Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục

Chương 12: Ngoan, nghe lời chút đi được không?


Mặc dù chỉ là một phen hú vía nhưng nỗi sợ hãi khiến người ta lạnh sống lưng ấy thỉnh thoảng vẫn khiến trái tim giật thót lên.


Tống Hung bảo Lâm Di Vụ đừng lo lắng về chuyện của Tôn Thành nữa, anh đã thuê thám tử tư để theo dõi rồi, Lâm Di Vụ nghe anh nói vậy thì gật đầu đồng ý.


Trên đường về nhà, Tống Hung lại bảo là muốn đưa Lâm Di Vụ đến bệnh viện kiểm tra, trên xe, Lâm Di Vụ ủ rũ khẽ “Ừ” một tiếng, không nói lời phản đối, trông có vẻ như đã đồng ý.


Tống Hung liên lạc với Diệp Hướng Minh, bác sĩ từng điều trị chứng mộng du cho Lâm Di Vụ vài năm trước, hẹn lịch sẽ đưa Lâm Di Vụ đến khám vào 9 giờ sáng mai.


Nhưng ngay khi về đến nhà, Lâm Di Vụ lại thay đổi hoàn toàn, chạy loanh quanh trong nhà như một con cá chạch, Tống Hung không bắt được, cuối cùng Lâm Di Vụ nhảy thẳng lên phòng ngủ chính trên tầng 2, khóa trái cửa từ bên trong, dùng lưng chặn cửa lại.


“Em không đi bệnh viện đâu.” Cách một cánh cửa, Lâm Di Vụ hét lên phản đối: “Em không đi.”


Lâm Di Vụ vẫn còn bóng ma tâm lý từ những lần điều trị mộng du trước đây, ngày nào cũng phải uống những loại thuốc hỗ trợ giấc ngủ trước khi đi ngủ, buổi tối gặp ác mộng không ngừng, khi thức dậy sẽ thấy chóng mặt đau đầu, sống trong mơ hồ, đen không ra đen, trắng không ra trắng, không biết nay hay mai.


Đã vậy ngày nào hắn cũng bị cột vào lưng quần của Tống Hung, Tống Hung đi đâu hắn theo đó, không làm gì được, cũng không đi đâu được.


Có một khoảng thời gian, chứng mộng du của Lâm Di Vụ rất nghiêm trọng, gần như đêm nào cũng mộng du, bác sĩ Diệp đề nghị hắn nhập viện điều trị luôn.


Lâm Di Vụ không muốn nhập viện, ở nhà vừa làm ầm ĩ vừa hành xác nhưng Tống Hung vẫn kiên quyết. Lâm Di Vụ đá anh, đạp anh, hôn anh, van xin anh nhưng hắn có khóc thế nào, ồn ào thế nào, làm nũng thế nào cũng chẳng có tác dụng.


Tên ác ôn Tống Hung kia không hề mềm lòng chút nào, trói tay chân Lâm Di Vụ lại, vác hắn đến bệnh viện như một con lợn chờ bị giết thịt vào năm mới, ép hắn phải nhập viện điều trị.


Đến bây giờ Lâm Di Vụ vẫn còn nhớ những ngày tháng mình sống trong căn phòng bệnh viện trắng toát, nồng nặc mùi thuốc khử trùng, còn phải uống từng nắm thuốc đầy ắp.


Bác sĩ Diệp là viện trưởng một bệnh viện tư nhân, rất giỏi điều trị chứng mộng du, bệnh viện họ chuyên điều trị các bệnh tâm thần, mặc dù Lâm Di Vụ sống trong phòng VIP riêng nhưng tối đến thỉnh thoảng vẫn sẽ nghe thấy những tiếng khóc la inh ỏi ngoài hành lang.


Chỉ cần nghĩ đến thôi là mũi Lâm Di Vụ đã cay sè, gốc lưỡi đắng ngắt, gót chân lạnh toát, mất cân bằng áp lực tai, toàn thân run rẩy.


Nói chung là nơi nào nơi nấy đều không khoẻ.


Tống Hung cũng biết Lâm Di Vụ không thích đi bệnh viện, đứng ngoài cửa nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Bây giờ em lại mộng du rồi, bọn mình phải đi gặp bác sĩ Diệp khám xem sao.”


Lâm Di Vụ vẫn nói câu đó: “Em không nhập viện, em không uống thuốc đâu.”


“Không nhất thiết phải nhập viện.” Tống Hung nói: “Bác sĩ Diệp chỉ kê cho em ít thuốc an thần để buổi tối ngủ ngon hơn thôi, được không nào?”


“Không được.” Lâm Di Vụ đảo mắt nhìn quanh, lấy Tết làm cớ: “Ai mà Tết nhất lại uống thuốc chứ, Tết không được uống thuốc đâu, không là không may mắn, người ta đã nói rồi, Tết mà uống thuốc là sẽ bệnh tật quanh năm.”


“Em nghe ai nói đấy? Đâu ra lắm mấy cái mê tín dị đoan thời phong kiến ​​vậy?” Tống Hung tức đến bật cười: “Bị bệnh thì phải uống thuốc, liên quan gì đến Tết?”


Lâm Di Vụ vẫn khăng khăng: “Em mặc kệ, có liên quan đấy, đây là cách nói tổ tiên truyền lại, chắc chắn là có lý.”


“Có phải em nghĩ khoá trái cửa là anh sẽ không mở được cửa phòng ngủ không?” Thấy nói lý không hiệu quả, Tống Hung quay người đi tìm chìa khóa dự phòng.


Lâm Di Vụ áp tai vào cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài, bước chân của Tống Hung xa dần rồi nhanh chóng quay trở lại.



Lâm Di Vụ biết rằng trốn mãi cũng chẳng ích gì, hắn có trốn được đằng trời, chỉ còn nước thay đổi chiến thuật.


Tống Hung còn chưa kịp dùng đến chìa khóa dự phòng, Lâm Di Vụ đã chủ động mở cửa từ bên trong.


Thấy hắn mở cửa, Tống Hung cứ tưởng Lâm Di Vụ đã đồng ý: “Mình đi tắm rồi đi ngủ sớm thôi, ngày mai anh đưa em đi bệnh viện.”


Lâm Di Vụ kiễng chân vòng tay qua cổ Tống Hung, tay trái cố tình tránh đi vết thương trên cổ Tống Hung, nắm chặt lấy vai anh.


Hắn sụt sịt mũi, lau nước mắt rồi khóc thút thít: “Ngày mai em không muốn đi, đợi hết Tết rồi hẵng đi khám bác sĩ được không anh?”


Tống Hung cất chìa khóa vào túi, tay Lâm Di Vụ cọ xát trên người anh, miệng không ngừng nói chuyện, tay thì lén lút thò vào túi quần Tống Hung, lấy ​​chìa khóa dự phòng ra rồi lại lén lút đút vào túi quần mình.


Tống Hung không cảm nhận được gì, vỗ một phát vào mông Lâm Di Vụ, anh không chịu nổi nhất là khi Lâm Di Vụ khóc với mình. Bình thường bất kể là phạm phải lỗi lầm nào, chỉ cần Lâm Di Vụ làm nũng, khóc lóc là anh sẽ hoàn toàn hết cách.


Nhưng lần này không được, nước mắt của Lâm Di Vụ không có tác dụng, Tống Hung nhất định phải cứng rắn.


Lúc nãy khi nghe Lâm Di Vụ nói trên điện thoại rằng mình đã giết người, tương lai trong tưởng tượng của anh và Lâm Di Vụ chỉ còn lại bóng tối, ngay cả một tia sáng cũng không thấy.


Thậm chí họ còn chẳng có tương lai nữa…


Anh không muốn điều đó thật sự xảy ra, ngày mai Lâm Di Vụ nhất định phải đi bệnh viện.


“Không được là không được.” Tống Hung nói chắc nịch: “Ngày mai phải đi.”


Lâm Di Vụ không ngờ lần này Tống Hung lại cứng rắn đến vậy, buông cổ Tống Hung ra, quay người leo lên giường rồi kéo chăn trùm kín đầu.


Tống Hung vào phòng tắm tắm rửa, Lâm Di Vụ vẫn chưa bỏ cuộc, hắn vẫn chưa dùng hết chiêu mà.


Cứng không được thì mềm, mềm không được thì dùng sắc!


Dù sao bây giờ Tống Hung cũng đang được nghỉ, vậy thì hắn sẽ dùng kỳ nghỉ này để vắt kiệt Tống Hung, vắt cho đến khi anh không cử động được nữa, không thể ra khỏi giường, để rồi xem anh làm sao mà đưa hắn đi bệnh viện được.


Nửa tiếng sau, Tống Hung từ phòng tắm đi ra, bước chân hơi khựng lại, chăm chú nhìn người trên giường.


Lâm Di Vụ đã thay sang một bộ đồ ngủ bằng lụa lục được dưới đáy tủ, tay chống đầu, nghiêng người nằm trên giường, toàn thân đeo đầy móc cài.


Bộ đồ ngủ đó không được mua để ngủ, mà được mua để “ngủ”.


Dưới ánh đèn, lớp vải nửa trong suốt làm lộ ra làn da bóng loáng, thắt lưng không được buộc, phần vạt áo trước ngực buông lỏng trên người Lâm Di Vụ rồi bó lại dần khi đi xuống để che đi một phần phong cảnh, sau khi chạy dọc theo đường cong thì gấu váy lại được xẻ tà hoàn toàn.


Nửa phút sau, Lâm Di Vụ ngồi lên eo Tống Hung, hôn lên môi anh rồi nói: “Em không đến cái bệnh viện tàn đó đâu, cũng không uống thứ thuốc tồi tệ đó.”


Mắt Tống Hung nóng bừng nhưng lý trí của anh vẫn còn đó.


“Em có nói gì cũng vô ích thôi, chín giờ sáng mai, nếu em không đi thì anh sẽ trói em lại vác đến bệnh viện.”


Lâm Di Vụ lắc lư qua lại, nếu nói không có tác dụng, vậy thì đành phải “làm” vậy.





Lần trước Lâm Di Vụ nhập viện, hắn đã nằm đó trọn nửa tháng, đã lén lút bỏ chạy vô số lần nhưng lần nào cũng bị tên cáo già Tống Hung kia bắt về.


Lâm Di Vụ nảy ra một kế hoạch, đặt mua một bộ đồng phục y tá, một bộ tóc giả và một đôi giày cao gót trên mạng.


Hắn định cải trang trả trộn vào nhóm nhân viên y tế, lẻn ra khỏi bệnh viện nhân lúc Tống Hung không ở trong phòng bệnh giám sát mình.


Lâm Di Vụ theo thói quen thêm tất cả những thứ định mua vào giỏ hàng trước, sau đó thanh toán giỏ hàng hết một lượt, hắn không nhìn kỹ mà thanh toán luôn cả những thứ đã thêm vào giỏ hàng trước đó, ghi địa chỉ bệnh viện vào.


Hàng đến rất nhanh, nhưng có một món bị sai.


Bộ đồng phục y tá đứng đắn hắn mua chưa kịp đến mà bộ đồng phục y tá cực kỳ gợi cảm khác trong giỏ hàng lại đến trước.


Lâm Di Vụ không muốn chờ đợi thêm nữa, đợi các y tá đi kiểm tra phòng xong, hắn sai Tống Hung xuống lầu mua hoành thánh cho mình, sau đó trốn vào nhà vệ sinh nhanh chóng thay bộ đồng phục trắng đó ra.


Sau khi mặc đồng phục y tá vào, phần vải áo bó sát xuống dưới, siết lấy vòng eo thon gọn của hắn, phần dưới là một chiếc váy siêu ngắn, vạt váy chỉ dài đến đùi, lúc mặc lên hai chân vừa thon vừa thẳng của Lâm Di Vụ liền lộ ra ngoài.


Lâm Di Vụ sở hữu một vẻ đẹp lưỡng tính, sau khi đội tóc giả, đeo khẩu trang và mang giày cao gót vào, chỉ cần không vén váy hắn lên nhìn thì không ai có thể nhận ra hắn là đàn ông.


Lâm Di Vụ cảm thấy mũ y tá không cần thiết, nếu như thật sự mặc đồng phục y tá đi ra thì sẽ ảnh hưởng đến hình tượng chuyên nghiệp của người khác, vậy nên hắn lại xé bỏ chữ thập đỏ trên ngực áo.


Bộ đồ y tá này hắn cứ mặc như váy siêu ngắn của phái nữ là được.


Đến khi bước ra khỏi nhà vệ sinh lần nữa, Lâm Di Vụ lại là một người phụ nữ cao ráo, vóc dáng cân đối với mái tóc đen dài thẳng, chân đi giày cao gót, toát lên đầy vẻ tự tin của một “đại mỹ nhân”.


Lâm Di Vụ lấy điện thoại từ dưới gối ra, đi thẳng ra khỏi phòng bệnh, mọi người trong hành lang đều không nhịn được quay đầu nhìn hắn, ngay cả y tá vừa đi kiểm tra phòng xong cũng khó hiểu, gãi đầu tự hỏi người phụ nữ xinh đẹp như vậy đến bệnh viện từ bao giờ, sao cô lại chưa từng để ý đến?


Ai mà chẳng yêu cái đẹp, cô y tá xinh đẹp không nhịn được đứng lại chiêm ngưỡng “đại mỹ nhân”, ánh mắt quét từ trên xuống dưới, trong lòng tràn ngập những lời cảm thán—


Wow, b* ng*c ấy, chậc chậc, vòng eo ấy, chậc chậc chậc, cái mông ấy, chậc chậc chậc chậc, cặp giò dài miên man ấy…


Lâm Di Vụ bước xuống cầu thang giữa những tiếng tặc lưỡi không ngớt của y tá, nhưng hắn vừa xuống đến tầng 1 liền chạm mặt Tống Hung vừa đi mua hoành thánh về.


Lâm Di Vụ cảm thấy chột dạ, vô thức xoay người định bỏ chạy nhưng rồi hắn lại nghĩ, dáng vẻ của mình lúc này có khi ngay cả Tống Hung cũng không nhận ra.


Hắn dặn lòng mình không được hoảng loạn, lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu, còn cố tình ưỡn ngực, lắc hông, uốn eo, không liếc ngang liếc dọc, trong mắt thoáng ý cười, nghênh ngang đi lướt qua vai Tống Hung về phía cổng chính.


Khi cặp chân trắng muốt chói mắt ấy lướt qua mắt Tống Hung, Tống Hung siết chặt túi hoành thánh trong tay, sắc mặt lập tức tối sầm lại.


Nếu anh còn không nhận ra người đã chung chăn chung gối, ngủ với mình suốt ngần ấy năm, vậy thì Tống Hung khỏi sống luôn cho rồi.


Vậy mà Lâm Di Vụ lại giở một loạt trò khôn lỏi, tin chắc Tống Hung sẽ không nhận ra mình, trong lòng còn thầm đắc ý nữa—


Tên khốn, tưởng em không trị được anh chắc.



Tình cờ thay, lúc đó Tống Hung cũng nghĩ như vậy——


Thằng nhóc dâm, nếu hôm nay không trị em thì em sẽ không biết trời cao đất dày, chồng nhà em ghê gớm cỡ nào.


Còn chưa đi được hai bước thì cổ tay Lâm Di Vụ đã bị người ta túm chặt bằng một lực rất lớn, sau đó toàn bộ cơ thể, bao gồm ngực, eo, mông, chân đều bị Tống Hung bao trọn lấy.


“Ưm…” Lâm Di Vụ rên lên một tiếng, mở to mắt không dám tin: “Anh nhận ra em hả?”


Tống Hung nhìn bộ quần áo bừa bãi của hắn liền nổi cơn điên, thứ trên đầu là gì đây, trên bộ tóc giả còn có cả mùi hương kỳ lạ, cổ áo thì trễ như thế, váy cũng ngắn cũn cỡn.


Còn cả… cái thứ ren trắng mặc bên trong áo là cái quái gì nữa?


Để cổ Lâm Di Vụ không lộ ra quá nhiều da thịt, Tống Hung liên tục túm lấy cổ áo phía sau của Lâm Di Vụ, xách hắn về phía bãi đậu xe.


Hai người xô đẩy nhau, có người qua đường chính nghĩa đã dang tay ra ngăn họ lại: “Anh gì ơi, buông cô gái này ra đi, giữa ban ngày ban mặt, trời sáng trưng thế này, sao có thể ép buộc người ta được chứ?”


Tống Hung ngẩng đầu lên nhìn mặt trời: “Giữa ban ngày ban mặt thì sao? Đây là vợ tôi, tôi đưa em ấy về nhà không được à?”


Người qua đường chính nghĩa không tin lời Tống Hung nói, quay sang xác nhận với Lâm Di Vụ: “Cô đừng sợ, nếu anh ta nói dối thì cô chớp mắt đi.”


Đúng lúc mắt Lâm Di Vụ hơi ngứa nên khi ấy đã chớp mắt vài lần, người qua đường chính nghĩa kia nhận được tín hiệu, tiếp tục chặn đường: “Buông cô gái này ra, nếu không là tôi báo cảnh sát đó.”


Tống Hung không muốn phí lời với người qua đường, túm lấy cổ áo phía sau của Lâm Di Vụ, tiếp tục đi về phía bãi đỗ xe.


Thấy không cản được, người qua đường chính nghĩa rút điện thoại ra định báo cảnh sát, Lâm Di Vụ vội vàng giải thích: “Chúng tôi thật sự là vợ chồng, có giấy tờ hẳn hoi, chúng tôi chỉ đang đùa vui với nhau thôi, anh đừng báo cảnh sát nhé.”


Bộ đồng phục y tá Lâm Di Vụ mua có chất lượng cực kỳ kém, vừa đến bãi đỗ xe, Tống Hung đã kéo áo Lâm Di Vụ nhét hắn vào trong xe, cổ áo vô tình vướng vào góc cửa xe, Tống Hung còn dùng sức nên chỉ nghe thấy “roẹt” một tiếng, bộ quần áo đã bị xé toạc.


Lâm Di Vụ cảm thấy sống lưng lạnh ngắt, tay Tống Hung vẫn nắm chặt một góc vải, sắc mặt anh càng thêm tối sầm, lại càng dùng sức đẩy Lâm Di Vụ đang ở trần một nửa vào trong xe, nhanh chóng đóng sầm cửa lại.


Lâm Di Vụ kéo tấm vải trắng rách ra, che trái chắn phải nhưng vẫn không đủ.


Lần này Tống Hung đã thấy rõ, Lâm Di Vụ đang mặc một chiếc áo lót ren trắng bên trong.


Tống Hung lấy một chiếc áo sơ mi từ cốp xe, trùm lên đầu Lâm Di Vụ: “Mặc vào.”


Lần này Lâm Di Vụ rất nghe lời, ngoan ngoãn khoác áo vào.


Bệnh nhân không được phép tự ý rời khỏi bệnh viện, Tống Hung gọi điện cho bác sĩ Diệp, nói rằng chiều nay sẽ đưa Lâm Di Vụ ra ngoài hít thở không khí, đến tối sẽ quay lại.


Tuy không được xuất viện nhưng được ra ngoài hít thở không khí cũng tốt, Lâm Di Vụ chọc chọc Tống Hung, nhỏ giọng hỏi: “Anh nhận ra em kiểu gì vậy?”


Tống Hung lại nhìn Lâm Di Vụ từ trên xuống dưới trong bộ đồ nữ, véo nhẹ ấn đường đang sưng lên: “Cho dù em có biến thành ma thì anh vẫn nhận ra.”


“Em mặc thế này là ma hả?” Lâm Di Vụ vẫn chưa hiểu: “Em thấy em cải trang như vậy thành công lắm mà, ngay cả y tá cũng không nhận ra.”


“Y tá mới quen em có mấy ngày thôi?” Tống Hung lại nhấc tấm vải rách trên người Lâm Di Vụ lên lay lay: “Sau này không được ăn mặc như thế này ra ngoài.”



Anh lại bổ sung: “Nếu mặc thì chỉ có thể mặc ở nhà cho anh nhìn…”


Trong lòng Lâm Di Vụ chỉ đang nghĩ làm sao để trốn, lúc này mới cảm nhận được sự bất thường của Tống Hung, hắn nghiêng đầu quan sát anh một lúc.


Hắn nằm viện lâu như vậy, đêm nào hai người cũng ngủ cùng nhau nhưng lại chẳng làm gì cả.


Bàn tay đang cầm vô lăng của Tống Hung nổi lên gân xanh, sắc mặt chùng xuống đầy kìm nén, nhưng sự u ám đó không hoàn toàn là do tức giận.


Ánh mắt Lâm Di Vụ lại đi xuống, quét qua điểm mấu chốt, thì ra phản ứng của Tống Hung dữ dội như vậy.


Lâm Di Vụ cố ý nghiêng người, dùng cánh tay dụi lên người Tống Hung, ngón tay vẽ vòng tròn trên ngực anh: “Em muốn xuất viện, đưa em về nhà… được không anh?”


Tống Hung không đưa Lâm Di Vụ về nhà, anh lái xe đưa hắn đến một ngọn núi hoang vắng cách đó không xa sau lưng bệnh viện.


Vì ngọn núi hoang vắng này bị đồn là có ma, câu chuyện chi tiết được lưu truyền hơn mười mấy năm, vị trí lại quá xa xôi nên ban ngày cũng chẳng có ai đến, Tống Hung lái xe đến một góc kín đáo hơn nữa.


Hàng ghế sau xe rất rộng, đủ cho hai người lăn qua lộn lại.


Chiều hôm đó, cây cối ngoài cửa sổ, dãy núi ở xa xa, ánh nắng trên đỉnh đầu, bươm bướm thỉnh thoảng bay qua, mọi thứ xung quanh dường như đều đang chao đảo lên xuống trong cơ thể Lâm Di Vụ.


Bộ đồ y tá đã rách, áo sơ mi cũng rách, bộ tóc giả kia bị Tống Hung ném ra ngoài cửa sổ, càng thêm vào một nét chấm phá kịch tính cho những câu chuyện ma quái trên ngọn núi hoang vắng này.


Cuối cùng, Tống Hung nhéo Lâm Di Vụ thật mạnh, cắn vào tai hắn, thở hổn hển: “Em ngoan nào, nghe lời chút đi được không?”



Lần trước, Lâm Di Vụ đấu tranh thất bại.


Đêm nay, Lâm Di Vụ lại đấu tranh thất bại lần nữa.


Tống Hung có thể lực rất tốt nên một hai lần chẳng là gì, còn Lâm Di Vụ thì ngược lại, có vắt kiệt được Tống Hung hay không thì không biết, dù sao hắn cũng chẳng còn chút sức lực nào.


Lâm Di Vụ kiệt sức ngã gục xuống trước, choáng váng nằm sấp lên ngực Tống Hung.


“Mấy loại thuốc đó đắng quá, nuốt không trôi lại còn nôn nữa chứ.” Không phải Lâm Di Vụ không muốn đi bệnh viện, hắn chỉ muốn trì hoãn: “Em không muốn đón Tết mà phải đón trong đau khổ.”


“Em đảm bảo, khi nào đón Tết xong sẽ đi bệnh viện với anh ngay được không? Anh cũng được nghỉ rồi, ngày nào cũng ở nhà trông chừng em thì sẽ không có chuyện gì đâu, chỉ muộn vài ngày thôi mà.”


Nghe Lâm Di Vụ nói khổ, Tống Hung cũng thấy chua xót trong lòng, cuối cùng vẫn mềm lòng, không ép Lâm Di Vụ nữa mà hôn lên d** tai hắn.


“Ngoan, nghe lời đi em.”


Lần trước cũng vậy, thấy Tống Hung thỏa hiệp, cảm xúc hỗn loạn trong lòng Lâm Di Vụ ngược lại đã dần dần bình tĩnh hơn.


Tống Hung thỏa hiệp, Lâm Di Vụ cũng thỏa hiệp.


“Vậy được, ngày mai em đi bệnh viện với anh.”


Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Truyện Ai Là Kẻ Thứ Ba - Cửu Lục Story Chương 12: Ngoan, nghe lời chút đi được không?
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...