Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Chương 36: Rốt cuộc cậu là ai?
Lâm Di Vụ tỉnh dậy trong vòng tay của Tống Hung. Người vừa thức dậy vẫn chưa được tỉnh táo lắm, hắn nhìn người đàn ông đang ngủ say trước mặt, cơ thể đã phản ứng trước cả não bộ, dụi đầu vào người Tống Hung rồi hôn lên môi anh, trao cho anh một nụ hôn chào buổi sáng.
Sau khi hôn xong, từng cảnh tượng hôm qua mới dần hiện lên trước mắt Lâm Di Vụ.
Chìa khóa phòng trong ngăn kéo văn phòng, tin nhắn thúc giục ly hôn trên điện thoại Tống Hung, hút thuốc, đau dạ dày, nôn mửa, hôm qua hắn còn khóa cửa nhốt Tống Hung bên ngoài…
Rõ ràng là hắn đã khóa cửa nhốt Tống Hung bên ngoài rồi, sao giờ lại ngủ chung với anh nữa?
Lâm Di Vụ không muốn ngủ cạnh Tống Hung, cơ thể cố gắng lùi về sau.
Cảm nhận được người trong lòng đang cựa quậy, Tống Hung từ từ mở mắt ra, thấy Lâm Di Vụ đã nhích đến tận mép giường, trông có vẻ như sắp sửa ngã xuống.
Tống Hung vươn tay ra, lại ôm eo kéo hắn trở lại.
“Sao anh lại ở trên giường?” Tống Hung ôm quá chặt, Lâm Di Vụ không nhúc nhích được, đành phải đẩy ngực anh thật mạnh: “Có phải anh lẻn vào lúc nửa đêm không? Ai cho anh vào? Em không muốn ngủ với anh nữa.”
“Em nhìn lại cho rõ đi, đây là phòng ngủ phụ.” Tống Hung véo eo Lâm Di Vụ: “Là do tối qua em mộng du đi sang đây rúc vào lòng anh đấy chứ.”
Lúc bấy giờ Lâm Di Vụ mới liếc nhìn căn phòng, đúng là phòng ngủ phụ trên tầng hai.
Tống Hung cảm nhận được sự phản kháng và không vui của Lâm Di Vụ đối với anh, tối qua Lâm Di Vụ mộng du đến nỗi rúc vào trong chăn anh, ôm anh thật chặt như thể anh sẽ bỏ chạy, sau đó không biết mơ thấy gì mà áp mặt vào ngực anh khóc rất thương tâm, mắng anh là kẻ nói dối.
Anh vừa hôn vừa dỗ, dỗ dành rất lâu Lâm Di Vụ mới chịu ngủ yên, kết quả là sáng hôm sau vừa mở mắt ra là lại định đẩy anh ra ngoài.
Lâm Di Vụ vẫn đang vùng vẫy định ngồi dậy, Tống Hung thấy hắn quyết tâm phải làm ầm ĩ như vậy, lại sợ đụng trúng tay phải của hắn nên giữ chặt Lâm Di Vụ lại, sau đó vén chăn lên tự ra khỏi giường trước.
“Nằm xuống ngủ thêm một lát nữa đi, anh xuống nhà làm bữa sáng, lát nữa làm xong sẽ gọi em.”
Lâm Di Vụ trở mình quay lưng về phía cửa, nhắm mắt lại nghĩ trong căm hận, Tống Hung đã ngoại tình rồi mà sao vẫn có thể thân mật với hắn như vậy?
Nhìn cái điệu bộ đó của anh, đúng là vô tư không để đâu cho hết.
Hay là Tống Hung muốn bắt cá hai tay?
Lâm Di Vụ đã quyết định rồi, bắt gian phải bắt cả đôi, hắn muốn xem Tống Hung rốt cuộc có thể chịu đựng đến bao giờ.
Còn nữa, hắn cũng muốn gặp kẻ thứ ba kia…
Sau khi ăn sáng xong, Lâm Di Vụ lại đến công ty cùng Tống Hung.
Trong khi Tống Hung gặp gỡ đối tác trong phòng họp, lần này Lâm Di Vụ nhân lúc Tống Hung không có trong văn phòng, lén lấy chìa khóa phòng từ ngăn kéo ra, sau đó bắt taxi thẳng đến khách sạn Phong Lâm.
Nếu vẫn còn giữ chìa khóa phòng thì khả năng cao là vẫn chưa trả phòng, Lâm Di Vụ đội mũ và đeo khẩu trang, bịt kín toàn thân, quẹt thẻ vào thang máy rồi đi thẳng lên tầng 18.
Phòng 1803 được dọn dẹp rất sạch sẽ, trông như chưa từng có ai ở đó, ngay cả một cọng tóc Lâm Di Vụ cũng không tìm thấy.
Lâm Di Vụ dùng điện thoại trong phòng khách sạn gọi thẳng cho lễ tân, giả vờ mình là khách ở phòng 1803.
Cô lễ tân nhấc máy: “Chào quý khách phòng 1803, đây là lễ tân khách sạn Phong Lâm, xin hỏi mình cần gì ạ?”
Lâm Di Vụ ho hai tiếng trước, giả vờ bị cảm, giọng nói rất khàn: “Xin chào, tôi muốn hỏi xem có cần gia hạn thời gian lưu trú không?”
“Chờ một chút, để em kiểm tra ạ.” Lễ tân kiểm tra xong thì nhanh chóng trả lời lại: “Anh Tống đúng không ạ? Em kiểm tra ở quầy lễ tân thì anh đã gia hạn hai lần rồi, vẫn có thể ở thêm hai tuần nữa, tạm thời không cần trả tiền tiếp ạ.”
“Vâng, cảm ơn, xin lỗi nhé, tôi uống hơi nhiều nên quên mất.”
“Không sao, anh còn cần thêm gì nữa không ạ?”
“Không cần đâu, cảm ơn.” Lâm Di Vụ cúp máy ngay lập tức.
…
–
–
La Văn vẫn không bỏ cuộc, cuối cùng trong một lần tiếp xúc trực tiếp với A Lạp, y đã thành công thôi miên được A Lạp.
A Lạp bị thôi miên trên ghế sofa, Tống Hung ngồi ngay đối diện y, La Văn bật máy quay, bắt đầu ghi hình quá trình điều trị thôi miên lần này.
“Cậu tên là gì?”
“Tôi tên là A Lạp…”
“Chữ ‘Lạp’ nào?”
“‘Lạp’ trong ‘đẩu lạp’ (nón lá).”
“Một cái tên rất đặc biệt.” La Văn bày tỏ thiện chí với y trước, muốn để A Lạp thả lỏng: “Ai đặt tên này cho cậu vậy?”
A Lạp suy nghĩ một lát rồi nói: “Tôi tự chọn.”
A Lạp bước đi trong một màn sương mù xám xịt dày đặc, chỉ có một mình y, con đường phía trước dường như không có điểm cuối, có đi thế nào cũng không đến nơi, nhưng y cũng không thể quay lại được mà chỉ có thể tiến về phía trước.
Thật ra y không biết người đang nói chuyện với mình là ai, nhưng lúc này y không hề kháng cự việc trò chuyện với người lạ này.
Có rất ít người có thể nói chuyện được với y, bây giờ ngoài bản thân y ra, chỉ có Tống Hung biết đến sự tồn tại của y, A Lạp bức thiết muốn nhiều người biết đến sự tồn tại của mình hơn.
Đặc biệt là… Lâm Di Vụ.
Nhưng thời điểm hiện tại chưa thích hợp, y phải đợi thêm một chút nữa.
Không sao, sớm một chút hay muộn một chút cũng không sao, dù sao thì y cũng đã đợi từng ấy năm rồi, chẳng phải vậy ư?
A Lạp bắt đầu hoang tưởng, đợi đến khi y bày tỏ với Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ biết đến sự tồn tại của y, biết rằng y mới là người luôn âm thầm bảo vệ hắn từ nhỏ đến lớn, Lâm Di Vụ sẽ có phản ứng như thế nào?
Lúc đầu có thể sẽ sợ hãi, có thể sẽ mâu thuẫn, nhưng dù kết quả thế nào, y cũng sẽ nghĩ cách để Lâm Di Vụ chấp nhận sự tồn tại của mình.
Bởi vì y đã được số phận định sẵn rằng sẽ ở bên Lâm Di Vụ mãi mãi.
Chỉ cần nghĩ đến đây, A Lạp đã cảm thấy hơi phấn khích, cũng không kìm được nụ cười trên khoé môi.
La Văn cảm nhận được h*m m**n bày tỏ không thể kìm nén của A Lạp, tiếp tục hỏi: “Năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Tôi…” Nụ cười của A Lạp trở nên sượng trân, nhanh chóng trở lại vẻ mặt vô cảm thường ngày: “Tôi không muốn trả lời câu hỏi này.”
“Được rồi, vậy tôi hỏi câu khác, A Lạp, cậu thích ăn những món gì?”
“Món tôi thích nhất là… cá.”
“Có thể giới thiệu kỹ hơn về bản thân cậu với tôi được không? Tôi muốn hiểu thêm về cậu.”
A Lạp cau mày: “Có gì để giới thiệu kỹ đâu? Tôi chỉ tên là A Lạp thôi.”
La Văn bắt đầu đổi chủ đề: “Dạo này có chuyện gì vui, hay là có kế hoạch gì cho tương lai không?”
“Có chứ.” A Lạp lại bắt đầu mở lời: “Trước mắt chỉ có một việc thôi, tôi sắp sửa làm một việc lớn rất quan trọng.”
“Việc lớn gì vậy?”
“Mấy ngày nữa, tôi sắp sửa thú nhận với Di Vụ về sự tồn tại của tôi, tôi sẽ nói với cậu ấy rằng sau này tôi sẽ mãi mãi bảo vệ cậu ấy, luôn ở bên cậu ấy, sẽ không ai có thể làm tổn thương cậu ấy nữa.”
Tống Hung đứng phắt dậy, La Văn ra hiệu cho anh bình tĩnh lại, Tống Hung gõ chữ trên điện thoại đưa cho La Văn xem, nhờ y hỏi A Lạp xem định bày tỏ với Lâm Di Vụ vào ngày nào.
La Văn gật đầu với Tống Hung, sau đó bắt đầu hỏi A Lạp: “Chuyện quan trọng như vậy, cậu định chọn bày tỏ với cậu ấy vào ngày nào?”
“Chủ nhật này, anh có biết chủ nhật này là ngày gì không?”
Mặc dù A Lạp đang hỏi nhưng y không hề mong đợi câu trả lời từ người đang nói chuyện với mình trong sương mù, vậy nên y tự chủ động lên tiếng.
“Chủ nhật tới là ngày kỷ niệm của tôi với Di Vụ, ngày tôi được Di Vụ ‘tạo ra’, về sau ngày này hằng năm sẽ trở thành ngày kỷ niệm mới của chúng tôi…”
“Cậu chắc chắn rằng Di Vụ sẽ chấp nhận…” La Văn cố gắng tìm một từ thích hợp để diễn tả, cuối cùng chọn từ mà A Lạp muốn nghe nhất: “Chấp nhận tình yêu của cậu sao?”
La Văn cố gắng đào sâu hơn vấn đề này: “Có vẻ như cậu có một sự công nhận rất cao và đầy đủ về bản thân mình, phải không?”
“Đương nhiên.” A Lạp cười khẩy, cảm thấy câu hỏi của La Văn rất nhảm nhí: “Tôi tồn tại vì tình yêu, đương nhiên là tôi công nhận sự tồn tại của mình rồi.”
“Nếu cậu đã công nhận sự tồn tại của mình như vậy, có thể cho tôi biết bố mẹ cậu là ai không? Cậu sinh ra ở đâu, cậu có anh chị em gì không, bắt đầu đi học từ năm bao nhiêu tuổi, bạn cùng lớp hoặc bạn thân nhất là ai? Trải nghiệm đáng nhớ nhất của cậu là gì?”
Những câu hỏi của La Văn đều khiến A Lạp không trả lời được.
Y được Di Vụ tạo ra, y tồn tại vì Di Vụ, còn về bố mẹ của y, thời gian y sinh ra, anh em của y và trải nghiệm trưởng thành của y, những câu hỏi này đều là Lâm Di Vụ gán thêm cho y, nhưng những thứ này chẳng quan trọng gì với y cả.
“Tên cậu là A Lạp, vậy tên đầy đủ của cậu là gì?”
A Lạp im lặng vài giây mới lên tiếng: “Tôi từ chối trả lời câu hỏi này của anh.”
La Văn tiếp tục hỏi: “Theo như tôi được biết, bố mẹ nuôi của Lâm Di Vụ có một người con trai út đã qua đời vì tai nạn xe hơi, cậu có biết con trai út tên là gì không?”
A Lạp rõ ràng hơi chột dạ, y nắm chặt tay vịn ghế sofa, hạ giọng xuống cực thấp: “Tôi không biết anh đang nói gì cả.”
“Cậu ấy tên là Lâm Lập Hiên.” La Văn không chắc lần sau có còn cơ hội thôi miên thành công hay không nên không muốn đứt gánh giữa đường: “Tên cậu là A Lạp, trong tên của hai cậu có một chữ phát âm giống nhau, đây có phải là trùng hợp không?”
A Lạp vẫn không nói gì, La Văn tiếp tục: “Cậu được Lâm Di Vụ tạo ra, Lâm Di Vụ quanh năm bị bố mẹ nuôi thúc ép, ép cậu ấy phải bắt chước người con trai út đã khuất của họ, sau này thì cậu được Lâm Di Vụ ‘tạo ra’, tôi đoán cậu là…”
“Đủ rồi.” A Lạp lớn tiếng ngắt lời y: “Anh đoán cái gì mà đoán? Lâm Lập Hiên đã chết rồi, tôi là A Lạp.”
“Cái tên A Lạp là cậu tự ý sửa lại phải không?” La Văn vẫn đang gặng hỏi: “Người mà Lâm Di Vụ ‘tạo ra’ khi đó chính là Lâm Lập Hiên. A Lạp, cậu chính là ‘Lâm Lập Hiên’ do Lâm Di Vụ tạo ra, có phải không?”
Phần mà A Lạp luôn cố gắng che giấu, vậy mà lại bị một người xa lạ vạch trần, nhưng bây giờ y không thể thừa nhận, hít vào một hơi thật dài rồi từ từ thở ra.
“Anh đang nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu.”
“Tôi đoán cậu rất không muốn thừa nhận chuyện mình là ‘Lâm Lập Hiên’, nhưng cậu lại không thay đổi được. Khi ấy Lâm Di Vụ tự tưởng tượng mình là Lâm Lập Hiên, Lâm Lập Hiên thích ăn cá, cậu cũng thích ăn cá, nhưng cậu cũng biết rất rõ rằng Lâm Di Vụ căm ghét gia đình bố mẹ nuôi của mình, nên cậu không dám thừa nhận nhân cách hoàn chỉnh của mình trước mặt Lâm Di Vụ. Cậu đã đổi tên mình, chọn một cái tên đồng âm như ‘Lạp’, tôi nói có đúng không A Lạp… hay là, tôi nên gọi cậu là Lâm Lập Hiên? Rốt cuộc cậu là ai?”
A Lạp không còn muốn nói chuyện với người lạ này nữa, người này rất đáng sợ, những gì y cố gắng giấu đi đều bị moi móc ra hết.
A Lạp buộc mình phải thoát khỏi màn sương mù, đột nhiên mở mắt ra, nói với khoảng không: “Tôi là A Lạp, tôi không phải là Lâm Lập Hiên …”
Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Story
Chương 36: Rốt cuộc cậu là ai?
10.0/10 từ 32 lượt.
