Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 38: Em muốn Tống Hung ngày xưa
Lâm Di Vụ tuyệt vọng gọi Tống Hung, muốn anh cứu mình, đánh tan lớp vỏ đang giam cầm mình, hắn muốn ra ngoài.
Nhưng dù hắn có hét thế nào cũng không nghe thấy bất kỳ tiếng trả lời nào từ Tống Hung.
Cuộc trò chuyện không rõ ràng bên ngoài lớp vỏ vẫn tiếp tục, Tống Hung vẫn đang nói chuyện với người khác.
Sau khi hét đủ mệt, Lâm Di Vụ đành bỏ cuộc.
Thôi kệ đi, ở trong lớp vỏ này cũng được…
Sáng hôm sau lúc Lâm Di Vụ tỉnh lại, hắn nằm trên chiếc giường êm ái ở nhà, trên người chỉ đắp một chiếc chăn, không còn lớp vỏ nữa.
Hắn sờ lên mặt mình, vẫn còn ấm áp, thì ra là mơ.
Tuyết cứ rơi rồi ngừng liên tục hai ngày, biến bầu trời bên ngoài thành một màu xám chì mờ ảo, như thể được bao phủ bởi một tấm kính mờ khổng lồ, treo lơ lửng trên đầu, ngay cả gió nổi lên cũng trắng xóa.
Cho dù trong nhà có ấm áp đên đâu, nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn thấy lạnh thấu xương.
Lâm Di Vụ tự đi tắm nước nóng rồi mới xuống lầu, Tống Hung đã chuẩn bị sẵn bữa sáng.
Hai người ngồi cùng một phía bàn ăn, ăn được nửa chừng, Lâm Di Vụ mới chợt nhớ ra mấy ngày nay không thấy La Văn đâu, hơn nữa vệ sĩ cũng không có ở đây.
Lâm Di Vụ nhìn xung quanh: “Sao mấy ngày nay không thấy La Văn đâu thế? Anh ấy đi rồi hả?”
“Anh ấy có việc nên đi trước rồi, lúc đó em đang ngủ nên không đánh thức em.” Tống Hung dừng lại một lát, sau đó tiếp tục làm nền một câu, liếc nhìn phản ứng của Lâm Di Vụ qua khoé mắt: “Có thể một thời gian nữa mình sẽ gặp lại anh ấy.”
Đến lúc đó, có lẽ là ở bệnh viện.
Lâm Di Vụ không hiểu ẩn ý của Tống Hung, lại hỏi về vệ sĩ: “Còn Trần Cường thì sao?”
Tống Hung nói: “Cho cậu ấy nghỉ hai ngày, để cậu ấy về nhà nghỉ ngơi.”
Lâm Di Vụ thầm nghĩ, như vậy cũng tốt, không có vệ sĩ trông chừng hắn, sau này ra khỏi nhà lại càng tự do hơn.
Hắn lột vỏ một quả trứng nhưng chỉ ăn lòng trắng, chọc lòng đỏ ra đặt lên đĩa bên cạnh.
Tống Hung nhíu mày, sau đó lại cho lòng đỏ Lâm Di Vụ vừa chọc ra vào lại bát hắn: “Lòng đỏ phải ăn, không được kén chọn, mấy ngày nay em sụt cân rồi, ngày nào cũng ra ngoài ăn với Kim Bảo Nhi, có phải không ăn uống đàng hoàng không? Hôm nay không được đi gặp cậu ta nữa, nếu em muốn ra ngoài thì anh đi với em.”
Lâm Di Vụ đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn Tống Hung, lúc này hắn mới hiểu tại sao Tống Hung lại cho Trần Cường nghỉ làm. Không có Trần Cường lái xe cho hắn, hắn bị thương một tay không lái được, Tống Hung sẽ không cho hắn ra ngoài một mình, nếu có đi thì cũng chỉ có thể đi cùng Tống Hung.
Mấy ngày nay Lâm Di Vụ đúng là không ăn uống đàng hoàng, bởi vì hắn không hề đi gặp Kim Bảo Nhi, ban ngày hắn cũng không cảm thấy đói, hơn nữa chỉ cần ăn quá nhiều thì sẽ luôn cảm thấy buồn nôn.
Sáng nay hắn đã húp nửa bát cháo, nhìn thấy lòng đỏ trứng trong bát, cuối cùng vẫn gắp lên cho vào miệng, nhai một cách máy móc.
Hắn không thích ăn lòng đỏ trứng, càng nhai thì vị tanh của trứng càng nồng, nuốt vào còn nghẹn lại ở cổ họng. Hắn đành phải cử động cổ họng, dùng sức nuốt xuống, nhưng cổ họng lăn xuống vài lần rồi mà lòng đỏ vẫn mắc kẹt trong cổ họng, cơn buồn nôn lại ập đến.
Lâm Di Vụ bịt miệng lại, cúi gập người nôn vào thùng rác.
Nôn lòng đỏ trứng ra, nôn cả bát cháo vừa mới húp, nôn đến nỗi trào ngược axit dạ dày, tai ù đi.
Hắn không nghe thấy tiếng động bên ngoài, trong tai toàn là tiếng thở và tiếng nôn của chính mình.
Tống Hung vội vàng rót một cốc nước, ngồi xổm xuống vỗ lưng cho Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ chỉ nhìn thấy môi Tống Hung liên tục mấp máy chứ không nghe rõ Tống Hung nói gì. Hắn cầm lấy ly nước để súc miệng, tiếng ù tai vẫn còn đó, nỗi sợ hãi khi bị nhốt trong lớp vỏ đêm qua lại ùa về, đang giày xéo hắn.
Lâm Di Vụ dùng mu bàn tay quệt đại khoé miệng, cảm giác tủi thân dâng lên, hắn ngồi phịch xuống sàn, nắm chặt tay trái thành nắm đấm, đấm lên người Tống Hung.
“Tối qua em gọi anh lâu như vậy, sao anh không trả lời em hả?”
“Em bảo anh cứu em ra khỏi vỏ, anh không trả lời em, anh chẳng làm gì cả, chỉ đứng nhìn em bị mắc kẹt bên trong không thể cử động, kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay.”
“Anh còn liên tục nói chuyện với người khác, người đó là ai? Anh nói đi, rốt cuộc là ai? Sao anh mặc kệ em?”
“Em muốn Tống Hung ngày xưa, người nói rằng sẽ mãi mãi bảo vệ em cơ, anh trả Tống Hung lại cho em đi! Em không cần anh nữa, em muốn Tống Hung ngày xưa cơ…”
Lâm Di Vụ la lối đánh người, nói bậy nói bạ, tay chân liên tục đấm Tống Hung, lúc thì đẩy anh ra, lúc lại kéo anh lại.
Lâm Di Vụ ngồi bệt xuống đất, hắn nôn đến nỗi cơ thể không còn sức nữa, tay chân đều mềm nhũn nên đánh người khác cũng chẳng đau, Tống Hung cứ để mặc cho hắn đánh.
Tống Hung cũng ngồi luôn xuống sàn, mặc dù có sưởi sàn, sàn nhà rất ấm nhưng anh vẫn kéo eo và mông Lâm Di Vụ, đè tay chân đang đấm đá lung tung của hắn lại, bế hắn ngồi lên đùi mình.
Lâm Di Vụ đang nổi giận, Tống Hung biết trong lòng hắn khó chịu, giơ tay lên lau nước mắt cho hắn.
Nhưng Tống Hung càng lau cho hắn, Lâm Di Vụ càng khóc to hơn.
Lâm Di Vụ còn vừa khóc vừa gào lên, không muốn Tống Hung này, hắn muốn Tống Hung ngày xưa.
“Anh là Tống Hung đây chứ đâu, Tống Hung ngày xưa, hiện tại, đều là một người mà.”
“Không phải cùng một người.” Lâm Di Vụ đẩy anh ra: “Em muốn Tống Hung ngày xưa cơ.”
Trước kia Lâm Di Vụ đã từng làm loạn như vậy một lần, có lần Tống Hung lỡ hẹn khiến hắn không vui, Lâm Di Vụ muốn đuổi anh đi, nói rằng mình muốn Tống Hung 19 tuổi ngày xưa.
Tống Hung sắp sửa tức điên lên, hỏi hắn: “Vậy em muốn anh làm thế nào? Anh quay ngược thời gian, đưa Tống Hung 19 tuổi trở lại ở với em nhé? Để cậu ta sống với em rồi anh đi?”
Lâm Di Vụ chớp mắt với anh, còn gật đầu nói “Ừm”.
“Em còn gật đầu? Em còn ‘ừm’ á?” Tống Hung càng tức hơn: “Em gật đầu lại lần nữa, ừm lại lần nữa thử xem.”
Lâm Di Vụ chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, hắn đứng ngay đầu ngọn gió gật đầu lần nữa, ừm thêm một tiếng nữa, còn ở đó gào lên: “Em gật đầu đấy, ừm rồi đấy, em cứ muốn Tống Hung ngày xưa đấy, anh có thể làm gì được em?”
“Em nói xem anh có thể làm gì được em?” Tống Hung nhấc bổng Lâm Di Vụ vác lên vai, đi vào phòng: “Tống Hung 19 tuổi không thể đ*t chết em, nhưng Tống Hung 30 tuổi thì được, tối nay hai đứa mình đừng có sống nữa.”
Lâm Di Vụ vùng vẫy dữ dội: “Tống Hung, anh thả em xuống, em chóng mặt, em sắp nôn rồi, á… chân em đau…”
Lâm Di Vụ phản kháng cũng vô ích, hắn chửi Tống Hung, Tống Hung liền bịt miệng hắn lại, hắn đánh Tống Hung, Tống Hung liền trói tay chân hắn lại.
Tống Hung lật qua lật lại giày vò hắn không chút thương xót, những lúc càng hăng lại càng hỏi: “Có còn muốn Tống Hung trước kia không? Còn muốn không?”
Tống Hung rất biết cách tra tấn người khác, là kiểu tra tấn khiến người ta muốn chết đi sống lại, nếu Lâm Di Vụ trả lời là “Muốn”, Tống Hung sẽ cắn xé hắn như chó hoang.
Cuối cùng, Lâm Di Vụ thật sự không thể chịu đựng được nữa, toàn thân cũng đang run rẩy, khàn giọng nói: “Không muốn nữa.”
Tống Hung vẫn chưa hả giận mà vẫn tiếp tục: “Anh không bằng Tống Hung năm 19 tuổi à? Thằng nít ranh đó sao có thể so với anh bây giờ? Em nói xem nào…”
Tống Hung không bỏ cuộc cho đến khi nghe được câu trả lời của Lâm Di Vụ, dùng sức cực mạnh: “Nói coi, muốn anh hay muốn ‘cậu ta’?”
Lâm Di Vụ: “Chẳng phải cậu ta cũng là anh à?”
“Khác chứ.” Tống Hung rất nghiêm túc: “Quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại.”
Lâm Di Vụ: “…” Chẳng phải là do hắn giận quá, nói bâng quơ thôi sao, ai ngờ Tống Hung lại coi đó là thật.
Tống Hung giữ lấy cổ Lâm Di Vụ từ phía sau, ngón cái không ngừng ma sát với phần xương hơi nhô lên sau gáy Lâm Di Vụ bằng một lực vừa phải, thỉnh thoảng cả năm ngón tay còn xoè ra bóp nhẹ gáy Lâm Di Vụ. Ngón tay Tống Hung rất dài, lòng bàn tay chụp lấy cổ Lâm Di Vụ, ngón út còn có thể chạm tới vai Lâm Di Vụ.
Tống Hung nằm sấp trên người Lâm Di Vụ, tay còn lại vòng quanh bên cổ Lâm Di Vụ, lòng bàn tay nâng cằm Lâm Di Vụ lên xoay nửa vòng, xong đó cúi đầu hôn môi với hắn.
Khi ấy Lâm Di Vụ đang nghĩ, thôi xong, có lẽ hắn thật sự sẽ bị Tống Hung đ*t chết mất…
Lúc Tống Hung dừng lại, Lâm Di Vụ dùng hết sức bình sinh mới mở mắt ra nổi, nhìn Tống Hung: “Sao anh nhỏ nhen thế? Có được cỡ lỗ kim không? Gần 30 tuổi rồi mà còn ghen với chính mình.”
Lâm Di Vụ giỏi nhất là trả đũa, Tống Hung cắn một miếng lên xương bả vai hắn, lẩm bẩm: “Đúng là thiếu đụ mà.”
Ngón tay Lâm Di Vụ tê cứng, lúc nói chuyện Tống Hung còn cố tình ghé sát tai hắn, hơi thở như tia lửa nổ lách tách cháy sém trên da hắn, mỗi khi thiêu đốt là cả một mảng lớn.
Ga trải giường và chăn không còn dùng được nữa, Tống Hung bế Lâm Di Vụ đầy mồ hôi nhớp nháp vào bồn tắm nước nóng đã xả nước sẵn. Anh tự cuộn chăn, gối và ga trải giường lại ném vào máy giặt, tìm đồ mới ra trải lại, nhặt những cục giấy trên sàn nhà lên vứt vào thùng rác.
Sau khi ngâm mình xong, Lâm Di Vụ nằm trên chiếc giường lớn sạch sẽ, Tống Hung vừa đến gần, Lâm Di Vụ lại cảm nhận được phản ứng của anh, nhanh chóng kéo chăn trùm lên người mình.
Hắn quyết định không nói gì nữa, dường như hắn có nói gì đi nữa, Tống Hung cũng luôn tìm ra lý do để đ*t hắn.
Lâm Di Vụ cuối cùng cũng hiểu ra, toàn thân Tống Hung từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ tóc đến đầu ngón chân đều là điểm nhạy cảm, ngay cả khi chửi anh đánh anh, Tống Hung cũng có phản ứng.
Thể loại người gì đây?
Không biết kiếp trước Tống Hung là loài gì đầu thai thành mà kiếp này lại có h*m m**n nhiều như thế.
Lần này Lâm Di Vụ lại nói muốn Tống Hung ngày xưa, Tống Hung không giày vò hắn nữa mà anh chỉ thấy đau lòng, ôm chặt lấy Lâm Di Vụ.
Lâm Di Vụ đã khóc đủ mệt, giọng khàn đặc, cơ thể không còn sức lực, tìm một tư thế thoải mái ngồi trên đùi Tống Hung, đầu tựa vào ngực Tống Hung, há miệng ra thở lúc nặng lúc nhẹ.
Hắn không khóc nữa nhưng mũi vẫn còn sụt sịt.
Tống Hung liên tục vỗ lưng hắn để giúp hắn lấy lại hơi, thấy mí mắt Lâm Di Vụ sưng húp, Tống Hung chạm vào đó nhưng Lâm Di Vụ lại hất tay Tống Hung ra.
“Đừng chạm vào em.”
Tống Hung hỏi hắn: “Đêm qua em gọi anh khi nào? Em gọi anh mà anh không nghe thấy chắc? Rồi còn cái vỏ nào nữa? Có phải em nằm mơ không, rồi nhầm giấc mơ với hiện thực?”
Lâm Di Vụ không nghe thấy một lời nào Tống Hung nói, tâm trí và cơ thể hắn đều đang bị cảm xúc chi phối.
Tống Hung cũng không trông mong Lâm Di Vụ có thể nói rõ mấy lời linh tinh, vừa nghe đã biết ngay là suy nghĩ linh tinh.
Tống Hung đặt lòng bàn tay lên bụng Lâm Di Vụ, xoa cho hắn: “Dạ dày khó chịu à? Lần sau không muốn ăn lòng đỏ trứng thì không ăn, anh không ép em nữa, còn khó chịu không?”
Lâm Di Vụ nghe thấy câu này, hắn từ từ ngồi thẳng dậy, nửa mặt dưới và cổ Tống Hung đang ở ngay trước mặt hắn.
Vùng cổ rõ ràng là một bộ phận rất yếu ớt trên cơ thể, nhưng cổ Tống Hung lại vừa dài vừa mạnh mẽ. Những đường gân dưới da mơ hồ nổi lên, tràn đầy sức căng nguyên thủy, đường quai hàm cũng rất khoẻ mạnh.
Lâm Di Vụ rất muốn bóp cổ Tống Hung và hỏi anh, mùi nước hoa ở đâu ra, mái tóc hồng là của ai, tin nhắn giục ly hôn là sao nữa.
Nhưng lời lên đến miệng rồi hắn lại chẳng thể hỏi ra, có thứ gì đó đang chặn cổ họng hắn lại.
Lâm Di Vụ nói rằng muốn Tống Hung ngày xưa là thật, hắn không muốn Tống Hung này.
Lâm Di Vụ chống cánh tay định đứng dậy, nhưng chân hắn mềm oặt, loạng choạng đứng không vững, mông lại ngã phịch xuống đất.
Lần này Tống Hung không để hắn đi nữa, đè eo Lâm Di Vụ lại, Lâm Di Vụ dùng sức đẩy mạnh Tống Hung ra.
“Tống Hung, em không muốn anh đâu, em muốn Tống Hung ngày xưa cơ.”
Lúc nói những câu này, mũi Lâm Di Vụ đỏ bừng, môi cũng trắng bệch.
Tống Hung cảm nhận được Lâm Di Vụ đang bất an, hắn đang sợ, cơ thể cũng đang run nhẹ, trong mắt toàn là sự căng thẳng không biết phải làm sao.
Lâm Di Vụ trượt xuống, Tống Hung đỡ eo xốc hắn lên, đợi cho đến khi hơi thở của Lâm Di Vụ ổn định lại mới nói.
“Anh chính là Tống Hung năm 19 tuổi, Tống Hung năm 20 tuổi, Tống Hung năm 21 tuổi… Năm trước nữa, năm ngoái, năm nay, tất cả đều là anh. Tống Hung hiện tại vẫn yêu em như Tống Hung trước đây, à không, yêu em nhiều hơn nhiều hơn nhiều hơn cả Tống Hung trước đây, Tống Hung trước đây chỉ có được Lâm Di Vụ trước đây, còn Tống Hung hiện tại có được Lâm Di Vụ của 12 năm… Tống Hung của những năm đó đều không thể so được với anh, em không được không cần anh, em phải cần anh…”
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Story
Chương 38: Em muốn Tống Hung ngày xưa
10.0/10 từ 32 lượt.
