Y Đạo Quan Đồ

Chương 836-1: Thành tích nổi bật(1)



Hà Trường An vui vẻ nói: “Được, nếu như có anh ấy bảo vệ đương nhiên là điều rất tốt rồi.” Chung Trường Thắng nghe thấy Trương Dương nói muốn để gã đi theo Hà Trường An tạm thời bảo vệ sự an toàn của Tần Hoan, cũng không có kiến nghị gì, vốn dĩ gã chẳng có gì níu kéo, mặc dù Trương Dương đã tìm cho gã một công việc ở bộ chỉ huy khu đô thị mới Đông Giang, nhưng dù sao thì công việc này cũng bình ổn quá, không thể thể hiện bản lĩnh thật sự của gã. Tiếp nhận nhiệm vụ lần này, đồng nghĩa với việc tiếp nhận một sự thử thách hoàn toàn mới, còn có thể đi du lịch nước ngoài miễn phí, với Chung Trường Thắng cũng là việc tốt cả hai đường.

Trương Dương có một dự cảm, về chuyện của Tần Hoan không thể nào đơn giản như vậy được, mặc dù Kiều lão đã khống chế được Tần gia, nhưng người đằng sau có lẽ không phải là Tần gia, người thật sự muốn gây chuyện là một người khác, trong nội bộ quốc an, người Trương Dương có thể tin tưởng đến giờ Hình Triều Huy vẫn bị quốc an điều tra, hắn vốn muốn liên hệ với Lệ Tiếu, nhưng đã mất đi phương thức liên lạc, Đồng Tú Tú từ sau khi bị thương, cũng tạm thời mất liên lạc với hắn.

Ngũ Đắc Trí trước kia làm trong bộ phận kỹ thuật của quốc an, từ khi gã chắc chắn rời khỏi quốc an, hai nhân viên làm việc của quốc an đi theo gã từng bước giờ cũng đã quay về, xem ra quốc an cũng không hề muốn tiếp tục phí phạm tài nguyên trên người gã nữa. Làm như vậy, Ngũ Đắc Trí cảm thấy tự do hơn, cùng với việc rời đi của Đồng Tú Tú, gã đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Mặc dù trong sâu thẳm tâm hồn vẫn nhớ nhung Đồng Tú Tú, nhưng ít nhất không cần phải lo lắng người khác thương hại gã.

Từ sau sự việc lần trước, bệnh viện đã khóa chặt cửa trên ban công tầng thượng, Ngũ Đắc Trí chỉ có thể ngắm cảnh bên ngoài từ cửa sổ phòng bệnh, thuốc Trương Dương bốc cho gã rất hiệu nghiệm, theo kết quả kiểm tra mới nhất của bệnh viện, Ngũ Đắc Trí đã phù hợp với điều kiện ra viện rồi.

Nghe thấy tiếng bước chân của Trương Dương, Ngũ Đắc Trí nhẹ nhàng nói: “Anh đến rồi à!”

Trương Dương gật đầu nói: “Tôi vừa đến chỗ bác sỹ, họ nói rằng mấy ngày này anh có thể ra viện được rồi.”

Ngũ Đắc Trí nói: “Tôi dự định mai sẽ đi.”

Trương Dương nói: “Thôi đã thông qua tiến sĩ Vu Tử Lương giúp anh liên hệ với một chuyên gia chỉnh hình đẳng cấp quốc tế, ông ấy đã xem qua bệnh lý của anh, và đồng ý bỏ thời gian ra để làm phẫu thuật chỉnh hình cho anh.”

“Tôi không quan tâm!” Ngũ Đắc Trí quay người lại, chầm chậm đến bên cạnh Trương Dương, dựa vào cạnh giường rồi ngồi xuống: “Có điều, tôi vẫn phải cảm ơn sự giúp đỡ của anh giành cho tôi.”

Trương Dương cười nói: “Bạn bè với nhau cả, cần gì phải khách sáo vậy.” Hắn nhìn một vòng quanh phòng bệnh nói: “Bảo tiêu của anh đều đi cả rồi?”

Ngũ Đắc Trí nói: “Tôi và quốc an đã không còn quan hệ gì nữa rồi, họ đã cho tôi một khoản tiền nghỉ hưu, giờ đây tôi đã không thuộc về họ nữa, họ đương nhiên không cần phải phụ trách về tôi.”

Trương Dương nói: “Thế này chẳng phải tự do hơn sao?”

Ngũ Đắc Trí gật đầu, trên mặt gã vẫn quấn băng trắng, người khác không thể nhìn thấy thái độ của gã, gã chỉ có thể dùng cách gật đầu hoặc lắc đầu để biểu thị thái độ của mình.

Trương Dương nói: “Sau khi ra việc anh hãy nghỉ ngơi một thời gian đã.”

Ngũ Đắc Trí nói: “Đột nhiên tôi rất sợ yên tĩnh.”

Trương Dương nói: “Vậy thì đi làm, xưởng sửa xe của bạn tôi đang tìm một kỹ sư sửa điện đó, tôi nghĩ anh có thể đảm nhận được.” Trương Dương đã liên hệ với xưởng Vạn lý rồi, Dư Xuyên đã đồng ý để Ngũ Đắc Trí làm việc ở đó bất cứ lúc nào.

Ngũ Đắc Trí nói: “Ai mà cần một người hoàn toàn tàn phế cơ chứ?”

Trương Dương nói: “Tôi thấy anh là tâm lý tàn phế thì đúng hơn, người khác không nói gì, mà anh đã tự coi thường bản thân rồi.”

Ngũ Đắc Trí nói: “Tôi thử xem sao.”

Trương Dương cười nói: “Đây mới là anh chứ.” Hắn đưa cho Ngũ Đắc Trí một quyển sổ nhỏ.

Ngũ Đắc Trí hiếu kỳ nói: “Cái gì đây?”

“Anh không biết tự đi xem à!”

Ngũ Đắc Trí giở quyển sổ ra, thì nhìn thấy bên trên là một bộ đao pháp, Ngũ Đắc Trí cười đau khổ nói: “Anh đang chơi trò gì đây?”

Trương đại quan đắc ý nói: “Độc Tí Đao đấy, đây là thứ tôi đã tốn rất nhiều công sức mới tìm được ra, anh đừng có coi thường, chỉ cần luyện thành được đao pháp này, thì không hề có vấn đề gì khi đối phó với những người võ lâm thông thường.”

Ngũ Đắc Trí nói: “Ý của anh là về sau tôi ra ngoài đều phải cầm theo một thanh đao theo à? Có cần thiết phải như vậy không?” Gã vất quyển sổ cho Trương Dương rồi nói: “Không hứng thú!”

Trương Dương nói: “Đao phổ này không phải chỉ là dạy anh luyện đao pháp đâu, những thứ tuyệt diệu thật sự là bộ pháp, anh đã mất đi tay phải, tính thăng bằng của cơ thể nhất định không được bằng như trước nữa. Độc Tí Đao chính là nhắm vào những người như anh, rèn luyện khả năng thăng bằng của cơ thể anh, anh chẳng phải muốn trở thành người bình thường hay sao? Vậy thì phải bỏ ra chút công sức, hơn nữa về sau anh còn phải làm phẫu thuật chỉnh hình, cần phải gia tăng thể chất cơ thể.” Trương Dương lại vất quyển sổ về cho Ngũ Đắc Trí.

Lần này Ngũ Đắc Trí không từ chối, gã thở dài một hơi rồi nói: “Thôi ngồi không làm gì cũng chán, vậy thì tôi luyện cho vui xem.”

Trương Dương lúc này mới hỏi đến việc của bộ phận kỹ thuật quốc an, Ngũ Đắc Trí mặc dù đã rời khỏi quốc an, nhưng vẫn không muốn nhắc đến sự việc nội bộ quốc an, vì trước kia gã đã được huấn luyện bảo mật đặc biệt, mặc dù không đồng ý nói, nhưng gã vẫn cảnh cáo Trương Dương: “Bộ phận tình báo của bất kỳ quốc gia nào khi làm việc, đều có những nguyên tắc riêng của mình, họ sẽ luôn đi theo nguyên tắc đó, họ nói rằng tất cả phải nhượng bộ cho lợi ích quốc gia, vì vậy rất nhiều cách làm và hành vi của họ, với người thường đều rất khó hiểu, Trương Dương, tôi ói cho anh một việc, cố gằng đừng gây sự chú ý của quốc an.”

Lễ ký kết của tập đoàn Kiến Cơ và bộ chỉ huy khu đô thị mới làm rất hoành tráng, lần này số lượng phóng viên đến còn nhiều hơn, ngay cả bí thư thị ủy Lương Thiên Chính cũng đích thân đến dự lễ ký kết, thể hiện sự xem trọng đối với việc xây dựng khu đô thị mới.

Theo thỏa thuận, đầu tư kỳ một của tập đoàn Kiến Cơ đã đạt đến 500000000 Nhân Dân Tệ, bên thành phố Đông Giang đã cung cấp nhiều chính sách ưu đãi, Từ Kiến Cơ nhân cơ hội, lại lấy cả hợp đồng xây dựng khu vận tải khu khai phá, như vậy, tổng số tiền ký kết ngày hôm đó đã vào 6000000000 Nhân Dân Tệ, với khu đô thị mới, với chính phủ thành phố Đông Giang, đây đã là món tiền lớn nhất của năm 96.

Sau khi chính thức ký hợp đồng với tập đoàn Kiến Cơ, thành tích năm đó của ban chiêu thương khu đô thị mới đã tăng lên nhanh chóng, tính cả 800000000 ký kết trước đó, họ đã đạt đến số tiền chiêu thương tổng cộng là 6800000000 Tệ, so với khu khai phá đứng đầu hiện tại, cũng chỉ thiếu 200000000, cách cuối năm còn 20 mấy ngày, mà trong tay Trương Dương còn đơn của Tiết Vĩ Đồng nữa, nếu như có thể ký kết thuận lợi trước cuối năm, hắn đã có thể hoàn thành nhiệm vụ chiêu thương 8000000000, thành tích này chỉ hoàn thành trong một quý, năng lực của Trương đại quan không cần phải nói thêm gì nữa, thành tích mới là thứ nhìn thấy rõ nhất, giờ đây ai nấy ở Đông Giang đều hiểu, ai nấy đều nhìn thấy rõ, tên này quả nhiên danh bất hư truyền, khả năng thật lớn.

Ngay cả bí thư thị ủy Lương Thiên Chính cũng phải xúc động, hèn chi lúc đầu Đông Giang thất bại trong vụ thành phố hữu hảo và công ty Bender, tiểu tử Trương Dương này quả thật là có năng lực!

Chủ nhiệm ban chiêu thương Đông Giang Lương Hiểu Âu cũng đã tham dự vào lễ ký hợp đồng hôm đó, từ khi cô chủ trì công việc chiêu thương của Đông Giang, cũng đã được coi là có chút thành tích, nhưng hôm nay nếu so sánh với Trương Dương, thì chút thành tích đó của cô chẳng được coi là gì cả, sau khi cô thượng nhiệm, làm công việc chính là chiêu thương ở khu khai phá, năm nay công tác chiêu thương của khu khai phá cũng tốt, số tiền chiêu thương được đã đạt đến 7000000000, với Lương Hiểu Âu, đây đã là một thành tích rất xuất sắc, dựa vào thành tích này, cô đã có thể bỏ đi chữ phó rồi, Lương Hiểu Âu mặc dù là một cô gái, nhưng không thể nói rằng cô không có dã tâm chính trị, nếu như phụ nữ có dã tâm ở mặt này, thì thường mạnh hơn cả đàn ông.

Phó thị trưởng thường vụ Tùy Quốc Minh cũng không bỏ qua nghi lễ long trọng lần này, bí thư thị ủy Lương Thiên Chính đương nhiên là nhân vật nam chinh số một, theo cấp bậc, hôm nay Tùy Quốc Minh cũng chỉ là nhân vật nam chính thứ hai mà thôi, với cơ hội thể hiện bản thân thế này, Tùy Quốc Minh sẽ không dễ dàng bỏ qua, bí thư đảng công ủy khu đô thị mới Tần Thanh và chủ tịch tập đoàn Kiến Cơ Từ Kiến Cơ trao đổi hợp đồng và bắt tay một cách thân thiết, lúc đó Tùy Quốc Minh mỉm cười vỗ tay, chính vào lúc này, y đã để ý tới Lương Hiểu Âu bên cạnh mình, phát hiện mặc dù trên mặt Lương Hiểu Âu vẫn cười, mặc dù cô cũng đang vỗ tay, nhưng động tác của cô lại khá rời rạc. Chi tiết nhỏ này không thể giấu nổi qua con mắt của Tùy Quốc Minh.

Tùy Quốc Minh hơi suy nghĩ một chút, đã hiểu được tại sao Lương Hiểu Âu lại tỏ ra thất vọng như vậy, Tùy Quốc Minh vừa vỗ tay vừa nói với Lương Hiểu Âu: “Đơn này là 6000000000, Trương Dương vừa đến Đông Giang chúng ta đã phóng một vệ tinh rồi!”

Lương Hiểu Âu nói: “Trương Dương thật sự rất có năng lực!”

Tùy Quốc Minh cười gật đầu nói: “Hèn chi bí thư Lương phải điểm danh đưa cậu ta về đây, tiểu tử này có năng lực chiêu thương tốt như vậy, về sau nhất định sẽ được trọng dụng.” Một câu nói dường như rất vô ý, nhưng cũng làm cho lòng Lương Hiểu Âu thắt lại, cô đã nhận ra một cách rất rõ ràng, mình đang ghen tị.

Lúc này Trương Dương đang đứng ở trước mặt bí thư thị ủy Lương Thiên Chính, Lương Thiên Chính cười vui vẻ nói với hắn: “Tiểu Trương, tốt lắm, công việc khai triển khá lắm, về sau phải tiếp tục phát huy, cố gắng làm cho công việc chiêu thương ở khu đô thị mới ngày càng tốt, giống như nấm mọc sau mưa.”

Trương Dương đại quan không bỏ lỡ thời cơ nịnh hót bí thư Lương: “Cũng đều nhờ vào năng lực lãnh đạo sáng suốt của bí thư Lương!”

Mấy người phóng viên đều ở ngay cạnh, kịp thời ghi lại khoảnh khắc Trương đại quan nịnh hót.

Lương Thiên Chính cảm thấy hài lòng về những lời này của Trương Dương,phát hiện ra tiểu tử này ngày càng biết cách ăn nói rồi.

Khi các phóng viên đến phỏng vấn Lương Thiên Chính, Trương Dương ngầm rút đi, nhận sự chúc mừng của đồng nghiệp, trên quan trường bất cứ một động tĩnh nào cũng sẽ dẫn đến suy nghĩ của người trong cuộc, lúc đầu Trương đại quan nói rằng sẽ đoạt về thành tích đứng đầu trong các ban chiêu thương của năm nay, rất nhiều người suýt nữa cười rụng răng, nhưng giờ đây mọi việc đã hoàn toàn thay đổi, mặc dù Trương Dương không nhắc đến việc này, nhưng chẳng ai cười được hắn, về cơ bản, mỗi người đều ý thức được, những lời tên này nói ra có đến tám chín phần là có thể thực hiện.

Lương Hiểu Âu cũng đến chúc mừng Trương Dương, Trương đại quan nắm lấy tay Lương Hiểu Âu lắc qua lắc lại, ánh mắt vẫn còn cố ý nhìn xung quanh, Lương Hiểu Âu nói: “Anh nhìn gì vậy? Tôi đang chúc mừng anh, mà sao anh lại không để ý?”

Trương đại quan cười nói: “Tôi đang xem Thiệu An Khang đã đến hay chưa, nếu như anh ta nhìn thấy tôi bắt tay cô, thì nhất định sẽ nghĩ rằng tôi thừa cơ làm vậy, nói không chừng chút nữa sẽ vác dao đến chém tôi mất.”

Lương Hiểu Âu cười, rồi mắng: “Đúng là chẳng ra sao cả!” Lòng cô cũng vì những lời nói đùa này của Trương Dương mà cảm thấy thoải mái hơn.

Trương Dương nói: “Chủ nhiệm Lương, thế nào? Thành tích năm nay tôi cho cô không tồi đấy chứ, cô định thưởng cho tôi thế nào đây?”