Y Đạo Quan Đồ

Chương 805-1: Xen vào việc của người khác (1)



Số 23 thấy Trương Dương hung hãn như vậy, sợ đến nỗi sắc mặt tái nhợt, không đợi Trương Dương giơ nắm đấm lên đã thét to: "Hắn bình thường đều ở bàn cầu thành."

Trương Dương thở dài, thật sự là không hiểu được những người này, sớm biết như vậy cớ gì phải làm thế, cứ phải nếm mùi đau khổ mới chịu nói thật, Trương Dương uy hiếp: "Cô nghe rõ cho tôi, nếu dám mật báo, cô cũng đừng hòng tiếp tục lăn lộn ở Đông Giang nữa."

Số 23 nói: "Tôi không có liên quan gì tới hắn, hắn không phải là người tốt."

Trương Dương thầm nghĩ trong lòng, cô thì là người tốt à? Rút ra một tờ một trăm nhân dân tệ ném cho cô ta rồi bước ra khỏi phòng.

Cao Liêm Minh đang ôm một cô gái thì bị Trương Dương kéo dậy: "Đi!"

Cao Liêm Minh chưa tận hứng, nói: "Nhanh vậy à?"

Trương Dương nói: "Ít nói nhảm thôi!"

Hai người trở lại phòng thay quần áo, quần áo còn chưa kịp thay thì sáu hán tử săm rồng vẽ hổ đuổi theo, một trong số đó chính là tên bị Trương Dương chọc vào mắt, cho tới lúc này hai mắt vẫn đỏ bừng, không ngừng chảy nước mắt, có điều hắn vẫn nhận ra Trương Dương, chỉ vào Trương Dương, nói: "Chính là hắn!"

Sáu hán tử xúm lại.

Trương Dương nói: "Đừng tự tìm phiền phức, tránh sang một bên đi!" Hắn còn chưa dứt lời thì tên trọc đầu cầm đầu đã cầm ống tuýp đập vào đầu hắn, khăn mặt trong tay Trương Dương vung lên, giống như rắn quấn quanh ống tuýp, một kéo một giật, ống tuýp đã bị hắn giật ra, Trương Dương hất ống tuýp ra ngoài, vừa hay nện trúng đầu tên trọc, khiến cho máu văng ra, tên trọc trời đất quay cuồng, rầm một tiếng quỳ xuống trước mặt Trương Dương, hắn cũng không muốn quỳ, nhưng một gậy này của Trương Dương đã đánh cho hắn hôn mê, không đứng dậy nổi.

Đám người này đi tranh cường đấu ngoan không gì ngoài vì ông chủ trung tâm mát xa cho họ tiền, bình thường cũng chỉ biết hò hét, khi thật sự gặp tay cứng thì bọn họ cũng không dám xông lên bán mạng, nhìn thấy đại ca của bọn họ bị Trương Dương đánh ngã, ai nấy đều lộ ra vẻ sợ hãi, không ai dám mạo hiểm tiến lên.

Trương Dương chậm rãi mặc quần áo vào, Cao Liêm Minh mặc dù có chút sợ hãi, nhưng có Trương Dương chắn trước, nói chung vẫn thể hiện ra sự trấn định. Hai người mặc quần áo vào xong, Trương Dương nghênh ngang đi qua đám người, đám lưu manh này đành trơ mắt nhìn hai người bọn họ bỏ đi, không ai còn dám khinh cử vọng động.

Đi ra khỏi trung tâm mát xa Bành Hồ Loan, Cao Liêm Minh quay đầu lại nhìn nhìn biểu của phòng tắm, thở phào nhẹ nhõm.

Trương Dương cười nói: "Anh sợ à!"

Cao Liêm Minh nói: "Anh ở bên trong làm gì vậy? Sao lại chọc cho người ta muốn chém muốn giết?"

Trương Dương nói: "Không có gì, chỉ hỏi thăm một chút nơi hạ lạc của Lý Thành thôi?"

Cao Liêm Minh nói: "Tìm hắn làm gì?"

Trương Dương nói: "Tên này có liên quan tới vụ án của Hoàng Quân?"

Cao Liêm Minh vừa nghe là có liên quan tới vụ án của Hoàng Quân, lập tức liền nghĩ tới Đồng Tú Tú, Đồng Tú Tú hai ngày nay vô cùng thương tâm, tình cảm của cô ta đối với người anh họ này rất sâu đậm. Cao Liêm Minh cũng là người tinh minh, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội lấy lòng Đồng Tú Tú, cho nên chủ động đề xuất muốn cùng Trương Dương tới đây.

Trương đại quan nhân cố ý nói: "Tôi thấy anh hay là đừng đi, Lý Thành là đám lưu manh xã hội, bên cạnh bình thường đều là một đám hồ bằng cẩu hữu, vạn nhất tôi xung đột với bọn họ thì khẳng định sẽ phải ra tay rất nặng, anh đi theo há chẳng phải là rất nguy hiểm ư?"

Cao Liêm Minh nuốt nước miếng, hắn cũng biết là nguy hiểm, nhưng mình không mạo thì sao có thể giành được mỹ nhân về? Vả lại có Trương Dương ở bên cạnh hắn, nói sao cũng sẽ bảo vệ hắn, với võ công của Trương Dương thì tuyệt đối không có vấn đề. Yêu một người sẽ biến thành dũng cảm, Cao Liêm Minh hiện tại chính là như vậy.

Tới tước Trác Cầu thành, Cao Liêm Minh mới nhớ tới một vấn đề: "Anh vì sao không đi báo cảnh sát?"

Trương Dương nói: "Cảnh sát nếu hữu dụng thì Hoàng Quân cũng sẽ không chết một cách không minh bạch như vậy."

Những lời này Cao Liêm Minh nghe thấy cũng không thuận tai, dù sao lão gia tử của hắn cũng chính là thính trưởng thính công an Bình Hải, một gậy này của Trương Dương đã đánh lên đầu tất cả cảnh sát, chẳng khác nào nói lão gia tử của hắn cũng chẳng ra gì, Cao Liêm Minh nói: "Hoàng Quân là tình huống đặc thù."

Trương Dương nói: "Anh ở đây đây đi, đừng vào theo tôi, vạn nhất anh bị thương thì không hay đâu."

Cao Liêm Minh nói: "Tôi sao không thể vào? Tôi có năng lực tự bảo vệ mình."

Trương Dương cười nói: "Tình yêu khiến cho người ta dũng cảm lên, có điều cũng khiến cho người ta mù quáng, anh theo tôi tới đây là muốn điều tra rõ chân tướng hay là để lấy lòng Đồng Tú Tú?"

Cao Liêm Minh nói: "Đừng quên tôi là luật sư, tôi sinh ra được đã có sự chính nghĩa mãnh liệt."

Trương Dương cười cười, lắc đầu đi vào trách cầu thành.

Quả nhiên ở tầng hai nhìn thấy Lý Thành đang chơi bóng, thằng ôn này tết tóc đuôi ngựa, đang ghé trên bàn nhắm bóng, chuẩn bị đưa gậy thì có người vỗ một cái lên vai. Lý Thành trượt tay, hắn đánh bóng là có cá cược, lúc này liền nổi giận: "Con mẹ nó ai vậy!" Xoay người lại thì phía sau Trương Dương đứng phía sau, lời nói còn lại đánh phải nuốt vào, hắn phản ứng cũng rất nhanh, cười cười gật đầu: "Là anh à!" Nhân lúc Trương Dương chưa chuẩn bị liền xoay người bỏ chạy.

Trương Dương cũng không đuổi theo hắn, từ trên bàn cầm quả bóng lên nhắm vào đầu gối của Lý Thành rồi ném đi, Cao Liêm Minh không nhịn được nhắm hai mắt lại, thằng ôn đang chạy đó xui xẻo rồi.

Kết cục của Lý Thành tất nhiên là bi thảm, muốn chạy thoát khỏi tay Trương đại quan nhân không phải là dễ dàng, thằng ôn này dùng một thế ngã rắm chó tiêu chuẩn ngã xuống đất, ôm đầu gối gào thét.

Cao Liêm Minh cười ha ha: "Cho mày chạy dấy, cho mày chạy dấy." Hắn bỗng nhiên phát hiện tình thế hình như không đúng, chung quanh có hơi mười tên lưu manh vây tới.

Cao Liêm Minh chỉ chỉ vào Trương Dương, ý tứ rất rõ ràng, người là Trương Dương đập, đừng tìm hắn.

Trương Dương đai đến bên cạnh Lý Thành, giơ tay lên vỗ vào đầu Lý Thành kêu bôm bốp, đám lưu manh kia cầm gậy tới gần hắn, Trương Dương giống như không thấy bọn họ, chỉ nói chuyện với Lý Thành: "Mày con mẹ nó muốn chạy à? Chạy tiếp đi tao xem nào!"

Một gã mập nặng chừng trăm cân, cắt đầu đinh, trên mắt trên đầu đều có sẹo cầm gậy bước tới, đột nhiên đập gậy vào đầu Trương Dương.

Trương Dương chẳng thèm động đậy, tựa hồ căn bản không phát hiện thằng ôn này đột nhiên tập kích, Cao Liêm Minh kinh hô: "Cẩn thận!" Hai tên lưu manh cường tráng, dùng người ép hắn lại, một người trong đó tháo kính mắt của hắn xuống.

Gậy đập lên gáy Trương Dương, trong mắt người chung quanh, một gậy này đã nặng nề đập lên gáy Trương Dương, nhưng Trương đại quan nhân có cương khí hộ thể, hắn cảm thấy sau đầu có tiếng gió, đã lặng lẽ vận lực, nội tức ở sau đầu hình thành một tầng phòng hộ vô hình, chỉ thấy rắc một tiếng, người khác đều cho rằng một cây này đã đập cho đầu Trương Dương nở hoa, nhưng khi nhìn thấy một nửa cây gậy bay ra, mới hiểu được cây gậy đã bị chấn gẫy.

Tên mập ngây ra một thoáng, Trương Dương xoay người lại, nắm lấy cây gậy, rắc một tiếng bóp gẫy, nhấc chân lên đá một phát vào người tên mập, tên mập tuy rằng khí lực rất lớn, nhưng độc tác chậm chạp, thân thể nằm ngửa trên bàn, nhất thời không bò dậy được, Trương Dương sải bước theo, giơ cây gậy đã gẫy lên, đột nhiên đập xuống, trong tiếng hét thảm của tên béo, gậy xuyên qua vai phải đầy thịt của hắn, đóng đinh thân thể của hắn lên bàn, chiêu này của Trương đại quan nhân là học được ở trong phim terminator, có điều so với thân thủ của Arnold thì còn nhanh hơn, dứt khoát hơn, cũng đẹp hơn.

Lý Thành nhân lúc này bò dậy, khập khiễng bước về phía cầu thang, Trương Dương tức giận nói: "Mẹ nó, tao bảo mày đừng có chạy cơ mà!" Vừa nói vừa ném một quá bóng ra đập vào eo Lý Thành, Lý Thành lại phát ra tiếng hét thảm thiết, ngã vật ra đất, mặt và cổ đầy mồ hôi lạnh, đau đến nỗi không đứng dậy nổi.

Đám lưu manh xung quanh chỉ là một đám ô hợp, cùng với Lý Thành cũng không có giao tình sâu đậm gì, thấy Trương Dương vừa ra tay đã đánh ngã hai người, ai nấy đều run như cầy sấy, chẳng ai dám mạo hiểm xông lên nữa.

Cao Liêm Minh đẩy hai đại hán bên cạnh ra, từ dưới đất nhặt kính của hắn lên, trong lúc hỗn loạn đã bị đạp vỡ. Hắn biết là do tên bên trái làm, liền nhấc tay lên tát cho gã một cái, cái tát này khiến cho tên đó ngây ra, Cao Liêm Minh đánh xong, nhìn thấy ánh mắt hung ác của thằng ôn đó cũng có chút sợ hãi, vội vàng chạy tới bên cạnh Trương Dương, cũng may đám lưu manh đó đều bị Trương Dương dọa cho sợ rồi, không ai dám tiến lên.

Trương Dương xách Lý Thành dậy, kéo hắn xuống lầu, đám lưu manh đó lấy hết dũng khí cản hắn lại, Trương Dương lạnh lùng liếc họ, khiến cho ai nấy đều sợ hãi cúi đầu xuống, đây là khí thế, đám người tách ra một khe hở, Trương Dương nghênh ngang kéo Lý Thành đi qua.

Cao Liêm Minh sợ bị bỏ lại, theo sát Trương Dương.

Vào xe ở dưới lầu, Trương Dương chế trụ huyệt đạo của Lý Thành rồi ném hắn ra ghế sau, sau đó thì lái xe đi.

Cao Liêm Minh từ kính chiếu hậu nhìn thấy phía sau có một chiếc Santana màu đen đi sát theo họ, thấp giọng nhắc nhở Trương Dương: "Có người ở đang theo dõi chúng ta."

Trương Dương nhìn nhìn gương chiếu hậu, giậm mạnh chân ga, xe ô tô giống như tên rời cung phóng đi, xe Santana phía sau cũng đồng thời truy đuổi với tốc độ nhanh hơn.

Trương Dương cuối cùng cũng thành công cắt đuôi được xe Santana phía sau, ô tô đi tới một mảnh dất còn chưa được khai phá của khu nội thành mới, hắn đỗ xe lại, mở cửa xe lôi Lý Thành bên trong ra, đạp một cước lên người Lý Thành, một cước này đã giải khai huyệt đạo của hắn.

Lý Thành vừa được tự do liền lớn tiếng nói: "Anh tốt nhất tôi rồi, bắt cóc là phạm pháp đấy."

Trương Dương cười nói: " Vậy ư? Tao còn định lạm dụng tư hình kìa. Tiểu Cao, cậu cầm cái kìm nhổ đinh ra đây!"

Cao Liêm Minh tuy rằng không biết hắn dùng hắn dùng kìm nhổ đinh để làm gì, có điều cũng không hỏi kỹ, lại từ trong hộp dụng cụ của xe tìm kìm nhổ đinh đưa cho Trương Dương. Lý Thành nhìn thấy bộ dạng hùng hổ cầm kìm nhổ đinh của Trương Dương, không khỏi cảm thấy có chút sợ hãi, run giọng nói: "Anh... Anh muốn làm gì?"

Trương Dương nói: "Hoàng Quân là ai hại chết!"