Trọng Sinh Cùng Trúc Mã Vương Gia

Chương 61: Chương 61:

243@-

Mùa hè, tháng sáu.
 
Giữa hè mặt trời chói chang, ánh nắng như thiêu đốt, trên cây hải đường xanh ươm tươi tốt, tiếng ve kêu râm ran.
 
Một làn gió mát hiếm hoi thổi qua, cuốn những chiếc lá xanh biếc trên cây, bay đến lương đình dưới tàng cây.
 
“Ô…… Oa, a……”
 
Một đứa bé trắng trẻo, mập mạp ngồi trên chiếc tháp mềm mại trong lương đình, ngẩng đầu, nhìn kia phiến lá bay đến trước mặt mình, hưng phấn kêu ê ê a a, duỗi tay muốn bắt lấy.
 
“Ai u tiểu Thế tử!” 
 
Thấy cậu bé vươn tay vươn chân đến sắp ngã, Ấu Thanh bế bé lên, nhẹ nhàng đặt ở giữa, ôm ngực thở dài, “Ngài dọa nô tỳ rồi.”
 
“Vương phi, nô tỳ thấy tính cách của ngài và Vương gia đều rất chững chạc, tại sao tiểu Thế tử lại hiếu động như vậy?” 
 
Nàng lau mồ hôi, nhìn về phía nữ tử.
 
Khuôn mặt nàng dịu dàng, trong ngực còn đang ôm một cô bé mập mạp, trông rất giống cậu bé trên tháp, mặc cái yếm nhỏ màu màu hồng cánh sen, đang gặm chân mình.
 
“Tính của Bình nhi là vậy đó,” Tiêu Ngữ ngẩng đầu, nhìn đứa bé đang bò trên giường, hơi mỉm cười, “Có lẽ giống ông ngoại nó nhỉ…… Ninh nhi, không được gặm yếm!”
 
Hóa ra được bé trong ngực được gọi là Ninh nhi đã gặm ngón chân xong rồi, chuyển sang gặm yếm, Tiêu Ngữ vội kéo dây ra một cách nhẹ nhàng, đặt bé lên tháp.
 
“Đứa nhỏ này……” 
 
Tiêu Ngữ thở dài, nói với tiểu nha đầu bên cạnh, “Lấy khăn vải tới đây.”
 
Tiểu nha đầu đáp, lấy một cái khăn mềm tới, Tiêu Ngữ nhận lấy, lau cho Ninh nhi mặt đầy nước miếng, lắc đầu: 
 
“Đứa nhỏ này thật ham ăn.”
 
Tiểu nha đầu không biết mình bị ghét bỏ, vẫn cười, ê ê a a vung vẩy tay chân.
 
“Còn không phải sao?”
 
 Ấu Thanh nghe vậy cũng cười, nhìn hai anh em một động một tĩnh trên tháp, nhớ lại rồi nói, “Nhớ tới tiệc thôi nôi tiểu Thế tử và tiểu Quận chúa, lúc chọn đồ vật đoán tương lai có nhiều đồ như vậy, tiểu Thế tử còn may, bắt lấy cung tên của Tiêu Tướng quân, không ngờ tiểu Quận chúa chọn tới chọn lui, lại chọn một cái thìa ngọc!”
 
Tiêu Ngữ nghe vậy cũng cười cười: 
 
“Lúc đó nương vẫn luôn mong Ninh nhi có thể bắt thi thư cầm họa, không được nữa thì kim chỉ, không ngờ……”
 
Nàng vươn ra ngón tay ra chỉ mũi Ninh nhi: 
 

“Hóa ra con lại là tiểu quỷ ham ăn
 
“Ô oa, nha!”



bên cạnh như hiểu ý, liền bò tới, nhăn mày, ê ê



vệ tiểu Quận chúa đúng không? Nhưng đây là mẫu phi người,



đẩy ra, một thân hình cao lớn





đứng dậy, cùng đám



triều đã tới đây, còn



nói



đã không còn sợ Ninh



chúa, nhưng tiểu Thế tử chắn trước mặt



mắt về phía Tiêu Ngữ,



việc



giả



dài, “Nhi tử của chàng



phía hai đứa bé trắng nõn, mập mạp trên tháp, hai anh



đứa, nhưng hôm nay lại chỉ bế Ninh nhi,



cha bế thì mới có thể nhìn thấy phong cảnh trên cao, bởi



tay đã lâu mà cha không nhìn mình, khuôn



không khóc,



nhi lên, oán trách, “Sao hôm nay lại



nhân, còn là huynh



thấp giọng bổ sung một câu, “Hơn



bậy



khỏi quay đầu lại, tránh





cơm nhão, rồi đợi hai đứa nhỏ ngủ, lúc này



nay hạ



Tiêu Ngữ ngồi xuống, nắm lấy



triều, ta tới



Ngữ



Lại có





“Ta nói với hắn, ta muốn



sờ, rất lâu sau,



sao……



trong nháy mắt, Tiêu Ngữ lại thấy ánh sáng lóe





nàng, phải đưa nàng đi xem danh sơn Đại



ta sẽ xuất phát, nàng muốn đi đâu thì chúng



ậc nước, nhưng trong lòng nàng là sự vui sướng



đồng



năm



mẫu phi,



anh khí vội vàng đi qua cửa thuỳ hoa,



ngồi trên bệ đá bên ngưỡng cửa, vừa ăn bánh táo





Bình nhi, đại danh Ninh



danh Ninh nhi, đại danh




mẫu phi, ca ca ngu ngốc,





chỉ vào mảnh vụn dính trên mặt Ninh Xu nói, “Muội



vậy, nhất thời sắc



Ninh nhi…… Ninh nhi



ma mới may cho muội bộ đồ



Húc



vì, đó



phi nói Ninh nhi nhanh lên,



so vóc dáng với muội, chiều cao



lập tức đỏ hoe, chun mũi, lúc Ninh Húc còn đang làm mặt quỷ “Lêu





đứng tại chỗ, nhìn về phía thân hình cao lớn





ca ca



chỗ dựa, lập tức



về phía Ninh



mới



lúc mặt phụ vương bé



béo, con sai rồi, không





hắn, lại nhìn về phía



suy nghĩ một lát



giận



“Lúc nào hai người các con mới có thể ngừng một lát chứ?” 
 
Tiêu Ngữ đi từ trong phòng ra, chỉ chỉ vào cái mũi của hai củ cải nhỏ, “Còn làm loạn nữa thì sẽ không đưa các con theo.”
 
“—— không được!”
 
Lần này hai đứa nhỏ trăm miệng một lời: 
 
“Chúng con nhất định sẽ ngoan!”
 
Thấy thế, rốt cuộc Tiêu Ngữ không nhịn được, bật cười thành tiếng. Ninh Húc, Ninh Xu thấy mẫu thân không giận, một đứa cầm một tay, thân mật hỏi: 
 
“Mẫu phi, chúng ta đi đâu chơi vậy ạ?”
 
Tiêu Ngữ cầm tay hai đứa nhỏ đi về phía trước, Ninh Hàn đi theo sau, nàng nghe vậy thì quay đầu nhìn Ninh Hàn, rồi nhìn hai đứa nhỏ, cười nói: 
 
“Chúng ta đi biển, có muốn không?”
 
“Muốn ạ ——!”
 
Nếu không phải bị Tiêu Ngữ cầm tay, Ninh Húc đã sớm một nhảy cao ba thước, vui vẻ nói: 
 
“Con sẽ đi xem con cua ba càng như trong sách nói!”
 
Khuôn mặt nhỏ của Ninh Xu cũng đỏ bừng vì kích động, nghĩ  nói: 
 
“Con muốn đi nhặt vỏ sò thật đẹp!”
 
Cả nhà ra khỏi cửa, bên ngoài cửa, đám người Mộ Vũ, Sầm Phong và Ấu Thanh đã đợi ở xe ngựa từ lâu, thấy họ đi ra, Ấu Thanh liền cười nói: 
 
“Vương gia, Vương phi, đã chuẩn bị xong cả rồi, bây giờ có thể xuất phát.”
 
Ninh Hàn gật đầu, bế hai đứa nhỏ lên xe ngựa đã được mở rộng, rồi giơ tay đỡ Tiêu Ngữ lên.
 
Lão quản gia Trần Phúc mỉm cười đứng ở cửa, nhìn xe ngựa chậm rãi chạy, chạy tới ngoại thành.
 
Đón ánh nắng sớm tươi đẹp, trong xe ngựa thường truyền ra tiếng trẻ con ồn ào
 
“Đi xem con cua!”
 
“Đi…… Đi nhặt vỏ sò!”
 
————————————————————
 
Toàn văn hoàn.

 



Trọng Sinh Cùng Trúc Mã Vương Gia
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 39 lượt.
loading...