Ương Ngạnh

Chương 89: Ngoại truyện 15

225@-
Lại một năm nữa trôi qua. Cuối tháng 8, Phó Ngôn Chân nhận lời phỏng vấn với một chương trình dưới dạng phát sóng trực tiếp. Khác với lần trước, lần này anh còn dẫn theo Tăng Như Sơ. Đối mặt với ánh đèn sân khấu và ống kính ngay trước mặt, trông cô khá hồi hộp và hơi lo lắng bởi biết sẽ có rất nhiều người xem chương trình này. Người ngồi cạnh cô thì trái ngược hoàn toàn, anh rất bình tĩnh thong dong điềm đạm, như thể đã biết trước tâm trạng của cô nên luôn nắm chặt tay cô động viên trấn an. Trước khi ghi hình anh đã dặn dò cô không chỉ một lần, “Nếu em thấy không quen thì mình dừng lại.”

Tăng Như Sơ đáp, “Để em làm quen rồi sẽ ổn thôi.”

Trên đường, tài xế cho xe chạy với tốc độ chậm. Phong cảnh dọc đường vẫn thoáng đãng như xưa, cây cối tươi tốt, bóng xanh đan xen. Còn bên trong xe, ánh mắt hai người chạm nhau, nóng đến mức tưởng như có thể thiêu rụi mọi thứ.

Cô đã từng tuyên thệ trong ngày cưới rằng cô sẽ luôn đứng về phía Phó Ngôn Chân và không còn sợ hãi khi đứng trước đám đông nữa.

Cách đây vài năm, Tăng Như Sơ không nhớ rõ là ba hay bốn năm trước nhưng cô vẫn nhớ hôm đó là sinh nhật mình và Phó Ngôn Chân đã đăng một bài viết lên weibo, kèm theo là bức ảnh những ngón tay đan vào nhau của họ cùng chiếc nhẫn lấp lánh nơi ngón tay áp út.

Nhưng ngay sau đó lại có những bình luận gây ức chế dưới bài đăng.

Có người chỉ bình luận đúng một chữ: Giả.

Có người bình luận: Đúng là lắm trò.

Lại có người nói: Đừng thể hiện nữa. Có thật hay không thì tự biết, thể hiện cho ai xem?



Phó Ngôn Chân tức đến nỗi muốn chui vào trong đường dây cáp mạng rồi xắn tay áo lên đánh từng người một. Nhưng đáng tiếc là công nghệ vẫn chưa phát triển đến mức ấy. Nếu một ngày chúng ra có thể chui vào dây cáp mạng thì biết đâu sẽ bớt những người chỉ biết gõ bàn phím ăn nói hàm hồ vô trách nhiệm chỉ vì đó là thế giới ảo? Đâu ai biết được điều gì sẽ xảy ra trong tương lai.

Tăng Như Sơ khuyên anh bớt giận.

“Hầu như mọi người đều chưa đọc hàng ngàn cuốn sách hay đi hàng ngàn dặm, nên thế giới mà chúng ta nhìn thấy chỉ là thế giới trong con mắt của mỗi người. Thực ra thế giới rất rộng lớn, nó cũng có những trải nghiệm qua bao năm tháng, không ngừng biến đổi theo từng thời kỳ…Nên thật ra những gì mình nhìn thấy chỉ là những cái mình suy đoán ra thôi.”



Cô nói với Phó Ngôn Chân rất nhiều đạo lý. Nhưng đến khi cô say giấc nồng lại không biết Phó Ngôn Chân lén lút vào xem bài viết trên weibo.

Ngay lập tức thấy có bình luận mới: Khoe tình cảm sẽ chết sớm.

Đôi tay của Phó Ngôn Chân run lên vì giận, anh nhanh chóng trả lời: Bọn tôi lâu hơn người nào đó.

Vốn dĩ anh muốn viết là “Bọn tôi sống lâu hơn người nào đó”

Nhưng vì thiếu mất chữ “sống” mà bình luận này của anh tràn lan khắp cõi mạng.

Trong cuộc đời anh, rất ít khi anh chấp nhận mình thua cuộc mà người có thể khiến anh chịu thua cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Người bình luận kia là ai? Tưởng mình họ Tăng đấy à?

Nhưng sau cùng anh chẳng thèm đôi co nhiều nữa vì anh không chấp những thể loại mất não như này.

- --ĐỌC FULL TẠI TRUYENFULL.VN---

muốn xem hai người gặp nhau đối chất ba mặt một lời cho ra nhẽ. Đám cư


ngày, cuối cùng cũng thấm thía câu


không lộ mặt nhưng vẫn có người biết tài khoản đó là của anh. Vì nhiều lý


tính anh một khi đã thích ai thì chỉ muốn công bố cho cả thế


anh, thỉnh thoảng mới hỏi thăm về Tăng Như Sơ. Những năm gần đây, chủ tịch trẻ tuổi của tập đoàn Phó thị không hề vướng vào một


“Anh quan tâm nhất đến điều


trả lời không


nửa thật, “Có phải vì chị


Tăng Như Sơ, đầu lưỡi cà


đang lướt vù vù trên màn hình, trong đó có không


sự nghiệp là


cũng không có thì


chứ anh cũng không muốn giải thích nhiều như vậy cho người khác. Nhìn nụ cười he hé trên môi Tăng Như


Sơ đáp,


điều chị muốn nói


Chân, “Anh Chân này, bao năm rồi mà


tươi rói trước lời


cười, cô nhạy cảm nhận thấy bầu


cầu miêu tả chồng mình bằng một câu


Sơ: “10


hệt như Phó


nắm hờ tay



luận trên


phần khán giả


trước khi ghi hình, nhận được lượt quan tâm rất cao, đoán


đầu đọc các câu hỏi


hỏi cô Tăng là cả đời chỉ


giới thiệu, Tăng Như Sơ đã nói


đáp, “Còn tùy


Phó Ngôn Chân, “Cả đời này


mạng, cãi cả buổi tối vẫn không tra được tên tuổi người kia, dáng vẻ tức lắm mà vẫn phải nhịn của anh mới khôi hài làm sao. Hoặc những lúc anh cư xử


người bên cạnh, hơi hơi muốn


Tôi thấy cô Tăng nói trước đây có rất nhiều cô gái theo đuổi anh, vậy


nhau là anh Phó và cô Tăng nên


bạn


lời, “Có lẽ là lúc đó


Tăng Như Sơ hỏi dò, “Lúc


nên anh mới nghĩ ra những trò tai hại như


vẫn thấy hậm hực, “Anh không nghĩ


sự trước ống kính với cô,


đốn


Chân nắm


màn hình trôi


có thể xem miễn phí


tình cảm thần



toác hết



câu Nếu muốn trưởng thành


mình có cố gắng đến thế nào thì vẫn có những điều bạn không thể làm được, điều thứ ba là dù biết


biết có rất nhiều người xì xầm bàn tán về chuyện trong nhà anh. Bố anh,


hãy dùng ba từ để diễn


Chân nhìn


tiên


cong môi cười,


từ tốn nhả


cảnh lần đầu gặp nhau rồi


mặt khiến bao người say đắm, mà cũng chẳng thiếu


số 3: Hai người có thể diễn tả cảm giác khi


first” thì đọc được cái nhìn cảnh cáo


đành phải


yêu


cũng



dẫn chương trình ăn nhiều



Phó Duy Khanh đã được gửi sang nhà bà nội để đôi vợ chồng có không gian riêng. Phó Ngôn Chân


bộ đồ mặc trên người, thoạt nhìn bề ngoài lịch lãm tử tế nhưng bên trong đầy rẫy



Nghe là biết anh ta đã xem chương trình phát sóng trực tiếp.

“Mày thì không thế chắc?” Phó Ngôn Chân ăn miếng trả miếng.

Trước đó Bùi Chiếu cũng là khách mời của chương trình này, thậm chí anh ta còn đọc các giá trị xã hội chủ nghĩa cốt lõi trên đó. Chưa kể, hai mươi bốn chữ ấy được nói trôi chảy như anh ta đã học thuộc lòng từ trước.

Chính Bùi Chiếu đã mời mọc khuyên nhủ vài lần nên vợ chồng Tăng Như Sơ mới nhận lời mời của chương trình.

Bùi Chiếu độc thân đã lâu, mãi đến năm ngoái mới gặp được người dẫn chương trình đó. Có lẽ là trúng tiếng sét ngay từ cái nhìn đầu tiên. Vì để tăng thêm lượt xem cho chương trình này mà vắt óc suy nghĩ tìm đủ mọi cách, còn nhờ cả Phó Ngôn Chân làm khách quý. Thằng bạn này có cái mã ngoài khiến người ta trầm trồ, trong xã hội chuộng cái đẹp hiện nay thì vẻ ngoài chính là một tấm vé ưu tiên. Quan trọng nhất là đã kết hôn, lại chung thủy với vợ, không vướng bê bối, chắc chắn là ứng cử viên sáng giá nhất.

Vừa đặt chân vào phòng, đôi vợ chồng đã lao ngay vào cơn cuồng nhiệt. Hôm ấy Phó Ngôn Chân hừng hực như không biết mệt nhưng lại làm Tăng Như Sơ không còn sức lực.

Khi cô tỉnh dậy thì trời đã tối, chỉ có mình cô trên chiếc giường rộng rãi. Phó Ngôn Chân ở trong phòng tắm. Cô xuống giường đi đến cạnh cửa sổ. Kéo tấm rèm che ngắm nhìn những ngọn núi xanh tĩnh lặng, những ngọn đèn dầu le lói và ánh trăng sáng trong veo. Yên tĩnh đến mức nghe được cả nhịp tim đang đập. Còn chưa kịp cảm nhận nhiều thứ hơn thì phía sau truyền đến tiếng nói, “Dậy rồi à?”

Tăng Như Sơ xoay người thấy Phó Ngôn Chân đã ra khỏi phòng tắm. Trên người chỉ có một chiếc khăn tắm buộc bên hông. Đón lấy ánh mắt cô, anh đi tới ôm chặt eo cô, hỏi một câu không đầu không cuối, “Em thực sự hạnh phúc à?”

Câu hỏi này đã được cư dân mạng đặt ra trong chương trình. Khi ấy Tăng Như Sơ đã đưa ra một câu trả lời khẳng định. Nhưng những gì cô nói và làm hôm nay như đã bị nhiễm thói quen của anh khiến người ta khó phân biệt được đúng sai.

“Anh đoán xem.” Tăng Như Sơ nói.

Phó Ngôn Chân nhìn cô chăm chú như thể đang suy nghĩ nghiêm túc. Tăng Như Sơ kiễng chân ghé vào tai anh thầm thì, “Đồ ngốc, em rất hạnh phúc.”

Hạnh phúc giống như sống trong một câu chuyện cổ tích. Song mọi người đều nói truyện cổ tích là dối trá. Nhưng Phó Ngôn Chân sẽ không lừa dối cô. Vậy nên ở đời thật nếu gặp đúng người thì bạn sẽ được sống hạnh phúc như công chúa trong truyện vậy.

Phó Ngôn Chân cuối cùng cũng hài lòng, nhân tư thế ấy giữ lấy môi cô, rất lâu sau anh mới buông ra.

“Em có thấy ngôi chùa ấy không?” Anh hỏi.

Tăng Như Sơ quay mặt nhìn ra ngoài, ngay lập tức thấy được ngôi chùa ẩn mình phía xa xa.

“Có ạ.”

“Mai mình lại lên đó nhé.”

“Dạ?”

“Để xin Bồ Tát cho kiếp sau mình lại được ở bên nhau.”

Tăng Như Sơ bật cười, “Thế thì cho anh sinh con.”

Phó Ngôn Chân cũng cười theo, “Được, nhưng em phải chăm chỉ gieo giống như anh đấy, anh muốn sinh bảy anh em hồ lô.”

“…”

– HẾT NGOẠI TRUYỆN –
Ương Ngạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 13 lượt.
loading...