Y Đạo Quan Đồ

Chương 903-1: Trở về (1)



Trương đại quan nhân cười nói: "Không có gì, cũng là bỗng nhiên nhớ tới một sự tình đêm đó!"

Tả Hiểu Tình cho rằng hắn không có nói gì tốt, cúi đầu, hai mắt nhìn chằm chằm dưới chân không trả lời.

Trương Dương nói: "Anh bỗng nhiên sản sinh một loại ảo giác, hình như chẳng bao giờ rời đi!"

Tả Hiểu Tình nói: "Nếu như chẳng bao giờ rời đi vậy thì tốt biết bao..." Lúc nói, cô ấy cảm giác được cái mũi của mình hơi có chút cay cay, cuống quít dừng chân nhìn sông Xuân Thủy cách đó không xa.

Trương Dương cũng theo cô ấy dừng chân lại, nhìn mặt đẹp của Tả Hiểu Tình, tình cảnh bốn năm trước tại Xuân Dương giống như một đoạn phim chậm rãi chiếu lại trước mắt hắn, thằng nhãi này khi đối mặt với các cô gái cho tới bây giờ cũng không thiếu dũng khí, vươn cánh tay ôm lấy Tả Hiểu Tình.

thân thể mềm mại của Tả Hiểu Tình run rẩy một chút, cô ấy không nhúc nhích, hai tay vẫn đang bỏ vào túi, Trương Dương nhìn mặt cười của cô ấy, Tả Hiểu Tình chặt nhắm mắt, môi cũng ngậm chặt chẽ, nhưng hô hấp của cô ấy trở nên gấp không tự chủ được.

Trương Dương cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi của cô ấy, hôn môi ôn nhu mở môi anh đào mềm mại của Tả Hiểu Tình ra, cô ấy nhẹ nhàng mở môi anh đào, cho phép lưỡi của hắn xâm nhập vào trong môi của mình.

nội tâm của Tả Hiểu Tình lúc này là quấn quýt mà mâu thuẫn không thể nghi ngờ, tuy rằng cô ấy hoài niệm thời gian năm đó cùng Trương Dương tại Xuân Dương, thế nhưng lý trí của cô ấy nói cho chính cô ấy biết, thời gian đi rồi không còn trở lại, hiện tại bọn họ đều đã thay đổi rất nhiều, Trương Dương lúc đầu không có xuất hiện tại hiện trường, nội tâm của Tả Hiểu Tình mất mác không thể nghi ngờ, mà khi Trương Dương xuất hiện, gây cho cô ấy kinh hỉ qua đi, trong nội tâm cô ấy cảm giác được kinh hoảng nhiều hơn. Bởi vì cô ấy không biết nên đối mặt với Trương Dương như thế nào, hiện tại sự nghiệp đường làm quan của Trương Dương rộng mở, trên tình cảm cũng đã có chổ kết, giữa cô ấy và hắn chưa từng có bất luận hứa hẹn gì, đoạn tình cảm của bọn họ theo thời gian trôi qua trở thành một cái nhất thời, Tả Hiểu Tình hối hận cái này vì sao muốn tới, phần tình cảm tốt đẹp chỉ có thể tồn tại trong hồi ức, vĩnh viễn không tìm về được.

Thế nhưng cô ấy vẫn đang không cách nào khống chế được mình, cô ấy khát vọng đơn độc ở chung với Trương Dương. Chỉ có chính nội tâm cô ta rõ ràng, vì sao mình muốn tìm ra một lý do say xe. Đi đến bờ sông Xuân Thủy, cảm giác quen thuộc đột nhiên trở về, như Trương Dương vừa rồi có nói, trong nội tâm của Tả Hiểu Tình cũng sản sinh một loại ảo giác, giống như cô ấy chẳng bao giờ rời đi. Tuy rằng cô ấy rất rõ ràng, tình cảm giữa bọn họ không có khả năng trở lại cái thuở đơn thuần kia, thế nhưng cô ấy rõ ràng nhận thức được. Tình cảm của mình đối với Trương Dương chẳng bao giờ thay đổi.

Tay của Tả Hiểu Tình rốt cục rời khỏi túi áo của cô ấy, ôm lấy lưng của Trương Dương, cô ấy vẫn từ rụt rè, dần dần biến thành nhiệt liệt đáp lại.

Có người nói qua hôn chính là ngọt ngào, lúc này nội tâm của Tả Hiểu Tình rất ngọt ngào, thế nhưng môi của cô ấy nhưng cảm thấy một vị mặn, đó là chính nước mắt mà cô ấy chảy xuống.

Bên bờ sông bên kia, mơ hồ truyền đến tiếng ca.. nếu như trở lại trước kia vẫn là cùng anh mến nhau. Em vẫn sẽ lựa chọn như vậy, vẫn là sau tình yêu cuồng nhiệt là hai tiếng gặp lại ngắn gọn, cho em một chút không gian... Em không vì cái gì, không hề vì ai mà đem mình thay đổi...

Hôn nồng nhiệt một lúc lâu, hai người mới xa nhau, Tả Hiểu Tình dựa vào Trương Dương, dưới ánh trăng dừng ở trên mặt của hắn, hàm chứa lệ, cười lắc đầu. Trong lòng lại yên lặng nói với mình, trở về không được.

Trương Dương đã cười, cảm giác được tình cảm ngày xưa đều tỉnh lại: "Hiểu Tình..."

Tả Hiểu Tình nói: "Không cần phải nói, em rõ ràng!"

Trương Dương nói: "Anh..."

Tả Hiểu Tình che bờ môi của hắn lại, nhẹ giọng nói: "Đã khuya rồi, em cần phải trở về."

"Ở thêm một chút?"

Tả Hiểu Tình lắc đầu: "Em không muốn để anh thấy em khóc!"

Trương Dương đem Tả Hiểu Tình về khách sạn Minh Châu, về đến nhà đã là mười một giờ. Cha mẹ đều ở đây chờ hắn, Triệu Lập Vũ cũng có mặt, thấy Trương Dương trở về, Từ Lập Hoa lập tức đứng lên nói: "Mẹ đi làm đồ ăn cho con."

Trương Dương cười nói: "Mẹ, không cần. Con ăn no không chịu nổi nữa rồi!"

Hắn cười cười hướng Triệu Thiết Sinh, kêu một tiếng Chú Triệu, lấy ra hai hộp thuốc lá đưa qua.

Triệu Thiết Sinh vui vẻ tiếp nhận, nhìn ra được tâm tình của ông rất tốt.

Triệu Lập Vũ nói: "Tam nhi, anh an bài cho hai người bạn của em đến Kim Khải ở, lúc đầu muốn bọn họ ở trong nhà, bọn họ cảm thấy không tiện."

Trương Dương cười nói: "Tùy bọn họ!"

Từ Lập Hoa nói: "Hai người bạn của con cũng thật khách khí, còn mang theo không ít lễ vật đến đây."

Trương Dương thế mới biết Triệu Thiên Tài và Ngũ Đắc Chí hai người đã tới. Triệu Lập Vũ ngáp một cái nói: "Các người trò chuyện đi, anh đánh mạt trượt vài ngày, mệt muốn chết, không phải chờ em, anh đã sớm ngủ."

Trương Dương bảo hắn nhanh chóng đi ngủ đi.

Triệu Lập Vũ đi rồi, Từ Lập Hoa bảo Trương Dương ngồi xuống bên người, Trương Dương sau khi đi tới, giúp bà xoa bóp hai vai, hưởng thụ hiếu tâm của con trai, Từ Lập Hoa trong lòng vui vẻ. Bà vỗ nhẹ tay của Trương Dương nói: "Không vội, từ kinh thành đến đây, nghỉ một chút, tắm nước đã chuẩn bị cho con, hay là, con đi ngủ sớm một chút?"

Trương Dương cười nói: "Không mệt, con cùng hai người tâm sự, bù đắp lễ mừng năm mới con không ở nhà."

Triệu Thiết Sinh nói: "Tam nhi, con đói không, trong phòng bếp có sẵn đồ ăn, chú bưng lên, hai ta uống một chút."

Trương Dương biết cha kế là một người mê rượu, lập tức cười gật đầu, Triệu Thiết Sinh cười nói: "Hai mẹ con các người nói chuyện đi, tôi xuống chuẩn bị."

Từ Lập Hoa nói: "Để tôi đi!"

Triệu Thiết Sinh lắc đầu nói: "Không ai được nhúc nhích!"

Trương Dương nhìn bóng lưng của Triệu Thiết Sinh, cười nói: "Tâm tình của chú Triệu rất tốt!"

Từ Lập Hoa cười tủm tỉm gật đầu nói: "Chứ sao nữa, chuyện của Tiểu Tĩnh và Triệu Dũng đã hoàn toàn định ra, Bên Đinh gia cũng không phản đối nữa, Chú Triệu con tính tình tuy rằng thối một chút, nhưng trong lòng rất thương Tiểu Tĩnh, chỉ cần tiểu tĩnh và Triệu Dũng có thể sống yên ổn, ổng đương nhiên sẽ không có ý kiến gì, hiện tại khúc mắc ở trong lòng cuối cùng cũng biến mất."

Từ Lập Hoa lại nói: "Lúc đầu mẹ còn tưởng rằng trong tết âm lịch con sẽ mang Yên Nhiên trở về một chuyến, nhưng không ngờ rằng toàn bộ tết âm lịch con đều ở kinh thành."

Trương Dương ngượng ngùng nở nụ cười: "Mẹ, con không phải là do công tác cần sao? Không có biện pháp, từ xưa đến nay trung hiếu không thể lưỡng toàn!"

Từ Lập Hoa nói: "Có cần mẹ xâm bốn chưa sau lưng con hay không, tinh trung báo quốc?"

Trương Dương bị câu nói hài hước hiếm có của mẹ làm cho tức cười.

Triệu Thiết Sinh bưng đồ ăn đi đến, cười nói: "Hai mẹ con trò chuyện cái gì mà vui vẻ như thế?"

Trương Dương cười nói: "Mẹ chuẩn bị xâm chữ cho con!"

Triệu Thiết Sinh sửng sốt một chút, nghe Trương Dương đem chuyện kể ra, cũng bật cười lên, ông mở một chai rượu Mao Đài ba mươi năm, những rượu này đều là Trương Dương đưa cho ông, Triệu Thiết Sinh bình thường không dám uống, vào ngày lễ ngày tết mới mở một chai.

Ba người vừa ngồi vào bàn, Từ Lập Hoa cũng rót một ly nhỏ.

Trương Dương kính rượu hai người, đem chuyện mình đã xác định từ Đông Giang điều đến huyện Tân Hải làm bí thư huyện uỷ nói ra.

Triệu Thiết Sinh không rõ ràng từ tỉnh thành đến huyện là thăng hay là xuống, thấp giọng nói: "Sao từ tỉnh thành lại về đến huyện?"

Trương Dương cười nói: "Trong tỉnh thành loại cán bộ cấp xử giống như con quơ tay một cái là chụp được một xấp dầy, đi huyện, con định đoạt, sau này ở Tân Hải con cũng là người đứng đầu."

Triệu Thiết Sinh lúc này hiểu được: "Đúng vậy, thà làm gà đứng đầu còn hơn làm trâu đi sau."

Từ Lập Hoa bất mãn xoay ngược chiếc đũa lại gõ tay ông một cái: "Lại nói bậy."

Triệu Thiết Sinh ngượng ngùng nở nụ cười: "Tam nhi, đừng trách chú con nói càn nói bậy, chú không có văn hóa, con cũng biết."

Trương Dương nói: "Chú nói có lý, con đích thật là lo lắng như thế, đương nhiên còn có một nguyên nhân khác, ba của Yên Nhiên bây giờ là bí thư tỉnh uỷ, con công tác dưới tầm mắt của ông ấy, luôn cảm thấy không được tự nhiên, áp lực quá lớn, lỡ như con lại chọc ra chuyện gì, người khác khẳng định sẽ châm ngòi thổi gió, cho nên, con tránh xa một chút vẫn tốt hơn."

Từ Lập Hoa tán thành gật đầu: "Được rồi, hai ngày trước cả nhà mới từ quê trở về, Yên Nhiên gọi điện thoại đến đây chúc tết, vợ chồng Tống bí thư hai người cũng nói chuyện, tam nhi, ngươi tìm được một cô gái tốt như Yên Nhiên, thật sự là phúc tu được từ kiếp trước!"

Trương Dương nói: "Yên Nhiên rất tốt với con, mẹ! Thật ra con cũng không kém!"

Từ Lập Hoa nói: "Ai cũng không nói con không tốt, được rồi, năm nay chúc tết cho mẹ còn có rất nhiều..." Bà hạ ly rượu xuống, trong lòng vừa vui mừng vừa phát sầu, trong tết âm lịch những cô ấy chúc tết cho bà cũng không ít, Hà Hâm Nhan, Tần Thanh, Thường Hải Tâm, Hồ Nhân Như, Hải Lan... Thậm chí ngay cả cô gái An Ngữ Thần ở Hongkong cũng gọi điện thoại tới chúc tết, Từ Lập Hoa tuy rằng không nói rõ, vừa trong ý rất rõ ràng, những cô gái này và con trai đều thuộc về cái loại này cắt không đứt mà còn loạn. Vui mừng chính là nhiều cô gái ưu tú như vậy coi trọng con trai mình, sầu chính là, con trai chỉ có thể cưới một người vợ, hắn và Yên Nhiên đã định ra, cũng không thể có lỗi người ta.

Trương đại quan nhân cảm thấy không có gì: "Mẹ, con vẫn đều muốn hỏi mẹ, trong số các cô gái mà con quen, mẹ thích nhất ai hả?"

Từ Lập Hoa suy nghĩ một chút nói: "Yên Nhiên!" Hiện tại bà ấy đương nhiên nói như vậy.

Trương Dương biết những lời này của mình hỏi giống như không có hỏi, hắn cười nói: "Mẹ, nếu như con cưới về mấy cô dâu hầu hạ mẹ, mẹ vui không?"

Từ Lập Hoa vung chiếc đũa lên gõ ót hắn một cái: "Tiểu tử thối, con nói bậy bạ gì đó? Mẹ cảnh cáo ngươi, con ngàn vạn lần không thể có lỗi với Yên Nhiên, đúng vậy! Mẹ biết cô gái tốt rất nhiều, nhưng Yên Nhiên chỉ có một!"

Trương Dương liên tục gật đầu, trong lòng thầm than, Yên Nhiên quả nhiên là hảo thủ đoạn, rốt cục dùng phương pháp gì đem mẹ làm cho vui vẻ, một lòng đều hướng về cô ấy, nghĩ đi nghĩ lại, mẹ vẫn là bất công với Hà Hâm Nhan một chút.

Triệu Thiết Sinh oở một bên nghe, loại chuyện này ông không chen miệng, cười nói: "Con cháu tự có con cháu phúc, mẹ đứa nhỏ, tôi thấy bà đừng quan tâm liễu, tam nhi làm việc có chừng mực."

Từ Lập Hoa nói: "Được rồi, còn có một việc, buổi sáng ngày hôm nay đám bạn học thực tập tại bệnh viện huyện lúc trước đã tới, bên trong có một cô gái lúc trước rất tốt với con, cũng đến đây."