Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 15: Di Vụ chết rồi, hãy nén đau thương…


Lâm Di Vụ biết Tống Hung chắc chắn sẽ hiểu ẩn ý trong câu “tóc giả” của mình, vậy nên bây giờ hắn phải làm gì đó, ít nhất là câu giờ thêm chút nữa.


Lâm Dương tìm một vòng trong phòng, nhặt một hòn đá, bước đến bên cạnh Lâm Di Vụ, nhìn thẳng vào mắt hắn rồi giơ hòn đá lên cao.


Lâm Di Vụ tưởng rằng Lâm Dương sẽ dùng hòn đá đập vào mình nên liều mạng trốn ra sau, chẳng mấy chốc, tiếng đập vỡ vang vọng khắp ngôi miếu hoang.


Lâm Dương đập liên hồi vào điện thoại của Lâm Di Vụ, cho đến khi điện thoại vỡ tan thành từng mảnh không thể nhận ra, trở thành một đống sắt vụn.


Lâm Di Vụ vẫn còn sợ hãi, há to miệng thở hổn hển.


Hai mẹ con đột nhiên nảy sinh xung đột, Trương Nhàn Tĩnh chỉ muốn tiền, nhưng bà ta biết con trai Lâm Dương muốn lấy mạng Lâm Di Vụ.


“Tiểu Dương, con nghe mẹ nói.” Trương Nhàn Tĩnh biết khi con trai mình nổi điên sẽ rất khó kiểm soát, giọng điệu dịu đi không ít: “Mẹ biết con đang tức giận, chúng ta làm thế này trước đi, đòi Tống Hung một khoản tiền, đợi một khoảng thời gian rồi mình hẵng quay lại xử lý hai thằng khốn này sau, thế nào? Chúng ta cứ đòi năm triệu, không được thiếu một xu nào.”


“Mẹ im đi.” Lâm Dương cuối cùng cũng dừng đập đống sắt vụn kia lại, quát vào mặt Trương Nhàn Tĩnh, ánh mắt phun ra nọc độc ấy đóng đinh trên người Lâm Di Vụ: “Con chỉ muốn nó thôi, thằng em ngoan của con.”


Trương Nhàn Tĩnh cũng bị vẻ điên cuồng của Lâm Dương dọa sợ, nhưng bà ta cảm thấy dù sao mình cũng là mẹ ruột của Lâm Dương, mấy năm qua Lâm Dương cũng khá nghe lời mình, hơn nữa sau khi điều trị ở bệnh viện Thuỵ Ninh, tình trạng của Lâm Dương rõ ràng đã khá hơn rất nhiều. Bà ta dừng lại vài giây rồi bắt đầu chỉ trích Lâm Dương.


“Mấy năm nay để chữa bệnh cho con mà mẹ đã vét sạch mọi của cải trong nhà, chúng ta vẫn còn nợ một khoản lớn, đến bây giờ vẫn đang thuê nhà. Chúng ta không thể sống thiếu tiền được, với cả bố con cũng sắp được ra tù rồi, chúng ta cần một khoản vốn góp ban đầu để khởi nghiệp lại, chúng ta phải dùng Lâm Di Vụ để đổi lấy tiền, có tiền mới có thể thể sống tốt được, chúng ta có thể quay lại như trước đây, sống trong một căn nhà lớn, lái xe đẹp, còn…”


Lâm Dương nắm chặt hòn đá trong tay, không nói một lời mà đột nhiên giơ tay lên, đập một phát xuống đầu Trương Nhàn Tĩnh.


Trương Nhàn Tĩnh chưa kịp nói hết câu đã bị cắt ngang, ngất xỉu ngay tại chỗ.


Lâm Di Vụ trơ mắt nhìn Trương Nhàn Tĩnh ngã xuống đất, nằm đó bất động, sau gáy còn không ngừng chảy máu.


Cơn buồn nôn mà Lâm Di Vụ cố gắng kìm nén cuối cùng cũng không kìm được nữa, một cơn co thắt dữ dội từ dạ dày truyền đến, hắn nghiêng đầu ‘oẹ’ một tiếng rồi nôn ra ngay.


Sáng nay hắn không ăn uống được bao nhiêu, cuối cùng những gì nôn ra chỉ còn lại nước đắng ngắt, nước mắt chảy đầy mặt, sắc mặt tái mét, còn trắng hơn cả tuyết bên ngoài.


Nỗi sợ hãi và buồn nôn trong lòng khiến toàn thân Lâm Di Vụ run rẩy, vậy mà Lâm Dương lại nỡ ra tay tàn nhẫn với mẹ ruột mình như vậy, thế thì liệu hắn có còn đường sống không?


Vốn dĩ hắn còn đang thấy vui vì hai mẹ con bất đồng quan điểm, biết đâu lại cho hắn cơ hội được cứu, hắn còn chuẩn bị sẵn vài lời trong đầu, nếu không thể nói lý với Lâm Dương thì hắn sẽ cầu xin Trương Nhàn Tĩnh tha thứ, xin bà ta thuyết phục con trai mình.


Giết người là phạm pháp, mặc dù con trai bà ta bị bệnh tâm thần nhưng bà ta cũng tham gia vào nên cũng sẽ phải vào tù.


Chỉ là lời nghĩ sẵn trong đầu còn chưa kịp nói ra thì Trương Nhàn Tĩnh đã không còn cơ hội lên tiếng trước cả hắn.



Bản năng sinh tồn thôi thúc Lâm Di Vụ không thể cứ ngồi yên chờ chết như vậy, hắn nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, thay đổi chiến thuật.


Lâm Di Vụ trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn chằm chằm sau lưng Lâm Dương, đôi môi run rẩy: “Lâm… Lâm Dương, sau lưng anh, có có có người kìa.”


“Ha ha ha.” Tiếng cười của Lâm Dương rất quái dị: “Tao biết, mẹ tao đang nằm ngay sau tao đấy thây.”


“Không phải, không phải mẹ anh.” Lâm Di Vụ sợ gần chết, liên tục lắc đầu: “Sau lưng anh, có một người phụ nữ tóc tai bù xù, mặc váy đỏ, cô ta không có mắt, chỉ có hai lỗ thủng đầy máu. Máu đang chảy ra khỏi hốc mắt cô ta, miệng cô ta liên tục nhai, chóp chép chóp chép, hình như cô ta đang ăn gì đó.”


Cuối cùng sự chú ý của Lâm Dương cũng bị lời nói của Lâm Di Vụ đánh lạc hướng, thỉnh thoảng gã cũng nhìn thấy những thứ người khác không nhìn thấy, không ngờ Lâm Di Vụ lại giống mình, trong lòng gã càng thêm phấn khích, đây có lẽ là duyên phận giữa gã và Lâm Di Vụ.


“Ý mày là mày nhìn thấy ma à?” Lâm Dương phấn khích cười toe toét, để lộ ra hàm răng vàng khè: “Mày cũng nhìn thấy ma, có đúng không?”


Lâm Di Vụ gật đầu: “Phải, Lâm Dương, con ma nữ kia bắt đầu nói chuyện kìa.”


Lâm Dương ngoái đầu nhìn lại, phía sau gã, ngoài Trương Nhàn Tĩnh nằm dưới đất ra thì trống không.


“Ả nói gì? Mày nói tao nghe.”


“Cô ta nói đã lâu lắm rồi chưa được ăn thịt tươi, hôm nay phải ăn cho đã.” Lâm Di Vụ nhắm mắt lại nức nở vài tiếng: “Ma nữ còn nói tối nay sẽ ăn thịt chúng ta, cô ta đang ở ngay sau lưng anh, răng cô ta sắp c*n v** c* anh rồi, Lâm Dương, anh mau chạy đi.”


Lâm Dương sẽ không chạy, gã giơ hòn đá trong tay lên, đập lung tung vào không trung: “Ma nữ ở đâu? Ả định ăn thịt tao à? Vậy tao sẽ đập ả một trận tơi bời, ả ở đâu? Ở đây, ở đây hay ở đây?”


Lâm Dương đập tan mọi thứ trong ngôi miếu hoang, cuối cùng ngay cả cửa ra vào lẫn cửa sổ đều bị gã đập nát.


Lâm Di Vụ cố gắng vùng ra khỏi miếng vải rách đang trói tay chân mình, cổ tay đã ma sát đến nỗi trầy xước nhưng cũng không cảm thấy đau, khi miếng vải rách trên tay nới lỏng, hắn lại vội vàng cởi miếng vải rách trên chân ra.


Cuối cùng, miếng vải trên chân cũng được cởi ra, Lâm Di Vụ bò dậy liều mạng chạy về phía cửa ra.


Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Lâm Dương cuối cùng cũng dừng đập phá đồ đạc, vừa quay đầu lại thì thấy Lâm Di Vụ đang bỏ chạy.


“Thằng đ* kia, vậy mà mày dám lừa tao.”


Ngón tay Lâm Di Vụ đã chạm vào khung cửa rồi nhưng vẫn không chạy kịp Lâm Dương.


Lâm Di Vụ túm lấy cổ áo sau lưng hắn, kéo hắn ngược về sau vài mét.


Lâm Dương không nói gì thêm nữa, chỉ giơ hòn đá lên cao, đầu óc Lâm Di Vụ hoạt động điên cuồng, sau đó lại vội vàng nói.


“Lâm Dương, chẳng phải anh bảo là muốn đóng khung dáng vẻ hoàn hảo nhất của tôi sao? Anh không thể dùng đá đập tôi được, nếu anh đập nát mặt tôi hay cơ thể tôi thì sẽ không còn hoàn hảo nữa, đến lúc đó chẳng còn đáng để thưởng thức nữa, có đúng không?”



Lâm Di Vụ vẫn muốn vùng vẫy để tự cứu lấy mình, nhưng nói đến đây, cơ mặt Lâm Dương co giật: “Nhưng bây giờ mày đã không còn hoàn hảo nữa rồi, mày ngủ với Tống Hung rồi chứ gì? Mười mấy năm trời, nó đè mày bao nhiêu lần rồi? Mày đã không còn hoàn hảo nữa, mày đã bẩn thỉu, không còn sạch sẽ nữa rồi.”


Khi hòn đá nện xuống, Lâm Di Vụ dùng tay trái túm lấy Lâm Dương, cố gắng đẩy gã ra rồi giơ tay phải lên đỡ.


Nhưng sức mạnh của một kẻ điên khi lên cơn, có mười con bò cũng chẳng thể ngăn cản.


Cú đầu tiên giáng xuống cẳng tay Lâm Di Vụ.


Lâm Di Vụ nghe thấy tiếng rắc bên tai, đó là tiếng xương gãy, tiếp theo là một cơn đau nhói ở cánh tay.


Đau quá, thật sự quá đau, đau đến nỗi nước mắt Lâm Di Vụ cũng trào ra.


Lâm Dương nắm chặt cánh tay đang đẩy gã ra của Lâm Di Vụ, Lâm Di Vụ lại há miệng ra, dùng hết sức cắn mạnh vào mu bàn tay Lâm Dương, muốn cắn chết gã.


Lâm Dương đau đến nỗi la lên oai oái nhưng ngay cả khi Lâm Di Vụ gần như xé toạc da thịt trên tay gã, Lâm Dương vẫn không buông ra mà cánh tay đang cầm hòn đá lại giơ lên cao, đập mạnh xuống dưới.


Khi Lâm Dương đập tảng đá xuống lần thứ hai, Lâm Di Vụ không còn cánh tay nào để đỡ, cũng không còn cách nào khác.


Hắn thầm nguyền rủa Lâm Dương trong lòng, cho dù có làm ma cũng sẽ không tha cho gã.


Hắn nghĩ đến Tống Hung, trong lòng lại mắng Tống Hung: “Tống Hung, đồ khốn kiếp nhà anh, em sắp đau muốn chết rồi mà sao anh vẫn chưa tới?”


Nếu như anh không đến nữa, e là sẽ không bao giờ gặp lại em nữa đâu…




13 phút 28 giây sau, Tống Hung tìm thấy ngôi miếu hoang trên đỉnh ngọn núi ma trước người của đội trưởng Trương.


Thật ra anh có thể đến nhanh hơn một chút, chỉ là trên đường lên núi, anh đã bắt gặp hai túp lều bỏ hoang ở lưng chừng núi.


Vừa nãy lúc gọi điện với Lâm Di Vụ, anh đã lắng nghe kỹ lưỡng âm thanh ở đầu dây bên kia, có tiếng gió rít qua cửa ra vào và cửa sổ, vậy nên anh sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.


Nhưng rồi cả hai túp lều đều không có người, thế là anh lại tìm đường đi đến ngôi miếu hoang.


Ngôi miếu hoang nằm trơ ​​trọi trên đỉnh núi như một đống xương mục, bầu trời xám đen không ngừng sụp xuống đè nặng l*n đ*nh miếu.


Chỉ còn lại nơi cuối cùng này thôi, Tống Hung chạy một mạch vào trong.



Những cái cây cong queo trong sân miếu bị biến dạng tột cùng, cỏ khô chất đống trong tuyết, tạo thành từng đống tuyết. Một loạt dấu chân đẫm máu kéo dài từ cửa chính ra ngoài, chắc hẳn có hai người đã rời khỏi miếu hoang, những dấu chân máu trông hỗn loạn và vội vã, trong không khí còn có mùi máu tanh lạnh lẽo.


Cửa ra vào và cửa sổ của ngôi miếu hoang đều mở toang, nhìn từ bên ngoài trông như những hố đen. Gió thổi qua lại khiến cửa ra vào và cửa sổ vỡ nát rung lắc lúc đóng lúc mở, âm thanh liên tục xuyên thủng màng nhĩ của Tống Hung.


Tim Tống Hung đập thình thịch, tăng nhanh bước chân lao vào trong.


Càng đến gần cửa, mùi máu tanh càng nồng nặc.


Vốn dĩ trong miếu hoang có ba người, bây giờ chỉ còn lại một người đàn ông đang chảy máu đầm đìa đang ngồi trước đầu Phật, lưng dựa vào góc nghiêng mặt Phật, tay phải hết sức buông thõng trước ngực, vì đã bị gãy nên tư thế trông hơi kỳ dị.


Đôi môi lẽ ra phải đỏ thắm bây giờ đã đẫm máu, những ngón tay thon dài nhuộm màu máu đang lau đi vết máu dư thừa nơi khóe miệng.


Nhưng dường như y có lau thế nào cũng không thể lau sạch, máu trên mái tóc trước trán vẫn đang không ngừng nhỏ giọt.


Y nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài xông vào, cũng nghe thấy tiếng gọi đầy lo lắng của một người đàn ông, người đàn ông đang gọi “Di Vụ, Di Vụ…”


“Chậc chậc…” Người đàn ông đang dựa vào đầu Phật nhếch mép, phát ra một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý từ khoang mũi.


Tống Hung nhìn thấy Lâm Di Vụ toàn thân đầy máu đang ngồi trước đầu Phật, tim anh liền thắt lại, vội vàng chạy đến định đỡ hắn dậy.


“Di Vụ, Lâm Dương đã làm gì em vậy? Sao em chảy nhiều máu thế? Bị thương ở đâu?”


“Máu này không phải của một mình tôi.” Giọng nói của người đàn ông dựa vào đầu Phật rất trầm thấp, ngay cả giọng điệu lẫn âm sắc đều khác hẳn ngày thường.


Tống Hung chạm vào cánh tay phải bị gãy của người đàn ông, y đau đến nỗi nhăn mặt chửi rủa: “Cút, không thấy cánh tay tôi gãy rồi à?”


Lúc này Tống Hung mới nhận ra cánh tay Lâm Di Vụ đang buông thõng trước mặt, sau đó lại để ý thấy trên tóc y cũng đang có máu chảy ròng ròng, không chắc chắn rốt cuộc y bị thương ở đâu, không dám tuỳ tiện động vào y nữa.


Tống Hung lấy điện thoại ra gọi cho Diệp Hướng Minh, báo cho anh ta vị trí cụ thể, giục anh ta nhanh chóng đưa nhân viên cứu thương lên núi.


Diệp Hướng Minh đã biết chuyện gì xảy ra từ khi Tống Hung không tìm thấy Lâm Di Vụ và muốn kiểm tra camera an ninh của bệnh viện. Tống Hung đã lên núi trước bọn họ, Diệp Hướng Minh dẫn theo vài bác sĩ đi theo sau, cũng sắp sửa lên đến ngôi miếu hoang.


Tống Hung cúp máy: “Cánh tay có đau không?”


Người đàn ông hít vào vài luồng khí lạnh, mồ hôi lạnh trước trán cùng chảy xuống với máu, gắt lên: “Vớ vẩn, anh nói coi có đau không? Anh tìm một hòn đá rồi đập gãy cánh tay mình thử xem có đau không.”


Giọng điệu khi nói chuyện của y không mấy thân thiện, Tống Hung chỉ tưởng Lâm Di Vụ đang tức giận, giận vì anh đến muộn, còn bị thương nhiều như vậy chứ không nhận ra sự xa lạ và dò xét trong mắt y.


Tống Hung đổ lỗi tất cả cho Lâm Dương, anh nhìn quanh, ngoài Lâm Di Vụ ra thì chẳng còn ai khác, anh tức giận đạp vào đầu Phật một cái.



Tiếng động kìm nén và trầm đục vang vọng khắp ngôi miếu hoang, mấy giây sau mới dần dần biến mất.


“Thằng súc vật Lâm Dương kia đâu rồi?”


“Tiếc thật.” Người đàn ông thở dài một hơi rồi lại lắc đầu: “Hai mẹ con điên rồ đó bỏ chạy rồi.”


Thật đáng tiếc khi không thể g**t ch*t bọn chúng ngay lập tức!


Tống Hung lại định chạm vào Lâm Di Vụ, muốn ủ ấm tay cho hắn nhưng tay anh vừa đưa ra, người đàn ông lại dùng bàn tay trái chưa bị gãy đẩy anh ra.


Y tự chống lên đầu Phật rồi từ từ đứng dậy, máu từ ngón tay tình cờ quệt lên đôi mắt cứu độ chúng sinh của tượng Phật, làm chúng bị che khuất hoàn toàn.


Người đàn ông đứng thẳng dậy, nghiêng đầu nhổ một bãi nước bọt đầy máu vào đám cỏ khô, dùng mu bàn tay lau khoé miệng, nhìn chằm chằm Tống Hung vài giây.


Cuối cùng Tống Hung cũng nhận ra Lâm Di Vụ có gì đó bất thường, hắn không hề kêu đau, không khóc, cũng không làm nũng, lại càng không giận đến nỗi mắng anh hoặc thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với anh.


“Di Vụ?” Tống Hung khẽ gọi một tiếng.


“Tôi không phải là Di Vụ.”


Nói xong, người đàn ông rút điện thoại vừa vơ vét được từ tay Lâm Dương ra, liếc nhìn giờ trên màn hình: “Tống Hung, anh đến muộn rồi, thật không may, Di Vụ đã chết cách đây 17 phút rồi, hãy nén đau thương…”


“Đừng quậy, em còn khoẻ re mà, nén đau thương cái gì?” Tống Hung vừa đau lòng vừa tức giận: “Anh biết em đang giận, lát nữa bác sĩ xử lý vết thương cho em xong, sau khi về nhà em muốn trút giận thế nào cũng được, hơn nữa anh sẽ bắt Lâm Dương lại để em trút giận, có được không?”


“Tôi không đùa với anh.” Vẻ mặt người đàn ông rất nghiêm túc, trong mắt hiện lên ​​cảm giác bất lực khi phải giải thích cho Tống Hung: “Đúng rồi, anh vẫn chưa biết tôi là ai nhỉ.”


Người đàn ông chìa bàn tay trái đầy máu ra, trên môi nở một nụ cười thản nhiên đầy máu me, trong mắt không có sự si mê dành cho người mình yêu, chỉ có sự tò mò và dò xét.


Tống Hung sững sờ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của “bạn đời”, lắng nghe đôi môi đỏ mọng nhuốm máu của “bạn đời” lúc đóng lúc mở, nói ra những lời mà anh không hiểu.


Người kia thấy Tống Hung không đưa tay ra, thế là dùng sức vỗ mạnh vào mu bàn tay của Tống Hung, coi như đã bắt tay, y mỉm cười nhẹ với Tống Hung.


“Mười hai năm rồi, Tống Hung, không ngờ chúng ta lại gặp lại nhau, xin chính thức tự giới thiệu, tôi tên là A Lạp.”


___


Lời tác giả: Di Vụ (chống nạnh, giậm chân, nhảy lên nhảy xuống): Tôi chưa có chết!


Mộ: Kể từ chương sau nhân cách thứ hai A Lạp của thụ sẽ xuất hiện nhiều hơn, tôi sẽ thống nhất ngôi thứ ba của Lâm Di Vụ là hắn, A Lạp là y nhé ദ്ദി˙ ᴗ ˙ )


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 15: Di Vụ chết rồi, hãy nén đau thương…
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...