Y Đạo Quan Đồ

Chương 755-4: Đao kiếm phong trần (4)



Hai cha con rời khỏi nhà ăn, Văn Quốc Quyền mắt sáng như đuốc, ông nhìn ra con gái không chỉ là đưa mình đi ra đơn giản như vậy, tựa hồ con gái có chuyện muốn muốn nói riêng với mình, Văn Quốc Quyền thấp giọng nói: "Có phải là có chuyện gì muốn nói với ba?"

Văn Linh gật đầu nói: "Ba, con muốn rời đi một thời gian."

Văn Quốc Quyền không nói chuyện, chỉ là vỗ nhẹ tay của con gái.

Văn Linh nói: "Có một số việc con cần xử lý một chút."

Văn Quốc Quyền nói: " Hiện tại thân thể của ba cũng được rồi, hay là để cho mẹ con cùng đi với con?" Lúc nói những lời này ông đã dự cảm con gái tất nhiên sẽ từ chối, quả nhiên không ngoài sở liệu của ông, Văn Linh lắc đầu nói: "Con muốn tự mình xử lý việc này."

Văn Quốc Quyền nói: "Lúc trước ba vẫn đều lo lắng cho con, con ngủ mười bốn niên, trong tâm lý của ba, con cuối cùng vẫn là hình dạng của tiểu cô nương mười bốn năm trước, nhưng trên thực tế con đã trưởng thành, lần này sau khi con thức tỉnh, loại cảm giác này của ba càng mạnh mẽ."

Văn Linh nói: "Ai ai cũng sẽ lớn lên, quá trình của con tuy rằng khác biệt, thế nhưng con cũng có một ngày lớn lên thành thục "

Văn Quốc Quyền tràn đầy cảm xúc gật đầu, nhìn mặt con gái tái nhợt nói: "Tiểu Linh, con nhận được đau khổ nhiều hơn so với bạn cùng lứa tuổi, ba tin tưởng con có thể xử lý tốt chuyện của mình, muốn làm cái gì thì đi làm đi, bất quá, vô luận đi tới đâu, nghĩ cái, cũng không đừng quên ba và mẹ con, cũng không được quên nhà của chúng ta, ở bên ngoài bị ủy khuất, nhớ kỹ gọi điện thoại cho ba mẹ." Nói đến đây trong lòng Văn Quốc Quyền cảm thấy chua xót khổ sở, ông rất ít biểu lộ tình cảm của mình như vậy, thân phận của ông và địa vị cũng không cho phép ông làm như vậy.

Văn Linh mân mê môi, ánh mắt của cô ấy toát ra vài phần cảm động, nhưng biểu tình của cô ấy vẫn kiên cường như cũ, Văn Quốc Quyền bỗng nhiên phát hiện con gái cực kỳ giống mình lúc trẻ tuổi.

Tuy rằng là La Tuệ Trữ làm chủ mời khách, nhưng Hà Trường An đến sớm hơn so với chủ nhân, ông ta cho ông chủ của Tử Kim Các là Phùng Cảnh Lượng đem bữa tiệc buổi tối an bài sớm, Hà Trường An bình thường phô trương bản thân cũng đều rất đủ, thế nhưng cũng phải phân biệt là đối với ai, vợ chồng Văn Quốc Quyền, ông cho tới bây giờ đều là không dám chậm trễ.

Buổi tối sáu giờ ba mươi, La Tuệ Trữ và Trương Dương cùng nhau đi tới, bởi vì trước đó La Tuệ Trữ cũng không có nhắc tới chuyện Trương Dương muốn tới, cho nên cho Hà Trường An một kinh hỉ không lớn không nhỏ.

Hà Trường An đem hai người mời vào phòng, đồ ăn đã chuẩn bị tốt, Trương Dương phát hiện một hiện tượng rất đặc biệt, bởi vì viêm phổi loại R, phố ẩm thực của kinh thành trở nên tiêu điều, nhưng Tử Kim Các cũng một người ngoại lệ, sinh ý vẫn nóng nảy như trước, hơn nữa tất cả phục vụ nhân viên không có mang khẩu trang, bất quá lúc vào cửa có thêm một trình tự kiểm tra nhiệt độ cơ thể hồng ngoại.

Thế nhưng cái này cũng có ngoại lệ, La Tuệ Trữ và Trương Dương lúc vào cửa, tiểu thư tiếp khách không dám dùng máy kiểm tra nhiệt độ cơ thể tiến hành kiểm tra đối với bọn họ, Trương đại quan nhân còn có chút không vui, hướng về phía tiểu thư tiếp khách dáng người yểu điệu nhếch miệng: "Tôi nói cô này, vì sao không cần kiểm tra tôi?"

Tiểu thư tiếp khách đỏ mặt nói: "Ông chủ không cho... “

Trương Dương nở nụ cười ha ha, La Tuệ Trữ đưa tay vỗ nhẹ trên cái ót hắn một cái: " Tên nhóc này, đến chỗ nào cũng đều thích ầm ĩ!"

Hà Trường An mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu xám, tóc vừa mới được cắt qua, tóc ngắn có vẻ rất tinh thần, râu mép tỉa rất sạch sẽ, cho Trương Dương cảm giác còn muốn trẻ tuổi so với lần trước thấy ông ta.

Trương Dương nói: "Chú Hà, gần đây sao càng sống càng trẻ tuổi vậy?"

Hà Trường An cười nói: "Có người nhắc nhở tôi phải chú ý hình tượng, cho nên tôi bắt đầu làm ra một ít thay đổi."

Trương Dương cười nói: "Nhất định là vị nữ sĩ đẹp."

La Tuệ Trữ có chút ít oán trách trừng Trương Dương, trong lòng nói tên nhóc này thật sự là nói chuyện càng ngày càng tùy tiện, bà lại không biết rằng giữa Hà Trường An và Trương Dương bởi vì chuyện của mẹ con Tần Manh Manh nên từ lâu đã trở thành ăn ý chi giao.

Hà Trường An cười ha ha nói: "Đúng vậy! Còn rất trẻ tuổi!" Trương Dương hiểu ý nở nụ cười theo.

La Tuệ Trữ thở dài một hơi, xem ra chém ngang một người đàn ông bất quá cũng chỉ là một chữ sắc, cơ trí như Hà Trường An cũng không có ngoại lệ.

Hà Trường An từ Châu Phi trở về không lâu, gần đây ông trên sinh ý gặp một lần tao ngộ tương đối lớn, quốc gia chỗ mỏ vàng của ông đang bị rung chuyển thế cục, gần đây bạo phát nội chiến, Hà Trường An phải đóng cửa mỏ vàng, trước đi về trong nước trốn tránh đầu sóng ngọn gió, nhắc tới chuyện này Hà Trường An không khỏi tức tối nói: "Lúc đầu mấy cái sinh ý bàn tốt tất cả đều ngâm nước nóng."

"Tổn thất lớn không?" La Tuệ Trữ hỏi.

Hà Trường An nói: "Sinh ý nào có đạo lý kiếm ổn không bồi?" Ông nhìn nhận vấn đề cũng rất thoáng.

La Tuệ Trữ cười nói: "Thật ra lúc trước ông đi đến Châu Phi khai thác mỏ nên canh chừng và tính toán nhân tố nguy hiểm ở bên trong."

Hà Trường An nói: "Chỉ hy vọng trận nội chiến này của bọn họ có thể phân ra thắng bại sớm một chút, chờ chính phủ mới tổ chức nội các tôi sẽ trở lại, ngẫm lại tôi bỏ phế mỏ vàng ở đấy thật sự là có chút đau lòng."

Trương Dương nói: "Giang sơn đổi chủ, người ta đến lúc đó chưa chắc thừa nhận mỏ vàng cũng là của ông."

Hà Trường An cười nói: " Chính đàn Châu Phi thối nát tới cực điểm." Ông vốn định nói còn muốn thối nát hơn so với trong nước, nhưng có La Tuệ Trữ ở đây, loại câu nói này vô luận như thế nào cũng không nói ra được.

Trương Dương nói: “Thối nát sao ông ngươi còn cười đến hài lòng như thế? Cẩn thận coi chừng đem mỏ vàng của ông tham ô luôn đấy."

Hà Trường An nói: "Nếu như là phái đương quyền thắng, với cơ sở của tôi bên ấy, lấy lại mỏ vàng đương nhiên sẽ không tốn hao quá nhiều công phu, nếu như phái đảo chính thắng, tôi cùng lắm là dùng nhiều tiền một ít, đơn giản là vấn đề thành phẩm cao thấp, người Châu Phi tham lam mà còn ngu xuẩn, tùy tiện để một người Trung Quốc đi qua cũng đều là thiên tài."

La Tuệ Trữ cười nói: "Hà tiên sinh, những lời này của ông lộ ra mùi vị kì thị chủng tộc, trước mặt người tuổi trẻ, ông không chỉ tuyên truyền chủng tộc kỳ thị, còn không kiêng nể gì cả đàm luận chuyện đút lót nhận hối lộ, hình như không tốt lắm đâu."

Hà Trường An cười nói: "Văn phu nhân không nên lấy làm phiền lòng, mọi người gần gũi như thế tôi mới làm càn nói hai câu, bất quá tôi cùng lắm chỉ hủ hóa một chút cán bộ Châu Phi, về phần trong nước chúng ta, tôi cũng sẽ không làm hại tổ quốc của mình "

Cái này La Tuệ Trữ đương nhiên sẽ không tin tưởng, theo bà nhìn thì bất luận một vị thương nhân nào cũng đều không có khả năng chưa từng có hành vi đút lót, nghiêm ngặt mà nói, đầu tư tình cảm cũng là một loại đút lót, bất quá rất nhiều chuyện cũng không thể quá nghiêm túc được.