Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 34: Tống Hung không cần hắn nữa


Mỗi lần La Văn thôi miên Lâm Di Vụ, Tống Hung luôn là người lo lắng hơn cả.


Ngay khi thôi miên vừa kết thúc, Tống Hung lập tức bế Lâm Di Vụ đang ngủ say lên, hôn lên trán hắn, sau đó vội vàng bế hắn ra khỏi phòng trà.


La Văn kê một ít thuốc cho Lâm Di Vụ, được Tống Hung cho vào lọ vitamin, ngày nào cũng giám sát hắn uống thuốc.


Có lần Lâm Di Vụ cầm viên “vitamin” nghiên cứu rất lâu, đang định cho thuốc vào miệng thì lại lấy ra, giơ cao lên ​​hỏi Tống Hung: “Uống thứ này có tác dụng không vậy?”


“Có chứ.” Tống Hung đưa cho hắn một cốc nước nguội: “Uống nhanh lên, coi như bổ sung dưỡng chất cho cơ thể.”


Lâm Di Vụ lầm bầm: “Còn không bằng ăn nhiều rau xanh với hoa quả hơn.”


“Rau xanh hoa quả cũng phải ăn.” Tống Hung nói: “Ngoại trừ cá ra, những món khác không được kén chọn.”


“Biết rồi biết rồi, lắm lời quá.” Sau khi uống thuốc xong, Lâm Di Vụ nằm xuống kéo chăn trùm kín đầu định đi ngủ.


Trải qua điều trị thôi miên, tần suất xuất hiện của A Lạp cũng giảm dần, từ cố định vào mỗi đêm trước kia chuyển sang hai ngày hoặc ba ngày mới xuất hiện một lần, hơn nữa thời điểm xuất hiện cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn và khó kiểm soát.


Tống Hung biết đây là một diễn biến tích cực, bởi vì trước đây A Lạp có thể kiểm soát được thời điểm xuất hiện của mình, nhưng giờ thì không thể nữa.


A Lạp có xuất hiện vài lần vào ban ngày, y vẫn chưa biết La Văn là bác sĩ nhưng lại chống cự với La Văn theo bản năng. Y thậm chí còn coi La Văn là tình địch, bởi vì La Văn luôn trò chuyện với Di Vụ, hơn nữa chủ đề cuộc trò chuyện cũng ngày càng đào sâu hơn.


Vì vậy, chỉ cần ban ngày có La Văn ở nhà, A Lạp sẽ chủ động ra ngoài đặt phòng khách sạn.


Nhưng rồi y sẽ vội vã về nhà ngay khi cảm thấy mình sắp mất kiểm soát với cơ thể này.


A Lạp luôn nghĩ sự việc theo hướng tệ nhất, vì vậy y sẽ lo lắng cho Di Vụ, sợ rằng bọn họ sẽ đột ngột đổi thân phận trên đường lớn hoặc ở nơi xa lạ, Di Vụ không kịp phản ứng thì có thể gặp phải những nguy hiểm không lường trước được.


Ví dụ như tai nạn xe, bắt cóc, bị chó dại cắn, hoặc có thể là gặp lại hai mẹ con điên khùng nhà họ Lâm …


Lâm Di Vụ uống thuốc mỗi ngày, tác dụng phụ cũng ngày càng rõ rệt hơn.


Ngay cả ban ngày, đôi khi Lâm Di Vụ cũng không quá tỉnh táo, luôn mơ màng buồn ngủ và muốn đi ngủ nhưng lại không thể ngủ ngon giấc, liên tục ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, thỉnh thoảng còn không thể phân biệt được giữa giấc mơ và hiện thực.


Tống Hung đã từng hỏi La Văn liệu hắn có thể ngừng dùng thuốc được không, La Văn nói rằng thuốc tâm thần dù ít hay nhiều đều sẽ xuất hiện một vài tác dụng phụ. Dựa vào tình trạng cơ thể của Lâm Di Vụ, có thể điều chỉnh liều lượng cho hắn nhưng không khuyến khích ngừng thuốc, ít nhất nên dùng hết một liệu trình để theo dõi hiệu quả.


Ngày nào Tống Hung cũng đưa Lâm Di Vụ đi làm cùng, mọi người trong công ty đều biết Lâm Di Vụ, hắn đi đến đâu đều sẽ nhìn trộm hắn, thậm chí còn chụp ảnh.


Nếu là trước đây, Lâm Di Vụ chắc chắn sẽ hào phóng cho bọn họ nhìn, muốn chụp thế nào thì chụp.


Nhưng hắn biết sắc mặt và tinh thần của mình hiện giờ tệ thế nào, vậy nên luôn cố tình tránh tiếp xúc với quá nhiều người.


Sau này Lâm Di Vụ chỉ ở lại trong văn phòng của Tống Hung, đói thì ăn cơm cùng Tống Hung, buồn ngủ thì đi ngủ trong phòng nghỉ.


Để dành ra thêm thời gian rảnh sau đó, lịch trình của Tống Hung được sắp xếp kín mít, chỉ xử lý những việc quan trọng nhất, những việc không cần đích thân xử lý đều giao cho người khác, anh dồn khối lượng công việc của một tháng vào trong một tuần.


Trong lòng Lâm Di Vụ luôn cảm thấy buồn bực một cách khó hiểu, tần suất hút thuốc cũng tăng lên. Khi cơn thèm thuốc ập đến, hắn sẽ tìm một nơi kín đáo để lén hút, cố gắng hết sức để Tống Hung không biết.



Nếu Tống Hung ngửi thấy mùi, anh cũng không ép buộc tịch thu bao thuốc của hắn, chỉ dặn hắn hút ít lại.


Ngoài sự phiền não trong lòng, vẫn còn một việc khác khiến Lâm Di Vụ cảm thấy vô cùng chán nản và suy sụp… 


Hắn nhận ra mình không cứng lên nổi.


Trước đây chỉ cần Tống Hung hôn hắn hoặc chạm vào hắn, chỉ cần ở gần Tống Hung thôi là h*m m**n của hắn cũng rất mãnh liệt.


Bây giờ Tống Hung gần gũi hắn vài lần, dụi đầu vào cổ hắn nói rằng mình muốn, anh đều sẽ bị Lâm Di Vụ lấy cớ quá mệt để từ chối, còn đẩy Tống Hung ra xa, không muốn Tống Hung nhận thấy sự bất thường của mình.


Khi Tống Hung không có ở đây, Lâm Di Vụ đã từng thử dùng tay nhưng vẫn không được.


Hắn còn thử nhiều cách khác, nhưng cơ thể hắn vẫn mềm nhũn và không có bất kỳ phản ứng nào.


Tống Hung đã nhìn thấy hết những cảnh tượng Lâm Di Vụ lén lút thử trên camera, nhưng trong video, Lâm Di Vụ luôn trùm chăn kín người, đầu hắn cũng vùi trong chăn nên Tống Hung không biết Lâm Di Vụ trông như thế nào khi ở trong chăn.


Tống Hung cứ tưởng là Lâm Di Vụ đang cố kìm nén bản thân, tối hôm đó sau khi tắm rửa và sấy khô tóc cho Lâm Di Vụ, bầu không khí ban đầu rất dễ chịu, anh cẩn thận tránh cánh tay phải của Lâm Di Vụ ra, hôn lên trán rồi hôn lại lên môi hắn.


Khi anh định đi xuống tiếp, Lâm Di Vụ cảm nhận được cơ thể lặng ngắt như nước đọng, đẩy Tống Hung ra rồi nằm im không nhúc nhích.


“Em mệt lắm, em không muốn, đi ngủ thôi.”


Thật ra Lâm Di Vụ rất muốn rất muốn, những h*m m**n ấy đang sôi sục trong lòng hắn và bốc hơi như nước nóng, nhưng dù sức nóng ấy gần như hấp chín hắn, hắn vẫn không tìm được chỗ xả ra.


Phần cơ thể đó cứ như đã chết, hoàn toàn không phản ứng.


Tống Hung nhận ra Lâm Di Vụ thật sự không muốn, nằm xuống bên cạnh hắn mà không chạm vào hắn nữa, chỉ hôn lên má hắn rồi nói: “Chúc ngủ ngon.”


Cổ họng Lâm Di Vụ nghẹn lại, nhỏ giọng đáp lại: “Chúc ngủ ngon.”


Nghe thấy tiếng thở đều đều của Tống Hung, Lâm Di Vụ tưởng là anh đã ngủ nên lại thử một lần dưới chăn, nhưng vẫn không được.


Tống Hung lắng nghe những âm thanh có quy luật bên cạnh, hít một hơi thật sâu, anh không hiểu tại sao Lâm Di Vụ muốn nhưng lại từ chối anh, thà rằng tự mình làm.


Tống Hung quay người lại, nắm lấy tay Lâm Di Vụ: “Không phải em bảo là không muốn hả?”


Lâm Di Vụ bị Tống Hung làm giật mình, nhưng điều khiến hắn hoảng loạn hơn là cơ thể không có phản ứng, hắn trút hết cơn giận không có chỗ xả lên Tống Hung, hất cánh tay anh ra.


“Em thật sự không muốn, anh đừng có chạm vào em, em muốn đi ngủ.”


Tống Hung dừng lại, kéo chăn đắp lại cho hắn, Lâm Di Vụ trở mình quay lưng lại với Tống Hung.


Tống Hung nhận ra tâm trạng Lâm Di Vụ đang không tốt, không muốn chọc tức hắn thêm nữa nên nằm xuống bên cạnh hắn.


Nhưng Lâm Di Vụ mãi không ngủ được, mở mắt ra rồi nhắm mắt lại, mở mắt ra rồi lại nhắm mắt lại, cứ lặp đi lặp lại như vậy.


Mãi cho đến rất khuya, Tống Hung nghe thấy Lâm Di Vụ vẫn chưa ngủ.


Tống Hung đặt lòng bàn tay lên gáy Lâm Di Vụ, bóp nhẹ: “Sao vậy em? Không ngủ được hả?”



Lâm Di Vụ nghiêng đầu, đá tung chăn rồi ngồi bật dậy.


“Tại anh hết, anh ở đây làm em không ngủ được, anh đừng ngủ ở đây nữa, anh dậy đi sang phòng ngủ phụ mà ngủ.”


Tống Hung không hiểu sao Lâm Di Vụ lại đột nhiên nổi giận, ngồi dậy hỏi hắn trong bóng tối: “Em muốn anh đi thật à?”


“Anh đi đi, anh đi đi.” Lâm Di Vụ dùng cánh tay trái đẩy anh: “Anh đừng nằm cạnh em, anh sang phòng ngủ phụ đi, em không muốn ngủ với anh.”


Tống Hung cũng tức giận: “Lần nào cũng cứ đến lúc này là em đuổi anh đi, anh hỏi em lần cuối, có muốn anh đi thật không?”


“Anh đi đi.” Lâm Di Vụ gắt lên: “Anh đi đi.”


Tống Hung rời khỏi giường, xỏ dép rồi đi ra ngoài.


Bên cạnh không còn ai nữa, chiếc giường rộng lớn trở nên trống trải, bên cạnh nhanh chóng lạnh đi, Lâm Di Vụ nằm trên giường, cứ mở mắt cho đến khi trời sáng.


Sáng hôm sau, Lâm Di Vụ liền hối hận, trời còn chưa sáng đã gõ cửa phòng Tống Hung, cửa phòng ngủ phụ không đóng, Lâm Di Vụ vặn tay nắm cửa đi vào.


Lâm Di Vụ gọi Tống Hung mà không có phản ứng, hắn tự cởi giày leo lên giường, chui vào trong chăn của Tống Hung và rúc vào lòng anh.


Hắn biết Tống Hung đã thức dậy, chỉ là không muốn để ý đến hắn, hắn nâng cánh tay Tống Hung lên vắt lên eo mình.


“Tối qua tâm trạng em không được tốt, không cố ý đuổi anh đi đâu.”


“Tối nay mình vẫn ngủ cùng nhau nhé được không?”


“Giường trong phòng ngủ phụ không lớn bằng giường trong phòng ngủ chính, anh đừng giận, em chỉ không muốn… không muốn làm mà thôi.”


Mấy câu này của Lâm Di Vụ khiến cơn giận kìm nén cả đêm của Tống Hung dịu đi hơn một nửa: “Em giận thì cứ xả ra, bao giờ mới sửa được thói xấu hở tí là đuổi người ta đi đây hả?”


“Em sửa liền, chắc chắn sẽ sửa mà.” Lâm Di Vụ nhận sai rất nhanh: “Lần sau mà tái phạm thì anh cứ tha hồ mà đánh.”


Tống Hung nắm lấy ngón tay Lâm Di Vụ, cho vào miệng cắn một miếng, Lâm Di Vụ thấy đau nhưng chỉ nhíu mày.


Sau khi cắn xong, Tống Hung lại hôn lên mu bàn tay Lâm Di Vụ: “Ngủ với anh thêm một lát, lát nữa ăn sáng xong thì đến công ty với anh.”


“Được ạ.”


Hai người ôm nhau ngủ bù cả buổi sáng, buổi chiều Lâm Di Vụ theo Tống Hung đến công ty.


Vừa đến công ty Tống Hung đã phải vào phòng họp tham dự cuộc họp, Lâm Di Vụ tự xem phim trên máy chiếu trong văn phòng, sau khi ăn hết đồ ăn vặt trên bàn, hắn mở ngăn kéo dưới bàn của Tống Hung ra lục lọi bên trong.


Dạo này ngày nào cũng có người mang đồ ăn thức uống đến văn phòng, vì trên bàn không đủ chỗ để nên đều được nhét vào ngăn kéo.


Lâm Di Vụ không chỉ tìm thấy đồ ăn vặt mà còn thấy cả thẻ phòng khách sạn trong ngăn kéo.


Lâm Di Vụ cầm lên xem, là thẻ phòng của khách sạn Phong Lâm trong cùng thành phố.


Mặc dù Lâm Di Vụ chưa từng đến khách sạn này nhưng hắn vẫn biết.



Mỗi sáng trên đường đến trường, hắn đều có thể nhìn thấy khách sạn đó từ phía xa trên cầu vượt.


Bọn họ sở hữu khách sạn riêng, trong thành phố cũng có vài cái, bình thường nếu Tống Hung đi gặp khách hàng, nếu không đến khách sạn của mình thì sẽ đến Đỉnh Phúc.


Lâm Di Vụ nghĩ, Tống Hung đến khách sạn Phong Lâm làm gì?


Bộ phim đang đến cao trào, Lâm Di Vụ mở một gói bim bim, xem một lúc rồi lại quay đầu liếc nhìn chiếc thẻ phòng.


Khách sạn Phong Lâm, phòng 1803.


Lâm Di Vụ nhìn chiếc thẻ phòng đó chỉ thấy ngứa mắt, lại nhét nó trở lại ngăn kéo.


Lâm Di Vụ dành cả buổi chiều để suy nghĩ về chiếc thẻ phòng, tối hôm đó ma xui quỷ khiến thế nào, nhân lúc Tống Hung và La Văn đang trò chuyện trong phòng làm việc, hắn lại lấy điện thoại anh ra bắt đầu lục lọi.


Có một số điện thoại không được lưu, từng gửi cho Tống Hung hai tin nhắn, bị lẫn trong một đống tin nhắn rác.


Tin nhắn đầu tiên, trước kia Lâm Di Vụ đã từng đọc.


“Tống Hung, tôi vẫn sẽ quay lại, chờ mong lần gặp lại tiếp theo của chúng ta.”


Tin nhắn thứ hai là từ ba ngày trước.


“Tống Hung, tôi đợi hết nổi rồi, nhớ lời anh hứa với tôi đấy, ly hôn với Di Vụ càng sớm càng tốt.”


Lâm Di Vụ nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó một lúc lâu, đầu óc bắt đầu trở nên chậm chạp như thể bị nhấn nút tua chậm, cung  phản xạ bị kéo dài ra, mọi dây thần kinh đều đang trì hoãn việc xử lý thông tin.


Lúc đầu hắn còn nghĩ có phải ai đó đã gửi nhầm không.


Nhưng rồi hắn lại nhanh chóng phủ nhận, trong tin nhắn có cả tên Tống Hung và tên hắn, chắc không phải gửi nhầm.


Trước đây Lâm Di Vụ chỉ lăn tăn trong lòng, nhưng giờ đây dường như có thứ gì đó đã hoàn toàn biến chất.


Mùi nước hoa, sợi tóc hồng, thẻ phòng khách sạn, tin nhắn giục ly hôn.


Bộ não chậm chạp của hắn đưa ra một phán đoán: Tống Hung… anh ấy ngoại tình ư?


Nhưng ngày nào hắn cũng ở bên Tống Hung, mở mắt ra là nhìn thấy anh, nhắm mắt lại cũng nhìn thấy anh.


Rốt cuộc Tống Hung ngoại tình từ bao giờ? Lâm Di Vụ thậm chí còn không thể tìm ra một bước ngoặt rõ ràng.


Còn nữa, kẻ thứ ba kia là ai?


Tâm trí Lâm Di Vụ nhanh chóng bị chính mình xé vụn, dòng suy nghĩ bay lơ lửng như bông liễu trong gió.


Một mặt, hắn vô cùng phẫn nộ tại sao Tống Hung lại dám phản bội hắn?


Sao anh lại dám làm chuyện có lỗi với hắn chứ?


Nhưng mặt khác, vấn đề mà hắn luôn trăn trở suốt bao năm qua lại hiện lên.



Tống Hung chắc hẳn mệt mỏi biết bao khi ở bên cạnh một người thường xuyên phát bệnh như hắn.


Nếu Tống Hung không ở bên hắn, chắc là anh sẽ… hạnh phúc hơn bây giờ rất nhiều.


Suốt bao năm qua, hắn liên tục làm mình làm mẩy và cãi cọ với Tống Hung, liên tục đòi ly hôn, Lâm Di Vụ sợ rằng mình sẽ mãi không khoẻ lại được, Tống Hung không nên bị một người như hắn ràng buộc suốt đời, như vậy không công bằng với anh.


Khi ấy Tống Hung đã dẫn hắn nhảy ra khỏi hố lửa, đã giúp hắn một lần rồi, không phải ư?


Trước kia Lâm Di Vụ không thừa nhận mình bị bệnh, như thể chỉ cần hắn không thừa nhận thì có thể đứng thẳng lưng, nói với bản thân rằng mình là một người bình thường, mình cũng xứng đáng.


Vậy nên hắn kháng cự việc đi bệnh viện, kháng cự việc gặp bác sĩ tâm lý, bởi vì chỉ cần đến bệnh viện là sẽ giống như đóng dấu cho mình, dán nhãn cho mình, và hắn sẽ không bao giờ có thể xóa đi được.


Nhưng sự kháng cự hết lần này đến lần khác của hắn, cũng đang giày vò Tống Hung hết lần này đến lần khác.


Sống chung với hắn từng ấy năm chắc hẳn không hề dễ chịu.


Nhưng chẳng mấy chốc, cơn phẫn nộ lại chiếm ưu thế. Lâm Di Vụ lại nghĩ một cách đầy căm hận, nếu Tống Hung có người khác, tại sao lại không nói thẳng với hắn, tại sao lại không chấm dứt luôn đi, rõ ràng anh có thể chia tay hắn luôn được mà.


Cái kiểu bắt cá hai tay thế này là sao đây? Anh đúng là đáng chết.


Khi nỗi phẫn nộ lắng xuống đôi chút, Lâm Di Vụ lại tự hỏi, có phải là vì hiện tại hắn lại bị bệnh, Tống Hung lo lắng sẽ kích động hắn vào thời điểm quan trọng này không?


Lâm Di Vụ lấy hộp thuốc lá và bật lửa từ trong túi, rút một điếu thuốc ra cắn trong miệng, bật bật lửa ba lần mới châm được, rít một hơi thật sâu.


Hắn không nhận ra ngón tay mình đang run rẩy, tàn thuốc màu trắng xám trên đầu điếu thuốc cũng đang run rẩy rơi xuống.


Lâm Di Vụ hút liền hai điếu thuốc, vì ngậm đầu mẩu thuốc lâu mà trên môi để lại một vết lõm khô khốc nhàn nhạt.


Khi hút đến điếu thứ ba, dạ dày Lâm Di Vụ đột nhiên bắt đầu co giật, một cơn buồn nôn xộc l*n đ*nh đầu. Hắn ra sức rít vào vài hơi muốn kìm nén cơn buồn nôn ấy xuống, nhưng vì hút quá nhanh mà khói thuốc làm nghẹt phế quản, thật sự không thể nhịn được nữa.


Lâm Di Vụ lao vào phòng tắm, nhoài người lên bồn cầu nôn mửa rất lâu, cuối cùng không còn nôn ra gì được nữa.


Hắn dội sạch bồn cầu, chống tay đứng dậy đi đến bên bồn rửa mặt để súc miệng, ngón tay vẫn còn đang kẹp một điếu thuốc cháy dở, lại đưa vào trong miệng.


Dạ dày đau quặn lên như bánh xoắn, cổ họng cũng đau, lưỡi đắng chát khủng khiếp, nước mắt cứ thể lăn dài.


Có vài giọt rơi xuống đầu mẩu thuốc, nước từ từ thấm vào giấy lọc.


Điếu thuốc ẩm ướt khi hút vào có vị rất lạ, ánh sáng đỏ rực từ đầu mẩu thuốc chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt của Lâm Di Vụ.


Lâm Di Vụ nghĩ, trước kia hắn toàn đuổi Tống Hung đi hết lần này đến lần khác, ép anh ly hôn hết lần này đến lần khác.


Lần này… không cần hắn phải đuổi nữa rồi.


Nếu Tống Hung thật sự có người khác, cũng tốt, cũng tốt thôi… Tống Hung cuối cùng cũng được giải thoát rồi.


Sau ngần ấy năm, dường như lần này Tống Hung định bỏ hắn thật rồi.


Tống Hung không cần hắn nữa.


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 34: Tống Hung không cần hắn nữa
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...