Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 18: Tôi vẫn sẽ quay lại


Tống Hung vào nhà vệ sinh cạo râu và rửa mặt, cửa nhà vệ sinh vẫn luôn để mở, Tống Hung thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn một cái, Lâm Di Vụ nằm trên giường và cũng đang nhìn anh.


Đến khi Tống Hung ra ngoài, Lâm Di Vụ sờ lên khuôn mặt sạch sẽ của anh: “Bây giờ thì sạch sẽ rồi, láng mịn không còn châm chích nữa.”


“Sao mắt lại đỏ thế này?” Lâm Di Vụ sờ lên mí mắt Tống Hung: “Có phải anh ngủ không ngon không?”


Hắn lại chỉ vào môi Tống Hung: “Cả môi nữa, có phải không uống đủ nước không? Khô thế này, còn bong da nữa.” Sau đó lại chỉ vào khóe miệng Tống Hung: “Cả khóe miệng nữa, khoé miệng bị làm sao đây? Rách cả rồi, còn chảy máu đây này.”


Tống Hung bị nóng trong người, khóe miệng phồng rộp lên nhưng anh chỉ nói: “Thời tiết khô quá, do uống ít nước thôi.”


Lâm Di Vụ biết Tống Hung lo lắng cho mình, vuốt ngực cho anh, hắn cũng không kêu đau nữa: “Anh đừng sợ, em không sao hết.”


Một cơn đau âm ỉ chạy dọc cánh tay, Lâm Di Vụ chợt nhớ ra một chuyện quan trọng: “Đúng rồi, anh tìm thấy em lúc nào vậy? Cảnh sát bắt được Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh chưa?”


“Lâm Dương và Trương Nhàn Tĩnh chạy rồi, người của đội trưởng Trương đang tìm anh ta, đã tìm thấy nhà thuê của bọn họ nhưng không có ai ở bên trong, bây giờ vẫn đang lần theo dấu vết.”


“Nhất định phải bắt bọn họ lại, tống vào tù.”


Lâm Di Vụ chống lên cánh tay Tống Hung muốn ngồi dậy, Tống Hung chỉnh đầu giường lên, kê một chiếc gối sau lưng Lâm Di Vụ.


Lâm Di Vụ hớn hở bắt đầu kể lại chuyện đã xảy ra trong ngôi miếu hoang, lời kể của A Lạp và đội trưởng Trương chỉ lướt qua bằng vài câu.


Góc nhìn của Lâm Di Vụ mang theo cảm xúc của chính mình.


“Lúc đó em sợ muốn chết luôn, Lâm Dương thật sự muốn giết em nhưng em không thể ngồi yên chờ chết. Em đã thử rất nhiều chiêu, đầu tiên là giả làm ma để dọa Lâm Dương, lúc đầu anh ta tin thật, cầm hòn đá đập lung tung trong không trung, em nhân lúc anh ta nổi điên, giằng ra khỏi miếng vải rách rồi định bỏ chạy.”


Lâm Di Vụ vẫn còn cảm thấy sợ hãi khi nhớ lại, nỗi sợ hãi khi cận kề cái chết vẫn còn đeo bám lấy hắn: “Em đã chạy đến cửa rồi, nhìn là thấy sắp lao ra được rồi nhưng vẫn bị Lâm Dương phát hiện. Nếu như em chạy nhanh hơn chút nữa là được rồi, có lẽ đã không bị đánh vào đầu một phát, thật sự đau quá đi mất, lúc đó trước mắt em tối sầm lại rồi không còn biết gì nữa.”


Nói đến vết thương trên đầu, Lâm Di Vụ nhẹ nhàng dùng ngón trỏ gõ lên băng gạc trên đầu, hắn đột nhiên nhớ ra gì đó, mở to mắt, nắm lấy cánh tay Tống Hung lắc mạnh.


“Em bị thương ở đầu, có phải bị khâu không?”


Tống Hung nắm chặt tay hắn: “Khâu mấy mũi.”


“Vậy có phải tóc em bị cạo rồi không? Tóc em có còn không đó?”


Lúc y tá thay băng cho A Lạp, Tống Hung nhìn thấy một mảng tóc dưới băng gạc quả nhiên đã bị cạo mất, anh không nói gì nhưng Lâm Di Vụ lập tức hiểu ý anh ngay.


“Chết em rồi.” Lâm Di Vụ sờ đầu mình, cảm thấy như trời sập: “Em thành kẻ trọc đầu rồi à? Xấu quá đi mất, khi nào ra viện em làm sao gặp được ai đây.”


“Không sao đâu, không xấu.” Tống Hung an ủi hắn: “Mấy tháng nữa tóc sẽ mọc lại thôi, bây giờ là mùa đông rồi, có thể đội mũ, không ai nhìn thấy đâu.”


Tống Hung nói hôm nay đã là đêm giao thừa, Lâm Di Vụ nghe vậy thì cứ tưởng mình đã hôn mê mấy ngày, lập tức không còn quan tâm đến cái đầu bị cạo trọc của mình nữa.


“Em đã hôn mê những ba ngày á?”



Tống Hung không nhắc đến A Lạp mà chỉ nói: “Gần ba ngày.”


Tống Hung vẫn không thể nói thành lời rằng A Lạp nói đúng một điều, anh thật sự đã đến muộn.


Nếu không phải nhờ A Lạp, có lẽ anh thật sự không thể gặp lại Lâm Di Vụ được nữa.


Ngoài cửa sổ có tiếng pháo nổ truyền đến từ phía xa, Lâm Di Vụ vén chăn ra muốn xuống giường: “Không được, em muốn xuất viện, em không muốn đón Tết trong bệnh viện đâu!”


Tống Hung nửa ôm nửa đè hắn xuống giường: “Đừng nhúc nhích, tối nay phải truyền nước biển lần nữa, nằm viện thêm vài ngày nữa cho khỏe lại đã.”


Lâm Di Vụ lại nằm xuống, tha thiết nhìn Tống Hung, hai hàng nước mắt lại chực trào: “Em không muốn đón Tết trong bệnh viện đâu.”


Tống Hung dỗ dành hắn: “Ngoan, dưỡng thương cho lành trước đã.”


Nhà hàng Đỉnh Phúc mở cửa đến 2 giờ chiều, Tống Hung đặt đồ ăn ở Đỉnh Phúc vào buổi trưa, sau đó nhanh chóng có người giao đến bệnh viện, Tống Hung lặng lẽ lấy phần cá hấp kia đi.


Nhưng mũi Lâm Di Vụ rất thính, hắn đã ngửi thấy mùi tanh của cá.


“Sao em lại ngửi thấy mùi cá nhỉ.” Lâm Di Vụ nôn khan hai tiếng, tay trái đấm thật mạnh vào ngực để kiềm chế cơn buồn nôn: “Chẳng lẽ khứu giác của em có vấn đề à?”


“Có khi là có người ăn cá ở phòng bệnh khác.” Tống Hung tìm đại một cái cớ, vứt con cá đi xa, đặt bàn nhỏ xuống rồi lại bày từng món ăn khác ra: “Nhìn này, đây toàn là món em thích ăn thôi.”


Lâm Di Vụ và Tống Hung ăn bữa cơm giao thừa với nhau trong phòng bệnh của bệnh viện, điện thoại của hắn đã thành một đống sắt vụn, cũng không kịp mua cái mới nên dùng điện thoại của Tống Hung gọi điện chúc mừng năm mới với bạn bè.


Lâm Di Vụ gọi video cho lão Tùng trước, liếc nhìn bọn trẻ, camera hướng ra ngoài cửa sổ, không nhìn thấy là đang ở phòng bệnh.


Trường học được bọn trẻ trang trí rất đẹp, đâu đâu cũng đỏ rực.


Mặc dù Tống Hung đang ở bệnh viện nhưng anh đã nhờ người mua quần áo và giày dép mới, bọn trẻ mặc lên trông rất có không khí hân hoan.


Ống kính máy quay lia đến trên người Tiểu Quang, mặt mũi và tay Tiểu Quang dính đầy bột, cậu bé hỏi Lâm Di Vụ có quay lại trường không, bọn chúng đang gói sủi cảo, còn có cả nhân mà Lâm Di Vụ và Tống Hung thích ăn nhất.


Lâm Di Vụ nói với Tiểu Quang rằng năm nay mình có chút chuyện phải xử lý, phải sau Tết mới về được nên năm nay không thể đón Tết cùng bọn trẻ.


Mặc dù hơi hụt hẫng nhưng Tiểu Quang vẫn rất biết điều bảo Lâm Di Vụ tập trung vào việc chính.


Sau khi gọi video cho bọn trẻ xong, Lâm Di Vụ lại gọi cho bạn thân Kim Bảo Nhi, Kim Bảo Nhi nghe thấy giọng Lâm Di Vụ trong điện thoại của Tống Hung.


“Chúc mừng năm mới Di Vụ! Hôm qua tôi gọi cho cậu nhưng điện thoại cậu không liên lạc được, tôi lo chết mất, sau đó tôi lại gọi cho Tống Hung, Tống Hung nói điện thoại cậu bị hỏng rồi, cậu đã mua điện thoại mới chưa?”


“Vẫn chưa kịp mua.”


Tống Hung không nói với Kim Bảo Nhi rằng Lâm Di Vụ bị thương và đang nằm viện, với mối quan hệ giữa Lâm Di Vụ và Kim Bảo Nhi, Kim Bảo Nhi chắc chắn sẽ đến thăm hắn ngay lập tức.


Nhưng người nằm trên giường bệnh lúc đó là A Lạp, mà Kim Bảo Nhi lại là một người cực kỳ nhạy cảm và nhạy bén, có thể sẽ phát hiện ra gì đó.


Không chỉ A Lạp không muốn để người khác phát hiện, mà Tống Hung cũng không muốn ai phát hiện ra trong cơ thể Di Vụ còn có một nhân cách tên A Lạp đang tồn tại.



“Bảo Nhi, năm nay cậu đón Tết ở đâu vậy?”


“Tôi, tôi, tôi… tôi về quê rồi.” Kim Bảo Nhi lắp bắp ở đầu dây bên kia.


“Cậu về quê rồi à?”


“Phải, tôi… tôi về thăm mộ bố mẹ.”


Kim Bảo Nhi có một tật, một khi căng thẳng là sẽ nói năng hơi lắp bắp, Lâm Di Vụ hỏi cậu ta: “Cậu về quê thì về quê, thăm mộ thì thăm mộ, cậu căng thẳng làm gì?”


“Tôi không, không, không có căng thẳng.”


“Còn nói không căng thẳng đi, cậu đang nói lắp bắp luôn rồi kìa.”


“Tôi thật, thật sự… thật sự không có căng thẳng.” Kim Bảo Nhi ở đầu bên kia càng sốt ruột càng lắp bắp, sốt ruột đến nỗi xoay một vòng tại chỗ.


Lâm Di Vụ lại hỏi: “Cậu về quê một mình à?” Hắn nhớ là Kim Bảo Nhi không còn nhiều người thân ở quê nữa, bố mẹ cũng đã qua đời nhiều năm rồi.


Mấy tháng trước, bạn đời của Kim Bảo Nhi là Dư Tẫn cũng qua đời vì tai nạn, bây giờ chỉ còn lại một mình Bảo Nhi.


“Ừ, một mình, tôi.” Nói xong, Kim Bảo Nhi lại nói thêm một câu: “Này, anh đừng kéo em nữa.”


Lâm Di Vụ lập tức vểnh tai lên: “Có người đang ở với cậu hả?”


“Không có không có.” Kim Bảo Nhi phủ nhận trước, sau đó lại sửa lời: “Có người, là, là, là bạn.”


“Cậu lại căng thẳng rồi.”


Kim Bảo Nhi không nói gì nữa, mặt mũi đỏ bừng, Lâm Di Vụ lắng nghe một lát, đầu dây bên kia vẫn không có động tĩnh gì: “Được rồi, cậu đừng căng thẳng, tôi không hỏi cậu nữa, nếu có bạn đi chung càng tốt chứ sao, tôi chỉ lo cho cậu thôi.”


“Cậu không cần lo cho tôi, mấy ngày nữa tôi về.” Kim Bảo Nhi thở phào nhẹ nhõm: “Lúc đó tôi sẽ đến tìm cậu.”


Hai người cầm điện thoại nói chuyện ríu rít thêm một lúc lâu.


Tống Hung ở bên cạnh im lặng lắng nghe, đây là Di Vụ của anh.




Lâm Di Vụ xuất viện vào sáng mùng 3 Tết, vừa về đến nhà đã gào lên đòi lên lầu ngâm bồn tắm.


Trong mấy ngày nằm viện, Lâm Di Vụ cảm thấy khó chịu khắp người, hắn bị thương ở đầu, tay phải còn bó bột nên nên không thể tắm rửa được. Tống Hung cũng chỉ có thể lau người bằng khăn nóng cho hắn, cũng phải thay quần áo thường xuyên hơn.


Lâm Di Vụ ưa sạch sẽ, không chịu nổi mùi bệnh viện liên tục dính trên người mình.


Tống Hung xả đầy nước vào bồn tắm, sau đó lại quấn bọc y tế chống nước vào cánh tay bó bột của Lâm Di Vụ, cẩn thận bế Lâm Di Vụ đặt vào bồn.



Đầu Lâm Di Vụ không được để dính nước, mặc dù trên cánh tay đã được quấn băng chống nước nhưng vẫn cần bảo vệ cẩn thận.


Bác sĩ đã từng dặn không được qua loa, vết thương động đến gân và xương phải mất trăm ngày mới lành.


Tống Hung ngồi xổm xuống bên cạnh bồn tắm, tránh vết thương trên người Lâm Di Vụ ra, kỳ cọ cho hắn từng chút một.


Lâm Di Vụ vẫn còn vài vết thương nhỏ trên người, tuy đã lành khá nhiều nhưng vảy vẫn chưa bong ra, khắp người cũng bầm chỗ này tím chỗ kia, Tống Hung tắm cho hắn rất cẩn thận, lau sạch từng chút một.


Cơ thể Lâm Di Vụ rất nhạy cảm, cứ tắm như vậy cho đến khi bắt đầu rên khẽ, ngẩng gương mặt vừa đỏ bừng vừa ẩm ướt vì nước nóng lên nhìn Tống Hung, trong mắt tràn ngập khao khát.


Tống Hung hiểu Lâm Di Vụ đang muốn, nhưng người hắn đầy vết thương, bác sĩ cũng đã dặn bây giờ không được vận động mạnh.


Tống Hung lại càng sợ mình vô tình làm Lâm Di Vụ bị thương thêm, thế là lờ đi nỗi khao khát trong mắt Lâm Di Vụ, tiếp tục bình tĩnh kỳ cọ cho hắn.


“Bác sĩ nói là phải nghỉ ngơi đàng hoàng, đợi khi nào em tháo băng trên đầu và tháo bột thì bọn mình lại tính nhé.”


“Vậy phải đợi bao lâu?” Lâm Di Vụ vừa nghĩ đến việc phải mất cả tháng trời thì lập tức không vui: “Anh định cho em nhịn chết luôn hả? Nhỡ nhịn hỏng luôn thì sao? Em muốn ngay bây giờ.”


Lâm Di Vụ múc nước tắm dội lên người Tống Hung, anh đã thay sang một bộ đồ ngủ mỏng, nhanh chóng bị nước thấm ướt, lớp vải ướt dính chặt vào người, để lộ rõ ​​đường nét cơ thể.


Lâm Di Vụ cũng nhìn thấy phản ứng của Tống Hung, hoá ra không phải Tống Hung không muốn mà chỉ là anh đang nhịn.


“Đừng nhịn nữa.” Cánh tay trái đầy bọt của Lâm Di Vụ vòng qua cổ Tống Hung: “Em không sao, bọn mình cẩn thận một chút là được mà.”


Lâm Di Vụ không phải là người giỏi nhẫn nhịn trong chuyện này, nhu cầu của hắn luôn phải được đáp ứng kịp thời mới được.


Nếu như hắn muốn, cho dù Tống Hung có đang ngủ thì hắn cũng phải đánh thức “Tống nhỏ” dậy.


Tống Hung túm lấy bàn tay nghịch ngợm của Lâm Di Vụ, anh biết Lâm Di Vụ lại lên cơn, có thể hành hạ anh đến chết.


Không làm theo ý Lâm Di Vụ thì không được, nhưng Tống Hung vẫn biết dùng những cách khác để hầu hạ Lâm Di Vụ thật thoải mái.


Trong bồn tắm đầy bọt xà phòng, nhưng bên dưới lớp bọt xà phòng ấy lại là dòng nước cuồn cuộn.


Lâm Di Vụ nhắm mắt dựa vào lòng Tống Hung, há miệng thở chậm rãi, Tống Hung cúi đầu hôn lên môi hắn, sau đó lại hôn lên cổ hắn.


Một tay Tống Hung hầu hạ Lâm Di Vụ, tay kia ôm lưng đỡ lấy cơ thể Lâm Di Vụ, sợ hắn chìm xuống nước. Anh còn phải liếc mắt để ý đến tay phải bó bột của Lâm Di Vụ, không được để bị dính nước.


Tống Hung thật sự đang một công đa việc.


Anh cũng không qua loa với những bước quan trọng. Tống Hung nhắm vào điểm chí mạng của Lâm Di Vụ, nhưng chưa đầy năm phút sau, trước mắt Lâm Di Vụ đã trắng xoá và nhoè đi, cắn vào lưỡi Tống Hung, toàn thân mềm nhũn ngã vào cánh tay Tống Hung.


Lâm Di Vụ thở dài trong lòng, bị thương thật sự tổn hại đến sức lực, sao hắn có thể ra nhanh vậy được?


Sau khi xong chuyện, Lâm Di Vụ lại bắt đầu hờn dỗi, quay đầu đi không nhìn Tống Hung, môi cũng mím lại thành một đường thẳng.


“Sao vậy?” Tống Hung lại xả thêm nước, tưởng là mình vẫn chưa hầu hạ hắn được tốt: “Vẫn muốn nữa à?”



Nếu làm lần nữa mà cũng chỉ có nhiêu đó phút, mặt mũi của hắn biết để đâu đây?


Trước kia Tống Hung toàn chê hắn ra nhanh quá, nói hắn đợi mình ra cùng, nhưng hắn cũng phải đợi được mới tính chứ.


Thời gian của hắn và Tống Hung hoàn toàn không hề cân sức.


Tống Hung đã nhiều lần dùng đồ cột hắn lại, khiến hắn sống dở chết dở, có van xin cũng vô ích.


Tống Hung tắm rửa sạch sẽ cho Lâm Di Vụ, bọc hắn lại trong áo choàng tắm rồi bế Lâm Di Vụ lên giường.


Lâm Di Vụ không mặc quần áo, cuộn tròn dưới chăn.


Cơn giận của hắn đến nhanh mà đi cũng nhanh, ngửi thấy mùi hương quen thuộc và thơm tho trên giường nhà mình, sau đó lại nhớ đến bệnh viện, lẩm bẩm một câu.


“Cả đời này em không muốn đến bệnh viện nữa, ở nhà vẫn thoải mái nhất.”


Lưng Tống Hung hơi cứng đờ, anh không nói gì, cúi xuống hôn lên bả vai Lâm Di Vụ, sau đó xuống giường đi vào phòng tắm.


Sau khi giải quyết xong, Tống Hung bắt đầu dọn dẹp phòng tắm bừa bộn, giặt sạch đống quần áo bẩn đã tích tụ ở bệnh viện mấy ngày nay của hai người.


Trời vẫn còn sáng, Lâm Di Vụ không ngủ được nên cầm điện thoại của Tống Hung nhắn tin cho Kim Bảo Nhi.


Lâm Di Vụ thật sự rất tò mò, hắn muốn biết rốt cuộc Kim Bảo Nhi về quê cùng người bạn nào.


Theo lý mà nói, việc thăm mộ người thân thì nên dẫn theo người thân cận nhất bên cạnh.


Nhưng cho dù Lâm Di Vụ có hỏi thế nào, Kim Bảo Nhi cũng không nói mà luôn khéo léo chuyển chủ đề.


Thật ra là vì Kim Bảo Nhi sợ nói ra sẽ doạ Lâm Di Vụ sợ, cậu ta về quê cùng bạn đời đã khuất Dư Tẫn, cậu ta sợ Lâm Di Vụ sẽ nghĩ mình bị bệnh tâm thần.


Kim Bảo Nhi có thể nhìn thấy người yêu đã khuất, bọn họ có thể giao tiếp, trò chuyện, có thể sống cùng nhau, hôn nhau, thậm chí còn có thể…


Chỉ cần có thể gặp lại Dư Tẫn, cho dù có bị tâm thần thật cũng không sao, dù cho tất cả chỉ là giả, chỉ là ảo giác của cậu ta, cậu ta cũng muốn kéo dài ảo giác này mãi mãi.


Tay phải của Lâm Di Vụ bị bó bột nên gõ chữ bằng tay trái rất chậm, Kim Bảo Nhi đã gửi vài tin nhắn rồi mà hắn mới trả lời được một, hai tin.


Một tin nhắn mới hiện lên trên điện thoại, hai ngày nay Lâm Di Vụ vẫn luôn dùng điện thoại của Tống Hung, ngày nào cũng có người gọi điện hay nhắn tin chúc mừng năm mới cho Tống Hung.


Lâm Di Vụ tiện tay bấm vào tin nhắn đó, đó là tin nhắn từ một số điện thoại không được lưu nhưng không phải là chúc mừng năm mới.


“Tống Hung, tôi vẫn sẽ quay lại, chờ mong lần gặp lại tiếp theo của chúng ta.”


Người này… là ai?


___


Lời tác giả: Nói một chút về thiết lập đa nhân cách nhé, nhân cách chính Di Vụ không biết về sự tồn tại của nhân cách phụ A Lạp, nhưng A Lạp thì biết đến sự tồn tại của Di Vụ~


Mộ: Kim Bảo Nhi và Dư Tẫn là cặp chính trong bộ truyện tiếp theo của tác giả, tên là “Câu chuyện về chồng cũ biến thành ma”


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 18: Tôi vẫn sẽ quay lại
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...