Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 23: Dựa vào đâu mà lại trói buộc đạo đức hắn chứ


Bữa cơm vừa ăn vừa trò chuyện kéo dài đến tận hơn 11 giờ đêm, cả Tống Hung lẫn Tần Siêu đều hơi ngà ngà say. Tần Siêu khoác vai Tống Hung, hai người nói xong về quá khứ thì lại nói đến tương lai, nói hết hôm qua rồi đến ngày mai, chủ yếu là Tần Siêu nói, Tống Hung đáp.


Lý Phi bế hai đứa nhỏ đã ngủ say vào phòng, cô cũng uống không ít, nhưng tửu lượng của cô khá tốt nên vẫn có thể nói chuyện khá tỉnh táo với Lâm Di Vụ.


Lâm Di Vụ nhìn vẻ mặt hơi say của Tống Hung: “Tửu lượng của hai người họ đều không tốt, đều không bằng chị dâu.”


“Không có đâu.” Lý Phi cười: “Lão Tống cũng được đấy, khi uống say ngoại trừ mắt hơi đỏ ra thì nhìn mặt cũng chẳng thấy gì, anh Siêu là điển hình yếu còn ra gió, uống xong lại còn nói nhiều, chỉ thích tìm người khác để lải nhải thôi.”


Cuối cùng, thấy thời gian đã muộn, Lý Phi gần như ép buộc lôi Tần Siêu vẫn đang ôm chặt vai Tống Hung không buông về phòng, bảo Tống Hung và Lâm Di Vụ mau mau về phòng đi ngủ.


Một người uống quá nhiều rượu, một người uống quá nhiều sữa, Tống Hung và Lâm Di Vụ choáng váng nằm trên giường nhưng giấc ngủ này vẫn rất ngon.


Hôm sau, hai người dậy từ rất sớm, đi mua đồ cúng và tiền giấy trước rồi chuẩn bị đi viếng mộ.


Thời tiết trên núi lạnh hơn, trước khi lên đường, Tống Hung tìm cho Lâm Di Vụ một chiếc áo khoác dài quân đội để mặc, sau đó đội mũ len cho hắn, Lâm Di Vụ gầy gò, bị Tống Hung ép buộc quấn lại như một con gấu.


Nghĩa trang nằm trên núi, không lái xe vào được nên hai người đành phải đi bộ, may mà cũng không quá xa khu nghỉ dưỡng, chỉ mất nửa tiếng đi bộ là tới nơi.


Dịp Tết người đi viếng mộ đông, nền tuyết đã bị giẫm thành một con đường.


Thời tiết hôm nay đẹp, gió cũng lặng, bầu trời trong xanh chỉ có mỗi ánh nắng trắng loá.


Ánh nắng chiếu xiên qua rừng cây bạch dương, làm tuyết trên mặt đất lấp lánh sắc màu, mang theo chút ấm áp. Lâm Di Vụ cảm thấy cơ thể nóng hổi, kéo chiếc khăn quàng cổ đang che mặt xuống cằm, hít một hơi thật sâu bầu không khí mát lạnh mùi tuyết bên trong khu rừng.


“Không khí trên núi vẫn là dễ chịu nhất, em không muốn đi nữa luôn.” Lâm Di Vụ vừa nói chuyện, những vòng khói trắng liền phả ra khỏi miệng.


Tống Hung vẫn luôn ôm eo Lâm Di Vụ, sợ hắn bị ngã, đáp lại: “Vậy thì bọn mình ở lại chơi thêm vài ngày rồi hẵng về.”


Đến nghĩa trang, hai người tìm thấy ba ngôi mộ liền kề, sau khi quét một xong thì quỳ xuống đất đốt tiền giấy và dập đầu.


Lâm Di Vụ đỡ cánh tay bị bó bột, không ngừng kể lể với bà nội, hắn lúc nào cũng chỉ báo tin tốt không báo tin xấu.


“Bà nội ơi, lại một năm nữa trôi qua rồi, chúng cháu đến thăm bà đây.”


“Hôm nay thời tiết đẹp lắm, Tống Hung bắt cháu mặc nhiều lớp quá, bây giờ cháu còn thấy nóng cơ, vậy mà anh ấy cũng không cho cháu cởi.”


“Đương nhiên là không được cởi.” Tống Hung xen vào một câu: “Cởi ra nhỡ bị cảm thì sao?”



Lâm Di Vụ liếc xéo Tống Hung, lại tiếp tục nói với các ngôi mộ: “Ông nội, bà nội, bố ơi, mọi người cứ yên tâm, con và Tống Hung đều khỏe.”


“Không khí trên núi rất trong lành, mỗi lần đến đây con đều cảm thấy thoải mái, tâm trạng cũng tốt hơn nữa.”


……


Sau khi viếng mộ xong, Tống Hung dẫn Lâm Di Vụ đi dạo quanh một vòng mới trở về.


Nhà Tần Siêu có hai chú chó Alaska Malamute[1] nuôi từ nhỏ, tính cách rất hiền lành, hai đứa trẻ đang cho chó ăn xúc xích trong sân.


Lâm Di Vụ cũng chạy đến, bóc một cây xúc xích ra rồi cùng bọn trẻ đút cho chúng ăn.


Giống chó Alaska có thân hình to lớn, hai con chó lớn thấy đồ ăn là nhảy bật chân trước lên vồ tới, Tống Hung đứng bên cạnh, dùng cánh tay đề phòng hai con chó va phải cánh tay bị gãy của Lâm Di Vụ.


Nghe thấy họ đã về, Tần Siêu bước ra ngoài, kéo Tống Hung sang một bên, ra hiệu bằng mắt bảo anh đi cùng minh.


Tống Hung nhận ra anh ta có điều muốn nói nhưng không nhúc nhích: “Chuyện gì vậy, nói ở đây là được.”


“Gì ấy nhỉ, phía sau có vài thùng hàng tôi không di chuyển được, ông qua đây phụ một tay đi.”


Tống Hung dặn Lâm Di Vụ cẩn thận cánh tay, sau đó quay người đi theo Tần Siêu ra phía sau.


Tần Siêu kéo Tống Hung vào một góc, không có hàng gì cần chuyển cả mà anh ta có chuyện muốn nói với anh.


“Được rồi, nói đi, làm gì mà bí mật thế.” Ánh mắt Tống Hung vẫn nhìn ra ngoài sân, bọn họ đã ngừng cho chó ăn xúc xích và đang chơi với chó. Hai con chó rất lanh, biết tay Lâm Di Vụ bị thương nên không vồ lên người hắn.


“Tối qua mải uống rượu nên quên nói với ông một chuyện.” Tần Siêu hạ thấp giọng: “Hôm 28 tháng Chạp, Lục Trác về đấy, chẳng phải ba năm trước cậu ấy kết hôn rồi à, mấy năm rồi có về đâu, lần này về nghe bảo là ly hôn rồi.”


“Cậu ấy về thì cứ về thôi.” Tống Hung chẳng hề để tâm: “Kết hôn hay ly hôn là chuyện của cậu ấy, cũng đâu cần nói riêng với tôi sau lưng Di Vụ.”


“Sao ông chẳng rút được bài học gì hết vậy?” Tần Siêu gãi chiếc mũ phớt nhung trên đầu: “Ông quên rồi à? Năm đó trên bàn ăn Lục Trác uống say quá, tỏ tình với ông trước mặt nhiều người như vậy, bảo là nếu hồi nhỏ nói rõ với ông sớm hơn thì chưa biết chừng hai người đã thành đôi rồi, lúc đó sắc mặt Di Vụ khác hẳn.”


Tống Hung nghĩ lại, hình như đúng là có chuyện này: “Lúc đó tôi tưởng cậu ấy uống say nên nói bậy, hơn nữa còn có người la ó đòi tôi với ông uống rượu giao bôi nữa mà.”


“Hai đứa mình sao mà giống vậy được? Hai đứa mình lúc đó chỉ trêu nhau cho vui thôi.” Tần Siêu chỉ vào mình, rồi lại chỉ Tống Hung: “Tôi là trai thẳng 100%, nhưng Lục Trác giống ông, đều thích đàn ông, với cả tôi luôn cảm thấy từ nhỏ cậu ấy đã có ý đó với ông rồi.”


Tống Hung nói: “Tôi coi các ông là bạn, hồi nhỏ ông với Lục Trác trong mắt tôi đều như nhau thôi.”


Tần Siêu không phải là người thích nói xấu sau lưng người khác, nhất là khi người đó còn là bạn nối khố của mình, nhưng vài ngày trước anh ta đã gặp Lục Trác, bây giờ Lục Trác trông rất u ám, tóc dài đến nỗi che khuất cả mắt, cho dù trong nhà có bật lò sưởi hơn 30 độ thì y cũng chưa từng tháo khăn quàng trên cổ xuống, một bên tai còn không nghe thấy gì nữa.



Có lần Lục Trác xắn ống tay áo lên rửa tay bị Tần Siêu nhìn thấy, anh ta phát hiện trên cánh tay Lục Trác có nhiều vết sẹo lớn nhỏ khác nhau, có vài vết trông giống như vết bỏng thuốc lá.


Tần Siêu không nhịn được hỏi y chuyện gì đã xảy ra, Lục Trác lập tức vén tay áo xuống, nói rằng anh ta nhìn nhầm.


Hôm đón năm mới, Lục Trác đột nhiên chạy đến hỏi anh ta tại sao năm nay Tống Hung không về viếng mộ gia đình, có phải không về không.


Sáng nay Tần Siêu cũng mới nhớ ra, lúc này mới kéo Tống Hung sang một bên dặn dò vài câu.


“Tôi biết chú Lục với thím Lục trước kia đã giúp đỡ ông và bà nội rất nhiều, hồi đó ông với Lục Trác cũng rất thân thiết. Ông là người nặng tình nặng nghĩa, nhớ ơn chú Lục và thím Lục, mấy năm đầu chú Lục với thím Lục bị bệnh, ông cũng chạy vạy giúp đỡ rất nhiều, vừa tìm bệnh viện vừa tìm bác sĩ, còn bận rộn hơn cả con trai ruột của họ là Lục Trác, còn nữa, con người ai cũng sẽ thay đổi, không thể cứ mãi nghĩ về hồi nhỏ được.”


“Tôi biết rồi.” Tống Hung gật đầu: “Lần này về tôi cũng không ở lại mấy ngày, viếng mộ xong, tôi dẫn Di Vụ đi giải khuây vài ngày là hai đứa tôi về ngay, chắc là sẽ không gặp Lục Trác đâu.”


Lý Phi ở trong bếp gọi Tần Siêu đi vào giúp đỡ, Tần Siêu quay đầu đáp lại một tiếng rồi lại kéo tay Tống Hung nhỏ giọng thì thầm.


“Dù sao thì tôi cũng chỉ nhắc nhở ông trước, thật ra buổi tối năm đó tôi ở ngoài cửa nghe thấy hết rồi, vì Lục Trác mà Di Vụ còn cãi nhau với ông đòi ly hôn nữa.”


Tần Siêu không nhắc đến thì Tống Hung cũng quên mất, mấy năm qua số lần anh và Lâm Di Vụ đòi ly hôn thật sự quá nhiều, lý do lớn hay nhỏ gì bản thân anh còn đếm không hết, huống chi là nguyên nhân kết quả.


Sau khi Tần Siêu nhắc lại, Tống Hung cũng chậm rãi nhớ ra.


Sáu, bảy năm trước, đúng là có chuyện như vậy xảy ra, anh dẫn Lâm Di Vụ về tảo mộ, tối hôm đó, cả nhóm bọn họ ngồi ăn cơm chung, phần lớn đều là những người bạn cùng lớn lên với nhau năm xưa, khi ấy Lục Trác cũng có mặt.


Mọi người trên bàn đều đã uống khá nhiều, một nhóm đàn ông trưởng thành, một khi đã uống quá chén là cũng bắt đầu nói năng lung tung, hồi tưởng lại chuyện cũ, cảm thán thời gian trôi qua và bốc phét đủ thứ chuyện. Có người xúc động nói về thành công hiện tại, rồi lại nhớ về tuổi thơ khó khăn, cứ nói rồi bắt đầu lau nước mắt.


Ngoại trừ Tần Siêu và vợ mình vẫn luôn ở lại quê nhà ra, những người còn lại đều tản ra khắp trời nam đất bắc, vậy nên chủ đề cuộc trò chuyện chủ yếu là về trước kia.


Nói về trước kia đương nhiên không thể thiếu đủ kiểu hồi ức, nhưng Lâm Di Vụ lại không muốn nhắc đến chuyện hồi nhỏ nhất, vậy nên chỉ tập trung ăn uống và ở bên cạnh lắng nghe.


Những gì Lục Trác nói, Tống Hung chỉ đơn giản coi đó là lời nói huyên thuyên khi say.


Trên bàn rượu, Lâm Di Vụ đã không vui vẻ gì rồi, bất kể Lục Trác có say hay không, có những lời không nên nói ra.


Khi ấy, Lâm Di Vụ cố gắng kiềm chế nói một câu: “Đời người ấy mà, kỳ diệu lắm, tất cả đều do từng lựa chọn nối tiếp nhau mà thành.”


Cảm nhận được bầu không khí khổng ổn, Tần Siêu lập tức cầm ly rượu lên đổi chủ đề.


Tối hôm đó, Lâm Di Vụ vẫn chưa nguôi giận, càng nhìn Tống Hung càng thấy ngứa mắt, Tống Hung vừa tắm xong định lên giường thì Lâm Di Vụ liền đạp anh một cái.


“Đừng lại gần em, anh đi mà tìm bạn nối khố của anh ấy, tình cảm của hai người từng ấy năm trời, bọn mình mới quen nhau được có bao năm đâu.”



Tống Hung vỗ mông Lâm Di Vụ một phát, tay vẫn giữ nguyên đó không di chuyển: “Nói linh tinh gì đấy, sao mà giống nhau được? Hơn nữa, anh với Lục Trác đã không gặp nhau mấy năm rồi.”


“Mặc dù không gặp nhưng anh ta vẫn luôn giữ anh trong lòng kìa.”


Hai người cãi nhau một hồi rồi cuối cùng lại lăn lộn với nhau, Lâm Di Vụ bị Tống Hung đè xuống không thể nhúc nhích, Tống Hung khi uống say sẽ thích giở trò trên người Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ nhéo Tống Hung: “Em nói cho anh biết, đời này anh mà dám phản bội em, em sẽ bóp nát t*nh h**n của anh, ly hôn với anh đấy.”


Buổi tiệc rượu đó không mấy vui vẻ, Tần Siêu bưng một ít canh giải rượu đến tìm bọn họ nói chuyện, nhưng lại nghe được câu cuối cùng này ngoài cửa.




Trên đường dẫn Lâm Di Vụ đi viếng mộ, Tống Hung gặp rất nhiều người quen, tin tức ông chủ Tống và anh Lâm đã trở về nhanh chóng lan truyền khắp khu nghỉ dưỡng.


Lục Trác cũng nghe thấy, thế là đích thân tìm đến tận cửa.


Lý Phi đang ngủ trưa trong phòng với con, Tần Siêu rủ Tống Hung cùng đi tham quan một số điểm du lịch mới mở năm nay, khi ấy Lâm Di Vụ cũng đang ngủ trưa trong phòng, trước khi đi, Tống Hung thấy hắn ngủ say nên không đánh thức hắn dậy.


Sau khi ngủ trưa dậy, Lâm Di Vụ chỉ ngồi trên ghế sofa phòng khách xem chương trình Gala Tết chiếu lại trên tivi.


Lục Trác bước vào nhìn quanh một vòng, nhận ra chỉ có mỗi Lâm Di Vụ, liền chào hắn: “Chúc mừng năm mới.”


Lục Trác đã thay đổi rất nhiều, người gầy rộc đến mức gần như phá tướng, gò má cũng trũng xuống, Lâm Di Vụ nhìn một lúc mới nhận ra y: “Thì ra là Lục Trác à, chúc mừng năm mới.”


Lục Trác hơi nghiêng đầu, chỉ vào tai mình, giọng nói hơi to: “Xin lỗi, tai này của tôi bị điếc rồi, không nghe rõ, cậu có thể nói to hơn một chút được không?”


Lâm Di Vụ sửng sốt, không biết tại sao tai y lại bị mất thính giác, tìm điều khiển tắt tivi trước rồi cất cao giọng lên: “Tôi nói là chúc mừng năm mới.”


Lục Trác lại nhìn quanh: “Tống Hung không có ở đây hả?”


“Anh ấy ra ngoài rồi.” Lâm Di Vụ bảo Lục Trác ngồi xuống: “Anh tìm anh ấy có việc gì hả? Chắc một lát nữa là quay lại ngay thôi.”


Lục Trác ngồi trên chiếc ghế đối diện ghế sofa, dùng ngón tay gạt mái tóc che khuất mắt ra, Lâm Di Vụ nhìn thấy một vết sẹo rất dài trên trán y, kéo dài đến tận lông mày.


Lâm Di Vụ không có thói quen soi mói chuyện riêng tư của người khác nên dời mắt đi, không nhìn chằm chằm vào vết sẹo của y.


Lục Trác hỏi: “Cậu với Tống Hung vẫn tốt chứ?”


Lâm Di Vụ đáp: “Vẫn ổn.”



Lục Trác lại nói: “Tôi vừa mới ly hôn.”


Lục Trác lập tức bắt đầu kể về chuyện riêng của mình, Lâm Di Vụ cảm thấy bọn họ vẫn chưa thân đến mức có thể bàn luận về những chuyện này, vậy nên cũng không đưa ra ý kiến chủ quan mà bưng đĩa hoa quả trên bàn đưa sang, mời Lục Trác ăn quýt.


“Tên đó đánh tôi, anh ta còn có rất nhiều sở thích b**n th** khác.” Lục Trác cầm một quả quýt, cúi đầu chậm rãi bóc vỏ: “Anh ta lúc nào cũng tra tấn tôi, dùng đầu lọc thuốc đốt tôi, dùng xích sắt xích tôi lại, khắc chữ lên người tôi, còn làm tôi điếc một bên tai, tôi thật sự không chịu đựng được nữa nên đã ly hôn với anh ta.”


“Anh nên báo cảnh sát đi, đây là ngược đãi và cố ý gây thương tích.” Lâm Di Vụ nghe vậy cũng rất giận dữ, tốt bụng đưa ra lời khuyên cho y: “May mà ly hôn rồi, đây là chuyện tốt.”


Bóc vỏ quýt xong, Lục Trác lột từng múi bỏ vào miệng, ăn xong mới nói: “Tôi muốn quay lại mở một quán ăn nhỏ, cậu Lâm có thể để lại một cửa hàng cho tôi không? Tôi đã xem vị trí rồi, cửa hàng đầu tiên ở lối vào khu nghỉ dưỡng có vị trí rất đẹp, là chỗ siêu thị của lão Trương ấy, ra vào chỉ có một con đường, lượng khách qua lại rất đông.”


Hay lắm, như này là đã chuẩn bị sẵn rồi mới đến, ngay cả vị trí cửa hàng còn xem từ trước rồi. Lâm Di Vụ biết siêu thị của lão Trương ở lối vào khu nghỉ dưỡng, ông chủ siêu thị là chú họ hàng xa của Tần Siêu, hồi đó đã ký hợp đồng 10 năm, mỗi lần hai người về, chú Trương còn dúi cho bọn họ một bao hoa quả khô nhà tự phơi.


“Cửa hàng đó đã ký cho chú Trương rồi, tôi nhớ khi ấy chú ấy ký hợp đồng mười mấy năm lận, vẫn chưa hết hạn.”


“Không phải các cậu là chủ ở đây sao, bảo lão Trương đi rồi đưa cửa hàng cho tôi không được hả? Đơn giản vậy mà.” Lục Trác nói rất hùng hồn, nói xong còn cười với Lâm Di Vụ.


“Xin lỗi nhé, siêu thị của chú Trương làm ăn tốt lắm, giữa chúng tôi còn có hợp đồng ràng buộc, hơn nữa ở khu nghỉ dưỡng thì tôi không có tiếng nói.” Lâm Di Vụ miễn cưỡng giữ biểu cảm bình tĩnh: “Tôi thật sự không thể quyết định được.”


“Gì mà cậu không có tiếng nói, cậu không muốn giúp thì cứ nói thẳng ra, không cần phải vòng vo tam quốc như vậy.” Lục Trác đứng dậy, ném vỏ quýt trong tay đi rồi quay người bỏ đi.


Có lẽ vì một bên tai bị điếc nên Lục Trác nói hơi to, ngay cả lúc lẩm bẩm một mình âm lượng cũng không hề nhỏ nên Lâm Di Vụ nghe thấy hết.


“Tôi biết cậu không coi tôi ra gì, tôi đã khổ như vậy rồi mà một cửa hàng nhỏ cũng chẳng chịu nhường cho tôi, tôi với Tống Hung lớn lên cùng nhau đấy, hồi hai đứa tôi mặc chung một chiếc quần thủng đáy thì còn chưa biết cậu đang ở đâu đâu. Tình cảm của chúng tôi không ai so bì được hết, tôi đi nói chuyện với Tống Hung đây, cậu ấy chắc chắn sẽ chuyển cửa hàng cho tôi, xí, còn làm giá với tôi nữa cơ, cái bộ mặt đó vừa nhìn đã thấy là hồ ly tinh, chỉ biết quyến rũ người khác thôi.”


Lâm Di Vụ nổi giận đứng phắt dậy, đúng là hắn không ưa Lục Trác, nhưng sự đáng thương của Lục Trác cũng đâu phải do hắn gây ra, dựa vào đâu mà lại trói buộc đạo đức[2] hắn chứ?


Còn nữa, người tử tế nào mà uống có tí rượu đã không giữ được miệng mình, tỏ tình với chồng người khác chứ?


Giữa ban ngày ban mặt, còn chưa kịp uống rượu mà miệng đã chẳng thốt ra được mấy câu tử tế rồi.


Bị lấn át tới mức này rồi, Lâm Di Vụ cũng chẳng thèm nhịn nữa, bước ra cửa gọi với theo bóng dáng Lục Trác đang dần khuất dạng.


“Cho dù anh có đi tìm Tống Hung thì cửa hàng ngay cổng khu nghỉ dưỡng anh cũng không lấy được đâu, nói thế cho nó vuông.”


Chú thích:


[1] Alaska Malamute: Giống chó kéo xe ở Alaska.


[2] Trói buộc đạo đức (hay “bắt cóc đạo đức”) là việc lạm dụng các tiêu chuẩn đạo đức cao siêu, thậm chí phi thực tế để gây áp lực, kiểm soát hay công kích người khác, buộc họ phải hành động theo ý mình nhân danh “đạo đức”, gây ra sự gò bó, mất tự do trong lựa chọn và hành vi, trái với tinh thần tự nguyện điều chỉnh hành vi theo chuẩn mực chung của đạo đức.


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 23: Dựa vào đâu mà lại trói buộc đạo đức hắn chứ
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...