Y Đạo Quan Đồ

Chương 928-2: Lần đầu tiếp xúc(2)



Cung Hoàn Sơn nói: “Đến tận bây giờ cậu vẫn chưa chính thức thông báo cho thành phố, đây là một thái độ vô cùng thiếu trách nhiệm, Tân Hải là một phần của Bắc Cảng, liệu có cần thiết phải chuyển thành thành phố không, và bao giờ thì nên đệ đơn xin phép, không phải là chuyện có thể dựa vào quyết định của một người. Đồng chí Trương Dương, cậu phải kiểm điểm nghiêm khắc vì chuyện này!”

“Kiểm điểm nghiêm khắc?” Trương đại quan nhắc lại.

Cung Hoàn Sơn gật đầu nói: “Sao? Cậu không ý thức được lỗi lầm của mình ư?”

Trương đại quan cười nói: “Thị trưởng Cung, việc của tôi thì nhỏ, việc chung mới lớn. Chúng ta cứ thảo luận về vấn đề nâng cấp lên thành phố của huyện Tân Hải đi đã, rốt cuộc ông có thái độ thế nào về vấn đề này? Rốt cuộc ông tán thành hay là phản đối chuyện Tân Hải xin lên thành thành phố?”

Cung Hoàn Sơn nhìn Trương Dương một lúc, tiểu tử này không hề đơn giản, rất có bản lĩnh trốn tránh vấn đề, vốn dĩ y định đánh vào hắn, nhưng hắn lại nói một câu chuyện cá nhân thì nhỏ chuyện chung mới lớn, Cung Hoàn Sơn nói: “Tôi nói đông, cậu lại nói tây, Tiểu Trương à, thái độ của cậu thật không đàng hoàng chút nào!”

Trương Dương cười nói: “Thị trưởng Cung, tôi xin kiểm điểm nghiêm túc về sai lầm của mình, tôi đâu nói tôi không thừa nhận chứ, tôi đã nhận lỗi rồi, người làm lãnh đạo như ông cũng nên cho tôi một cơ hội sửa sai đúng không? Giờ đây tôi chẳng phải đang sửa sai sao? Thị trưởng Cung, ông rốt cuộc là tán thành hay phản đối chuyện của Tân Hải?”

Cung Hoàn Sơn thở dài nói: “Tiểu Trương, việc nâng cấp lên thành phố là một chuyện tốt, không phải tôi không ủng hộ, năm kia khi Tân Hải đưa ra đề nghị chuyển đổi, tôi tán thành cả hai tay đó chứ.”

Trương Dương nói: “Tôi biết là ông sẽ tán thành mà, ông nhất định sẽ đứng cao nhìn rộng, chuyện nâng cấp lên thành phố của huyện Tân Hải có ích lợi với sự phát triển kinh tế của cả Bắc Cảng, có sự ủng hộ của ông, tôi đã có lòng tin với việc này rồi.”

Cung Hoàn Sơn thầm chửi, tiểu tử này thật là ranh mãnh, muốn đi vòng vèo kéo tôi vào, tôi dễ bị lừa vậy sao? Cung Hoàn Sơn nói: “Việc gì cũng đều phải phát triển thay đổi, Tiểu Trương, cậu có ý thức được rằng giờ đây xin phép chuyển đổi thành thành phố là một việc làm không đúng lúc không?”

Trương Dương nói: “Thị trưởng Cung, tôi không hiểu ý của ông, thời cơ đã chín muồi từ năm kia, tại sao sau khi trải qua hai năm phát triển, lại biến thành không đúng lúc rồi? Chẳng lẽ hai năm nay Tân Hải không hề phát triển, mà lại thụt lùi so với hai năm trước rồi ư?”

Cung Hoàn Sơn phải nhìn nhận lại người thanh niên trước mắt y, khi mới bắt đầu, y cho rằng Trương Dương quá ngông cuồng, hơn nữa sự ngông cuồng của hắn là do đằng sau hắn có chỗ dựa, thủ đoạn chính trị thì vô lại, nhưng nghe thấy Trương Dương nói câu này, y đột nhiên hiểu ra rằng, đầu óc Trương Dương rất tỉnh táo, giỏi nắm bắt cơ hội, câu này rõ ràng đã nói rằng Cữu Thế Kiệt hai năm nay làm việc không nỗ lực, thực lực chung của Tân Hải đã xuất hiện sự xuống dốc, nếu như y kiên quyết nói rằng giờ đây việc nâng cấp lên thành phố là chưa phải lúc, thì vừa vặn đã trúng kế của tên này. Cung Hoàn Sơn nói: “Tiểu Trương, mấy năm gần đây Tân Hải Vẫn phát triển, cậu vừa đến Tân Hải, vẫn chưa hiểu được về tình hình ở đây.” Một câu nói đã phá vỡ bẫy của Trương Dương, Cung Hoàn Sơn không bao giờ dễ mắc lừa vậy.

Trước mặt Cung Hoàn Sơn, Trương Dương đương nhiên không thể nói rằng hiểu rõ được, Cung Hoàn Sơn nói: “Điều tôi lo lắng là trận hỏa hoạn ở cảng PHúc Long, sự cố của tết năm nay, đã tạo thành ảnh hưởng xấu trong phạm vi toàn quốc, giờ đây sự việc vừa lắng xuống, còn chưa hoàn toàn giải quyết, quốc vụ viện rất chú ý đến việc này, nói rằng lãnh đạo của Bắc Cảng phải kiểm điểm nghiêm túc, lúc này, Tân Hải còn muốn đề nghị nâng cấp lên thành phố, Tiểu Trương, tôi nói một câu không khách sáo, làm như vậy có phải là không biết thức thời không? Không phải là không thể xin phép, mà là dù có xin phép, thì cấp trên cũng sẽ không phê chuẩn.” Lý do mà Cung Hoàn Sơn nói rất đầy đủ.

Trương Dương cười nói: “Không thử sao biết được họ sẽ không phê chuẩn chứ?”

Cung Hoàn Sơn nhìn thái độ tự tin của Trương Dương, trong lòng liền nảy sinh nghi ngờ, chẳng lẽ tên này đã giành được sự đồng ý của cấp trên ư? Người mà y nghĩ đến chính là phó thủ tướng quốc vụ viện Văn Quốc Quyền, Văn Quốc Quyền là cha nuôi của Trương Dương, việc này y rất có thể sẽ nói hộ Trương Dương.

Cung Hoàn Sơn nói: “Cậu đã đưa kiến nghị lên rồi, thì giờ có nói gì cũng muộn rồi, tôi thấy cậu nhất định sẽ không bỏ cuộc, nếu như lần xin phép này không thể thành công, thì chẳng phải đã tốn kém sức lực và tiền bạc sao?” Cung Hoàn Sơn bắt đầu gán tội cho Trương Dương.

Trương Dương nói: “Thị trưởng Cung, điểm này tôi đã nghĩ rồi, hi vọng thành công lần này của chúng ta có lẽ có 50%, nếu như không thể thành công, thì cũng không thể nói rằng lãng phí tiền của và sức lực, chúng ta có thể nhân cơ hội này để chỉnh đốn lại trật tự xã hội của Tân Hải, tăng cường đoàn kết giữa các cán bộ, tăng cường lòng tin của nhân dân với tầng lớp lãnh đạo chính phủ huyện ủy chúng ta, dù nói thế nào vẫn là một việc tốt.”

Cung Hoàn Sơn nói: “Cậu nói gì cũng có lý, Trương Dương, là thị trưởng của thành phố Bắc Cảng, tôi đương nhiên hi vọng rằng nhìn thấy Tân Hải phát triển nhanh chóng, nhưng bất cứ việc gì cũng phải có quy tắc, đặc biệt là trong thể chế, thể chế là gì chứ? Nếu nói từ góc độ của quan lý học, đó là một chế độ mà các cơ quan nhà nước, đơn vị doanh nghiệp sắp xếp và vạch quyền hạn, đó chính là một chế độ do tổ chức hình thành, giới hạn giữa quan hệ giữa các cơ quan nhà nước, và đơn vị doanh nghiệp. Nếu chúng ta bỏ qua quy tắc này, thì sẽ tạo thành sự hỗn loạn trong tổ chức, động cơ của cậu là tốt, nhưng cách làm của cậu không được khen ngợi, Tân Hải là một bộ phận của Bắc Cảng, chuyện nâng cấp lên thành phố không chỉ là chuyện của một mình Tân Hải, nếu như ai cũng làm như cậu, bốn huyện, năm khu của Bắc Cảng đều tự quyết định chuyện của mình, thì Bắc Cảng chúng ta sẽ nhất định loạn cào cào ngay.

Trương Dương nói: “Thị trưởng Cung, ông nói như vậy, tôi cảm thấy rằng việc xử lý của mình trong chuyện này không trưởng thành, trước đó thường có lãnh đạo nói rằng tôi còn trẻ, nhiệt tình có thừa, lý trí lại không đủ, giờ đây xem ra, quả thật là như vậy, thị trưởng Cung, vừa rồi tôi còn không phục, giờ đây tôi đã nhận thức được sai lầm của mình rồi, tôi kiểm điểm, tôi kiểm điểm sâu sắc với ông! Lần sau dù là gặp phải chuyện gì, tôi sẽ thương lượng với ông trước, thị trưởng Cung, ông hãy cho tôi số điện thoại, hay là ông cho tôi số điện thoại nhà cũng được, tôi còn trẻ không có kinh nghiệm, gặp phải chuyện không hiểu, tôi sẽ hỏi ông bất cứ lúc nào!”

Cung Hoàn Sơn nhìn tên tiểu tử này, trong lòng ngay lập tức trở nên cảnh giác, lấy số điện thoại của tôi làm gì? Giờ tôi đã bị cậu làm phiền đủ rồi, muốn bám lấy tôi bất cứ lúc nào sao? Tôi bị ngốc à? Cung Hoàn Sơn cười nói: “Tiểu Trương, nhận thức được sai lầm là một đồng chí tốt, từ trước đến giờ tôi luôn tách biệt giữa cuộc sống và công việc, công việc là công việc, cuộc sống là cuộc sống, cậu đã phạm sai lầm trong công việc, tôi sẽ chỉ ra không hề nể tình, vì tôi là cấp trên của cậu, tôi có trách nhiệm giám sát và giúp đỡ cậu, trong cuộc sống, cậu không cần coi tôi là lãnh đạo, tôi chẳng có vẻ gì ngạo nghễ cả, nếu như cậu đồng ý, bình thường chúng ta có thể cùng uống rượu, cùng trò chuyện, có thể trở thành bạn tốt của nhau!”

Cung Hoàn Sơn cũng hiểu, không thể làm quá đáng, dù là y ghét Trương Dương đến thế nào, nhưng bối cảnh Trương Dương là một điều y không thể bỏ qua, dù là không thể trở thành bạn với tiểu tử này, Cung Hoàn Sơn cũng không muốn có thêm một kẻ địch. Nếu không phải là do Hạng Thành đã dặn dò, thì Cung Hoàn Sơn sẽ không chủ động tìm Trương Dương để nói những lời nặng nề thế này, và còn phê bình hắn nữa, chẳng ai muốn làm chuyện đắc tội người khác cả.

Trương Dương nắm rất rõ tâm lý của Trương Dương, tiếp xúc với vị thượng cấp Cung Hoàn Sơn này nhất định phải biết chừng mựng, nếu quá nghe lời, y sẽ tưởng mình quá kém, nếu như cứ phản kháng một mạch, chỉ có thể làm cho y tức giận, vì vậy Trương Dương đã dùng cách vừa cứng vừa mềm, dùng cách bám dai, giả vờ, có thể nói trong lần đầu tiên giao chiến với Cung Hoàn Sơn, Trương Dương không hề yếu thế.

Thậm chí có thể nói rằng, hắn hơi có chút ưu thế, Cung Hoàn Sơn nhà ông nói rằng tôi phải tự kiểm điểm, ông không thể nào phạt tôi một cách trắng trợn được, hai bên cần phải nể mặt nhau, chỉ cần ông không tỏ thái độ gì, tôi cũng sẽ cười xòa, nếu như ông thật sự tỏ vẻ lãnh đạo với tôi, tôi sẽ để cho ông biết rằng, tôi không dễ bị người ta ức hiếp đến vậy.

Lòng người khó đoán, câu này thật đúng khi nói về quan chức, rõ ràng chẳng có cảm tình gì với đối phương, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ như bạn gặp đã lâu, tâm lý rất mệt, cơ mặt cũng mệt, Trương đại quan cảm thấy rằng đánh nhau một trận với người khác cũng không mệt đến thế. Trên quan trường, cái mà người ta so bì với nhau là tâm lý, là âm mưu, phức tạp hơn nhiều so với võ lâm nói chuyện với nhau bằng nắm đấm.

Cung Hoàn Sơn cuối cùng vẫn không cho Trương Dương số điện thoại của mình, thật ra có cho hay không, thì tiểu tử này vẫn tìm ra được thôi, nói chuyện với Trương Dương hơn một tiếng đồng hồ, thật sự chẳng có hiệu quả gì quá lớn, tiểu tử này ngoài miệng thì nói rằng kiểm điểm, nhưng Cung Hoàn Sơn có thể chắc chắn rằng, trong lòng hắn chẳng hề để ý.

Bốn giờ, Cung Hoàn Sơn bắt đầu nhấc đồng hồ lên nhìn thời gian, Trương Dương cùng nhìn theo y, sau khi phát hiện ra chủ nhiệm huyện ủy Tân hải Hồng Trường Thanh cũng đeo chiếc đồng hồ Vacheron Constantin đáng giá mấy chục vạn, Trương đại quan bắt đầu hứng thú với đồng hồ của đám quan chức, điều làm cho hắn bất ngờ là, Cung Hoàn Sơn đeo một chiếc Đông Phương Hồng, có lẽ đã đeo mấy năm rồi, nên chiếc đồng hồ đã ngả sang màu vàng. Nếu chỉ nhìn từ đồng hồ, thì Cung Hoàn Sơn cũng được coi là thanh liêm.

Cung Hoàn Sơn cũng để ý thấy Trương Dương nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, y cười nói: “Là Đông Phương Hồng, giờ đây đã ngừng sản xuất rồi, khi tôi kết hôn, bố vợ tôi tặng cho đấy, đeo đến tận bây giờ, rất đúng giờ, không hề kém đồng hồ nổi tiếng của Thụy Sĩ.”

Trương Dương cười nói: “Hèn chi tôi đang nghĩ không thấy có bán trên thị trường.”

Cung Hoàn Sơn cũng nhìn đồng hồ nạm kim cương của Trương Dương, thầm nói tiểu tử này thật là lãng phí, chỉ chiếc đồng hồ này tôi, cũng đủ để người bình thường phấn đấu cả một đời, nhưng y không nói gì, vì dù sao vị hôn thê của Trương Dương là Sở Yên Nhiên, chủ tịch tập đoàn Bối Ninh nước Mỹ, việc này cả Bình Hải đều biết, ai bảo người ta may mắn, tìm được một người vợ tốt, không những có tiền còn có quyền, quyền đương nhiên là do Tống Hoài Minh ban cho, nhớ đến Tống Hoài Minh, Trương Dương cũng bỏ ý định tiếp tục giáo dục Trương Dương: “Tiểu Trương, tiếp tục nỗ lực đi, công việc về sau nếu gặp phải vấn đề gì không giải quyết được, có thể trực tiếp đến tìm tôi.”

Trương Dương gật đầu, Cung Hoàn Sơn nhìn đồng hồ có nghĩa là đã hạ lệnh đuổi khách với hắn, thật ra Trương Dương đã không muốn ở lại đây từ lâu rồi, hắn đứng dậy nói: “Thị trưởng Cung, nếu không còn việc gì thì tôi đi trước đây!”

Cung Hoàn Sơn cười nói: “Được, đợi mấy ngày nay xong việc, tôi sẽ hẹn cậu cùng ăn cơm.” Câu này hoàn toàn là câu nói khách sáo.

Trương Dương trước khi đi đã để lại một tập tài liệu xin phép chuyện Tân Hải nâng cấp lên thành phố, ván đã đóng thuyền, mấy vị lãnh đạo các ông muốn thảo luận thế nào thì cứ việc đi mà thảo luận với nhau!