Y Đạo Quan Đồ

Chương 919-2: Nhìn không thấu (2)



Trương Dương trước khi đi, lại đặc biệt dặn dò phó bí thư huyện ủy Lưu Kiến Thiết một chút, Lưu Kiến Thiết đối với vị bí thư huyện uỷ trẻ tuổi này cảm thấy bất đắc dĩ, lại nói tiếp Trương Dương đi tới Tân Hải đã có một tuần, không thấy được hắn làm qua chính sự gì, vô tình trong hồ đồ cứu người, khó hiểu lên tin tức của đài truyền hình trung ương, thành Bắc Cảng, phải nói là anh hùng nhân vật nổi tiếng của Bình Hải, muốn không nói người ta vận khí tốt, về phần vừa xảy ra tại chợ xe, cũng là tiếng sấm to mưa thì nhỏ, hắn đem công - kiểm - pháp lăn qua lăn lại một vòng, tới Tam đường hội thẩm, khiến cho tất cả mọi người cho rằng hắn muốn bắt đầu chỉnh đốn từ công - kiểm - pháp, ngọn lửa đầu tiên sau khi tiền nhiệm nổi lên rồi, hắn lại giống như người không có việc gì không đề cập tới.

Tại trong mắt Lưu Kiến Thiết, vị Trương bí thư mới tới này cũng là một lưu manh chính trị, chính sự không hỏi, tà sự thì một đống lớn. Nếu như hắn sau này cũng là cái dạng này, ít nhất đối với công tác Đảng chẳng quan tâm, quyền lực của Lưu Kiến Thiết sẽ lớn rất nhiều, cũng không tồn tại vấn đề tranh quyền với Hứa Song Kỳ, từ lúc phán đoán ban đầu của mấy ngày nay, Trương Dương đến rất có thể cũng là con quan lớn mạ vàng, chờ hắn chiếm được tư bản chính trị, rất nhanh sẽ thay người, đi đến chỗ tiếp theo, mưu cầu chức vị, hoàn thành một lần bay vọt trên chính trị của hắn.

Trong cán bộ huyện ủy rất nhiều người đều ôm quan điểm như Lưu Kiến Thiết, thế nhưng có một người không cho là như vậy, người này cũng là phòng làm việc chủ nhiệm huyện ủy Hồng Trường Thanh, cô ấy từng có kinh nghiệm cùng nhau làm việc với Trương Dương, có thể nói tao ngộ ngày đó tại chợ xe, cô ấy đến nay hãy còn nhớ rõ, cô ấy sở dĩ nhớ kỹ sâu như vậy, không chỉ có bởi vì quyền cước lưu loát của Trương Dương, càng bởi vì Trương Dương gặp nguy không loạn, dưới tràng diện hỗn loạn vẫn có thể giữ ý nghĩ thanh tỉnh, đem lãnh đạo của công - kiểm - pháp đùa bỡn, tuy rằng chuyện kia cuối cùng không giải quyết được gì, cũng không có nhấc lên sóng gió quá lớn, nhưng Hồng Trường Thanh rõ ràng, đó là bởi vì Trương Dương không truy cứu, chỉ cần hắn kiên trì truy cứu, nói không chừng sẽ xả ra một ít phiền toái lớn hơn nữa.

Hồng Trường Thanh lưu ý trưởng cục công an tân nhậm đã đến nhận chức, theo tin tức tin cậy được, quan hệ của Trình Diễm Đông và Trương Dương rất tốt, hắn lần này điều nhiệm tám chín phần cũng là Trương Dương ở sau lưng động thủ cước. Trương bí thư vẫn kiên trì không cần tài xế bỗng nhiên cũng sửa khẩu lại, hắn từ Đông Giang trực tiếp đưa đến một tài xế, hiện tại chuyên trách lái xe vì hắn.

Hồng Trường Thanh đối với nhất cử nhất động của Trương Dương đều có chút quan tâm, cô ấy luôn cảm thấy vị bí thư này hiện nay chẳng quan tâm, khiến cho quỹ tích của Tân Hải tạm thời đi xuống, chỉ là một loại sách lược, lửa của hắn sớm muộn gì cũng sẽ thiêu cháy, bất quá là vấn đề thời gian.

Khiến cho Hồng Trường Thanh thấp thỏm nhất phải kể tới Trương Dương đưa đến Phó Trường Chinh, Phó Trường Chinh hiện tại là phó chủ nhiệm phòng làm việc huyện ủy, trên thực tế hắn cũng là thư ký của Trương Dương, ý nghĩa hắn là thân tín của Trương Dương, Hồng Trường Thanh thậm chí cảm giác được, Phó Trường Chinh đến chính là vì tiếp nhận vị trí của mình.

Trương Dương đi đến Bắc Cảng cũng không có mang xe đi, bởi vì hắn biết Hồng Trường Thanh mỗi ngày sẽ trở về Bắc Cảng, cô ấy là ngồi xe công trở về, Trương đại quan nhân chủ động đưa ra yêu cầu nhờ Hồng Trường Thanh đưa đi, Hồng Trường Thanh đương nhiên không thể từ chối.

Trên chiếc Audi màu đen, Hồng Trường Thanh nói: "Trương bí thư, không phải ngài ngày mai mới đi trường đảng diễn thuyết, sao ngày hôm nay lại qua?"

Trương Dương nói: "Đi tiếp mấy vị lãnh đạo thành phố, tôi tới Tân Hải đều một tuần rồi, ngay cả bến tàu lãnh đạo chưa từng gặp, sao có thể đi đâu?"

Hồng Trường Thanh nở nụ cười, Trương Dương nói chuyện nghe rất thoải mái.

Hồng Trường Thanh hướng tài xế nói: "Tiểu Lý, hai ngày nay cậu theo Trương bí thư đi."

Trương Dương cười nói: "Không cần, các người đưa tôi đến tiểu khu Tử Kim Uyển là được."

Hồng Trường Thanh dựa theo phân phó của Trương Dương đem hắn đưa đến Tử Kim Uyển.

Trương Dương xuống xe tại cửa lớn tiểu khu, hắn tới nơi này là vì thấy một người, hiện giữ thường vụ phó thị trưởng Giang thành Tào Hướng Đông.

Cả nhà Tào Hướng Đông tuy rằng bởi vì công tác mà dọn tới Đông Giang, thế nhưng cha mẹ gã vẫn còn ở nơi này, cho nên Tào Hướng Đông bình thường có thời gian sẽ tới thăm cha mẹ, gần đây mấy ngày nay, cha của gã sinh bệnh, Tào Hướng Đông đều ở nhà chiếu cố.

Trương Dương cũng chiếm được tin tức, cho nên mới qua thăm, hắn mua một ít hoa quả, lần đầu tiên đăng môn không thể tay không đi qua.

Đi tới nhà ở của cha mẹ Tào Hướng Đông, Trương Dương gõ gõ cửa, không bao lâu sau, cửa mở, mở cửa chính là Tào Hướng Đông, thấy Trương Dương ngoài cửa, gã cảm thấy vô cùng kinh ngạc, thật sự không nghĩ ra Trương Dương tại sao tìm tới nơi này, từ khi gã rời đi Bắc Cảng, quan viên ở đây không có bất luận liên hệ gì nữa, mỗi lần trở về gã đều tận lực điệu thấp, không kinh động bất luận đồng liêu, bất quá Tào Hướng Đông rất nhanh đoán được Trương Dương làm sao biết mình ở chỗ này, quan hệ của Trương Dương tại Giang thành không bình thường, hắn nhất định là từ Giang thành bên kia nghe được phía mình đi, hỏi tới địa chỉ của cha mẹ, tuy rằng cảm thấy có chút vô cùng kinh ngạc, nhưng Tào Hướng Đông vẫn rất nhiệt tình mời Trương Dương đi vào: "Trương Dương, ha ha, thật không ngờ là cậu."

Trương Dương nói: "Tôi nghe nói bác rtai bị bệnh, cho nên đến xem, Tào thị trưởng, tôi cũng không ngờ rằng anh sẽ ở nhà."

Tào Hướng Đông vẻ mặt nhiệt tình cười, trong bụng lại nói, cậu không biết mới là lạ! Gã mời Trương Dương vào bên trong. Trương Dương thấy đây là một căn nhà ba phòng ở một phòng khách, lắp đặt thiết bị coi như không tồi, hắn đi phòng ngủ của Tào phụ ân cần thăm hỏi một tiếng, đem lễ vật để xuống.

Tào Hướng Đông hướng cha nói: "Ba, vị này chính là đồng sự Trương Dương lúc trước con ở tại Giang thành, hiện tại hắn là bí thư huyện uỷ huyện Tân Hải."

Tào phụ cười cười, ông lúc trước cũng là một vị cán bộ kỳ cựu của Bắc Cảng, bây giờ đã hưu trí nhiều năm, ông đánh giá Trương Dương nói: "Trương bí thư, thật sự là trẻ tuổi đầy hứa hẹn, hai ngày nay tôi xem tin tức, chuyện cậu cứu người tôi đều thấy được!"

Trương Dương nở nụ cười hắc hắc một tiếng, khiêm tốn nói: "Không là đại sự gì, căn bản không đáng nhắc tới."

Tào Hướng Đông dọn ghế cho hắn ngồi xuống bên giường, lại vội vàng pha trà cho Trương Dương. Trương Dương bảo không cần bận việc, nhấp một ngụm trà nói: "Bác gái không ở nhà?"

Tào Hướng Đông nói: "Đi mua đồ ăn, lão gia tử muốn ăn cá."

Trương Dương nói: "Bác Tào, ngài khó chịu chỗ nào?"

Tào phụ thở dài nói: "Bệnh xương cổ."

Tào Hướng Đông nói: "Xương cổ tăng sinh, đè lên động mạch, đi bệnh viện xem qua, bác sĩ cũng không có biện pháp."

Trương Dương thấy tấm phim x quang một bên, muốn nhìn phim một chút, Tào Hướng Đông nghe nói qua hắn lúc trước học y, cũng không cảm thấy cái gì kỳ quái, đem phim đưa cho hắn. Trương Dương cầm lấy phim quay ra ánh mặt trời nhìn một chút, nếp xương cổ của Tào phụ biến mất, đốt xương bị tăng sinh nghiêm trọng, dây chằng bị vôi hoá.

Tào phụ nói: "Hiện tại không thể đứng lên, đứng lên cháng váng đầu não, giống như say rượu."

Trương Dương cười nói: "Bệnh viện nói như thế nào?"

Tào Hướng Đông nói: "Nói là có thể dùng châm cứu trị, nhưng bác sĩ cũng không thể cam đoan nhất định có thể trị hết."

Tào phụ nói: "Tôi mới không tin, đều là gạt người, bệnh xương cổ vốn trị không hết."

Tào Hướng Đông nói: "Dát hơi làm qua, châm cứu xoa bóp cũng thử qua, nhưng từ đầu đến cuối không có gì giảm bớt."

Trương Dương nói: "Đó là bởi vì các người không tìm đúng người, nhà của tôi thật ra có tổ truyền vài phương pháp xoa bóp, bác Tào, nếu như ngài tin được, tôi giúp ngài thử xem."

Tào phụ đã chịu không được, gật đầu nói: "Ngựa chết cũng trở thành ngựa chết, cậu cứ thử đi, có kém thì kém đến mức nào nữa? Loại tư vị trời đất quay cuồng, còn không bằng tôi đập đầu chết cho rồi."

Tào Hướng Đông là một hiếu tử, nghe được cha nói như vậy, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ ưu sầu.

Trương đại quan nhân nở nụ cười, hắn bảo Tào phụ ngồi dậy, giúp đỡ một chút, bảo Tào phụ đem áo cởi ra, chỉ mặc đồ lót, hệ thống sưởi trong nhà rất đủ, cho dù mặc ít cũng không lạnh, Trương Dương cũng đem áo khoác cởi ra, hắn bắt đầu xoa bóp cho Tào phụ.

Tào Hướng Đông lúc đầu nửa ngờ nửa tin, thế nhưng thấy thủ pháp xoa bóp thành thạo của Trương Dương, lập tức tin tưởng thằng nhãi này lúc trước học vệ giáo không có chơi chơi, gã không biết rằng, người trước mắt chính là đệ nhất thần y của Đại Tùy thời ấy, gặp phải Trương Dương, coi như là lão gia tử nhà bọn họ may mắn.

Thủ pháp xoa bóp của Trương đại quan nhân uyển chuyển như mây bay nước chảy lưu loát sinh động, nắm giữ tiết tấu nặng nhẹ chuẩn xác không gì sánh được, bắt đầu thủ pháp vô cùng mềm nhẹ dần dần thủ pháp bắt đầu nặng thêm, đến sau đó, thậm chí có thể nghe được khớp xương của Tào phụ phát ra tiếng rốp rốp.

Cái âm thanh này làm Tào Hướng Đông kinh hồn táng đảm, rất sợ thằng nhãi này một lực mạnh đem cái cổ của lão gia tử bẻ gãy.

Tào phụ được hắn xoa bóp cảm giác dễ dàng rất nhiều, Trương Dương một đường xoa bóp xuống, cái loại cảm giác trời đất quay cuồng tự nhiên biến mất. Tào phụ không thể tưởng tượng mở to hai mắt, nhìn Trương Dương, vừa mừng vừa sợ nói: "Trương bí thư, cậu là thần y a! Được cậu xoa bóp, tôi hiện tại không còn choáng nữa."

Trương Dương cười nói: "Chỉ là giảm bớt một chút bệnh trạng của ngài trong khoảng thời gian ngắn, nguyên lý rất đơn giản, chỉ là trợ giúp ngài thoáng mở ra một ít khoảng cách xương cổ, giảm bớt huyết quản áp bách, loại phương pháp này chỉ có thể hữu hiệu ngắn hạn, không được hiệu quả trị tận gốc."

Nghe Trương Dương nói như vậy, một ít hy vọng thật vất vả dấy lên của Tào phụ nhất thời lại lạnh xuống, thở dài nói: "Xem ra bệnh xương cổ của tôi là trị không hết liễu."

Trương Dương nói: "Tuy rằng không có khả năng trừ tận gốc, thế nhưng giảm bớt bệnh trạng vẫn là có thể, chờ ngày mai tôi có thời gian, mang kim khâu đến đây, giúp ngài châm cứu một chút, hiệu quả hẳn là có thể duy trì một thời gian rất dài."

Tào phụ nói: "Thật sự có thể?"

Trương Dương cười tủm tỉm gật đầu nói: "Bác Tào, tại sao tôi phải lừa ngài? Bao lâu thì tôi không dám nói, châm một lần trong vòng nửa năm hẳn là không có việc gì, chờ lần sau phát tác, một cú điện thoại, tôi qua tới là được."

Tào phụ nghe vậy mừng rỡ như điên, cho tới nay cái bệnh xương cổ đều là vấn đề lớn nhất làm phức tạp sinh hoạt của ông, dựa theo lời nói của ông mà nói cũng là sống không bằng chết, bây giờ rốt cục có phương pháp giảm bớt, ông có thể nào mất hứng.

Tào phụ nói: "Hướng Đông, nhanh chóng đi chuẩn bị rượu và đồ ăn, chúng ta phải ân nhân cứu mạng của ba."

Trương Dương cười nói: "Bác Tào, tôi không dám, như vậy đi, tôi cũng không chờ ngày mai, lúc này đi ra tiệm thuốc Đông y mua kim châm đến đây, giúp ngài trị liệu, cho ngài đêm nay ngủ kiên định.”