Y Đạo Quan Đồ

Chương 1053-1: Cái gọi nguyên tắc (hạ)



Văn Hạo Nam nói: "Cấp trên giao vụ án chế tạo băng phiến cho tôi, hôm nay tôi nhận được tuyến báo, nói có người có dấy hàng loạt băng phiến, cho nên mới triển khai hành động". Thật ra ở lúc Hoắc Vân Trung tới bắt Kỳ Sơn, một đội nhân mã khác đã lục soát lượng lớn bột phấn màu trắng trong kho hàng Tuệ Nguyên, số lượng cao gần hai tấn.

Trương Dương nói: "Anh hoài nghi tôi sao?"

Văn Hạo Nam vỗ vai hắn, nói: "Tôi làm sao có thể hoài nghi anh, mẹ tôi ở chỗ này uống rượu mừng, tôi căn bản không có ý nhiễu loạn bữa tiệc của các người, cho nên chính mình cũng không có ra mặt, bảo đồng chí phân cục công an tây thành phối hợp làm việc, tôi cũng đặc biệt cường điệu, bảo hắn lặng lẽ mang Kỳ Sơn đến phối hợp tình huống điều tra, nhưng sự phát triển của chuyện vượt ra khỏi phạm vi khống chế của tôi".

Trương Dương gật đầu nói: "Trên đời này rất nhiều chuyện đều là anh không thể khống chế".

Lúc này một gã nhân viên cảnh sát đi tới bên cạnh Văn Hạo Nam rỉ tai mấy câu với hắn, vẻ mặt Văn Hạo Nam hiện ra sự đắc ý. Hắn nhếch miệng, xoay người nhìn lại, Kỳ Sơn đã bị mang đi trước. Văn Hạo Nam thấp giọng nói: "Chuyện hôm nay, tôi thật xin lỗi, tôi đi trước, chờ xong chuyện này tôi lại giải thích với anh".

Lúc Văn Hạo Nam đang chuẩn bị rời đi, lại nhận được điện thoại của mẹ, lời của La Tuệ Trữ không nhiều lắm, nhưng đầy giọng điệu không thể kháng cự: "Hạo Nam, bây giờ con liền tới đây cho mẹ!"

La Tuệ Trữ ngồi trong phòng sắc mặt tái nhợt, ánh mắt của nàng nhìn chằm chằm vào cửa, ở sau khi con đi vào gian phòng, ánh mắt của nàng liền chưa từng rời khỏi hắn, cũng chưa từng mềm hóa. Văn Hạo Nam từ trong ánh mắt của mẹ cảm nhận được phẫn nộ của nàng, Văn Hạo Nam cười cười nói: "Mẹ, chuyện hôm nay..."

La Tuệ Trữ xen lời hắn: "Con có biết hôm nay là ngày gì không?"

Văn Hạo Nam nói: "Biết! Nhưng mà con cũng không biết chuyện sẽ ầm ĩ đến mức này".

La Tuệ Trữ nói: "Con thi hành công vụ mẹ không trách con, nhưng ở trước mặt nhiều tân khách như vậy, con quét sạch mặt mũi Trương Dương như thế, con có xem nó là anh em của con không?"

Văn Hạo Nam nói: "Mẹ, chuyện này con thật không ngờ sẽ thành như vậy".

La Tuệ Trữ nói: "Con bao lớn? Trước kia mẹ vẫn cho là con đã trưởng thành, làm việc vững vàng, nhưng hành động của con hôm nay thật sự khiến mẹ quá thất vọng rồi".

Văn Hạo Nam nói: "Mẹ, chuyện này con sẽ giải thích rõ với Trương Dương, con thật không có ý nhắm vào hắn, Hoắc Vân Trung làm như vậy, thật là con không ngờ tới". Điện thoại di động của hắn vang lên không ngừng, có người đang thúc giục hắn mau về đơn vị, Văn Hạo Nam áy náy cười nói: "Mẹ, tất cả mọi người đang đợi con đó, mẹ xem..."

La Tuệ Trữ khoát tay áo nói: "Con đi đi, chuyện này con mau giải thích rõ ràng với Trương Dương".

Văn Hạo Nam nghe được câu này không khỏi nhíu mày, nhưng hắn không có phản bác ý của mẹ, nhẹ gật đầu, cáo từ rời đi.

Một bữa tiệc cưới tốt đẹp để hành động đột ngột của công an lần này làm lộn xộn, trên mặt Trương đại quan nhân tất nhiên rất khó coi, Tạ Quốc Trung là lão hồ ly, căn cứ kinh nghiệm của lão mà xem, hôm nay hẳn không phải là một hồi hành động mưu đồ đã lâu, bỏ đi quan hệ tốt đẹp giữa Vinh Bằng Phi và Trương Dương không bàn, cho dù là Văn Hạo Nam cũng không có lý do nhằm vào Trương Dương, Tạ Quốc Trung cho rằng nhất định là một khâu ở giữa xảy ra vấn đề. An ủi Trương Dương nói: "Tổng thể tiệc cưới hôm nay làm cũng không tệ lắm, cũng chỉ là cuối cùng đã xảy ra một ít vấn đề, không ảnh hưởng toàn cục".

Chu Hưng Quốc cũng nói: "Trên đời này không có chuyện thập toàn thập mỹ, không thể nào phong quang gì cũng để chú chiếm hết!"

Từ Kiến Cơ nói: "Đây gọi là trời cao đố kỵ anh tài!" Ai cũng đang an ủi Trương Dương.

Mấy người đều nở nụ cười, phải kể tới Cao Liêm Minh cười vang nhất.

Trương đại quan nhân trừng mắt liếc hắn một cái nói: "anh nha còn cười, có tin em đánh anh không?"

Cao Liêm Minh nói: "Đánh tôi cái rắm? Trương bí thư, chú không thể tức khí mượn lính quèn anh trút giận, anh chọc giận chú à?"

Tiết Vĩ Đồng nói: "Lão gia tử nhà anh không phải là cục trưởng phòng công an sao? Chuyện như vậy ông ấy lại không biết?"

Cao Liêm Minh đầu lắc giống trống bỏi: "Anh đã hỏi ông, ông không biết".

Tiết Vĩ Đồng nói: "Cho dù ông ấy không biết, cũng là dung túng cấp dưới, quản giáo không nghiêm, anh mau nói với ông ấy, lập tức cho phân cục trưởng họ Hoắc kia về vườn đi".

Cao Liêm Minh cười khổ nói: "Anh ở trước mặt ba anh một chút địa vị đều không có, anh nói gì, ông ấy chỉ cho là gió thoảng bên tai".

Tạ Quốc Trung nói: "Các người đừng làm khó Liêm Minh, chuyện này không liên quan đến hắn, anh thấy quan hệ cùng Cao cục trưởng không lớn, nghe nói có liên quan với vụ án chế tạo băng phiến ở Đông Giang, vụ án này luôn là Vinh thính đang theo".

Tiết Vĩ Đồng nói: "Bất kể là ai, dù sao em không tha cho họ Hoắc kia, là cái quái gì chứ, chạy đến nơi này để diễu võ dương oai, không ngờ còn đánh vợ, quả thật không phải là người!"

Chu Hưng Quốc nói: "Bọn họ sẽ không vô duyên vô cớ mang Kỳ Sơn đi, chẳng lẽ nói Kỳ Sơn quả thật có quan hệ với vụ án chế tạo băng phiến?"

Trương Dương không nói chuyện, một đôi mày kiếm nhíu lại. Hắn đối với điều này cũng sinh ra hoài nghi, thật ra lúc ở Kinh Sơn bắt lấy Lâm Quang Minh, hắn đã khai ra Kỳ Sơn cùng vụ án thuốc phiện có liên quan, có điều Lâm Quang Minh cung cấp không ra chứng cứ cụ thể, Trương Dương từ khi đó đã bắt đầu hoài nghi Kỳ Sơn, lần này hành động bên cảnh sát có lẽ là quả thật tìm được chứng cớ rồi.

Đây là lần đầu tiên Kỳ Sơn trực tiếp đối mặt Văn Hạo Nam, rời khỏi Tuệ Nguyên, hắn dường như hoàn toàn bình tĩnh trở lại, mỉm cười nói: "Văn cảnh quan, các người mang tôi đến đây vì cái gì?"

Văn Hạo Nam nói: "Kỳ Sơn, anh đã làm chuyện gì bản thân không rõ ràng?"

Kỳ Sơn cười nói: "Chuyện gì? Tôi trong kinh doanh nhiều năm như vậy vẫn luôn tuân theo pháp luật, bổn phận kinh doanh, không thể tưởng được công thương không tra tôi, thuế vụ không tra tôi, không ngờ đến phiên công an các người tra tôi, tôi năm nay có phải có chút xui rủi năm xưa?"

Văn Hạo Nam cười lạnh nói: "Kỳ Sơn, tôi nhận được tuyến báo, trong kho hàng khách sạn Tuệ Nguyên có dấu đại lượng thuốc phiện".

Kỳ Sơn nói: "Cho nên anh liền còng tôi? Không cần tôi nhắc nhở anh nhỉ, Trung Quốc là một xã hội pháp chế, anh không có chứng cớ, sao có thể tùy tùy tiện tiện bắt người".

Văn Hạo Nam nói: "Chúng tôi ở trong kho hàng khách sạn lục soát đại lượng vật chất dạng tinh thể màu trắng". Hắn lấy ra một bao ném ở trước mặt Kỳ Sơn.

Kỳ Sơn nhìn qua bao đồ kia, nở nụ cười: "Chính là vì thứ này, anh liền bắt tôi?"

Văn Hạo Nam tràn đầy trào phúng nói: "Anh rất nhanh liền sẽ cười không nổi".

Kỳ Sơn nói: "Văn cảnh quan, anh trước khi làm việc cho tới bây giờ đều không đi điều tra sao?"

Văn Hạo Nam nhíu mày, lúc này một gã nhân viên cảnh sát đi vào trong phòng thẩm vấn, ghé vào bên tai Văn Hạo Nam thấp giọng nói câu gì đó, sắc mặt Văn Hạo Nam trong nháy mắt thay đổi. Kết quả xét nghiệm đã có, hai tấn bột phấn màu trắng bọn họ tìm được ở Tuệ Nguyên không ngờ là vị tinh.

Kỳ Sơn nhìn hắn khinh thường: "Văn cảnh quan, hóa ra vị tinh bây giờ đã bị liệt vào thuốc phiện, nếu quả thật như vậy, gần như mỗi gia đình trong nước mỗi ngày đều đang sử dụng thuốc phiện".

Văn Hạo Nam nhìn bao tinh thể màu trắng trên bàn, trong nội tâm phảng phất bị người ta quất một roi thật mạnh.

Kỳ Sơn nói: "Tôi nghĩ, tôi không cần phải tìm luật sư nữa".

Kỳ Sơn đi ra cửa chính phân cục tây thành, cỗ xe kia của hắn đang chờ ở ngoài cửa, Ngũ Ca đứng ở trước xe, sớm kéo ra cửa xe, cung kính đón hắn vào trong xe.

Sau khi xe hơi khởi động, Ngũ Ca thấp giọng nói: "Tìm được nội gian rồi".

Kỳ Sơn cười nhạt một tiếng, hắn đóng cửa sổ xe lại, tìm một vị trí thoải mái nhất nằm xuống, bình tĩnh nói: "Bọn họ theo dõi chặt như vậy, cho rằng có thể bắt lấy nhược điểm của tôi, bày bố của Vinh Bằng Phi mặc dù đẹp, đáng tiếc người làm việc dưới tay lại tuổi còn rất trẻ ". Bản thân Kỳ Sơn thật ra cũng không lớn hơn Văn Hạo Nam mấy tuổi.

Ngũ Ca nói: "Văn Hạo Nam là con của phó thủ tướng Văn, đây mới là nguyên nhân Vinh Bằng Phi trọng dụng hắn".

Kỳ Sơn nói: "Người không phạm ta ta không phạm người, tôi mặc dù tiếp xúc với hắn không nhiều lắm, cũng đã nhìn ra, người này là dạng chó điên, một khi bị hắn nhìn chằm chằm, nhất định sẽ phiền toái không ngừng".

Ngũ Ca nói: "Hắn có thể hiểu rõ kế hoạch của anh không?"

Kỳ Sơn lắc đầu nói: "Hắn không có đầu óc kia, hơn nữa, trên đời này nào có đạo lý tự mình tố cáo mình?" Nói đến đây, khóe môi Kỳ Sơn lộ ra mỉm cười đắc ý, chuyện hôm nay, người bố cục chân chính là bản thân hắn, bữa tiệc vui này của Trương Dương tập hợp khách quý, nhân vật quan trọng hai giới chính thương đều đến đây chúc mừng, lựa chọn ở thời khắc này làm việc, tất nhiên liền có được hiệu ứng mang tính chấn động, đoạn thời gian gần đây, Kỳ Sơn bị bên cảnh sát theo dõi đến có loại cảm giác không thở nổi, hắn một mực cẩn thận hành động, biết nội bộ mình nhất định đã xảy ra vấn đề, hắn thả ra tin tức trước, sau đó tự mình tố cáo, bên cảnh sát quả nhiên trúng kế, Kỳ Sơn thông qua hành động lần này, chứng thật bên cảnh sát trút xuống lực lượng rất lớn ở trên người mình, lộ lưới điều tra của bên cảnh sát ở trước mặt, tin tức hắn cố ý thả ra cũng là đối với bọn thủ hạ tiến hành một lần khảo sát, Ngũ Ca đã thành công khóa kẻ nằm vùng tiềm phục ở nội bộ bọn họ. Đồng thời, trên hôn lễ hôm nay, hành vi của bên cảnh sát, lại khơi mào mâu thuẫn giữa Trương Dương cùng giới cảnh sát, chính là cái gọi là một hòn đá trúng ba con chim. Phản kích có rất nhiều loại, thủ pháp sống lại sau khi đưa vào tử địa là cao minh nhất.

Ngũ Ca nói: "Chuyện Hoắc Vân Trung thì sao?"

Kỳ Sơn cười nói: "Không làm gì được, hắn không có chứng cớ đã bắt người, tôi lại nghi có dính đến đánh lén cảnh sát, nên ai cũng không tìm ai làm phiền được!"

Ngũ Ca thấp giọng nói: "Không cần thiết!"

Kỳ Sơn biết ý tứ của Ngũ Ca, lúc ấy hắn lao ra húc Hoắc Vân Trung kia đúng là không cần thiết gì, nhưng hắn ức chế không nổi xúc động trong lòng, khi hắn thấy Hoắc Vân Trung dám công khai thương tổn Lâm Tuyết Quyên, hắn đã không cách nào khống chế được bản thân, cho nên mới làm ra hành vi xúc động như vậy, Kỳ Sơn thấp giọng nói: "Thật ra tôi rất áy náy, tôi lợi dụng nàng".

Ngũ Ca nói: "Anh đã không thể lựa chọn!"

Sắc mặt Vinh Bằng Phi cũng không dễ coi, hắn chỉ vào bao đồ trước mặt: "Đây chính là thuốc phiện các người thu được, đây chính là phát hiện trọng đại của các người? Nhân chứng tang vật đều thu được?" Hắn nắm bao đồ lên ném mạnh xuống đất.

Văn Hạo Nam cùng Hoắc Vân Trung liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt hai người đều lộ ra sự xấu hổ. Văn Hạo Nam nói: "Vinh thính, chuyện này trách tôi, là tôi không điều tra rõ ràng đã chọn lựa hành động".

Vinh Bằng Phi nói: "Tuyến này tôi theo dõi lâu như vậy, các người tùy tiện liền đã chọn lựa hành động, các người tưởng rằng, Kỳ Sơn sẽ chất đống thuốc phiện trắng trơn ở trong kho hàng, chờ các người đi thu sao? Các người cho rằng thông qua hành động lần này liền có thể một kích phá tan đại án sản xuất thuốc phiện này?"