Y Đạo Quan Đồ

Chương 894-1: Nhận ra ngươi (1)



.

Kim Thượng Nguyên tựa hồ nhìn ra vướng mắc của Trương Dương, mỉm cười nói: "Sao? Thoạt nhìn cậu hình như có chút tâm sự?"

Trương Dương cười cười nói: "Không có tâm sự, là có chút nhớ nhà."

Kim Thượng Nguyên gật đầu nói: " Đi ra chốn tha hương, ai ai cũng sẽ nhớ về quê nha, ai cũng sẽ gặp phải loại thời điểm này." Kim Thượng Nguyên là một người rất am hiểu Trung Quốc, dùng từ như hạ bút thành văn, vận dụng đúng mức.

Trương Dương nói: "Mỗi khi đến tháng giêng là lúc Trung Quốc náo nhiệt nhất."

Kim Thượng Nguyên nói: "Tôi đã từng trải qua vài cái tết âm lịch tại Trung Quốc, đến bây giờ vậy tình cảnh náo nhiệt vẫn làm cho tôi nhớ mãi."

Trương Dương nói: "Hàn Quốc có rất nhiều chổ rất tương tự Trung Quốc, cho nên chạy đến đây, tôi cũng không có cảm thấy xa lạ nhiều."

Kim Thượng Nguyên nói: "Trung Quốc và Hàn Quốc có rất nhiều địa phương đều là đồng tông đồng nguyên." Ông ta nói rất nhẹ nhàng, rồi lại đổi qua một câu chuyện khác: "Trương Dương, tôi nghe nói cậu kê phương thuốc cho cha Mẫn nhi."

Trương Dương cười nói: "Tôi học qua một ít trung y."

Kim Thượng Nguyên nói: "Thân thể hắn thế nào?" Kim Thượng Nguyên đối với em trai của mình vẫn là vô cùng quan tâm.

Trương Dương trong lòng âm thầm buồn cười, thân thể của em ông thế nào, ông không đi trực tiếp hỏi, ngược lại hỏi người ngoài như tôi, Trương Dương nói: "Theo tôi thấy không có chuyện lớn gì, có thể là bởi vì làm lụng vất vả quá độ, cho nên thân thể xuất hiện một ít phản ứng, chỉ cần điều dưỡng thích hợp sẽ khôi phục."

Kim Thượng Nguyên nói: "Con người hắn này vô cùng mạnh, cho tới bây giờ đều không chú ý thân thể của chính mình."

Kim Mẫn Nhi tắm rửa đi ra, vừa vặn nghe được những lời này, cười nói: "Bác, bác đang nói ba con sao?"

Kim Thượng Nguyên cười nói: "Không phải hắn thì còn ai? Con bình thường không có việc gì cũng về thăm nhà, bên cạnh ba con không ai chiếu cố là không được."

Kim Mẫn Nhi mân mê môi anh đào nói: "Bên cạnh của ba không phải có mẹ nhỏ sao? Nếu như con cả ngày trở về. Ngược lại gây trở ngại cho thế giới của hai người bọn họ, khiến cho bọn họ không được tự nhiên, con cũng không được tự nhiên."

Kim Thượng Nguyên nói: "Chính cô ta còn sinh bệnh, làm sao có thể chiếu cố được ba con?"

Từ ngữ khí của Kim Thượng Nguyên Trương Dương nghe ra ông ấy đối với Thôi Hiền Châu cũng không có nhiều hảo cảm, Trương Dương bởi vì phát hiện của ngày hôm nay nên trong lòng rất vướng mắc, luôn cảm thấy tận lực che dấu bí mật này tựa hồ là thiếu Kim gia cái gì đó.

Kim Mẫn Nhi ngồi xuống ở một bên, thân thể mềm mại tản mát ra mùi thơm nhàn nhạt, cái mùi thơm mê người này, lại khiến cho Trương đại quan nhân không cách nào bình tĩnh. Nhưng Kim Thượng Nguyên ở đây, thằng nhãi này phải làm ra vẻ ngồi nghiêm chỉnh nhìn không chớp mắt.

Quan hệ của Kim Mẫn Nhi và bác rõ ràng hòa hợp hơn với ba của mình, cô ấy đem chuyện Trương Dương tiếp nhận khiêu chiến của Kim Đấu La nói ra.

Kim Thượng Nguyên vừa nghe Trương Dương tiếp nhận khiêu chiến của Kim Đấu La, cũng biểu hiện vô cùng giật mình, theo Kim Thượng Nguyên thấy hành vi của Trương Dương hiển nhiên là không sáng suốt. Kim Đấu La tại võ học Hàn Quốc có địa vị cực cao, thuộc về cấp cường giả, trong mắt đa số người Hàn Quốc, tồn tại của Kim Đấu La có ý nghĩa bất khả chiến bại.

Kim Mẫn Nhi nói cho bác nghe chuyện này là muốn bác khuyên bảo Trương Dương từ bỏ suy nghĩ quyết đấu với Kim Đấu La, cô ấy rõ ràng mình cực kỳ quan tâm đến an nguy của Trương Dương. Trong cuộc sống của cô ấy, còn chẳng bao giờ có biểu hiện quan tâm như vậy đối với người khác. Không có bất luận kẻ nào sẽ làm cô ấy khẩn trương như vậy.

Kim Thượng Nguyên thâm thúy nhìn Trương Dương nói: "Kim Đấu La là nhân vật võ học siêu cấp của Hàn Quốc, không có người nào chiến thắng qua ông ấy."

Trương đại quan nhân cười nói: "Không có người chiến thắng, cũng không phải bởi vì ông ấy thiên hạ vô địch, mà là không có gặp phải cao thủ chân chính."

Kim Thượng Nguyên bởi vì câu nói tràn ngập tự tin của Trương Dương mà nở nụ cười, ông nói với ý tứ sâu xa: "Cậu cho rằng có thể chiến thắng Kim Đấu La?"

Trương Dương nói: "Vô luận có thể hay không. Ttrận này phải đánh, người ta đã khiêu chiến đến trước mặt tôi, dựa theo quy củ của chúng tôi, thắng thua không quan trọng, nhưng làm đàn ông không thể túng!"

"Túng?" Kim Thượng Nguyên hiển nhiên không hiểu ý nghĩa của chữ này.

Trương Dương nói: "Là hèn nhát, ý nhu nhược."

Kim Thượng Nguyên thở dài nói: "Có cốt khí có tâm huyết là một chuyện tốt, thế nhưng con người trong rất nhiều lúc phải hiểu rõ tình thế. So với Kim Đấu La, thiên thời địa lợi nhân hoà, cậu hình như không có chiếm được ưu thế."

Trương Dương nói: "Chân trần không sợ hài rách, ông ấy là một đại tông sư. Tôi bại bởi ông ấy cũng không mất mặt, thế nhưng nếu ông ấy bị thua, hắc hắc..."

Kim Thượng Nguyên trong lòng khẽ động, Trương Dương không có biểu hiện sợ, lẽ nào hắn thật sự không có sợ hãi, thật sự có nắm chắc đánh bại Kim Đấu La? Kim Thượng Nguyên đối với cái này không tin, trong tâm của ông Kim Đấu La là bất khả chiến thắng, hắn đưa ra lời khuyên cuối cùng với Trương Dương: "Thật ra từ bỏ cũng không có gì khó xử."

Trương Dương nói: "Tôi tuyệt đối sẽ khôngbỏ!" Trương đại quan nhân cũng không phải người không thức thời, lúc trước có thể hắn còn có kiêng kỵ đối với Kim Đấu La, nhưng hiện tại Đại Thừa Quyết của hắn đã có thành tựu, hơn nữa còn có Thăng Long Quyền bá đạo vô cùng, trong đương đại, cũng chỉ có Văn Linh mới có thực lực chống lại hắn, những người khác, Trương Dương căn bản đều không để vào mắt, Kim Đấu La có lợi hại, ông ta có thể lợi hại như Văn Linh? Trương Dương mới không tin.

Kim Thượng Nguyên nói: "Nếu ngày mai muốn đi luận võ, ngày hôm nay nên sớm nghỉ ngơi một chút."

Trương Dương đứng dậy đi tắm.

Kim Mẫn Nhi chờ hắn đi rồi, không nhịn được kêu một tiếng bác.

Kim Thượng Nguyên mỉm cười nói: "Con rất lo cho hắn?"

Kim Mẫn Nhi mặt đỏ lên, cắn cắn môi anh đào, nhẹ nhàng gật đầu.

Kim Thượng Nguyên nói: "Bác chẳng bao giờ gặp qua người trẻ tuổi tự tin như thế, hay là hắn thật sự có thực lực đánh một trận với Kim Đấu La, nếu hắn đã quyết định, chúng ta làm bạn bè nên tôn trọng lựa chọn của hắn."

Kim Mẫn Nhi nói: "Bác, con nghe nói Kim Đấu La ra tay không lưu tình, người luận võ cùng ông ấy không có một kết cục tốt."

Kim Thượng Nguyên nói: "Con đã quên một việc, Kim Đấu La là cậu ruột của mẹ nhỏ con, nếu như cô ấy nguyện ý hỗ trợ, nói vậy Kim Đấu La khẳng định sẽ lưu tình."

Tuyết đêm của Hán Thành, mọi âm thanh đều yên tĩnh, Trương Dương đứng ở sân thượng lớn trên Lam Tinh cung, chắp tay nhìn trên bầu trời, cái gì tới sẽ tới, mặc dù là đi tới thế kỷ hai mươi, vẫn có giang hồ tồn tại, ân oán vẫn như trước. Phương pháp trực tiếp nhất muốn giải quyết xong ân oán vẫn là sử dụng vũ lực, hắn và Kim Đấu La sớm muộn gì cũng sẽ đánh một trận, chuyện giang hồ giải quyết theo cách giang hồ.

Hoa tuyết bay tán loạn khiến cho bầu trời đêm trở nên mông lung không gì sánh được, trong mắt của Trương Dương hiện ra mặt cười của Cố Giai Đồng, hắn lại nghĩ tới cảnh tượng xảy ra trước Cảnh Đức cung ngày hôm nay, Cố Giai Đồng thoáng nhìn, hắn tin tưởng mình tuyệt không có nhìn lầm, cô gái leo lên chiếc xe Bingley nhất định là Cố Giai Đồng, trên đời này không có người tương tự như vậy, thế nhưng Cố Giai Đồng nếu như thật sự còn sống ở trên đời này, vì sao qua lâu như vậy cô ấy cũng không đến tìm mình, cho dù cô ấy có thể bỏ mình, cô ấy có thể nào bỏ cha và người nhà của mình, cô ấy có thể nào nhẫn tâm làm cho cha già tưởng rằng cô ấy đã chết, vì thế thương tâm rơi lệ?

Kim Mẫn Nhi dẫm hoa tuyết xuất hiện phía sau của Trương Dương, cô ấy mặc áo khoác màu đỏ, thấy Trương Dương một thân đơn bạc đứng ở trong tuyết, không khỏi thân thiết nói: "Anh không lạnh? Lỡ như bị cảm, chẳng phải là ảnh hưởng quyết đấu ngày mai?"

Trương Dương cười nói: "Không lạnh!" Kim Mẫn Nhi trong tuyết một thân màu đỏ, sặc sỡ loá mắt, mỗi lần Kim Mẫn Nhi xuất hiện đều khiến cho hắn không kìm lòng được nhớ tới Xuân Tuyết Tình.

Kim Mẫn Nhi đi tới bên cạnh Trương Dương, ôn nhu nói: "Tôi đã ủy thác người khác đi tra chiếc xe Bingley đó."

Trương Dương có chút vô cùng kinh ngạc nói: "Sao cô biết tôi đang suy nghĩ chuyện này?"

Kim Mẫn Nhi ôm chặt hai vai của mình: "Nhìn ra được, từ khi thấy cô ấy, cả người anh liền có vẻ tâm sự."

Trương Dương nói: "Tôi vẫn đều cho rằng cô ấy đã chết!"

Kim Mẫn Nhi nói: "Thật ra trên đời này có rất nhiều người giống nhau, giống như anh đem tôi trở thành Xuân Tuyết Tình, có thể, anh cũng đem một người khác trở thành cô ấy."

Trương Dương lắc đầu: "Tôi sẽ không nhìn lầm."

Kim Mẫn Nhi nói: "Nếu như không tìm được cô ấy, anh có thể tìm tiếp hay không?"

Trương Dương gật đầu không chút do dự.

Kim Mẫn Nhi nói: "Nói cách khác, một ngày không tìm được cô ấy, một ngày anh sẽ không sẽ rời Hán Thành?" Tại sâu trong nội tâm của cô ấy sinh ra hy vọng Trương Dương vĩnh viễn cũng không tìm được, như vậy Trương Dương có thể sẽ vĩnh viễn ở lại Hán Thành, nhưng loại ý niệm trong đầu này chỉ là tức thời, Kim Mẫn Nhi cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ ích kỷ của mình.

Trương Dương thở dài nói: "Còn có rất nhiều chuyện chờ tôi đi làm, tôi nghĩ ngày kia sẽ trở về trong nước."

Kim Mẫn Nhi nói: "Anh yên tâm trở về đi, sự kiện kia tôi sẽ tiếp tục tra giúp anh, bất quá nếu như để hơn... anh có ảnh chụp hay cái thứ như vậy hay không?"

Trương Dương đưa tay lấy bóp ra, hắn vẫn mang theo ảnh chụp của Cố Giai Đồng, Kim Mẫn Nhi tiếp nhận ảnh chụp, nhìn một chút, cẩn thận cất vào, nhẹ giọng nói "Cô ấy rất đẹp!" Lúc nói những lời này, toát ra một chút thương cảm, cô ấy ngẩng đầu nhìn hoa tuyết khắp bầu trời, nhẹ giọng nói: "Tâm tư của đàn ông có phải là đều giống như hoa tuyết trên không trung, bay mãi không thôi?"

Trương Dương nói: "Hoa tuyết rồi cũng có ngày rơi xuống đất."

Kim Mẫn Nhi giơ khai tay nhỏ, mặc cho hoa tuyết rơi vào lòng bàn tay của mình, rất nhanh hoa tuyết đã bị nhiệt độ trong lòng bàn tay của cô ấy làm cho tan thành nước, giống một giọt nước mắt trong suốt, Kim Mẫn Nhi nhẹ giọng nói: "Cầm như là nước mắt, từ đầu đến cuối tôi đều không bắt được hoa tuyết!"

Trương Dương nghe ra ý ngoài lời nói của cô ấy, nhìn mặt cười của Kim Mẫn Nhi, Trương Dương bỗng nhiên cảm thấy cảm động nói không nên lời, mình rốt cục có tài gì đức gì, có thể được nhiều cô gái như vậy quan tâm, ông trời đối với hắn thật sự không tệ. Trương Dương thấp giọng nói: "Đêm đã khuya, quay về đi ngủ đi!"

Kim Mẫn Nhi gật đầu: "Anh cũng sớm trở lại nghỉ ngơi một chút." Cô ấy xoay người hướng đi đến hướng cầu thang, cũng nhanh chống đi lên lầu, bỗng nhiên một bóng đen hiện lên trước mắt của cô ấy, Kim Mẫn Nhi còn không kịp có phản ứng, một ngón tay băng lạnh đã kẹp lấy ở cái cổ của cô ấy, cô ấy kinh hãi vạn phần nhìn lại. Thấy trước mặt là một cô gái mặc đồ đen lạnh lùng nhìn mình, tóc dài phất phới như quỷ mỵ, bị gió thổi loạn làm che khuất một bên khuôn mặt của cô ấy, lộ ra màu da tái nhợt như tuyết, một đôi mắt băng lãnh không có nửa điểm tức giận, kinh hãi tới cực điểm, cô ấy nhìn thẳng Kim Mẫn Nhi, ánh mắt băng lãnh tựa hồ muốn vẫn xuyên thấu Kim Mẫn Nhi, lạnh lùng nói: "Xuân Tuyết Tình? Ngươi cho rằng mình có thể lừa gạt con mắt của ta sao?"