Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh

Chương 55

Trong sảnh, người đến người đi không ít, tầm mắt mọi người đều không tự chủ bị hình ảnh đôi nam nữ ôm nhau hấp dẫn. Vẻ mặt cô gái đang vùi vào lòng chàng trai ra sao không thấy rõ, nhưng bác sĩ mặc áo blouse trắng này đúng là quá xuất sắc.

"Bác sĩ Đoạn, vừa rồi chúng tôi ngỡ anh xảy ra chuyện, ai cũng rất lo lắng." Tiểu Lệ đuổi kịp nói.

Ban nãy khi đi ngang qua nhóm y tá Đoạn Kính Hoài cũng biệt Lộc Tang Tang nhận nhầm tin tức, vì thế anh mới đi lại đây.

"Tôi không sao, nhóm bác sĩ Lý cũng không sao."

"Ôi... Thế thì tốt rồi, thật sự hù chết mọi người." Tiểu Lệ hắng giọng một cái rồi liếc nhìn hai người đầy mập mờ, "Vậy hai người tâm sự, tôi đi trước."

Đoạn Kính Hoài gật đầu với cô nàng.

Đợi người đi rồi anh mới đưa tay vuốt tóc Lộc Tang Tang, "Xin lỗi."

Lúc này Lộc Tang Tang cũng đã tỉnh táo, cô rời khỏi lồng ngực anh, mất tự nhiên hỏi anh: "Sao anh phải xin lỗi chứ?"

Cô cố làm ra vẻ thản nhiên thờ ơ, thế nhưng lông mi lại còn đọng lại mấy giọt nước mắt.

Đoạn Kính Hoài cong môi, tim mềm như bông, "Làm em sợ rồi."

"Em... Không sao."

Đến bây giờ Lộc Tang Tang vẫn còn sợ hãi, làm sao có thể không sao. Song lúc này phát hiện là bị hớ, cô hơi lúng túng vì khóc lóc thảm thương.

"Đi thôi." Cũng may Đoạn Kính Hoài không nói thêm gì nữa mà thản nhiên nắm tay cô.

"Đi đâu?"

"Về nhà." Đoạn Kính Hoài đưa tay xoa xoa mi dưới của cô, "Hay em thích ở đây cho người ta ngắm?"

Lộc Tang Tang nhìn thấy trên ngón tay anh dính một ít màu đen.

Bãi đỗ xe, trong xe.

"Vừa rồi mặt mày em như quỷ thế này hả?" Lộc Tang Tang khó tin nhìn gương mặt lem luốt của mình trong gương trang điểm, "Nhiều người thấy như vậy, liệu có cười em không? Trời ơi..."

Đoạn Kính Hoài cười nhẹ sau đó lái xe rời khỏi bệnh viện.

Có điều Lộc Tang Tang vẫn cảm thấy tan vỡ, cô là người cực kỳ coi trọng hình tượng, ban nãy lo lắng quá rồi. Hơn nữa lo đến khóc cũng được đi, còn dùng tay dụi mắt, chẳng phải chì kẻ mắt này không thấm nước sao? Gạt người...


"Xấu quá! Giống như gấu trúc -------" Lộc Tang Tang rút một tờ khăn giấy cố lau sạch, "Sao không ai nhắc em chứ?"

"Không ai cười em hết."

Lộc Tang Tang hầm hừ, "Ai nói..."

Cô rầu rĩ phiền muộn chăm chú quan sát mặt mình trong gương nhỏ, "Lái xe nhanh lên, em phải về nhà tẩy trang."

Đoạn Kính Hoài khẽ nhướng mày, rõ ràng tâm trạng không tồi.

Sau khi về đến nhà, Lộc Tang Tang vọt vào phòng tắm ngay lập tức, cô cúi đầu tẩy tẩy rửa rửa, cuối cùng cũng rửa mặt sạch sẽ.

Mặt ướt sũng, cô lấy chiếc khăn bên cạnh lau mặt.

Đúng lúc này, xuyên qua gương cô nhìn thấy Đoạn Kính Hoài đi đến, cô vừa lau mặt vừa nói, "Sao anh không về nhà đi, Cẩu Tử còn chưa ăn cơm đâu..."

Lời còn chưa nói hết, cô đã nhìn thấy Đoạn Kính Hoài đi đến gần rồi đưa tay vòng qua eo cô. Anh không nói tiếng nào, chỉ rũ mi lẳng lặng ôm cô.

Lộc Tang Tang há hốc mồm, đột nhiên cô cũng không muốn nói chuyện, cô bình thản lau khô mặt rồi đặt khăn mặt xuống.

"Đồng nghiệp của anh không có vấn đề gì chứ?" Một lát sau, cô nhỏ giọng hỏi.

Đoạn Kính Hoài ừ một tiếng, "Trên cơ bản là không sao, nhưng vì lý do an toàn nên cần kiểm tra kỹ lưỡng."

"Nghe nói có một y tá sợ đến khóc..."

"Là Ương Ương, bình thường cô ấy là y tá hỗ trợ anh." Đoạn Kính Hoài nói tiếp: "Có điều hôm nay bên đó thiếu người, cho nên cô ấy sang giúp đỡ."

Lộc Tang Tang có chút thổn thức, "Công việc của bác sĩ các anh nguy hiểm quá."

Đoạn Kính Hoài ôm chặt cô rồi thản nhiên nói: "Anh quen rồi."

"Sao có thể nói là thói quen." Lộc Tang Tang kéo tay anh ra sau đó xoay người lại, "Chính vì anh là bác sĩ nên phải biết bảo vệ mình thật tốt, anh thấy không, gần đây có rất nhiều vụ xô xát trong ngành y, các bác sĩ đó thật đáng thương, học nửa đời người để rồi bị những người quá khích giết chết."

"Có phải em đang lo lắng cho anh không?"

"Em không... "


Đoạn Kính Hoài chống tay lên bệ rửa mặt sau lưng cô, sau đó tỏ vẻ đứng đắn nghiêm túc hỏi: "Có phải em lo anh gặp chuyện không may không?"

"..."

"Em khóc, có phải em..."

"Phải phải phải phải, đúng là em đã sợ hãi không biết anh có xảy ra chuyện hay không?!" Lộc Tang Tang theo dõi nhất cử nhất động trên gương mặt nghiêm túc của anh, cô ghét bỏ nói: "Còn hỏi nữa, có gì hay mà hỏi, anh thông minh như vậy chẳng lẽ còn nhìn không ra? Em lo lắng cho anh đó rồi sao? Anh đắc ý lắm phải không ------ A!"

Đột nhiên Đoạn Kính Hoài hôn nhẹ lên môi cô một cái.

Lộc Tang Tang lập tức yên tĩnh trở lại.

Hai người đối mặt nhìn nhau.

Mấy giây sau, Lộc Tang Tang hơi nghiêng về phía sau một chút, "...Anh có ý gì, cảm ơn à?"

"Là vui."

"Vui?"

Đoạn Kính Hoài gật đầu, sau đó anh lại cúi đầu hôn cô một cái, "Cái này là đau lòng."

Lộc Tang Tang: "..."

Anh lại cúi đầu hôn một cái rồi nhẹ giọng nói: "Còn cái này là thích."

Lộc Tang Tang ngẩng đầu nhìn anh, tim mềm như bông, hôm nay cô vốn định tìm anh nói rõ lòng mình, ai ngờ gặp chuyện kinh hồn hoảng vía như vậy.

Cô bị dọa đến nỗi quên mất bản thân mình muốn nói gì, bây giờ đã tỉnh táo lại, cô mới nhớ tới dự định ban đầu.

Dự định ban đầu của cô là tìm anh, muốn nói cho anh biết tâm ý của bản thân mình.

Cô đã nghĩ thông suốt.

Cô muốn quay lại, ở bên cạnh anh.

"Xong chưa?" Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Đoạn Kính Hoài hơi khựng lại, "Sao cơ?"

"Xong rồi thì đến lượt em."

Lộc Tang Tang bỗng đưa tay kéo cổ áo anh, để anh cúi đầu xuống, cùng lúc đó cô cũng rướn người lên, hung hăng cắn môi anh.

Sáng nay cô còn có chút do dự, thế nhưng trải qua sự kiện ở bệnh viện, cô càng hiểu rõ lòng mình hơn, cô không thể chấp nhận việc anh bị thương hoặc xảy ra chuyện không may, cô càng không thể chấp nhận việc anh biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của cô.

Có lẽ trước đây hai người thật sự có ngăn cách, có hiểu lầm. Song hiện tại, giữa bọn họ đã không còn trở ngại, nếu đã biết anh thích mình, cô không có lý do gì để tránh né nữa.

Hơn nữa với tính người này, cô hoàn toàn trốn không thoát.

Lúc Lộc Tang Tang hôn lên, cả người Đoạn Kính Hoài cứng ngắc, vài giây sau đó, lòng anh dâng lên cảm giác mừng như điên, thậm chí anh vui đến nỗi quên cả phản ứng, chỉ biết ngơ ngác nhìn người trước mắt, giống như đây chỉ là ảo giác.

"Anh không biết hôn à?" Lộc Tang Tang cắn nhẹ lên môi anh rồi nỉ non: "Không thể nào, trước đây anh hôn rất giỏi."

Bàn tay chống lên bệ rửa mặt phía sau hơi nắm chặt, anh khàn giọng đáp: "Anh biết."

Nói xong, anh bỗng ôm lấy cô, nhiệt tình hôn trả...

Thời khắc này, hai người giống như đại hồng thủy, tình cảm tuôn trào, những chua xót đau khổ cũng theo đó giải phóng hết. Cuối cùng chỉ còn lại tĩnh lặng, yêu thương nhau đến chết không muốn rời xa.

"A... Nhẹ chút..." Hai người dây dưa trong phòng tắm rất lâu, lâu đến nỗi Lộc Tang Tang chịu không nổi kéo ra chút khoảng cách, "Đừng cắn em."

Hơi thở Đoạn Kính Hoài rối loạn, anh rũ mắt nhìn cô.

Lộc Tang Tang nhìn anh, "Đoạn Kính Hoài, khai thật đi, anh bắt đầu thích em từ lúc nào?"

Đoạn Kính Hoài nhếch môi, "Từ rất lâu rồi."

Thật ra anh không biết bắt đầu từ khi nào, anh chỉ biết cô luôn ở trong tầm mắt anh, bất tri bất giác đã để lại dấu vết sâu đậm trong cuộc đời anh."

"Lâu là lâu thế nào, lúc chúng ta kết hôn à?"

Đoạn Kính Hoài hơi do dự một chút rồi lắc đầu.

"Hả... Không phải trước khi kết hôn anh đã thích em rồi chứ?!" Hai mắt Lộc Tang Tang mở to, "Lúc nào? Mấy tuổi? Khi đó chúng ta quen biết bao lâu?"

Đoạn Kính Hoài không trả lời được, cũng không muốn trả lời, vì thế anh cúi đầu xuống che kín môi cô một lần nữa.

Thế nhưng Lộc Tang Tang đã nhanh tay ngăn anh lại, "Không được, em muốn biết, tên xấu xa nhà anh... Nếu chúng ta không ly hôn, có phải cả đời này anh cũng không nói thích em không?"


Nhắc đến ly hôn, sắc mặt Đoạn Kính Hoài đen thui, Lộc Tang Tang cũng phát hiện, cô đưa tay nâng cằm anh lên, "Được được được... Không nói đến ly hôn, nhưng em vẫn muốn biết nha..."

"Lỗi của anh." Đoạn Kính Hoài nói.

"Không biết thích em từ lúc nào, chỉ biết từ rất lâu rất lâu trước kia anh đã vô thức chú ý đến em, muốn thân thiết với em nhưng lại cảm thấy không nên như vậy... Khi chúng ta kết hôn, trong lòng anh rất vui. Tang Tang, khi kết hôn anh chỉ nghĩ sẽ chịu trách nhiệm và đối xử tốt với em, nhưng anh lại quên nói cho em biết cảm giác chân thật của bản thân mình... Cho nên là lỗi của anh."

Nghe xong, lòng Lộc Tang Tang chấn động cực điểm, cô vốn cho rằng quá trình anh thích cô cũng giống cô thích anh, sau khi hai người kết hôn, bắt đầu tiếp xúc mới sinh ra cảm giác.

Cô không nghĩ tới, rất lâu mà anh nói là trước khi kết hôn.

Trong ấn tượng của cô, trước khi kết hôn hai người thật sự rất ít khi tiếp xúc. Vả lại khi đó cô thích người khác, không chú ý nhiều đến anh.

Nhưng mà, anh luôn chú ý đến cô sao...

"Sao em lại có cảm giác là lỗi của em..." Lộc Tang Tang nhỏ giọng nói, có chút đau lòng.

Đoạn Kính Hoài vốn là người không giỏi biểu đạt, cô biết dù anh thật sự thích ai cũng không bao giờ nói ra, huống chi khi đó cô...

Lộc Tang Tang vừa hoảng hốt vừa bối rối, "Sao anh không nói cho em biết sớm."

Suy nghĩ thêm một chút, cô chân thành bổ sung: "Nếu sau khi chúng ta lên giường năm em mười tám tuổi đó, anh nói cho em biết thật ra anh đã thích em từ lâu, anh đoán xem mọi chuyện sẽ thế nào? Anh đẹp trai như vậy, có lẽ khi ấy em sẽ ngầm cảm thấy rất vui? Nhưng nhớ tới sự lạnh lùng của anh lúc đó, anh không biết em sợ anh thế nào đâu, em cảm thấy anh hoàn toàn ghét bỏ em. Haizz không thể tưởng tượng được, thì ra tiểu đứng đắn đã sớm động lòng phàm."

Vành tai Đoạn Kính Hoài hơi đỏ lên.

Lộc Tang Tang cảm thấy vô cùng mới lạ, "Em nói đúng phải không? Anh đỏ mặt!"

Đoạn Kính Hoài không còn gì để nói, thẹn quá hóa giận, anh nắm cổ tay cô trầm giọng nói: "... Nhắm mắt lại."

"Không được, em muốn ngắm bác sĩ Đoạn xấu hổ."

Đoạn Kính Hoài cắn răng nhìn cô, anh biết mà, khả năng ăn nói của anh vĩnh viễn không thể thắng cô.

Vì thế anh dứt khoát không nói mà cúi đầu xuống, hôn lên.

Lộc Tang Tang cong môi, "A... Đừng đừng, đủ rồi... "

"Chưa đủ."

"..."
Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 34 lượt.
loading...