Xuyên Thành Hào Môn Pháo Hôi O

Chương 105: Ngoại Truyện 6: Viên Mãn

223@-
***

Cuối cùng Quý Niên phải ngăn cản hành vi thiểu năng trí tuệ của Tạ Trường Hằng.

Hôm đó Tạ Trường Hằng không về nhà mà ở lại nhà Quý Niên, hai người đắp chăn bông thuần khiết nói chuyện phiếm.

Tạ Trường Hằng kể hết những sự kiện hỗn đản mình từng làm, gốc gác kể đến không còn một chút, ngay cả quầ.n lót cũng không chừa lại.

Quý Niên buồn ngủ không chịu được, Tạ Trường Hằng ôm anh nằm trên giường, còn phân tích điểm mạnh và điểm yếu cho Quý Niên.

Chờ nói xong cúi đầu liền thấy người trong ngực đã chìm vào giấc ngủ từ bao giờ.

Lông mi tinh tế cong vút rũ xuống, khuôn mặt thanh lãnh khi ngủ ngoan ngoãn không ít, khiến người yêu thương.

Tạ Trường Hằng trong lòng ngứa ngáy, cúi đầu hôn trên má và môi Quý Niên.

Quý Niên cảm thấy ngứa nhỏ giọng rì rầm.

Tạ Trường Hằng sợ tới mức không dám động.

Sau đó mới ôm người yên tâm ngủ.

"Tạ đổng." Thư ký gõ cửa, lớn giọng gọi người.

Tạ Trường Hằng đang ngồi trên sofa bọc da nghỉ ngơi, mặt nhày nhíu lại, từ tử tỉnh dậy.

Tạ Trường Hằng hít sâu một hơi, giơ tay đỡ trán.

Từ từ ra khỏi giấc mơ.

Tạ Trường Hằng: "Vào đi."

Thư ký được phép vội mở cửa dẫm lên giày cao gót đi vào.

Thư ký: "Tạ đổng, hôm nay có tiệc trưa."

Tạ Trường Hằng nhíu mày: "Không phải đã nói sau này các bữa hẹn trưa đều dời sao?"

Thư ký có chút khó xử, "Nhưng mà tổng giám đốc công ty Hành Xa đã tới mời nhiều lần..."

Tạ Trường Hằng nhớ lại, sếp bên kia cũng chỉ là họ hàng của Tạ gia, ỷ vào có quan hệ thường xuyên tới công ty khoe khoang.

Tạ Trường Hằng đối với bà con thân thích thường nhắm một mắt mở một mắt, nhưng không đồng nghĩa với hắn sẽ chịu đựng.


nữa thì kêu


xong trán đổ


thư ký cũng không dám nhiều lời, nhận lệnh xong


rơi tí tách,


dạy xong về


Niên thì ánh mắt sáng lên, hâm mộ nói: "Thầy


chỉ chỉ


của Tạ Trường


vẻ mặt hâm


cho Quý lão sư. Cô kết hôn nhiều năm như


cũng không


tay cầm ô che mưa, "Tôi


nay trời mưa, tôi không trở


kể gió mưa, nhưng Quý Niên


mắt, sau đó


bàn, chào hỏi với Lý


hơn một năm, mà Tạ Trường


bao lâu, trong kỳ nghỉ ngắn, anh luôn đồng


hỗ trợ, A đại chén đĩa có chút không sạch sẽ.


liền nói với Tạ


Trường Hằng mỗi ngày đều


từ văn



nhiều, bộ tây trang của Tạ Trường


Quý Niên thì được bảo


mặt, Tạ Trường Hằng đem hộp


nhau nhiều lần trong năm nay, quan hệ


vẫn còn bảo trì


người cầm xong xoay


sau nói: "Bên ngoài


Trường Hằng dừng


bước đi trước, "Văn


đập hỗn loạn, đôi chân


tiên Tạ Trường Hằng


việc, không gian rộng rãi, bên


ghế dựa cho


bàn làm việc của


ăn cơm


ngồi một bên


cái liền không


mắt dính trên


nhìn hắn, ngữ khí


Hằng vô





bỗng dưng


thì bắt đầu kiểm tra


không quấy rầy anh,


cứ liên tục


Hằng duỗi


cứng đờ


dám sử dụng lực,


lại gắt gao nhìn


có dấu


sau khi hai người kết hôn,


Trường Hằng tham


nóng, Quý Niên cũng chú ý tới


tự nhiên duỗi


Tạ Trường


của nam nhân vang lên, "Anh


kỳ hèn mọn, thậm


sổ mưa


Trường Hằng đã sớm cúi đầu hôn


nắm tay thành quyền


yêu em, vẫn


mở miệng nói gì đó thì


Tạ



Quý Niên vội duỗi tay cầm lấy, bấm nghe.

Tạ Trường Hằng đứng dậy, ho một tiếng.

"Ba nhỏ, buổi chiều công viên trò chơi có hoạt động, không giới hạn tuổi, nếu một gia đình đi thì có thể chiết khấu 30%. Ba có muốn đi không?"

Giọng của Tạ Ninh vô cùng hưng phấn kích động.

Quý Niên nghĩ đến thời tiết, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, đã sớm trong lành.

Quý Niên: "Đi, hôm nay buổi chiều ba ba cũng không có tiết."

Anh còn chưa dẫn Tạ Ninh đi chơi công viên trò chơi lần nào.

Tạ Ninh biết Tạ Trường Hằng cũng đang ở cạnh Quý Niên, nhờ chuyển điện thoại rồi rủ đi cùng.

Quý Niên cầm áo ra ngoài.

Tạ Trường Hằng duỗi tay kéo anh lại, "Có thể cho anh một cơ hội không?"

Quý Niên nghe xong sửng sốt, con ngươi thanh lãnh nhìn hắn.

Ở mùa hè năm hai mươi tuổi năm đó, Tạ Trường Hằng cũng cùng anh nói như thế.

Có thể cho một cơ hội không?

Qua nhiều năm như vậy, Quý Niên không phân rõ những lời này có bao nhiêu hàm ý.

Nhưng nhìn mặt mày kiên định của Tạ Trường Hằng, giống như năm đó.

Quý Niên nhìn đôi mắt hắn,

Môi hơi run run, cuối cùng có chút bất đắc dĩ cúi đầu cười cười.

"Trước tiên dẫn Ninh Ninh đi công viên trò chơi, sau đó sẽ cho anh cơ hội."

Tạ Trường Hằng nhìn Quý Niên trước mặt mình, môi mỏng nâng lên.

Hài người cùng ra cửa.

Khi tới công viên trò chơi thì thấy Tạ Ninh đang cầm bong bóng, vẫy tay với bọn họ.

Thiếu niên cười lên giống như mặt trời toả sáng,

Lộng lẫy chói mắt.
Xuyên Thành Hào Môn Pháo Hôi O
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Thành Hào Môn Pháo Hôi O Truyện Xuyên Thành Hào Môn Pháo Hôi O Story Chương 105: Ngoại Truyện 6: Viên Mãn
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...