Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 3: Anh có mệt không?


Lần nào Lâm Di Vụ cũng nói những câu như “Tống Hung, em không thể thiếu anh được”, “Tống Hung, không có anh em không sống nổi”, “Tống Hung, anh không bao giờ được rời xa em”, “Tống Hung, không có anh em sẽ chết mất”.


Nhưng lần nào nhắc đến chuyện ly hôn, có lần nào là hắn nương tay hay mềm lòng đâu?


Chẳng phải còn tích nguyên một ngăn kéo đầy giấy ly hôn à!


Lúc kết hôn, Lâm Di Vụ phải đi xếp hàng từ sớm để tranh làm cặp đôi đầu tiên, lúc ly hôn, hắn cũng phải đi xếp hàng từ sớm để tranh làm cặp đôi đầu tiên, muộn một ngày, muộn một tiếng, muộn một phút cũng không được.


Có lần bọn họ đòi ly hôn, sáng hôm đó Tống Hung có cuộc họp quan trọng nhưng Lâm Di Vụ nhất quyết ly hôn ngay hôm đó, không ly hôn không được, còn phải ly hôn vào buổi sáng, buổi chiều cũng không được.


Tống Hung hỏi hắn: “Tối thứ tư tuần trước em còn ôm cổ anh nói không sống thiếu anh được đấy.”


Lâm Di Vụ cây ngay không sợ chết đứng: “Thứ tư tuần trước là thứ tư tuần trước, hôm nay là thứ mấy rồi?”


Lâm Di Vụ quên mất thời gian, lấy điện thoại ra xem rồi nói tiếp: “Nhìn nè, hôm nay đã là thứ ba rồi, đã tròn 6 ngày kể từ thứ tư tuần trước, thời gian luôn không ngừng trôi anh không biết à? Tình cảm sẽ thay đổi chóng mặt anh không biết hả? Tối thứ tư tuần trước em không thể sống thiếu anh, hôm nay thì nhất định phải ly hôn!”


Sáng hôm đó ngủ dậy muộn, sau đó lại nói nhảm thêm một hồi, Lâm Di Vụ vẫn còn trách móc Tống Hung, người bị hắn đuổi sang ngủ trong phòng ngủ phụ: “Chuyện lớn như ly hôn sao anh không gọi em dậy sớm hơn?”


Tống Hung: “…”


Tám giờ sáng là giờ cao điểm, trên đường kẹt cứng, lúc bọn họ đến Cục Dân chính thì phía trước đã có một cặp vợ chồng trung niên đang xếp hàng sẵn ở quầy thủ tục ly hôn.


Lâm Di Vụ lao lên, nắm lấy tay chị gái, nước mắt giàn giụa: “Chị ơi, em xin chị, bọn em đang vội ly hôn, không thể đợi thêm một phút nào nữa, cho bọn em đi trước đi ạ.”


Chị gái kia đã kết hôn 20 năm, chịu đựng đủ cái khổ trong hôn nhân, cuối cùng cũng đợi đến khi con cái trưởng thành và thi đại học xong rồi quyết định ly hôn với chồng.


Cô nhìn người đàn ông xinh đẹp gần như sắp khóc không thành tiếng trước mặt, tự tưởng tượng ra một bi kịch bi thương rằng người này bị mắc kẹt trong một vũng lầy hôn nhân tan vỡ, cuối cùng cũng đột nhiên thức tỉnh.


Chị gái liếc nhìn Tống Hung vạm vỡ đứng đó, đang cầm điện thoại gõ chữ, vẻ mặt không hề áy náy hay mong muốn níu kéo, sau đó lại nhìn sang Lâm Di Vụ gầy yếu đáng thương, đẹp như tiên giáng trần, nước mắt rơi như hoa lê thì đột nhiên lòng trắc ẩn dâng trào như dòng sông vô tận, nắm tay Lâm Di Vụ kéo hắn đến trước mặt mình.


“Bé ơi, đừng khóc, chị hiểu em mà.” Bàn tay đang nắm lấy Lâm Di Vụ của chị gái còn hơi run rẩy, vẻ mặt đầy cảm thông: “Hai em cứ giải quyết chuyện ly hôn trước đi.”


Lâm Di Vụ lau nước mắt, gật đầu cảm ơn chị gái, sau đó kéo Tống Hung không tình nguyện lắm đi về phía trước.


Vì ngủ dậy muộn, lúc rời khỏi nhà cũng vội vàng nên Lâm Di Vụ không tìm được tờ giấy đăng ký kết hôn còn hiệu lực lúc trước, lục ra một tờ hết hiệu lực, lục ra một tờ khác cũng hết hiệu lực, thế là hắn dứt khoát bỏ toàn bộ giấy đăng ký kết hôn trong ngăn kéo vào một chiếc túi tote rồi xách cả túi đầy giấy đăng ký kết hôn ra khỏi nhà.



Đến lượt Lâm Di Vụ và Tống Hung làm thủ tục, Lâm Di Vụ vẫn còn đang loay hoay lục lọi trong túi tìm giấy đăng ký kết hôn còn hiệu lực, nhân viên trong cửa sổ đăng ký liếc ra ngoài, không thấy rõ mà chỉ thấy một chồng giấy tờ, liền đứng dậy chỉ vào Lâm Di Vụ, nói: “Này này này, anh kia là sao đây? Làm giả giấy tờ mà cũng dám vào tận Cục Dân chính à?”


Lâm Di Vụ vội vàng giải thích: “Tôi không có làm giả giấy tờ, mấy cái này đều là thật hết.”


Để chứng minh bản thân, hắn còn lôi hết mấy tờ giấy đăng ký kết hôn đó ra, trải ra cho nhân viên xem, nhân viên xem xong chỉ biết thở dài, lắc đầu nói: “Hôn nhân không phải trò đùa, đừng có đùa cho vui.”


“Tôi đâu có đùa cho vui, tôi nghiêm túc mà.” Lâm Di Vụ thật sự nghiêm túc, hắn đang nói lên logic của mình.


Sau khi nhận được giấy chứng nhận ly hôn, Lâm Di Vụ vứt tờ giấy đăng ký kết hôn có đóng dấu “Hai bên ly hôn, giấy tờ mất hiệu lực” vào túi tote của mình, sau đó quay sang bắt tay Tống Hung.


“Ly hôn vui vẻ! Chúc anh hạnh phúc!”


Chị gái chứng kiến ​​toàn bộ quá trình bên cạnh, khoé miệng không nhịn được khẽ giật giật.


Trước khi đi, Lâm Di Vụ lại cảm ơn chị gái, còn động viên cô: “Chị ơi, cố lên! Những ngày tháng tươi đẹp của chị vẫn còn ở phía trước đó!”


Tống Hung biết cảm xúc của Lâm Di Vụ đôi khi sẽ đến vô cùng nhanh và vô cùng cực đoan, lúc quậy lên sẽ thật sự rất biết quậy, nhưng khi buồn thì lại thật sự rất buồn, hai loại cảm xúc này không hề mâu thuẫn vào những thời điểm khác nhau.


Cách một chiếc bàn tròn rộng lớn, Tống Hung nhìn ánh mắt từ từ xám xịt của Lâm Di Vụ, anh vẫn không thể nghe nổi câu “ Không có anh em sẽ chết mất” của Lâm Di Vụ.


Bởi vì khi Lâm Di Vụ nói “Em sẽ chết mất”, ánh mắt hắn thật sự đã trên con đường hướng về cái chết.


Cuộc tranh cãi này vẫn chưa được giải quyết triệt để, Lâm Di Vụ cúi đầu ăn cơm, không nhắc đến chuyện đòi Tống Hung lập tức đuổi việc trợ lý nữa, Tống Hung cũng không bày tỏ thái độ gì nữa.


Lâm Di Vụ cuối cùng cũng lùi một bước.


Bữa ăn này chẳng ngon lành gì, có mấy món vẫn còn nguyên không động đũa, Lâm Di Vụ bảo nhân viên phục vụ đóng gói những món chưa đụng đến lại, hắn biết ngày mai lại phải ở nhà một mình nên định ngày mai tự hâm nóng lại ăn.


Hai người rời khỏi phòng riêng, Trần Lượng đi ra tiễn bọn họ, Tống Hung lại nói thêm vài câu xã giao với ông ta.


“Đúng rồi.” Tống Hung nhớ ra điều gì đó, quay sang nói với Trần Lượng: “Thêm tên bạn đời tôi vào tấm thẻ VIP của tôi với nhé.”


“Đã thêm luôn rồi.” Chút chuyện này Trần Lượng đã lo liệu xong từ lâu, cũng đi hỏi ý kiến ​​người am hiểu: “Lần sau cậu Lâm muốn ăn gì thì cứ đến Đỉnh Phúc, tôi sẽ bảo bếp làm cho cậu.”


Trần Lượng còn định tiễn thì Tống Hung lại bảo ông ta cứ ở lại.


Trần Lượng vừa đi, Lâm Di Vụ liền kéo ống tay áo Tống Hung: “Anh biết là em bịa ra bạn bè rồi hả? Anh biết người bạn em nói là không đặt được phòng riêng chính là em đúng không?”



Anh vừa nghĩ là hiểu, hơn nữa nếu chỉ là bạn bè thì sẽ không đến mức khiến Lâm Di Vụ mỉa mai anh như vậy, chỉ khi hắn tủi thân mới trút giận lên anh thôi.




Bên ngoài tuyết vẫn rơi, gió càng lúc càng mạnh khi màn đêm buông xuống, có thể thổi đến nỗi khiến người ta lảo đảo.


Tống Hung nhìn ra ngoài qua cửa kính, bão tuyết cuốn những bông tuyết khô cứng bay tán loạn trên bầu trời đêm, chỉ cần liếc nhìn thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình.


Lúc bọn họ vừa lái xe đến, chỗ đậu xe gần cổng chính nhất đã kín chỗ, Tống Hung đưa Lâm Di Vụ đến cổng rồi thả hắn xuống trước, sau đó đi đỗ xe ở một góc bên hông nhà hàng, vị trí đó vừa âm u lạnh lẽo vừa ngược gió, đã vậy còn phải đi bộ một đoạn.


Ra đến cửa, Lâm Di Vụ bị Tống Hung đẩy sang bên cạnh: “Bên ngoài lạnh, đi vào đại sảnh ngồi đợi anh trước đi, anh lái xe đến cổng rồi lát nữa gọi điện thoại cho em ra sau.”


“Em không đợi ở đại sảnh đâu.” Lâm Di Vụ không nghe: “Không lạnh chút nào.”


Lâm Di Vụ tiếp tục đi về phía trước nhưng lại bị Tống Hung kéo lại, Lâm Di Vụ chưa bị gió thổi cho lảo đảo thì đã bị Tống Hung kéo cho loạng choạng trước.


“Mắc gì anh kéo em mạnh thế? Em cứ muốn đi cùng anh đấy.” Giọng Lâm Di Vụ khá lớn, mấy người xung quanh đều đang nhìn họ.


Tống Hung nhìn chằm chằm Lâm Di Vụ hồi lâu, biết hắn cứng đầu đến mức nào, anh thở dài, kéo khoá áo khoác lông vũ của Lâm Di Vụ lên cao nhất rồi trùm mũ lên đầu hắn.


“Em cứ bướng đi, đợi khi nào tay chân bị tê cóng là lại ngoan ngay thôi.”


Trước khi lên mười, Lâm Di Vụ lớn lên trong trại trẻ mồ côi, điều kiện ở trại trẻ mồ côi có hạn, hồi nhỏ hắn đã từng bị tê cóng chân tay, mùa đông ở chỗ bọn họ còn lạnh, đôi khi xuống tới âm hai mươi, ba mươi độ, vậy nên cứ đến mùa đông là tay chân Lâm Di Vụ sẽ bị bỏng lạnh, cho dù có quấn chặt đến đâu cũng vô ích.


Cơ thể Lâm Di Vụ đã bị tổn thương từ gốc, còn không dễ chữa trị.


Sau khi ở bên nhau, Tống Hung đã đi tìm không ít thầy thuốc, cứ đến mùa đông là sẽ bọc kín hắn lại, không cho hắn tiếp xúc với tí gió tí tuyết nào rồi cứ thế dần dần chăm nom rất nhiều năm.


Mùa đông nào, Lâm Di Vụ cũng phải “trốn đông”.


Mấy năm qua khó khăn lắm mới đỡ hơn một chút, vậy mà Lâm Di Vụ lại cứ “lành bệnh rồi quên đau”.


Trong nhà rất ấm, lại còn vừa mới ăn xong nên Lâm Di Vụ cảm thấy ấm áp dễ chịu, khi con người ta thấy ấm áp sẽ hoàn toàn quên mất cảm giác từng bị gió lạnh thổi cho cắt da cắt thịt, cho dù có ấn tượng nhưng khi chưa thật sự thổi vào người thì vẫn sẽ mạnh miệng.


Nhưng ngay khi vừa ra ngoài, Lâm Di Vụ liền hối hận ngay, gió thổi thẳng vào người hắn, hắn rụt cổ lại núp cả người sau lưng Tống Hung.



Tuyết vừa rơi, xe quản lý đô thị vừa dọn dẹp nhưng dù vậy thì một lớp tuyết đông cứng vẫn tích lại trên đường, toả ra ánh sáng lạnh lẽo cứng rắn bên dưới ánh đèn đường.


Lâm Di Vụ chỉ ló ra một cặp mắt, gió vừa thổi qua cứ như ai đó đang cầm nhũ băng đâm vào mắt hắn, hạt băng và sương giá nhanh chóng hình thành trên lông mi, từ ấn đường đến xương sống mũi nhói lên từng cơn.


Người vừa khăng khăng muốn đi cùng giờ lại đang thét gào: “Lạnh chết mất! Lạnh chết mất!”


Vừa nói, khói trắng vừa phả ra từng vòng từng vòng từ miệng Lâm Di Vụ, khói trắng làm mặt hắn lạnh toát, nước mắt lập tức trào ra, hắn chỉ còn biết gắng sức dụi vào người Tống Hung.


Tống Hung lấy tay bịt mắt Lâm Di Vụ lại, mở áo khoác của mình ra kéo mặt và cổ Lâm Di Vụ vào trong, ôm hắn nghiêng người đi về phía xe.


“Đã bảo em ở trong đợi mà em cứ không nghe cơ, giờ thì hay chưa?”


Lâm Di Vụ vẫn mạnh miệng: “Sao em biết được là lại lạnh cỡ này chứ?”


Vừa lên xe và bật máy sưởi, Lâm Di Vụ phải mất một lúc mới duỗi thẳng được cái cổ đang co lại, liếc nhìn Tống Hung đang thắt dây an toàn bên ghế lái.


Tống Hung có dáng người cao, vai rất rộng, lúc nãy vì mở áo khoác ra ôm hắn đi về phía xe nên bây giờ đầu mũi anh đã đỏ bừng vì lạnh.


Lâm Di Vụ lại sờ lên bàn tay đang đặt trên vô lăng của Tống Hung, lạnh như băng.


Hắn thầm nghĩ, một người đàn ông như vậy, Tô Văn An có nhung nhớ cũng là chuyện bình thường.


“Lần sau, lần sau em chắc chắn sẽ nghe lời anh, đợi anh ở đại sảnh.” Lâm Di Vụ xoa xoa mu bàn tay Tống Hung: “Nào, để em sưởi ấm cho anh.”


Tống Hung nắm ngược lại cổ tay Lâm Di Vụ, bóp một cái: “Về nhà nhớ ủ ấm cho anh cho đàng hoàng.”


“Được, về nhà thôi.”




Về đến nhà, hai người náo loạn trong chăn một lúc, thật sự ấm áp vô cùng, ấm áp cả trong lẫn ngoài.


Tống Hung không ngừng hôn lên lưng Lâm Di Vụ, răng cọ xát vào xương bướm đang nở ra của Lâm Di Vụ, môi ghé sát thì thầm vào phần thịt mềm trên vai Lâm Di Vụ: “Nhớ anh không?”


“Nhớ.” Lâm Di Vụ trở mình, dùng chân quấn lấy Tống Hung, cổ cũng ưỡn lên cao: “Làm thêm lần nữa.”




Lúc kết thúc, tuyết bên ngoài cũng đã ngừng rơi.


Lâm Di Vụ nằm nghiêng người, mặt hướng về phía Tống Hung bên gối, hỏi: “Anh có còn nhớ bọn mình bên nhau năm nào không?”


Tống Hung cử động mí mắt nhưng không mở ra: “Năm em 18 tuổi.”


Lâm Di Vụ nói: “Em biết anh năm 18 tuổi, mùa hè năm đó anh đưa em thoát khỏi gia đình ghê tởm kia, nếu tính từ lúc đó đến giờ thì bọn mình đã ở bên nhau 12 năm rồi nhỉ?”


Tống Hung nói: “12 năm.”


“12 năm rồi.” Lâm Di Vụ há miệng thở ra một hơi dài: “Thời gian trôi qua nhanh thật.”


Tống Hung ‘Ừm’ một tiếng, nói rằng “Nhanh thật”, giọng anh càng lúc càng nhỏ, tiếng hít thở cũng ngày càng đều hơn.


Khoảng thời gian này, Tống Hung không đi xã giao thì cũng họp hành, hoặc là bay đi bay lại liên tục, bây giờ về đến nhà, vừa nhắm mắt lại là không mở ra nổi nữa.


Tống Hung buồn ngủ nhưng Lâm Di Vụ thì không, hắn vẫn cứ hỏi: “Ở bên em từng ấy năm, anh có mệt không?”


Tống Hung đã ngủ rồi, Lâm Di Vụ không đợi được câu trả lời của anh.


Lâm Di Vụ bị câu hỏi của chính mình khơi dậy rất nhiều cảm xúc, hắn nhìn góc nghiêng khuôn mặt Tống Hung trong bóng tối.


Khoảng thời gian này Tống Hung không ở nhà, dì Lưu cũng không, bình thường Lâm Di Vụ sẽ kéo rèm cửa lại cho ngày đêm đảo lộn, buồn ngủ thì đi ngủ, nhưng phần lớn thời gian hắn đều không buồn ngủ, giấc ngủ mỗi ngày đều rất chập chờn.


Vốn dĩ muốn đợi Tống Hung về để Tống Hung ôm hắn ngủ một giấc thật ngon, nhưng dù Tống Hung có về và ôm hắn, dường như hắn vẫn không ngủ được.


Lâm Di Vụ biết Tống Hung rất mệt, sờ lên mắt Tống Hung, vừa nãy lúc mở đèn hắn đã để ý thấy quầng thâm dưới mắt Tống Hung, Lâm Di Vụ nói một câu trong yên lặng: “Chúc ngủ ngon.”


2 giờ sáng.


Lâm Di Vụ vẫn không ngủ được, vừa nãy làm hai lần, khiến cho cơ thể hắn như bị nghiền nát nhưng bên trong dường như có thứ gì đó đang kéo hắn lại, khiến hắn không hề buồn ngủ mà càng ngày càng tỉnh táo.


Lâm Di Vụ luôn có một ảo giác, giống như trong phim, để tạo ra bầu không khí tối tăm và méo mó, người ta cố tình quay bằng ống kính rung lắc, hình ảnh còn chập chà chập chờn, như thể trong cơ thể hắn tồn tại hai linh hồn, vẫn còn một linh hồn khác mà hắn không biết, cũng không thể chịu sự kiểm soát của hắn.


Lâm Di Vụ cảm thấy suy nghĩ này của mình rất hoang đường, còn bật cười trước trí tưởng tượng phong phú của mình.


Lâm Di Vụ chậm rãi cử động cơ thể, người bên gối vẫn đang ngủ rất say, hắn gỡ bàn tay to lớn đang ôm chặt eo mình ra, vén chăn lên và lặng lẽ bước xuống giường…


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 3: Anh có mệt không?
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...