Y Đạo Quan Đồ

Chương 909-2: Có chút xa xỉ (2)



Trương Dương nói: "Hơn nữa ngày hôm nay tôi lái xe đường dài đến đây, buổi tối muốn nghỉ ngơi sớm một chút, chuyện ăn uống sau này hãy nói.”

Hứa Song Kỳ gật đầu, ông lại nói: "Chổ ở của ngài đã an bài được rồi, sau khi tan tầm Hồng Trường Thanh đồng chí sẽ dẫn ngài đi qua."

Trương Dương gật đầu.

Hứa Song Kỳ cảm giác được vị bí thư huyện uỷ mới tới này cũng không phải dễ hầu hạ như vậy, ông cũng không làm giao lưu nhiều, cáo từ rời đi.

Hứa Song Kỳ đi rồi, Trương Dương đẩy cửa phòng xép, bên trong đại khái khoảng hai mươi mét vuông, giường lớn một mét tám, sô pha TV đầy đủ mọi thứ, phía nam còn có một sân thượng, đứng ở trên sân thượng có thể hưởng thụ ánh mặt trời và gió mới mẻ thổi trên biển, Trương đại quan nhân thật tình cảm giác được mình tiền nhậm thật sự quá hưởng thụ.

Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.

Trương Dương trở lại phòng làm việc, sau khi ngồi xuống nói: "Tiến đến!"

Lần này vào là chủ nhiệm phòng làm việc huyện ủy Hồng Trường Thanh, sau lưng cô ta còn có một người thanh niên, Hồng Trường Thanh mỉm cười nói: "Trương bí thư, quấy rầy ngài, lo lắng công tác của ngài cần, trong huyện phân phối cho ngài một thư ký riêng, hắn tên là Cổ Minh Thành, là sinh viên của đại học Đông Nam."

Trương Dương cười nói: "Tôi có thư ký, ngày mai sẽ đến đây."

Hồng Trường Thanh ngẩn người, Cổ Minh Thành phía sau có vẻ bất an, lúc đầu tốn không ít quan hệ mới chiếm được cái chức vị thư ký bí thư huyện uỷ, không ngờ rằng vừa tới thì đã bị cho lui.

Trương Dương nói: "Chuyện này là do tôi, tôi không nói với các người, tôi có một thư ký gọi là Phó Trường Chinh, hắn ngày mai sẽ đến đây." "Như vậy à!" Hồng Trường Thanh vẫn là vẻ mặt cười: "Nếu Trương bí thư có an bài. Tiểu Cổ, cậu về khoa thư ký đi." Trong lòng không khỏi có chút thấp thỏm lên, vị bí thư mới tới mang đến một vị thư ký. Rất có thể sẽ nguy hiểm đến địa vị của cô ấy, suy nghĩ của Hồng Trường Thanh bắt đầu hoạt động lên.

Cổ Minh Thành cúi đầu hướng Trương Dương một cái nói: "Trương bí thư, tôi đi."

Trương Dương mỉm cười gật đầu.

Hồng Trường Thanh cũng không có vội vã đi, đi về phía trước vài bước. Đi tới trước bàn làm việc của Trương Dương, mùi nước hoa trên người lại truyền tới, cô ấy nhẹ giọng nói: "Trương bí thư, ngài đối với hoàn cảnh nơi này có thoả mãn không? Có chổ nào không được cứ nói với tôi. Tôi lập tức thay đổi."

Trương Dương cười nói: "Thoả mãn, nơi này quá xa hoa, phòng làm việc của bí thư tỉnh uỷ cũng không lớn như vậy, ở chỗ này tôi cảm giác có chút không được tự nhiên."

Hồng Trường Thanh thản nhiên cười nói: "Cũng may, phòng lớn hơi rộng chút, tâm tình cũng thoải mái, chỉ có tâm tình của ngài thoải mái. Mới có tinh lực làm việc vì Tân Hải."

Trương Dương phát hiện người phụ nữ này rất biết ăn nói, hắn cười cười nói: "Nghe ra có chút đạo lý."

Hồng Trường Thanh đem hai xâu chìa khoá giao cho Trương Dương, bên trong một là của phòng làm việc, cái khác là nơi ở của Trương Dương.

Trương Dương ra về theo Hồng Trường Thanh cùng đi gia thuộc viện huyện uỷ. Gia thuộc viện huyện uỷ cách bãi biển không xa, xây dựng tại đỉnh núi Thư Tú, núi Thư Tú có độ cao so với mặt biển chưa đến một trăm mét, bất quá thảm thực vật phong phú, đi ô-tô tiến vào gia thuộc viện, ở đây tổng cộng xây dựng hơn hai mươi tòa nhà hai tầng, Trương đại quan nhân không khỏi cảm thán, không ngờ rằng một lãnh đạo của thị trấn nhỏ tất cả đều ở biệt thự. Còn mẹ nó tất cả đều là phòng hải cảnh, ai nói Tân Hải nghèo? Từ điều kiện làm công đến điều kiện dừng chân tất cả đều là tiêu chuẩn nhất lưu. Nói rằng trong đoàn thể lãnh đạo không tồn tại hiện tượng hủ bại, đánh chết hắn cũng không tin.

Trong bụng tuy rằng oán thầm. Nhưng Trương đại quan nhân không ngại hoàn cảnh sinh hoạt công tác có thể tốt một chút, gia thuộc viện huyện uỷ là Trương Dương đã biết, nhưng đi tới cửa tiểu khu, phát hiện nơi này có một cái tên không tồi-- Hải Dương Hoa Viên, tiến vào tiểu khu, thấy nơi đây có thực vật phong phú, nước chảy vờn quanh, mỗi một tòa nhà đều có một sân không nhỏ, nơi ở của Trương Dương là nhà số một, cũng là nơi cao nhất trong toàn bộ khu, chổ tốt như vậy không chỉ có là vừa ngắm núi nhỏ, quân lâm thiên hạ, còn có một ưu điểm lớn nhất cũng là có thể bảo hộ bí mật riêng của mình.

Hồng Trường Thanh lái chiếc Audi màu đen dừng lại ở phía trước, sau đó cô ấy xuống xe dẫn đường cho Trương Dương, Trương Dương trực tiếp đem chiếc địa hổ chạy vào trong sân, sân này ít nhất cũng ba trăm mét vuông, quét dọn sạch sẽ, mặt cỏ mặt đường không tìm được một mảnh lá rụng.

Trương Dương mở cửa xe đi xuống phía dưới, Hồng Trường Thanh chỉ cửa lớn nói: "Trương bí thư, chìa khoá!" Trương Dương lúc này mới nhớ tới vừa rồi Hồng Trường Thanh đã đem chìa khoá giao cho hắn, hắn cười đi qua mở cửa, đi vào bên trong phát hiện bên trong là thiết bị xa hoa của châu âu, gia cụ đồ đựng dụng cụ tất cả đều là phong cách châu âu thuần khiết, Trương đại quan nhân gặp qua biệt thự xa hoa không ít, nhưng nhà ở của một quan viên lắp đặt thiết bị xa hoa như thế, hắn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, ngẫm lại cảnh bẩn loạn của huyện thành Tân Hải, nhìn nhìn lại tất cả trước mắt, một loại tương phản mạnh mẽ nảy lên trong lòng của Trương Dương, không ngờ không ngờ, quan viên Tân Hải dám chơi như thế, hiện tại Cữu Thế Kiệt xuống đài trong mắt của Trương Dương đã trở nên quá bình thường.

Hồng Trường Thanh nói: "Trương bí thư, ngài có thoả mãnkhông?"

Trương Dương nói: "Quá xa hoa, hơn nữa một mình tôi ở, không cần phải lớn như vậy."

Hồng Trường Thanh nói: "Tòa nhà này lúc trước là của Cữu bí thư ở, trước đó là của Bành bí thư."

Trương Dương nói: "Đều là của nhà nước?"

Hồng Trường Thanh gật đầu: "Lúc trước những tòa nhà này, cũng có không ít người cử báo, Bành Khánh Thuận bí thư bởi vì sự kiện này đã bị một ít ảnh hưởng, sau đó Cữu bí thư đã từng nói qua những tòa nhà này quá rêu rao, không hợp với khu vực, tạo thành không tốt ảnh hưởng ở trong lòng dân chúng, thế nhưng tất cả mọi người ở nhiều năm như vậy, hơn nữa, nếu như dọn đi ra ngoài, mọi người còn phải tìm địa phương đi ở, còn phải xây nhà mới, ở đây nếu như bỏ trống tính ra cũng là một loại lãng phí, cho nên kéo dài như thế."

Trương Dương nói: "Tôi đi nhiều địa phương như vậy, cán bộ của huyện Tân Hải vô luận là điều kiện ăn ở hay là điều kiện làm công đều là tốt nhất."

Hồng Trường Thanh cười cười.

Trương Dương nói: "Chị cũng ở chỗ này sao?"

Hồng Trường Thanh lắc đầu nói: "Tôi ở tại thành phố Bắc Cảng, người trong nhà tôi đều ở đấy, mỗi ngày đều phải đi về."

Trương Dương nhìn thời gian một chút đã sắp sáu giờ, hắn cười nói: "Tôi làm trễ giờ ra về của chị?"

Hồng Trường Thanh nói: "Không sao cả, đêm nay tôi trực hành chính, ở tại trung tâm hành chính."

Trương Dương dọc theo cầu thang xoay tròn đi lên lầu hai, phòng ngủ chính rất lớn, có một cái giường lớn kiểu châu Âu lớn hai mét có chút khoa trương, Trương đại quan nhân thấy cái giường này, không khỏi nghĩ tới, nếu như đem Tần Thanh và Thường Hải Tâm đến đây cùng ngủ, cái loại cảm giác này khẳng định siêu sảng khoái, bất quá loại suy nghĩ này hiển nhiên là không hiện thực, xung quanh đều là cán bộ huyện ủy, con mắt của đám người này đều nhìn chằm chằm mình, chỉ sợ hắn bên này vừa dắt đàn bà vào, ngày mai toàn bộ Tân Hải đều đã biết.

Phòng ngủ có cửa thủy tinh trực tiếp đi thông ra sân thượng, đi lên sân thượng hình cung, đứng ở trên, hải cảnh xa xa thu hết vào mắt, đứng ở chỗ này có thể hưởng thụ bãi cát đầy ánh nắng, biển rộng ẩm ướt không khí mới mẻ, Trương đại quan nhân thoải mái đến nổi từng lỗ chân lông đều mở ra. Tiền nhân tài thụ, hậu nhân thừa lương, cái này là cho ai hả? Để lại cho tôi điều kiện sinh hoạt tốt như vậy?

Hồng Trường Thanh bên cạnh đứng Trương Dương, mỉm cười nói: "Trương bí thư, hoàn cảnh ở đây cũng không tồi chứ?"

Trương Dương nói: "Đâu chỉ là không tồi, quả thật là cực kỳ đẹp." Hồng Trường Thanh cười nói: "Trương bí thư thoả mãn là tốt rồi."

Trở lại phòng khách, phát hiện trong phòng khách đã có hai cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, hai người là người phục vụ của nhà khách huyện ủy, phái tới đây chiếu cố cuộc sống hàng ngày của Trương Dương, người hơi đầy ắp một chút gọi là Cảnh Minh Minh, người tóc ngắn chân dài gọi là Lâm Học Tĩnh, cô ấy là quản lý nhà khách huyện ủy.

Ngoại trừ hai người bọn họ, còn có một đầu bếp họ Lý theo đến đây, ba người sau khi ân cần thăm hỏi Trương bí thư, đi phòng bếp bận việc.

Trương Dương ngồi xuống sô pha, bên kia Cảnh Minh Minh đã đem trà cho hắn, Hồng Trường Thanh bên cạnh ngồi xuống Trương Dương, đưa ly trà đến trong tay hắn.

Trương Dương chờ Cảnh Minh Minh rời đi, hướng Hồng Trường Thanh nói: "Chị Hồng, như vậy không tốt, tôi cũng không phải lão gia, sao có thể dùng nhiều người hầu hạ như vậy?"

Hồng Trường Thanh nói: "Tạm thời cứ thế, chờ bên này ngài thu xếp xong, thì đem bọn họ toàn bộ rút về."

Trương Dương nói: "Để cho người khác thấy ảnh hưởng không tốt."

Hồng Trường Thanh cười nói: "Yên tâm đi, công tác của bọn họ cũng là tới làm cơm cho ngài, quét dọn vệ sinh, làm xong thì đi. Thật ra chuyện này là Hạng bí thư đặc biệt dặn dò, ông ấy muốn chúng tôi nhất định phải chiếu cố tốt sinh hoạt của ngài, chỉ có như vậy ngài mới có thể đem toàn bộ tinh lực đầu nhập vào trong công tác."

Trương Dương lắc đầu không thể tránh được.

Hồng Trường Thanh sau khi an bài được tất cả, cáo từ rời đi, bên kia Lâm Học Tĩnh đã đi tới, tuy rằng cô ấy mang giày đế bằng, nhưng vẫn cao đến chóp mũi của Trương Dương, hẳn là cao hơn một mét bảy rồi, Lâm Học Tĩnh nụ cười rất ngọt, tiếng nói rất thanh thúy: "Trương bí thư, cơm làm xong rồi!"

Trương Dương cười nói: "Tốt lắm, ăn!"

Hắn theo Lâm Học Tĩnh đi tới phòng ăn, Cảnh Minh Minh đưa cho hắn một cái khăn ướt, Trương đại quan nhân mới vừa rồi nhớ tới mình còn chưa có rửa tay, cười cười đi toilet rửa tay, trên bàn cơm đã mang lên bốn mặn một canh, tuy rằng đồ ăn không tính nhiều, nhưng đều rất tinh xảo, một phần mực chiên, một phần cá hấp, một phần tôm luộc, một phần rau xào, cộng thêm canh đậu hũ, đối với Trương Dương mà nói đã là rất phong phú.

Cảnh Minh Minh và đầu bếp họ Lý hoàn thành công tác xong liền rời đi, Lâm Học Tĩnh vẫn ở lại, cô ấy phải chờ tới khi lãnh đạo ăn xong dọn dẹp sạch sẽ mới đi.

Trương Dương nói: "Cô ăn chưa?"

Lâm Học Tĩnh cười nói: "Không, đợi lát nữa tan tầm mới ăn."

Trương Dương nói: "Làm nhiều đồ ăn như vậy, một mình tôi cũng ăn không hết, cùng nhau ăn đi?"

Lâm Học Tĩnh nói: "Trương bí thư, tôi hiện tại đang làm việc, ăn trong giờ làm việc là trái với nguyên tắc." Cô ấy nói xong cười cười nói: "Ngài từ từ ăn, có cái gì cần cứ noi với tôi một tiếng là được." Cô ấy đứng dậy rời khỏi phòng ăn đi dọn dẹp.

Trương Dương cầm chén cơm nhìn món ngon trên bàn, ngây người một hồi, sau đó lập tức đã đem toàn bộ tinh thần tập trung vào trong bữa ăn ngon. Lâm Học Tĩnh sau khi chờ Trương Dương ăn cơm xong rửa dọn sạch sẽ thì rời đi, Trương Dương nhìn thời gian một chút, là buổi tối bảy giờ, sau này cũng không ngoại lệ, trên cơ bản đều là cô ấy và Cảnh Minh Minh hai người thay phiên nhau làm việc.