Y Đạo Quan Đồ

Chương 832-1: Quyết tâm hạ bài(1)



Muốn vượt qua con số 7000000000 không hề dễ dàng, nếu như không phải là ở chỗ công cộng, nếu như không phải trước mặt nhiều người thế này, Tần Thanh nhất định sẽ xông ra, véo tai hắn cắn mạnh lên người hắn.

Có điều những lời Trương Dương nói ra quá phù hợp với đám phóng viên này, đám phóng viên này thích hắn nói bốc phét như vậy, lần này thì lại có tin để làm rồi.

Vũ Ý nói: “Chủ nhiệm Trương, anh tha cho tôi tội nói thẳng, từ giờ đến cuối năm chỉ chưa đầy một tháng nữa, anh không thể nào thực hiện được mục tiêu này đâu.”

Trương Dương cười nói: “Vậy được, chúng ta cược nhé, nếu như tôi thực hiện được mục tiêu này…”

Hắn cố ý dừng một lúc rồi nói: “Cô mất gì nào?”

Nhiều người như vậy, câu này của hắn rõ ràng đang chọc ghẹo Vũ Ý, mọi người cùng cười rộ lên, Vũ Ý đỏ bừng mặt, cô nói một câu: “Tôi mời anh ăn cơm”

Trương Dương thầm nghĩ, cô đúng là chẳng có chút sáng tạo gì hết, rồi hắn cười nói: “Được, ăn cơm thì ăn cơm, hôm nay, trước mặt các vị lãnh đạo thượng cấp, trước mặt các vị phóng viên báo giới, tôi hứa rằng, trước cuối năm nay, cũng có nghĩa là trước gày 31 tháng 12 năm nay, tôi sẽ thực hiện lời tôi nói vừa rồi, đồng thời tôi cũng hi vọng các vị ngồi ở đây có thái độ khoan dung với đứa trẻ vừa lọt lòng là khu đô thị mới, cần phải nhìn vào ưu điểm của chúng tôi nhiều hơn, mượn lời của thị trưởng Phương, thành La Mã đâu phải xây xong trong một ngày, khu đô thị mới cũng không thể hoàn thành xong trong một ngày được, hi vọng trong một tương lai không xa, chúng tôi có thể mỏ một cuộc họp báo thế này trong trung tâm hội nghị mới của chính phủ!”

Lời của Trương Dương làm rộ lên một tràng pháo tay, mặc dù Trương Dương nói khoác lác, nhưng những lời của hắn đều có cơ sở cả, các phóng viên đều rất thích, càng huống hồ sắp đến cuối năm rồi, dù là Trương Dương có thể hoàn thành mục tiêu của hắn hay không, thì với những phóng viên, đều là một việc tốt, lại có tin để làm.

Sau khi cuộc họp báo kết thúc, Trương Dương và Tần Thanh cùng ngồi xe về bộ chỉ huy, trong suốt quãng đường, Tần Thanh không nói gì hết, có điều có thể nhận thấy sự ngán ngẩm trên gương mặt cô, đến lúc này rồi, nói gì cũng chẳng còn tác dụng nữa, Trương Dương đã nói những lời đó trước mặt tất cả phóng viên, trước mặt của thị trưởng Phương Tri Đạt, 7000000000, không biết hắn có chắc chắn về con số này không.

Trương Dương vừa lái xe, vừa thầm nhìn sắc mặt của Tần Thanh, rồi cười nói: “Sao thế? Anh nợ em tiền à? Sao mặt em lại chảy dài ra thế kia?”

Tần Thanh nói: ‘Đúng thế, anh nợ em 7000000000!”

Trương Dương cười ha ha nói: “Đừng sợ, việc này làm được!”

Tần Thanh nói: “Làm được à? Đến giờ vẫn chẳng ra đâu vào với đâu cả, mà anh còn nói là làm được à? Chẳng lẽ anh không rõ rằng tất cả mọi người đều chờ xem trò cười ư?”

Trương Dương gật đầu nói: “Anh biết! Chính vì anh biết, nên anh mới nói như vậy, anh không sợ mất mặt, cùng lắm là không hoàn thành nhiệm vụ, không hoàn thành nhiệm vụ, anh cũng chẳng mất miếng thịt nào.”

“Nói dễ nghe quá nhỉ, thành phố hỏi đến thì sao?” Trương Dương nói: “Họ không hỏi anh còn phải hỏi họ nữa kìa? Làm cái trò gì vậy không biết? Tốp lãnh đạo của chúng ta mới thành lập được bao lâu cơ chứ? Mà đã so sánh chúng ta với những khu khác rồi, đúng là nực cười.”

Tần Thanh nói: “Trương Dương, chúng ta đừng có cái miệng hại cái thân được không? Anh cứ phải đẩy mình lên đầu sóng ngọn gió là không tốt đâu, em rất lo cho anh.”

Trương đại quan cười hì hì nói: “Với tố chất tâm lý như của anh, có đầu sóng ngọn gió nào làm anh ngã gục được chứ?”

Sự thực đã chứng minh Trương đại quan là một người cực kỳ may mắn, hắn vừa về đến bộ chỉ huy, Tần Thanh gọi hắn đến phòng làm việc của mình để giáo huấn, hắn liền nhận được điện thoại của Chu Hưng Quốc từ kinh thành gọi đến, Chu Hưng Quốc và Từ Kiến Cơ đã nhắm vào mảnh đất khu đô thị mới Đông Giang này, cũng chính là mảnh đất đối diện với trung tâm hành chính Đông Giang trong tương lai, điều Trương Dương quan tâm chỉ là quy mô đầu tư của họ: “Các anh định đầu tư bao nhiêu?” Chu Hưng Quốc cười nói: “Mảnh đất đó lớn như vậy, mà còn có cả thương nghiệp, dân dụng, vui chơi tổng hợp, sau khi chúng tôi về đến kinh thành, đã trưng cầu không ít ý kiến, chỉ cần bên thành phố Đông Giang cho chúng tôi những điều kiện thích hợp, sự việc này sẽ chắc chắn tiến hành, tổng đầu tư sẽ không thấp dưới 5000000000, tuần sau Kiến Cơ sẽ qua đó nói chuyện rõ ràng với các anh, tôi chỉ là bên đầu tư, sự việc cụ thể sẽ do anh ta phụ trách.”

Trương đại quan vui vẻ nói: “Được, anh yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ giành cho anh điều kiện ưu đãi nhất.”

Đặt điện thoại xuống, tên này giơ tay ôm Tần Thanh lên, rồi quay một vòng trên mặt đất, Tần Thanh giật thót người, hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, đây là phòng làm việc, cửa còn chưa đóng, có thể có người vào bất cứ lúc nào, Tần Thanh mắng nhỏ: “Anh mau bỏ em xuống!”

Trương Dương hôn lên môi cô, rồi lúc này mới để cô xuống ghế, Tần Thanh xốc lại một chút quần áo, rồi nhìn hắn kỳ lạ.

Trương Dương đắc ý nói: “Thế nào? Ha ha, thế nào? Chu Hưng Quốc và Từ Kiến Cơ đã quyết định đầu tư rồi, họ đã nhắm vào mảnh đất của khu đô thị mới này, muốn xây dựng nó thành một khu tiêu chuẩn cao, tổng đầu tư sẽ không thấp dưới 5000000000, ha ha, chỉ cần thành phố cho họ những điều kiện thích hợp, năm nay sẽ ký hợp đồng.”

Tần Thanh nghe được tin này cũng vui mừng: “Thật sao?”

Trương Dương gật đầu nói: “Làm sao mà giả được?”

Tần Thanh nhìn Trương Dương: “Anh đúng là người may mắn, vừa nói khoác lác xong, mà đã có quý nhân đến phù trợ rồi.”

Trương Dương cười nói: “Tiết Vĩ Đồng nhất định sẽ ký hợp đồng trước cuối năm, nếu như tập đoàn Kiến Cơ có thể ký kết hợp đồng một cách thuận lợi, thì chúng ta sẽ vượt quá khu khai phá, trở thành ông chủ của công tác chiêu thương năm nay, đám người muốn chờ đợi trò cười từ anh sẽ phải ngố người.”

Tần Thanh nói: “Đừng đắc ý quá, việc này phải mau báo cáo với lãnh đạo, giúp họ giành được điều kiện tốt nhất, tập đoàn Kiến Cơ là đầu tàu của ngành xây dựng của chúng ta.” Người ta gặp phải chuyện vui mừng sẽ phấn khởi hẳn lên, đám mây đen trong đầu Tần Thanh cũng đã bay đi đâu mất.

Lúc này cửa phòng bị gõ nhè nhẹ, Tần Thanh nói: “Mời vào!”

Người bên ngoài đi vào là Thường Hải Tâm, thái độ trên mặt cô hơi cổ quái: “Trương Dương, con trai của anh đến rồi!”

Trương đại quan nghe thấy câu này, bèn giật thót mình, con trai đến rồi? Sao lại vậy được, An Ngữ Thần vừa đưa nó đi Thụy Sĩ, sao lại về nhanh như vậy, Trương đại quan đứng dậy chuẩn bị đi ra ngoài.

Đột nhiên hắn nghe thấy một tiếng vui mừng bên ngoài: “Cha!”

Trương đại quan đột nhiên cảm thấy ấm lòng, đúng là con trai của hắn, có điều đứa con trai này là Tần Hoan, hắn bước từng bước lớn ra ngoài, thì nhìn thấy Tần Hoan ở bên ngoài, lâu lắm không gặp, tiểu tử này đã lớn hơn rất nhiều, xem ra ánh mặt trời của biển Caribbean đã làm cho tiểu tử này lớn lên, Trương Dương nhấc bổng Tần Hoan lên, quay một vòng trong không trung, xúc động đến nỗi âm thanh hơi nghẹn: “Tiểu tử thối…Tiểu tử thối. Con vẫn còn nhớ đến người cha này cơ à!”

Tần Hoan ôm lấy mặt Trương Dương, rồi hôn lên má hắn, làm cho mặt Trương Dương đầy nước miếng, Trương Dương cười ha ha, rồi đặt Tần Hoan xuống, lúc này mới nhìn thấy Hà Trường An, Hà Trường An cười nhìn hai cha con hắn.

Trương Dương dắt tay Tần Hoan đến trước mặt Hà Trường An: “Chú Hà! Chú về từ bao giờ vậy?”

Hà Trường An cười nói: “Nghe nói cháu làm hỏng mất chiếc Lamborghini của chú rồi, nên chủ vội chạy về đây xem thế nào!”

Hai người đều cười, với quan hệ của Hà Trường An và Trương Dương, y đương nhiên sẽ không để tâm đến chiếc Lamborghini.

Tần Thanh cũng đến chào Hà Trường An, và mời y vào phòng làm việc của mình.

Sau khi Hà Trường An ngồi xuống, ánh mắt đã để ý đến bức vẽ quy hoạch khu đô thị mới của Đông Giang. Y cười nói: “Khu đất đô thị mới Đông Giang này được lắm, khu này phong cảnh rất đẹp. Cảnh sắc làm mê lòng người, con mắt của lãnh đạo Đông Giang đúng là rất chuẩn xác.”

Trương Dương nói: “Nếu chú đã đánh giá cao như vậy, thì có hứng thú đầu tư không?” Giờ đây điều hắn quan tâm nhất là chuyện này.

Hà Trường An cười nói: “Trương Dương ơi là Trương Dương, chú vừa ngồi còn chưa ấm mông, mà cháu đã nhớ đến tiền của chú rồi à, thật đúng là chẳng ra sao!”

Trương Dương nói: “Ai mà chẳng biết ông chủ Hà là chú rất nhiều tiền chứ, nhưng tiền dễ mất giá lắm đó chú, cháu khuyên chú đừng ôm cây đợi thỏ, có tiền thì nên lấy ra để đầu tư, chỉ có không ngừng sáng tạo tài sản, thì mới có thể đảm bảo tài sản của chú không thất thoát. Kiếm được tiền mà cũng báo đáp lại được xã hội quốc gia, đúng là một công đôi việc, sao lại không vui vẻ mà làm chứ?”

Hà Trường An cười ha ha, y gật đầu nói: “Lần này chú đến Bình Hải là vì hai chuyện, chuyện thứ nhất là dẫn Tiểu Hoan đến thăm cháu, chuyện thứ hai là chuẩn bị tìm một ít hạng mục để đầu tư.”

Tần Thanh giờ đã hoàn toàn tin vào sự may mắn của Trương Dương, người may mắn đến độ này, làm gì cũng có quý nhân phù trợ, hắn vừa mới nói khoác lác xong, đã có nhiều nhà đầu tư nườm nượp tìm đến rồi, nếu dựa vào tình hình trước mắt, thì đừng nói 7000000000, không chừng còn nhiều hơn, đương nhiên những nhà đầu tư này quyết không phải đầu tư vì quan hệ, những người này đều có ánh mắt sắc bén và đầu óc thông minh, họ nhất định là đánh giá cao tương lai phát triển của khu đô thị mới này, vì vậy quyết định đầu tư vào đây.”

Tần Thanh vốn định bày tiệc mời Hà Trường An, nhưng Hà Trường An lại nói tối nay có việc, Tần Thanh nhận ra y có việc muốn nói riêng với Trương Dương, vì vậy cũng không miễn cưỡng.

Tần Hoan vẫn chưa quen với việc lệch múi giờ, nên khi mọi người nói chuyện, cậu bé đã dựa vào người Trương Dương ngủ ngon lành, Trương Dương nhẹ nhàng ôm cậu bé lên, rồi đi vào trong chiếc xe Benz của Hà Trường An.

Hà Trường An nhìn đứa cháu ngủ ngon lành, trên mặt lộ ra một nụ cười, y thấp giọng nói: “Đứa trẻ này chính là tất cả của chú!”

Lái xe chầm chậm khởi động ô tô, Trương Dương không hỏi Hà Trường An muốn đi đâu, có điều trong lòng hắn có một câu hỏi lớn, tại sao Hà Trường An lại đột ngột đưa Trương Dương về đây? Chẳng lẽ y không sợ Tần gia gây phiền phức hay sao?

Chiếc xe ô tô đến khu biệt thự cao cấp ở khu vườn hoa hồng Đông Giang, Hà Trường An có một ngôi biệt thự ở đây, Trương Dương giúp Tần Hoan cởi dép, rồi ôm cậu bé vào phòng ngủ, sau đó nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Hà Trường An đợi hắn trong phòng đọc sách, lúc này thái độ của y hơi khiêm khắc.

Trương Dương thầm cảm thấy có việc gì đó đã xảy ra, ngồi xuống trước mặt Hà Trường An,rồi nhẹ nhàng nói: “Chú vừa xuống máy bay sao?”

Hà Trường An nói: “Việc của Tiểu Hoan có lẽ đã bị Tần gia phát hiện rồi.”

Trương Dương chau mày, hèn chi Hà Trường An dẫn Tần Hoan về nước, xem ra quan hệ của y và Tần Hoan đã bị người ta phát hiện rồi.

Nhưng ngay lập tức hắn đã phủ định suy nghĩ này của mình, từ đầu đến cuối, Hà Trường An đều giấu mặt ở đằng sau, quan hệ của y và hai mẹ con Tân Manh Manh không có ai biết cả, Tần gia có lẽ cũng không biết gì về điều này.

Hà Trường An nói: “Tần gia dường như đã điều tra được manh mối gì đó, lần này chú dẫn Tiểu Hoan về đây, là để đánh bài ngửa luôn với họ.”

Trương Dương thấp giọng nói: “Manh Manh không sao chứ?”

Hà Trường An lắc đầu nói: “Đây chính là nguyên nhân chính tại sao chú không dẫn Tiểu Hoan về Bahamas, nếu như để Tần gia điều tra được manh mối của Manh Manh, thì họ nhất định không tha cho nó.”

Trương Dương vốn tưởng rằng việc này đã kết thúc, không ngờ lâu như vậy rồi, mà vẫn bị lộ ra, người biết chuyện này không nhiều, ngoài hắn và Hà Trường An, chỉ có những người ở trong quốc an, nghĩ đến quốc an, Trương Dương cảm thấy nặng nề, lúc đầu vì có sự giúp đỡ của Hình Triều Huy, hắn mới có thể cướp được Tần Manh Manh đi, chẳng lẽ Hình Triều Huy đã nói chuyện này ra rồi sao?