Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!

Chương 608

Nhan Từ Khuynh thở dài: “Nhiều nhất thêm mấy phút nữa, em vẫn còn đang ở cữ, vết mổ còn chưa hồi phục lại, không thể nhiễm lạnh”

“Được, ba phút thôi cũng được.”

Thấy hai đứa bé như xương với thịt của cô, ánh mắt Dương Họa Y đột nhiên trở nên ấm áp.

Hạ Ly không biết là giống ai, rất thích cựa quậy.

Dù có ngủ rất say, mắt nhảm chặt, cũng thích động đậy cái tay bé xíu, đá cái chân nhỏ.


‘So sánh với em gái thích động đậy, Hòa Phong lại ra dáng anh trai nhỏ hơn, thẳng bé yên lặng ngoan ngoãn năm, không động chút nào.

Ngón tay Dương Họa Y vuốt ve theo đường nét mặt của con, ngũ quan và thân thể của con, dù không được chạm đến thật, trong lòng cũng cảm thấy rất ấm áp.

Nhưng, dường như Hòa Phong không giống những đứa trẻ khác.

Những đứa trẻ khác, dù không thích cựa quậy, cũng sẽ động một chút.

Nhưng Hòa Phong của cô vẫn luôn nằm im ở đó, không có bất kì động tác gì.


Trong lòng Dương Họa Y đột nhiên thắt lại, cô nắm chặt cổ áo của Nhan Từ Khuynh, hốt hoảng kêu lên: “Nhan Từ Khuynh, Hòa Phong, Hòa Phong không động đậy!”

Đàn ông không tỉ mỉ bằng phụ nữ, anh nhìn dáng vẻ của con, chỉ cảm thấy trong lòng rất mềm mại, cũng không nghĩ nhiều: “Con đang ngủ, không động đậy là chuyện bình thường”

“Không giống, không giống mài” Dương Họa Y hô ra tiếng: “Mặt Hòa Phong trắng bệch! Hòa Phong không hề cựa quậy chút nào!”

Nhan Từ Khuynh nhìn kỹ, mới phát hiện ra điều không hợp lý.

Anh cũng không quan tâm điều gì khác, trực tiếp ôm Dương Họa Y vào lồng ấp, bọn họ đến trước mặt con.


Chìa tay ra đụng vào, quả nhiên con vẫn không động đậy.

Cơ thể nhỏ bé của Hòa Phong vấn còn ấm, nhưng tay chân lại bắt đầu lạnh.

Dương Họa Y giấy khỏi vòng tay của Nhan Từ Khuynh, không quan tâm đến đau đớn nơi vết mổ đi nhìn Hạ Ly. Hạ Ly giống như những đứa trẻ khác mềm mại phun nước bọt, cơ thể vẫn ấm áp như cũ.

Hòa Phong lại không động đậy.

Toàn thân Dương Họa Y run rẩy: “Sao lại như: thế này, sao lại như thế này… Hòa Phong! Con của tôi, sao con của tôi lại lạnh như thế này! Chắc chắn là lồng ấp trẻ này bị hỏng rồi!


Cô bịt tai, gào thét ra tiếng: “Bác sĩ! Bác sĩ đâu rồi! Bác sĩ! Lồng ấp hỏng rồi! Con của tôi bị lạnh thì phải làm sao! Bác sĩlI”

Nhan Từ Khuynh sợ vết mổ của cô sẽ rách ra, vội vàng ôm cô lại, không để cô giấy dụa lung tung.

“Nhan Từ Khuynh chết tiệt! Anh thả tôi raI”

“Con mẹ anh không phải đã nói con sẽ không xảy ra chuyện sao?!”

“Tại sao lại thế này!”

“Không phải anh nói con ở lồng ấp trẻ là an †oàn nhất sao, không phải anh nói con rất tốt sao?”
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 9.6/10 từ 88 lượt.
loading...