Y Đạo Quan Đồ

Chương 899-2: Phe phái chi tranh (2)



Điện thoại vang lên vài tiếng thì được chuyển, Tang Bối Bối nhẹ giọng nói: "Tất cả thuận lợi chứ?"

Đầu kia của điện thoại truyền tới âm thanh của một người nam: "Tốt..." Bỗng nhiên hắn rống lớn về phía điện thoại: "Đi mau, nhanh chóng rời đi..." Hai tiếng tiếng súng rất nhỏ truyền đến, trong ống nghe truyền đến âm thanh hổn độn mà phân loạn, cuối cùng chỉ còn lại có tiếng thở dốc: "... Đi..."

Vành mắt Tang Bối Bối đỏ lên, cô ấy khàn cả giọng thét to: "Anh... Anh..." Nước mắt tràn mi ra.

Trương Dương trong lòng kinh hãi thật sự khó có thể so sánh được, âm thanh trong ống nghe hắn hầu như nghe được toàn bộ, âm thanh kia cực kỳ giống Triệu Quân, lẽ nào Triệu Quân là đại ca của Tang Bối Bối, chuyện này rốt cục là sao?

Tang Bối Bối cầm ống nghe gọi anh, thân thể giống như mất hết sinh lực, ngã xuống mặt đất.

Một loại nhạy cảm đối với nguy hiểm khiến cho Trương Dương khẩn trương lên, hắn từ trên mặt đất kéo Tang Bối Bối, không khỏi phân trần đem cô ấy ra trạm điện thoại, đón một xe taxi, đem cô ấy nhét vào ghế sau, hắn cũng ngồi xuống, xe taxi chạy ra một khoảng, Trương Dương quay đầu lại nhìn lại, đã thấy ba chiếc xe có rèm che màu đen vây quanh trạm điện thoại, trên xe bước xuống bảy tám gã mặc đồ đen.

Trương Dương nhìn Tang Bối Bối bên cạnh, mặt của cô ấy tái nhợt, bi thương cực độ tràn ngập mặt cười của cô ấy, bởi vì bị Trương Dương điểm huyệt đạo, cho nên cô ấy không phát ra bất luận tiếng động, nước mắt liên tục tuôn ra, Trương Dương tin tưởng cái này cũng không phải giả bộ, nhất định là tâm tình chân thực của Tang Bối Bối lúc này, hắn vươn cánh tay, ôm thân thể của Tang Bối Bối, phát hiện thân thể của Tang Bối Bối bởi vì thống khổ cực độ mà không ngừng run lên.

Căn cứ tình trạng vừa rồi, Trương Dương có thể suy đoán ra, Triệu Quân và Tang Bối Bối tám chín phần là quan hệ anh em, bằng không Tang Bối Bối sẽ không biểu hiện ra thân thiết và bi thương như vậy, hiện tại Triệu Quân rất có thể bị bất, Tang Bối Bối và Triệu Quân hẹn mười hai giờ gọi điện thoại, là vì xác nhận Triệu Quân có bình an hay không, Triệu Quân tiếp điện thoại, hẳn là đã bị người khác khống chế, đối phương sau khi xác định vị trí của Tang Bối Bối thì giết chết Triệu Quân, sau đó đi tới trạm điện thoại, nếu như không phải mình kéo Tang Bối Bối rời đi đúng lúc, có thể sẽ bị đám người bắt gặp.

Vì cẩn thận, Trương Dương giữa đường lại thay đổi hai xe taxi, lúc này mới mang theo Tang Bối Bối về tới Hương Sơn biệt viện.

Mở cửa lớn biệt viện, thấy trong phòng có đèn, Trương Dương lập tức đoán được hẳn là Trần Tuyết quay trở về kinh thành.

Quả nhiên, không qua bao lâu, thì thấy Trần Tuyết cầm đèn pin từ trong phòng đi ra.

Trần Tuyết mặc áo khoác lông màu xanh, vừa cắt tóc ngắn, nhưng biểu tình trên mặt vẫn là cái dạng lạnh lùng như xưa, thấy Trương Dương ôm một người con gái trở về, đôi mắt đẹp nhìn quét trên mặt Trương Dương một chút, ngay cả chào hỏi cũng không nói, xoay người lại trở về phòng.

Trương đại quan nhân xấu hổ aTrần Tuyết tám chín phần là hiểu lầm, đem mình trở thành một người thâu hương thiết ngọc, hơn nửa đêm mang con gái về nơi đây lêu lổng. Trương đại quan nhân vô cùng hiểu biết đối với tính cách của Trần Tuyết, Trần Tuyết là cô gái có thể đem bất luận chuyện gì để ở trong lòng, cho nên hắn cũng không đuổi theo đi giải thích, ôm Tang Bối Bối trở lại phòng của mình, đem cửa phòng đóng lại, Tang Bối Bối khóc như mưa.

Thằng nhãi Trương Dương này có một bệnh, cũng là không thể gặp gái khóc, thấy Tang Bối Bối khóc thành cái dạng này, tâm đã mềm hơn phân nửa, đem chuyện cô ấy đi bom nổ mình, dùng súng bắn mình tất cả đều quên, trước khi giải huyệt đạo của Tang Bối Bối, hắn thấp giọng nói: "Tôi hiện tại giải huyệt cho cô, cô bình tĩnh lại, ngàn vạn lần không nên khóc lớn tiếng."

Tang Bối Bối rưng rưng gật đầu.

Trương Dương đưa tay giải huyệt đạo của cô ấy, Tang Bối Bối cảm giác thân thể buông lỏng, nhất thời khôi phục tự do, cô ấy che môi lại khóc lên.

Trương Dương thở dài nói: "Đã nói đừng khóc, cô khóc như thế, người khác còn không biết tôi đã làm gì cô!" Hắn vừa nói như thế, Tang Bối Bối càng khóc ra lớn tiếng. Trương Dương biết mình khuyên cũng vô dụng, chỉ có thể cho cô ấy tiếp tục khóc.

Bên ngoài bỗng nhiên truyền tới một âm thanh lạnh lùng nói: "Hơn nửa đêm rồi, có cho người ta ngủ không?"

Trương đại quan nhân xấu hổ ho khan một tiếng, không ngờ rằng chọc giận Trần Tuyết, hắn lên tiếng nói: "Tốt rồi, lập tức tốt rồi..." Nói xong lại cảm thấy những lời này của mình kỳ quái, cái gì mà lập tức tốt rồi? Mình và Tang Bối Bối không làm gì cả!

Tang Bối Bối cuối cùng cũng ngừng khóc, cô ấy đỏ mắt nhìn Trương Dương.

Trương đại quan nhân bị cô ấy nhìn có chút không được tự nhiên, hắn phát hiện ánh mắt của Tang Bối Bối nhìn mình cũng không có nhiều thành phần cảm kích ở bên trong, ngược lại tràn ngập oán hận và nghi vấn, Trương Dương ho khan một tiếng nói: "Vậy thì... Có cái gì nói muốn nói với tôi sao?"

Tang Bối Bối nói: "Nếu đã rơi vào trong tay của anh, tôi không có gì để nói." Cô ấy ngẩng cổ, làm ra vẻ muốn giết thì cứ tự nhiên.

Trương Dương thở dài nói: "Cô và Triệu Quân rốt cục là quan hệ gì?"

Nói ra chuyện này nước mắt của Tang Bối Bối lại chảy ra.

Trương Dương nói: "Thật ra từ chuyện Tra Tấn Bắc, tôi cũng đã đoán được cô là đặc công quốc an, võ công cô không kém, còn..." Trương đại quan nhân vốn định nói vẫn là xử nữ, nhưng nói đến bên môi lại nuốt trở vào, loại thời điểm này hình như nói cái này không phù hợp, Trương Dương nói: "Tôi rất phiền muộn, cô đi Vương Phủ Hội Quán ẩn núp, rốt cục mục đích ở đâu?"

Tang Bối Bối chỉ yên lặng rơi lệ.

Trương Dương nói: "Tôi đã từng ở tại quốc an một thời gian, Triệu Quân là lãnh đạo trực tiếp của tôi, sau đó bởi vì lão Hình xảy ra sự tình, chúng tôi mới gián đoạn liên lạc, đêm nay tôi ngẫu nhiên thấy hắn tại Kinh Đông Nhất Hào, vốn định đi qua chào hỏi, lại không ngờ rằng gặp phải cô ở bên cạnh hắn."

Tang Bối Bối căm tức nói: "Cho nên anh theo dõi tôi?"

Trương Dương nói: "Cô không phải đã bị lửa thiêu chết sao? Tôi thấy cô chết mà phục sinh đương nhiên cảm thấy kỳ quái, nhưng không ngờ rằng theo dõi cô đến chỗ đó, cô trực tiếp rút súng bắn tôi?" Nói đến đây Trương Dương bỗng nhiên nhớ tới lúc hắn đi ra thang máy nghe được hai tiếng tiếng súng: "Có phải là có người mai phục trong phòng của của? Cô đắc tội với ai?"

Tang Bối Bối nói: "Trương Dương, anh có nhớ mục đích đến biệt thự của Tra Tấn Bắc hay không?"

Trương Dương nói: "Cô trước tiên phải nói cho tôi biết, cô và Chương Bích Quân rốt cục là quan hệ gì?"

Tang Bối Bối nói: "Tôi thuộc cục mười quốc an, Chương Bích Quân là thủ trưởng của tôi."

Tất cả quả nhiên không ngoài sở liệu của Trương Dương, Trương Dương thấp giọng nói: "Triệu Quân đâu?"

Tang Bối Bối nói: "Anh ấy là anh của tôi, chúng tôi từ nhỏ đã mất cha mẹ, lớn lên tại cô nhi viện, sau đó có người thu dưỡng chúng tôi, bồi dưỡng chúng tôi đến trường, tiếp thu giáo dục cao đẳng, sau đó gia nhập vào quốc an."

Tang Bối Bối nói: "Anh của tôi có thể gặp nạn."

Trương Dương thấp giọng nói: "Khi hoả hoạn, cô lựa chọn mất tích, cô từ biệt thự của Tra Tấn Bắc chiếm được cái gì?"

Tang Bối Bối nói: "Một ít tư liệu, về Tra Tấn Bắc và tư liệu giao dịch, còn có một vài thứ quan hệ đến cá nhân Tra Tấn Bắc."

Trương Dương nói: "Đêm nay đối phó cô rốt cục có phải là quốc an không?"

Tang Bối Bối lắc đầu: "Tôi không biết, tôi thật sự không biết." Cô ấy điều chỉnh tâm tình của mình một chút, một lát sau mới nói: "Từ khi Hình Triêu Huy bị điều tra, anh tôi không giải thích được đối với cái này, anh ấy vẫn đều tại len lén điều tra chuyện này. Anh ấy..." Biểu tình của Tang Bối Bối có vẻ có chút do dự.

Trương Dương thấp giọng nói: "Có phải là hắn hoài nghi Chương Bích Quân, cho nên muốn đi qua cô điều tra tư liệu của Chương Bích Quân?"

Tang Bối Bối nhếch miệng, chậm rãi gật đầu.

Trương Dương nói: "Đêm nay cô giao cho hắn cái gì?"

Tang Bối Bối nói: "Một phần tư liệu về Tra Tấn Bắc."

"Bên trong ghi lại cái gì?"

Tang Bối Bối lắc đầu nói: "Tôi không biết, tôi thật sự không biết, anh tôi nói qua, đêm nay anh ấy đi đến Hongkong, tôi không ngờ rằng anh ấy lại rơi vào trong tay của người khác."

Trương Dương nói: "Tuy rằng trong điện thoại nghe được tiếng súng, thế nhưng chưa chắc hắn gặp bất trắc, nếu như vậy đám người muốn uy hiếp cô, sẽ không đơn giản giết chết anh cô, cho nên cô hiện tại thương tâm có thể có chút quá sớm."

Tang Bối Bối rưng rưng nói: "Tôi không biết nên làm cái gì bây giờ?"

Trương Dương nói: "Nếu Chương Bích Quân là thủ trưởng của cô, vì sao cô không đi tìm bà ấy kiếm trợ giúp?"

Biểu tình của Tang Bối Bối có vẻ vô cùng thống khổ, một lát sau mới lấy đủ dũng khí nói: "Trước khi anh truy kích tôi, có hai người trốn trong phòng của tôi, sau khi bị tôi phát hiện bắn chết, lúc trước bọn họ đều là thành viên của chúng tôi."

Trương Dương thấp giọng nói: "Chương Bích Quân muốn giết cô?" Trong đầu của hắn nhanh chóng sắp xếp manh mối.

Tang Bối Bối gật đầu: "Chuyện đêm nay, tôi vốn dự định rời khỏi đây, thế nhưng tôi thật không ngờ bọn họ sẽ tới nhanh như vậy." Cô ấy lập tức cắn cắn môi nói: "Tôi nhất định phải tìm được bà ấy để hỏi rõ ràng."

Trương Dương nói: "Cô hiện tại tìm bà ấy khẳng định sẽ chết."

Tang Bối Bối thống khổ nắm tóc, thấp giọng nói: "Tôi không biết nên làm như thế nào..."

"Cô rốt cục chiếm được cái gì từ chỗ Tra Tấn Bắc?"

Tang Bối Bối ngẩng đầu nhìn Trương Dương.

Trương Dương nhìn thẳng con mắt của cô ấy nói: "Tang Bối Bối, hiện nay có thể trợ giúp cô chỉ có tôi, cô tin tưởng tôi, nếu như tôi muốn giết cô đã sớm ra tay với cô, căn bản sẽ không mạo hiểm đem cô đến nơi đây." Hắn nói thật, với bản lĩnh của hắn giết chết Tang Bối Bối thật sự là quá dễ.

Nội tâm của Tang Bối Bối giãy dụa kịch liệt, rốt cục cô ấy hạ quyết tâm gật đầu, từ trong lòng lấy ra liễu một cái đĩa CD: "Bên trong có một chút tư liệu, về Tra Tấn Bắc."

Trương Dương tiếp nhận cái đĩa, trong lòng có chút buồn bực, vừa rồi mình lục soát một lần trên thân thể của cô ấy, lại có thể không có phát hiện cô ấy đem đĩa CD dấu ở nơi nào, xem ra đặc công quốc an cũng không phải là ngồi không.

Tang Bối Bối nói: "Tôi đi!"

Trương Dương lắc đầu, bỗng nhiên vươn tay đi, điểm trúng huyệt đạo của Tang Bối Bối, Tang Bối Bối không kịp kêu một tiếng ngã xuống.