngoại hình của cậu ta, còn gì nữa không?”



Nhưng A Lạp đang dùng thân xác của Di Vụ, y là người mà Di Vụ tưởng tượng ra, A Lạp là người đã bảo vệ Di Vụ hồi nhỏ, vậy nên anh chẳng thể nói ra được những lời không hay về A Lạp.


Hơn nữa, nếu kết quả điều trị tiếp theo không suôn sẻ, nếu nhân cách A Lạp mãi mãi không biến mất, vậy thì Lâm Di Vụ sẽ phải làm quen với sự hiện diện của A Lạp trong cơ thể mình trong một thời gian dài. Hắn không thể sống trong sợ hãi cả đời, sợ chính bản thân mình, sợ A Lạp, và sợ cả tương lai.


Tống Hung càng không muốn thấy Lâm Di Vụ sợ hãi “chính mình”.


“Bất kỳ sự tồn tại nào đều có lý do tồn tại của nó, nên là em đừng lo lắng.” Tống Hung trấn an Lâm Di Vụ dựa trên những gì nghe được từ La Văn: “Mặc dù A Lạp là… một người rất phức tạp, nhưng cậu ấy đã từng bảo vệ em, lần trước ở ngôi miếu hoang cũng vậy, không cần sợ, cứ đối đãi với cậu ấy như một người bạn là được.”


Quả nhiên, sau khi nghe những lời của Tống Hung, sự hoảng loạn trong lòng Lâm Di Vụ đã giảm đi đáng kể, hắn nhỏ giọng hỏi: “Thật sự là vậy sao?”


“Phải.” Tống Hung mỉm cười gật đầu, anh từng nghe La Văn nói rằng anh là bạn đời của Lâm Di Vụ, người mà Lâm Di Vụ tin tưởng nhất, anh phải điều chỉnh tâm thế, thư giãn cảm xúc trước mới có thể thuyết phục Lâm Di Vụ tin rằng đây không phải là chuyện lớn, vậy nên giọng điệu của anh vô cùng nhẹ nhàng, nghe có vẻ như chẳng có gì to tát: “Hơn nữa, A Lạp mà anh biết chắc chắn sẽ không làm hại em đâu.”


Nhưng cậu ta có thể sẽ làm hại anh, Lâm Di Vụ nhìn Tống Hung, thầm nghĩ.


Lúc Lâm Di Vụ ở bên trong lớp vỏ, hắn nghe thấy một phiên bản khác của mình nói rằng muốn Tống Hung chết trong một vụ tai nạn xe.


Lâm Di Vụ nhìn Tống Hung, tim đập thình thịch, một cơn ớn lạnh lại chạy dọc sống lưng.




Chiếc xe bị tông đuôi được để lại lâm trường để sửa chữa, Tống Hung định sẽ cho người đến lái về trong vài ngày nữa, Lâm Di Vụ muốn về nhà nên họ lái một chiếc xe khác về.


Hai vệ sĩ ngồi ở ghế trước, Tống Hung và Lâm Di Vụ ngồi ở ghế sau.


Lâm Di Vụ ngồi sát Tống Hung, đầu tựa vào vai anh, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ qua tấm kính cửa sổ, trên cành cây dương bên đường bám đầy tuyết, những hàng cây trắng xóa không ngừng rùi về sau.


Tống Hung vòng tay qua vai Lâm Di Vụ, bóp nhẹ vai hắn: “Buồn ngủ thì ngủ một lát đi, còn vài tiếng nữa mới đến nơi.”


Lâm Di Vụ lắc đầu nói: “Không buồn ngủ.”


Hắn không dám ngủ, hắn sợ rằng nếu ngủ thiếp đi lần nữa thì sẽ lại mắc kẹt trong vỏ không thoát ra được, cảm giác mất kiểm soát với cơ thể mình thật sự quá đáng sợ.


Cả quãng đường, Lâm Di Vụ mở to mắt không dám nhắm lại, đến khi ra khỏi cao tốc đi vào thành phố, Lâm Di Vụ thấy định vị hiển thị đường về nhà, hắn ngồi thẳng dậy, đổi ý, nghiêng người về trước nói với vệ sĩ đang lái xe: “Không về nhà, đưa tôi đến thẳng bệnh viện Thuỵ Ninh đi.”


Vệ sĩ liếc vào gương chiếu hậu, im lặng chờ ý kiến ​​của Tống Hung.


Tống Hung nắm chặt tay Lâm Di Vụ, thương lượng với hắn: “Mình về nhà ăn cơm nghỉ ngơi trước rồi hẵng đến bệnh viện được không?”


“Không về nhà đâu.” Lâm Di Vụ liên tục lắc đầu: “Em muốn đến thẳng bệnh viện, để bác sĩ điều trị cho em luôn.”


Trước kia Lâm Di Vụ ghét nhất là đi bệnh viện, chỉ cần nhắc đến bệnh viện là hắn đã muốn trốn, nghe đến uống thuốc là bỏ chạy nhanh hơn bất cứ ai, ngày nào cũng đấu trí đấu dũng với Tống Hung, hắn có thể nghĩ ra hàng trăm cách để tránh gặp bác sĩ.


Nhưng bây giờ, hắn muốn đến bệnh viện càng sớm càng tốt.


Hắn không bị điên, hắn chỉ bị ốm thôi, Lâm Di Vụ tự trấn an mình, chỉ cần đến bệnh viện, để bác sĩ điều trị cho hắn thì hắn sẽ khỏi bệnh.


“Rồi rồi, bây giờ mình đi nhé.”


Tống Hung hiểu được Lâm Di Vụ đang sốt ruột điều gì, nói với vệ sĩ địa chỉ của bệnh viện Thuỵ Ninh rồi bảo cậu ta lái xe thẳng đến đó.


La Văn là bác sĩ được bác sĩ Diệp mời về nước, hiện tại đang ở bệnh viện Thuỵ Ninh.


Trước đó Tống Hung đã hẹn thời gian với La Văn, La Văn cũng nói rằng lúc nào cũng được, anh gửi tin nhắn La Văn trong xe, hẹn y thời gian khám bệnh sau một tiếng nữa.


Bệnh viện Thuỵ Ninh vẫn luôn nhộn nhịp người qua lại, chiếc xe lái vào bãi đậu xe nội bộ của bệnh viện.



Lâm Di Vụ xuống xe, đứng tại chỗ xoay một vòng, cổng sắt, tường cao và những ô cửa sổ phòng bệnh được gắn lưới thép kín mít như thể sắp đè bẹp hắn ngay giây tiếp theo.


Một nỗi sợ hãi chưa biết không chịu sự kiểm soát của Lâm Di Vụ, âm thầm len lỏi từ dưới chân lên như những sợi dây leo ăn thịt người, bò lên da thịt hắn, cuối cùng siết chặt lấy cổ hắn.


Hơi thở của Lâm Di Vụ ngưng lại vài giây, lòng bàn tay không ngừng đổ mồ hôi, Tống Hung xuống xe từ phía bên kia, đi đến bên cạnh và nắm lấy tay hắn.


Mồ hôi trong lòng bàn tay Lâm Di Vụ khiến cả hai bàn tay đều ẩm ướt và lạnh buốt, hắn muốn rút ra nhưng Tống Hung lại siết rất chặt, nắm tay hắn cho vào túi áo mình để sưởi ấm.


Có Tống Hung ở đây thì tốt, Lâm Di Vụ ép mình phải thả lỏng, đi theo Tống Hung sải bước về phía trước.


Lâm Di Vụ nhìn thấy bác sĩ Diệp và một vài bác sĩ mặc áo blouse trắng khác trong phòng khám, người đi vào cuối cùng là La Văn.


Hắn thấy La Văn cũng mặc áo blouse trắng, muộn màng nhận ra thì ra La Văn không phải là bạn của Tống Hung, y là bác sĩ mà Tống Hung đưa về nhà.


Bảo sao!


“Cậu Lâm, cậu Tống, chúng ta lại gặp nhau rồi.” La Văn mỉm cười chào bọn họ, lại đưa tay ra với Lâm Di Vụ.


Lâm Di Vụ bắt tay với La Văn: “Lại gặp nhau rồi, tôi nên gọi anh là… bác sĩ La.”


Sau khi làm xong thủ tục nhập viện, làm đủ các hạng mục kiểm tra, đánh giá tâm lý và một vài xét nghiệm mà Lâm Di Vụ không biết là gì, trong suốt mọi quy trình Lâm Di Vụ luôn rất phối hợp, luôn có Tống Hung ở bên cạnh.


Khi mọi việc kết thúc, trời cũng đã tối hẳn.


Phòng bệnh là phòng đơn VIP, Lâm Di Vụ đã từng nằm viện ở đây nên hắn không còn thấy xa lạ nữa.


Tống Hung cho người mang đồ ăn đến, Lâm Di Vụ cũng không kén ăn, cải xanh, cà rốt, lòng đỏ trứng gà… Những thứ hắn không thích ăn nhưng vì bác sĩ nói là tốt cho sức khỏe của hắn thì hắn không còn kháng cự nữa, không ngừng cho vào trong miệng.


Hắn thậm chí còn hy vọng rằng sau khi ăn những thứ này sẽ có thể đuổi người khác bên trong cơ thể mình đi.


Tống Hung nhắc hắn ăn chậm lại, kẻo dạ dày không chịu nổi thì lại nôn tiếp, cuối cùng Lâm Di Vụ cũng chụp giảm tốc độ ăn lại.


Lâm Di Vụ vẫn không thèm ăn mấy, nhưng rồi hắn vẫn ăn hết khẩu phần thường ngày của mình rồi mới đặt đũa xuống.


Lâm Di Vụ cố gắng khiến mình làm quen nhanh chóng, khiến mình chấp nhận mùi thuốc sát trùng trong mũi, khiến mắt mình làm quen với áo blouse trắng của bác sĩ trước mắt và với lưới thép bên ngoài cửa sổ.


Tối hôm đó, y tá đến kiểm tra phòng, đo huyết áp và nhiệt độ cho hắn, hỏi hắn tối nay ăn bao nhiêu, có khó chịu ở đâu không, còn hỏi cả tình trạng tiểu tiện và đại tiện.


Sau khi ghi chép mọi thứ xong, y tá đưa thuốc cần uống trước khi đi ngủ cho Lâm Di Vụ, nhìn Lâm Di Vụ uống xong mới rời đi.


Trong thuốc có chứa thành phần an thần, Lâm Di Vụ có thể cảm nhận được, mười phút sau là thuốc bắt đầu có tác dụng.


Lâm Di Vụ biết rằng mình cần nghỉ ngơi nhiều hơn, nhưng hắn vẫn cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, mí mắt vừa nặng trĩu vừa nhức nhối, hắn vẫn cố gắng mở mắt.


Có một giọng nói đang nhắc nhở hắn rằng không được ngủ, một khi đã ngủ là sẽ không dây được.


“Ngủ đi em.” Tống Hung thì thầm vào tai Lâm Di Vụ: “Ngủ một giấc thật ngon nào.”


Lâm Di Vụ nghe thấy giọng nói của Tống Hung, và cảm giác từ từ bị bao bọc trong lớp vỏ một lần nữa.


Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Lâm Di Vụ nghe thấy tiếng bước chân của Tống Hung khi anh đứng dậy rời đi, hắn đột ngột mở mắt ngồi bật dậy, một tay ôm chặt lấy Tống Hung ở bên giường, nói bằng chút ý thức tỉnh táo còn sót lại.


“Trước đó em còn nghi ngờ anh ở bên người khác, tưởng là anh có người thứ ba, nhưng hóa ra người đó lại là em.”


“Xin lỗi anh, Tống Hung, khiến anh ngay cả việc yêu một người bình thường cũng không làm được, xin lỗi…”


“Em không muốn điên đâu, em thật sự không muốn mình điên, em không biết mình bị làm sao nữa, em không biết đã xảy ra chuyện gì, xin lỗi anh…”


“Là em không tốt, lần này em nhất định sẽ nghe lời bác sĩ, em sẽ không làm mình làm mẩy với anh nữa, em sẽ ở nằm viện đàng hoàng, cũng sẽ không kén ăn nữa, cũng không lén lút bỏ chạy nữa.” “Tống Hung, em sẽ ngoan ngoãn uống thuốc, em sẽ khỏe lại được, anh đừng đi…”


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 40: Hắn chính là kẻ thứ ba đó sao?
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...