Y Đạo Quan Đồ

Chương 913-2: Anh rất muốn điệu thấp (2)



Trên mặt của trưởng cục công an Trần Khải đã xanh thành một màu, ngày hôm nay quá khó chịu, không ngờ rằng ngọn lửa đầu tiên của vị bí thư huyện uỷ tân nhậm đang thiêu ở tại trên đầu gã.

Trương Dương nói: "Cũng không thể chỉ nói bọn họ, Hồng chủ nhiệm, chị đem chuyện tình nói lại một lần."

Hồng Trường Thanh bất đắc dĩ, chỉ có thể đem chuyện tình nói lại một lần, cô ấy coi như thành thực, ngay cả việc mình đánh tên buôn lậu xe một cái tát tai trước đều nói đắc rõ ràng, bất quá Trương Dương ra tay với Tam Nhạc thì cô ấy không nói, thật ra chuyện tình lúc đầu cũng là cô ấy gây ra, không phải cô ấy kích động đánh người ta một cái tát, nào có nhiều chuyện phiền toái như vậy.

Trương Dương nói: "Vậy chiếc Ferrari kia có phải là cần tra một chút không? Rốt cuộc có phải là xe buôn lậu? Xe buôn lậu rốt cục làm sao lấy được bảng số? Đám buôn lậu xe hình như rất có nắm chắc!" Một câu nói của Trương Dương, khiến cho được nội tâm của vài người hơi bị cả kinh.

Bất quá Trương Dương không quay chung quanh cái trọng tâm câu chuyện này, nói xong, hắn hướng Hồ Nghiễm Châu và Mã Phi nói: "Chuyện tình các người đều rõ ràng? Ngày hôm nay phát sinh chuyện, tôi rốt cuộc có phạm pháp hay không? Có chổ nào làm không thích hợp không?"

Hồ Nghiễm Châu hầu như cùng một lời với Mã Phi nói: "Không có!"

Trương Dương nói: "Nếu không có, tôi đi trước, huyện ủy còn có chuyện muốn làm."

Mọi người đều thở ra một hơi, trong lòng nói vị huyện thái gia này cuối cùng cũng chịu đi. Ôn thần! Van cầu ngài đi nhanh lên!

Trương Dương tới tới cửa dừng chân nói: "Được rồi, ngày mai các người tới phòng làm việc của tôi, nói cho tôi biết tình huống xử lý của chuyện này."

Bí thư huyện uỷ đời trước của huyện Tân Hải Cữu Thế Kiệt đang nằm ở trong phòng bệnh cán bộ của bệnh viện nhân dân thành phố Bắc Cảng, ông bởi vì đột phát cơ tim tắc nghẽn nên phải nằm viện, cái này cũng khiến cho xã hội sản sinh rất nhiều lời đồn đãi, bên trong có người suy đoán là giả bệnh, Cữu Thế Kiệt cũng không phải giả bệnh, tim của hắn từ trươc đến giờ vẫn không được tốt, hai năm trước đã phát tác qua một lần, với bản thân ông mà nói, là muốn đem chuyện hoả hoạn của cảng Phúc long tất cả giải quyết xong thì đem mọi chuyện giao lại, thế nhưng lão thiên gia cũng không có cho ông quá nhiều thời giờ, bệnh tình chợt tái phát khiến cho ông phải nằm ở trong bệnh viện.

Hai ngày nay hắn cũng quan tâm tin tức, ông đối với người kế nhiệm tiếp theo tràn ngập hiếu kỳ, trong tỉnh phái tới một người trẻ tuổi hai mươi bảy tuổi, rốt cuộc muốn làm cái gì?

Lúc này huyện trưởng huyện Tân Hải Hứa Song Kỳ đang ngồi ở bên giường Cữu Thế Kiệt, trong tay bưng một ly trà, ông ta và Cữu Thế Kiệt đã tiến hành nói chuyện trong một giờ, đem chuyện sau khi Trương Dương đi tới Tân Hải nói một lần, ngoại trừ Trương Dương liều mình cứu người, đánh giá tổng thể của Hứa Song Kỳ đối với Trương Dương là: "Hắn tựa như không quá quan tâm đối với chính vụ, hầu như tất cả chuyện của đều giao cho tôi và Lưu Kiến Thiết, tới Tân Hải đã được một tuần, ngay cả cuộc họp thường uỷ cũng không có tổ chức qua một lần."

Con mắt của Cữu Thế Kiệt nhìn chằm chằm bình truyền dịch, thấp giọng nói: "Hắn vừa đến Tân Hải, tình huống gì cũng không quen thuộc, lựa chọn phương thức xử lý như vậy cũng rất bình thường."

Hứa Song Kỳ nói: "Theo tôi được biết, người này lúc tại Giang thành cũng là có tiếng khó làm, trẻ tuổi kích động, thích làm náo động."

Cữu Thế Kiệt bổ sung nói: "Lá gan còn rất lớn, không phải ai ai đều có dũng khí bò lên trên cần trục hình tháp năm mươi mét cứu người!"

Hứa Song Kỳ tràn đầy đồng cảm gật đầu: "Cữu bí thư, hắn không cho truyền thông của Tân Hải đưa tin chuyện cứu của, biểu hiện ra hình như là điệu thấp, làm chuyện tốt không muốn dương danh, nhưng trên thực tế, hắn và ký giả của đài truyền hình Bắc Cảng rất quen thuộc, do phương diện đài truyền hình Bắc Cảng tiến hành tuyên truyền, bên tỉnh cũng làm tin tức trọng điểm, có người nói đêm nay còn muốn tiếp sóng trên tin tức."

Cữu Thế Kiệt thản nhiên cười nói: "Có nhiều lực ảnh hưởng của truyền thông như vậy, hắn đương nhiên chướng mắt Tân Hải này."

Hứa Song Kỳ nói: "Thật là có chút xem không hiểu hắn." Cữu Thế Kiệt nói: "Hắn có bối cảnh, Tống bí thư sẽ không vô duyên vô cớ đem hắn phái đến Tân Hải."

Hứa Song Kỳ gật đầu, lúc này điện thoại của ông vang lên, cầm lấy điện thoại, sắc mặt của Hứa Song Kỳ thay đổi, ` nghe xong nội dung điện thoại, thấp giọng nói: "Tôi không đi, các người tự mình nhìn xử lý." Cúp điện thoại, ông không khỏi thở dài. Cữu Thế Kiệt nhìn ra ông ta gặp phiền phức, thân thiết nói: "Xảy ra chuyện gì?"

Hứa Song Kỳ nói: "Vừa rồi còn nói hắn điệu thấp, cái này thì không, hắn lại gây ra loạn tại chợ ô tô." Ông đem chuyện vừa rồi nghe được hướng Cữu Thế Kiệt nói. Cữu Thế Kiệt nhắm mắt lại, tựa như tại suy tư về cái gì, một lát sau nói: "Chuyện này không phải trùng hợp!"

Không phải trùng hợp thì ý nghĩa là chủ mưu đã lâu, Hứa Song Kỳ nhíu nhíu mày nói: "Ngài nói là, hắn muốn mượn chuyện này nhấc lên một trận phong ba?"

Cữu Thế Kiệt nói: "Chợ xe Tân Hải cũng nên chỉnh đốn một chút."

Hứa Song Kỳ sửng sốt một chút: "Cái gì?" Nhưng lập tức rõ ràng ý của Cữu Thế Kiệt.

Trương đại quan nhân sảng khoái tiếp sóng tin tức ngày hôm nay, là chuyện hắn cứu người, loại chuyện này có trợ giúp tạo hình tượng quang huy của đội ngũ cán bộ, có tác dụng thúc đẩy tương đối lớn đối với đề thăng công tín lực của chính phủ, cho nên tin tức của Vũ Ý đưa tới trong thành phố, lập tức được liệt vào tin tức trọng điểm, Trương đại quan nhân đánh bậy đánh bạ trở thành danh nhân toàn quốc, tuy rằng không biết lần này hiệu ứng danh nhân có thể duy trì liên tục bao lâu, thế nhưng trong thời gian ngắn, thằng nhãi này đã trở thành điển hình của thanh niên cán bộ.

Tác dụng to lớn của tiếp sóng tin tức là điều Trương Dương không cách nào tưởng tượng, đêm đó sau khi tin tức chấm dứt, đầu tiên là nhận được điện thoại của cha nuôi Văn Quốc Quyền, tại trong ấn tượng của Trương đại quan nhân, vị cha nuôi này rất ít chủ động gọi điện thoại cho mình, cái này đủ để chứng minh mình làm vẻ vang thêm vinh dự cho cha nuôi mẹ nuôi, Văn Quốc Quyền tiến hành một phen cổ vũ hắn trong điện thoại, còn nói cho hắn làm như vậy tiếp tục, có tiền đồ tốt chờ hắn.

Trương đại quan nhân đầy cõi lòng kích động buông điện thoại, bên kia bộ trưởng bộ nông nghiệp Kiều Chấn Lương cũng gọi điện thoại tới, điện thoại của Kiều Chấn Lương là tính chất hữu nghị tinh khiết, tại một thời gian trước con đường làm quan và cuộc đời của ông rơi vào cơn sóng nhỏ, tiểu Trương đồng chí đối với ông không rời, bên cạnh của Kiều bộ trưởng cũng không thiếu người dệt hoa trên gấm, nhưng quay đầu lại suy xét, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi thật đúng là không có mấy người, Trương Dương hiển nhiên cũng là một trong số đó, hơn nữa càng làm cho Kiều Chấn Lương cảm động chính là, mình vốn dự định dùng bức họa cho có mấy người kia không được tự nhiên, chuyện kia thiếu chút nữa ngộ thương đến Trương Dương, Trương Dương hiển nhiên cũng ý thức được người khởi xướng của chuyện kia cũng là mình, thế nhưng tên nhóc này căn bản không có bởi vì chuyện kia hận trên mình, đối với mình vẫn tôn kính, sau đó, Kiều Chấn Lương thậm chí cảm thấy có chút áy náy, đối với một người cao thủ chính trị mà nói, vốn không sẽ phát sinh tình trạng như vậy, Kiều Chấn Lương bây giờ đã hoàn toàn tiếp nhận hiện thực rời đi Bình Hải, ông cũng bắt đầu một lần nữa đối đãi một ít người xung quanh, có một việc, ông phát hiện trên người của Trương Dương có không ít ưu điểm.

Có một điều mà Kiều Chấn Lương không ngờ, Trương Dương sở dĩ đối với ông tôn kính như vậy, đó là bởi vì nhớ thương khuê nữ của ông, Trương đại quan nhân là một người đàn ông có truyền thống mỹ đức tốt, tôn lão yêu ấu, nhất là đối với một người có thể trở thành nhạc phụ của mình, vậy càng không thể tôn trọng như bình thường.

Khiến cho Trương Dương kinh ngạc chính là, Kiều Chấn Lương nói và lời cổ vũ của Văn Quốc Quyền không có sai biệt, bất quá tỉ mỉ ngẫm lại, cũng cũng rất nhanh bình thường trở lại, ở trong mắt bọn họ xem ra, mình là một cá biệt, đặt tiền đồ chính trị ở vị trí thứ nhất, cho nên cái nhìn đối với hành động phấn đấu quên mình anh dũng cứu người của Trương Dương là, Trương Dương vì tiền đồ chính trị của sau này, trải qua chuyện này, Trương Dương nghiễm nhiên đã trở thành hình tượng gương mẫu trong cán bộ trẻ tuổi, đảng và quốc gia cho tới bây giờ đều vô cùng coi trọng công tác tuyên truyền, Trương Dương phù hợp tuyên truyền chính diện, Kiều Chấn Lương tiết lộ một bí mật cho Trương Dương, bộ tuyên truyền trung ương vô cùng coi trọng sự tích của Trương Dương, dự định khai triển một quy mô hoạt động học tập sự tích anh hùng của Trương Dương đồng chí trong đảng, Trương đại quan nhân nghe được tin tức này không thích ngược lại còn buồn, lần này thật sự chơi lớn.

Trương Dương nói: "Kiều bộ trưởng, tôi căn bản sẽ không muốn nổi danh, lần này thảm rồi!"

Kiều Chấn Lương cười nói: "Có cái gì thảm? Người khác nằm mơ đều không gặp được, rơi xuống trên đầu cậu, cậu hài lòng còn không kịp."

Trương Dương nói: "Kiều bí thư, tôi không phải già mồm cãi láo, tôi nói chính là lời thật."

Kiều Chấn Lương cười ha hả nói: "Cũng là già mồm cãi láo! Được rồi cậu và Vũ bí thư rất quen thuộc hả?"

Trương đại quan nhân sửng sốt một chút, trong đầu không nhớ tới Vũ bí thư là người ra sao: "Ai?"

Kiều Chấn Lương nói: "Vũ Hiền Lương, cục trưởng cục quảng điện tổng quốc gia, bí thư tổ đảng, cậu không nhận ra?"

Trương Dương trong đầu nhanh chóng tìm tòi tên này, người hắn nhận thức họ Vũ cũng không nhiều, hiện nay xung quanh chỉ có Vũ Ý, phải không Vũ Hiền Lương và Vũ Ý có quan hệ gì? Trương Dương hỏi dò: "Kiều bộ trưởng, ông ta có con gái gọi là Vũ Ý sao?"

Kiều Chấn Lương nói: "Ông ta có ba người con gái, gọi cái gì thì tôi không rõ ràng lắm, tôi và ông ta chỉ là quan hệ công tác, trên gia đình thì không biết."

Trương Dương nói: "Là ông ta muốn tuyên truyền tôi?"

Kiều Chấn Lương nói: "Ông ta là phó bộ trưởng bộ tuyên truyền trung ương, chính là ông ta đưa ra yêu cầu muốn đem sự tích anh hùng của cậu mở rộng trong cán bộ trẻ tuổi, tôi thấy tám chín muốn đem cậu tuyên truyền thành mẫu cán bộ thời đại mới."

Trương đại quan nhân âm thầm thẹn thùng, chuyện này tốt hay xấu hiện nay thật đúng là nói không rõ, hắn trong lòng vô cùng rõ ràng, mình và Vũ Hiền Lương không có giao tình gì, người ta dựa vào cái gì ra sức trợ giúp mình? Tám chín phần có quan hệ với Vũ Ý.

Trương Dương và Kiều Chấn Lương hàn huyên vài câu, hỏi tình trạng thân thể của Kiều lão một chút, cuối cùng có ý định vô ý nhắc tới Kiều Mộng Viện.

Kiều Chấn Lương nói: "Con bé đi đảo Ba Ly giải sầu, tháng sau mới có thể trở về."

Sau khi trò chuyện cùng Kiều Chấn Lương chấm dứt, Trương Dương suy nghĩ một chút, lập tức gọi điện thoại cho Vũ Ý, Vũ Ý nhận được điện thoại, trước nở nụ cười.

Trương Dương nói: "Cô cười cái gì? Hiện tại tôi bị cô làm cho mọi người đều biết, cô xâm phạm nghiêm trọng tư ẩn quyền chân dung quyền của tôi, cẩn thận tôi kiện cô đấy!"

Vũ Ý nói: "Không ngờ rằng anh còn không nói lý đến như vậy!"

Trương Dương nói: "Bà cô à, tôi cầu cô, cái danh này tôi không muốn, cô hãy bỏ qua cho tôi, đừng vừa kính vừa lăn qua lăn lại tôi được không?"

Vũ Ý nói: "Anh cho rằng tiếp sóng tin tức dễ dàng lên như vậy sao? Không biết có bao nhiêu quan viên thắp hương bái Phật cầu khắp nơi, muốn lộ khuôn mặt nhỏ nhắn ở bên trong dù chỉ là một ít thôi."

Trương Dương nói: "Tôi tới Tân Hải là vì công tác, không phải vì tác tú."

Vũ Ý nói: "Tuyên truyền cũng là công tác cần."

Trương Dương nói: "Cô có cần cái gì tôi đều có thể thỏa mãn cô, cũng là đừng tuyên truyền tôi được không?"