Y Đạo Quan Đồ

Chương 910-3: Tin tức sự kiện (3)



Tin tức Trương Dương dũng cứu mẹ con Lý Minh Phương hầu như trong một ngày truyền khắp toàn bộ Bắc Cảng, cùng ngày báo chiều của Bắc Cảng ngay trang đầu đã đưa tin, tin tức Bắc Cảng cũng phát về tin tức. Tin tức như vậy có ý nghĩa tương đối trọng đại, tạo hình tượng chính diện cho cán bộ quốc gia, đồng thời lại phát huy mạnh tinh thần cách mạng không biết sợ của đảng viên cộng sản.

Tại huyện của mình xảy ra chuyện lớn như vậy, bí thư thị ủy Bắc Cảng Hạng Thành đương nhiên cũng biết. Ông ta đã gọi cho Trương Dương biểu thị an ủi và cổ vũ, Hạng Thành vừa buông điện thoại, bí thư ủy ban kỷ luật Trần Cương đã đi vào phòng làm việc, Hạng Thành biết Trần Cương là vì chuyện của em trai, em trai của Trần Cương là Trần Khải, cũng cũng là cục trưởng cục công an huyện Tân Hải, hiện nay hẳn là nên thay đổi cách xưng hô, bởi vì lập tức sở tỉnh sẽ phái tới một vị cục trưởng mới.

Hạng Thành và Trần Cương là bạn cũ nhiều năm, cười nói: "Lão Trần, là vì chuyện kia?"

Trần Cương nói: "Hạng bí thư, cấp trên dù sao cũng phải có một lời giải thích chứ?"

Hạng Thành nói: "Ông muốn giải thích cái gì? Bình thường chuyện điều động người, sở công an tỉnh định ra, cần cho ông giải thích sao?"

Trần Cương thở dài nói: "Chuyện của Tân Hải không phải đã làm rõ ràng sao? Cữu Thế Kiệt đều bị cách chức, trận hoả hoạn này thuộc về sự cố an toàn, có quan hệ gì với Trần Khải? Hắn đi Tân Hải chưa đến một năm, phương diện công tác cũng không có bất luận sai phạm gì, vì sao điều hắn đi?"

Hạng Thành nói: "Lão Trần, ông có xem báo chiều của ngày hôm nay hay không?"

Trần Cương gật đầu: "Xem rồi, Trương Dương đồng chí làm ra danh tiếng cũng không nhỏ!"

Hạng Thành nói với ý tứ sâu xa: "Làm náo động cũng được, tác tú cũng được, không phải mỗi cán bộ đảng viên đều có dũng khí như vậy, bò lên cần trục hình tháp trên năm mươi mét, đừng nói cứu người, chỉ sợ rất nhiều người ngay dũng khí bò lên cũng không có."

Trần Cương nói: "Lúc trước tôi nghe nói qua người thanh niên này thích làm náo động, thích biểu hiện mình, bây giờ xem ra, tin đồn cũng không sai."

Hạng Thành nở nụ cười, nhìn ra Trần Cương đối với Trương Dương có oán niệm không nhỏ.

Oán niệm của Trần Cương đối với Trương Dương thật ra là vì em trai.

Hạng Thành nói: "Người tuổi trẻ mà, luôn luôn thích biểu hiện một ít, bất quá cái này cũng là sở trường của bọn họ, chỉ có biểu hiện mình, mới có thể đi phấn đấu tiến thủ."

Trần Cương nói: "Hạng bí thư, tôi nghe tiểu Khải, ngày hôm nay người nữ tự sát kia căn bản là không muốn chết, mục đích của cô ấy cũng là tạo ảnh hưởng xã hội, tạo áp lực cho chính phủ chúng ta, thu càng nhiều tiền bồi thường. Như vậy không thể dung túng, lần hoả hoạn này tổng cộng chết bốn mươi chín người, nếu như ai ai đều ầm ĩ giống như cô ấy, chúng ta xử lý như thế nào?"

Hạng Thành thở dài nói: "Bài học lần này quá đắt, người nhà người chết có chút tâm tình mặt trái cũng là thường tình, trách nhiệm đã xác định, về phần xử lý sau đó vẫn là giao cho Trương Dương đi làm, là một cơ hội khảo nghiệm của hắn."

Trần Cương nói: "Hạng bí thư, ngài biết cục trưởng cục công an Tân Hải mới là ai chăng?"

Hạng Thành không nói chuyện, nâng chung trà lên nhấp một ngụm trà. Ông đối với thái độ làm người của Trần Cương cực kỳ lý giải, biết tính tình của ông ta từ đầu đến cuối đều không chịu nổi.

Trần Cương nói: "Hắn gọi Trình Diễm Đông, lúc trước đã từng làm việc tại cục công an Phong Trạch, cục trưởng phân cục công an khu Hà Tây thành phố Nam Tích, mà nhiệm kỳ của hắn trên cơ bản là trùng hợp với Trương Dương, nói cách khác, vị tiểu Trương bí thư của chúng ta chân trước đến đâu, chân sau của hắn cũng đến đó."

Hạng Thành nói: "Ông nói là Trương Dương vận dụng quan hệ đem Trình Diễm Đông điều tới Tân Hải?" Thật ra Hạng Thành đối với việc này từ lâu rõ ràng minh bạch, thế nhưng ông không chủ động nói, cho nên Trần Cương chỉ có thể đem những lời này nói ra.

Trần Cương nói: "Vừa đi tới Tân Hải, thì tổ kiến tiểu đoàn đội của mình, cái này không phải làm đoàn kết, là làm phân liệt, tôi còn nghe nói hắn mang đến một người thư ký, hiện nay đảm nhiệm phó chủ nhiệm phòng làm việc huyện Tân Hải." Tức giận của Trần Cương chủ yếu là vì em trai, ông cho rằng là Trương Dương âm mưu đem em trai từ Tân Hải đá đi, Trần Cương trong lòng hy vọng Hạng Thành vì em trai nói một câu công đạo, thế nhưng thái độ của Hạng Thành rất mơ hồ, có thể là bởi vì bối cảnh của Trương Dương, Hạng bí thư xưa nay cường thế đối đãi với bí thư huyện uỷ mới tới vô cùng khoan dung.

Hạng Thành nói: "Trần Khải rời đi cũng không phải là chuyện xấu, lão Trần, mọi việc muốn phải nghĩ tốt."

Trần Cương nói: "Đối với cán bộ trẻ tuổi phải ước thúc nhiều hơn mới tốt, Hạng bí thư, tôi có loại cảm giác không tốt, Trương Dương sẽ làm Tân Hải gà bay chó sủa!" Hạng Thành chậm rãi hạ tách trà xuống nói: "Bất luận chuyện gì đều có hai mặt, cái chúng ta cần phải làm là hướng dẫn theo đà phát triển, tận lực đem chuyện tình dẫn đến con đường tốt."

Trương Dương khi trở lại huyện ủy làm chuyện thứ nhất cũng là thông báo bộ trưởng tuyên truyền huyện ủy Vương Quân Cường, bất luận truyền thông của Tân Hải đều không được đưa tin chuyện ngày hôm nay hắn cứu người, Trương đại quan nhân nghĩ vô cùng rõ ràng, chuyện này là không lấn át được, cho dù huyện Tân Hải không tuyên truyền, truyền thông của Bắc Cảng cũng muốn tuyên truyền, Tân Hải nhỏ như vậy, chỉ cần là truyền miệng thôi thì cả huyện cũng biết, hà tất chi làm điều thừa, mình không làm tuyên truyền, ngược lại có vẻ đạo đức tốt, Trương đại quan nhân cũng dự tính rất đúng.

Trong huyện có rất nhiều cán bộ bởi vì sự kiện này sinh ra ấn tượng tốt đẹp đối với bí thư mới tới, thái độ làm người điệu thấp, làm chuyện tốt còn không muốn lưu danh, nhưng có rất nhiều người đối với cái này không cho là đúng, cho rằng thằng nhãi này tỏ vẻ, muốn điệu thấp? Muốn điệu thấp thì đừng leo lên, đừng làm anh hùng? Nhưng vô luận càng là loại người như vậy, trong đáy lòng càng phải thừa nhận, mình không có dũng khí bò lên trên cần trục hình tháp năm mươi mét, càng không có dũng khí mạo hiểm, giống con dơi giữ lấy Lý Minh Phương.

Bộ trưởng tuyên truyền Vương Quân Cường từ phòng làm việc của Trương Dương rời đi không lâu, huyện trưởng Hứa Song Kỳ vào, ông ta sở dĩ đến đây, một là vì an ủi, hai là tiến hành khuyên bảo Trương Dương, Hứa Song Kỳ nói: "Trương bí thư, tôi nghe nói ngài không cho truyền thông trong huyện đưa tin sự tích anh hùng ngày hôm nay?"

Trương Dương cười thừa nhận nói: "Phải, tôi nói, sao? Quân Cường đồng chí đi tìm ông?"

Hứa Song Kỳ cũng không phủ nhận, gật đầu nói: "Trương bí thư, tôi cảm thấy chuyện này hẳn là nên đẩy mạnh tuyên truyền một chút."

Trương Dương nói: "Một chuyện nhỏ mà thôi, hà tất gì khiến cho mọi người đều biết?"

Hứa Song Kỳ thầm nghĩ "Cậu hiện tại cho dù không tuyên truyền mọi người cũng đã đều biết!" Vẻ mặt của ông rất chăm chú: "Trương bí thư, khi cảng xảy ra hỏa hoạn, lực công tín của chính phủ đã bị nghi vấn nghiêm trọng, oán niệm của dân chúng rất lớn, hiện tại chính là một cơ hội tốt, chúng ta có thể thông qua sự kiện ngày hôm nay đẩy mạnh tuyên truyền, khiến cho dân chúng nhận thức, những cán bộ chúng ta là thật tâm làm việc vì dân chúng, lúc nào cũng đem an nguy của bọn họ để ở trong lòng, có trợ giúp một lần tạo uy tín của chính phủ, để cho bọn họ sản sinh lòng tin."

Trương Dương nói: "Song Kỳ đồng chí, tôi đi cứu người chỉ là một hành vi bình thường, tôi không nghĩ tới muốn mượn nó đi tuyên truyền, tôi lại càng không muốn hành vi của tôi biến thành một quảng cáo chính trị có mục đích, công tín lực của chính phủ không nên thành lập trên cơ sở tác tú, muốn cho dân chúng tín nhiệm chúng ta, muốn một lần nữa tạo uy tín, sẽ từ hiện tại kiên định làm việc cho dân chúng. Khiến cho dân chúng thật tình cảm giác được chúng ta nỗ lực, cảm thụ được thành ý của chúng ta, cũng chỉ có như vậy mới có thể một lần nữa thành lập quan hệ tin cậy."

Hứa Song Kỳ nhìn Trương Dương, lúc này biểu tình của Trương Dương là chân thành, ít nhất Hứa Song Kỳ không có nhìn ra bất luận kẽ hở gì, Hứa Song Kỳ thở dài nói: "Trương bí thư, hiện tại người giống như ngài như vậy thật sự không nhiều lắm!"

Trương Dương mỉm cười nói: "Đổi thành ông cũng sẽ làm như vậy giống như tôi!"

Lúc sáu giờ ba mươi, Trương Dương đúng hẹn đi tới cảng cá Phú Lâm, Vũ Ý tới sớm hơn hắn, hơn nữa trước đó còn đặt phòng, lúc này đã mang đồ ăn lên.

Trương Dương đi tới trong phòng, thấy trong phòng chỉ có Vũ Ý chờ, không khỏi nở nụ cười: "Tới từ sớm?"

Vũ Ý nói: "Mời bí thư đại nhân ăn mà không tới sớm một chút sao có thể hiện ra thành ý của tôi?"

Trương Dương cười nói: "Không phải nói tôi mời khách sao?" Hắn mang đến một chai rượu Mao Đài đặt lên bàn.

Vũ Ý cũng mang rượu tới, cô ấy mang theo hai chai rượu ngũ lương.

Trương Dương nói: "Cô mang nhiều như vậy, uống nổi không?"

Vũ Ý nói: "Dù sao cũng không phải tôi uống, tửu lượng của anh không phải rất lớn sao?"

Trương Dương nói: "Tửu lượng lớn cũng có lúc uống say, cô sẽ không ôm ý niệm dìm tôi trong đầu tới chứ?"

Vũ Ý cười nói: "Rượu vào ra lời thật, nếu như thật sự làm anh quá chén, tôi sẽ phỏng vấn anh."

Trương Dương nở nụ cười ha ha, lúc này điện thoại của hắn vang lên.

Vũ Ý nói: "Thật bận nha!"

Trương Dương lấy điện thoại di động ra, cũng không phải dãy số hắn mới làm, hắn lập tức biết người gọi điện thoại của khẳng định là người quen, cái điện thoại này cũng Kỳ Sơn gọi tới, Kỳ Sơn nói: "Trương bí thư, có thời gian hay không, cùng nhau ăn bữa cơm thế nào?"

Trương Dương sửng sốt một chút: "Anh ở..."

Kỳ Sơn đạo: "Tôi vừa đến Tân Hải, thử gọi điện thoại cho cậu, nếu như công vụ bận rộn sẽ không quấy rầy, nếu như cậu rảnh rỗi, chúng ta cùng nhau ăn."

Trương Dương nở nụ cười: "Anh tới cảng cá Phú Lâm đi, tôi giới thiệu một bạn cũ cho anh!" Kỳ Sơn mười phút sau đi tới cảng cá Phú Lâm, hắn căn bản không ngờ rằng ở chỗ này gặp phải Vũ Ý, lại nói tiếp hắn và Vũ Ý cũng được cho là người quen, Vũ Ý ở khách sạn Tuệ Nguyên bị đánh cũng là Kỳ Sơn bày ra, lúc trước chuyện kia thành công khơi dậy phản cảm của giới tin tức, do đó dẫn phát tin tức truyền thông tấn công đối với Tuệ Nguyên, trực tiếp dẫn đến Tuệ Nguyên tan rã phân hoá, hiện tại khách sạn Tuệ Nguyên đã bị hắn thu mua, trong chuyện này, Kỳ Sơn còn có chút áy náy.

Kỳ Sơn trước khi đến, Trương Dương cũng không có nói cho Vũ Ý là hắn ta muốn tới.

Vũ Ý nhìn thấy Kỳ Sơn thì phản ứng đầu tiên cũng là: "Đại tài chủ tới, cái này có người tính tiền rồi!"

Kỳ Sơn cười nói: "Không bằng vinh hạnh."

Trương Dương nói: "Kỳ Sơn từ thật xa tới, sao có thể cho hắn tính tiền, tôi đã nói rồi, bữa này tôi tính."

Kỳ Sơn nói: "Tại Bắc Cảng, tôi tính là nửa chủ, hơn nữa, Trương bí thư rời đi Đông Giang, tôi cũng không có cơ hội tiễn đưa, coi như cho tôi cơ hội bồi thường một chút."