Trọng Sinh Chi Nguyên Phối Vợ Cả

Chương 137: C137: Chương 137

309@-

Editor: trucxinh0505

Lê Uy lắc đầu, trước khi Lâm thị chết đầu óc thanh minh một hồi, trong miệng đếm kỹ mấy năm nay chuyện bà làm sai, bà tử bên cạnh trong lòng cảm thấy kỳ quái, sau một lúc lâu không nghe âm thanh, kiểm tra hơi thở Lâm thị mới phát hiện bà đã chết.

“Thời điểm bà đi an tường, nói làm rất nhiều chuyện có lỗi cùng tỷ, còn thỉnh tỷ không cần chấp nhặt cùng bà.” Đáy lòng Lê Uy không thích Lâm thị, nói lên đều chán ghét, chuyển đạt lời nói trước khi Lâm thị chết, cũng không có biểu tình dư thừa, “Hầu gia cùng Duy Nhất không tới sao?”

“Duy Nhất quá nhỏ, là tang sự, lo lắng con bé bị dọa, lễ cầu hôn đệ chuẩn bị tốt chưa? Tiền bạc trong phủ đầy đủ, đừng để người khác cảm thấy keo kiệt, sau đó đệ không có lén đi gặp chỗ tứ tiểu thư đi?” Lê Uy phóng đãng không kềm chế được, Lê Uyển lo lắng hắn làm ra cái chuyện mất mặt gì.

Lê Uy không được tự nhiên mà dời đi mặt, cũng may đắm chìm ở chính mình suy nghĩ trung Lê Uyển không cảm thấy hắn khác thường.

“Không, mấy ngày nay đệ nghe cha nói ngoan ngoãn ở Binh Bộ, tỷ, hầu gia dáng vẻ đường đường, nữ tử ái mộ hắn chỉ sợ nhiều đếm không xuể đi?” Thái độ những nữ tử đó bị biểu lộ Bắc Duyên Hầu phủ vẫn xua như xua vịt, đáy lòng hắn cũng khâm phục Tần Mục Ẩn, nhưng, không đến mức đi nịnh bợ lấy lòng hắn.

Lê Uyển thở dài, đèn nhà ai nấy sáng, khi Lê Uyển tới, cứ việc trời đã tối, vẫn mơ hồ thấy rõ cảnh trí trong viện, ẩn ẩn nghe được tiếng khóc Lưu thị, Lê Uyển không biết vì sao đáy lòng cũng khó chịu lên, Lê Uy đi đến bậc thang, ngoái đầu nhìn lại xem nàng, “Tỷ, tỷ đừng khóc, tỷ có thể tới, chắc bà cũng cao hứng.”

Lưu thị quỳ gối ở mép giường, tiếng khóc rung trời, Lê Uyển vào nhà chào hỏi cùng Lê Trung Khanh, lại chào hỏi qua cùng Lê Thành Phương thị, mới đi đến trước giường, Lâm thị gầy đến lợi hại, hai má hõm sâu, xương gò má nhô cao, khô gầy như que củi chỉ còn lại da bọc xương.

“Nương, ngài đừng khóc, hiện nay, an trí linh đường cho tổ mẫu quan trọng hơn.” Lê phủ không có thân thích, không cần phải bôn tẩu bẩm báo, nề hà Lê Trung Khanh ở triều đình quyền thế cao, ngày mai sợ sẽ có người tới tế bái, trên lễ nghĩa cần phải suy xét chu toàn.

Lưu thị vùi đầu ở trên chăn Lâm thị, khóc đến thở hổn hển, nghe vậy, ngoái đầu nhìn lại Phương Thục trừng mắt, Lê Uyển bất đắc dĩ, xoay người, hướng Phương Thục cười cười xin lỗi, “Làm phiền đại tẩu.”

Cả đêm, Lê Uyển không thể chợp mắt, thu thập tòa nhà, đặt linh đường, còn phải chuẩn bị áo tang đồ tang một đám người, thời điểm trời sáng lên, nàng mới cùng Phương Thục cùng nhau nhắm mắt lại trên mềm ghế. Chuyện sau đó, để Lê Trung Khanh cùng Lưu thị vội đi.

Ý tứ Lê Trung Khanh làm Lê Uyển trở về đi ngang linh đường, lôi kéo Lưu thị không cho nàng về nhà trước, chờ Lâm thị hạ táng cùng nhau rời đi, Lưu thị không có tinh thần, sắc mặt tái nhợt, một đôi mắt nhu nhược đáng thương nhìn nàng, Lê Uyển không đành lòng, miễn cưỡng gật đầu, Duy Nhất thích Tần Mục Ẩn mang bé, một hai ngày không quay về cũng không sao.

Ngày thứ hai, Lê Thành cùng Lê Uy đi đầu đường mua quan tài, Lưu thị chuẩn bị tang thiếp, Lê Uyển cùng Phương Thục phân phó hạ nhân chuẩn bị tiền giấy cùng hương, chờ khách nhân tới.

Giờ Tỵ vừa đến, xe ngựa Bắc Duyên Hầu phủ ngừng ở cửa, ngoài đường trước tòa nhà san sát, không thể di chuyển trái phải, chỉ có thể tiếp tục đi phía trước, vòng qua đoạn đường này, tới chỗ quẹo mới có đường đi ra.

Lê Uyển kinh ngạc trước mắt, Tần Mục Ẩn xưa nay quạnh quẽ, trong lòng có thể tiếp nhận bớt chút thời gian cho Lê Trung Khanh cùng Lưu thị, Lâm thị trong lòng hắn không có phân lượng mới đúng.

“Một đêm không ngủ đi, nàng cùng đệ muội vào nhà ngủ một lát, ta thủ được rồi.” Khí sắc Lê Uyển không tốt, Tần Mục Ẩn không đem chuyện Duy Nhất khóc nháo cả đêm nói cho nàng.

Lại là bởi vì cái này, trong lòng Lê Uyển mềm nhũn, cũng không làm kiêu, có Tần Mục Ẩn cũng tốt, người nghĩ dựa vào tang lễ Lâm thị nịnh bợ Lê phủ, xem ở phân thượng Tần Mục Ẩn sợ không dám tùy tiện vào nhà dâng hương, “Nhị đệ muội, chúng ta vào nhà ngủ đi, buổi tối phải túc trực bên linh cữu, chúng ta nghỉ ngơi đủ, ban đêm đổi cha mẹ nghỉ ngơi.”

Lâm thị hạ táng ở năm ngày sau, nàng đáp ứng bồi bên người Lưu thị, năm ngày này sợ là không trở về được.

Tần Mục Ẩn nghe xong nhăn nhăn mày, một câu cũng chưa nói, Duy Nhất có thể nói đơn giản tự, đầu óc thông minh, sáng nay, thời điểm hắn đi nói sẽ mang Lê Uyển về, Duy Nhất đầy nước mắt hôn vài cái trên mặt hắn, đầy đáng thương gọi nương.

Tới gần buổi trưa, người tế bái lục tục tới, Lê Uyển đoán không sai, Tần Mục Ẩn đứng ở cửa đón khách, một chúng nữ quyến không cảm thấy không ổn, nam tử nơm nớp lo sợ không dám tiến lên, nhi tử duy nhất Lâm thị đã chết, nếu con rể nữ nhi đứng ở cửa nghênh liền thôi, ngoại tôn nữ tế đón khách thật đúng là chưa từng nghe thấy, dù cho như thế, bọn họ không dám biểu hiện ra chút nào tò mò.

Tần Mục Ẩn sau khi ra cửa thường lạnh mặt, chỉ ở trước mặt Lê Uyển cười nhiều, tới bên này, giống như cọc gỗ vẫn không nhúc nhích, khách nhân tới cũng kỳ quái, đầu tiên là hướng cửa khom người thi lễ, lúc sau do dự đứng ở cửa không biết có nên vào nhà hay không, vào nhà không thiếu được nói chút a dua nịnh hót nịnh bợ lấy lòng, đã tới không vào nhà, trên lễ tiết không thể nào nói nổi, tâm tình rối rắm rất trong chốc lát.

Đứt quãng có người tới, Lê Uyển không có thời gian rời chỗ đứng, cũng chưa từng dò hỏi tình huống Duy Nhất cùng Tần Mục Ẩn, nàng xem, nha hoàn quản sự trong phủ không ít, Duy Nhất sẽ không xảy ra chuyện gì, ngày thứ ba, Tần Mục Ẩn sớm tới, ôm Duy Nhất hốc mắt đỏ bừng, gương mặt hơi sưng tới, Lê Uyển đang vội, nghe Tử Lan bẩm báo nói khuôn mặt nhỏ Duy Nhất gầy một vòng, thời điểm Lê Uyển còn nghi hoặc, Tần Mục Ẩn ôm Duy Nhất vào nhà, Duy Nhất ghé vào đầu vai hắn, Lê Uyển không thấy, khả năng nghe được động tĩnh trong phòng, Duy Nhất xoay người lại.

Thấy rõ là Lê Uyển, bộ dáng liệt miệng muốn khóc ra, cong thân mình muốn Lê Uyển ôm, trên tay Lê Uyển hôi dơ, lắc đầu, “Duy nhất nghe lời, nương rửa sạch tay ôm con nha.” Lê Uyển phân phó Tử Lan múc nước cho nàng rửa tay, Duy Nhất dần dần an tĩnh lại, lúc này Lê Uyển mới phát hiện không thích hợp, sau khi Duy Nhất có thể nói, mỗi ngày liền chỉ vào đồ vật kêu cha kêu nương, nàng đứng ở trước mặt Duy Nhất, không khả năng Duy Nhất không gọi nàng.

Tần Mục Ẩn thở dài, thấp giọng nói, “Trương đại phu khai qua dược, qua chút thời gian giọng nói sẽ tốt.”

Lê Uyển đi rồi Duy Nhất khóc đến lợi hại, bên này vội Tần Mục Ẩn hiểu, Lê Uyển mỏi mệt, lại chiếu cố Duy Nhất sao chịu nổi, Tần Mục Ẩn cho rằng có thể cố đến năm ngày, không nghĩ, Duy Nhất khóc nháo hung, giọng nói lại ách đến phát không ra tiếng, Tần Mục Ẩn lo lắng xong việc Lê Uyển trách tội hắn, lúc này mới kêu Trương đại phu khai dược, ôm bé tới.

Trong lòng Lê Uyển khiếp sợ, hấp tấp rửa sạch tay, tiếp nhận Duy Nhất, Duy Nhất tới trong lòng ngực nàng, chết sống túm quần áo Lê Uyển không buông tay, gương mặt cọ mặt Lê Uyển, nói a a, Lê Uyển đau lòng, biết được bé nói cái gì, là đang gọi nàng, nương, nương.

Hốc mắt đỏ theo, vùi đầu ở cổ Duy Nhất, đau lòng muốn chết, nàng cho rằng Duy Nhất thích Tần Mục Ẩn mang, lúc này mới yên tâm không về nhà, trong lòng cũng nhớ Duy Nhất, bất quá chịu đựng thôi. Tử Lan có ánh mắt lui ra, Tần Mục Ẩn tiến lên, tay đáp trên vai Lê Uyển, hầu phủ cùng Lê phủ không thiếu hạ nhân, Lưu thị muốn ấn theo phong tục quê quán, chuyện gì đều phải tự tay làm lấy, ba ngày này, đều mệt đến không nhẹ, Tần Mục Ẩn không thích tham dự, thấy Lê Uyển mỏi mệt mới lại đây hỗ trợ.

“Nàng ôm Duy Nhất hồi hầu phủ ngủ, chuyện bên này ta thủ liền tốt.”

Lê Uyển lắc đầu, ban ngày Tần Mục Ẩn lại đây hỗ trợ, buổi tối hồi phủ chiếu cố Duy Nhất, cũng mệt mỏi…


Lúc này, gã sai vặt bên người Lê Trung Khanh tới, sau khi hành lễ cho hai người nói, “Lão gia làm tiểu thư đi theo hầu gia trở về, ngày sau lại đây một chuyến là được, lão phu nhân bên kia đã nói qua, các ngài trở về đi.”


mẹ đẻ hỗ trợ đã là vượt rào, nhà mẹ đẻ


Uyển lên xe ngựa, “Nhạc mẫu đáp ứng rồi, nàng yên ổn sống là được, ta thủ ở bên này, chạng


vách xe, nhắm mắt lại,


vẫn không thấy tốt lên, Lê Uyển lo lắng sốt


Uyển giận hắn không chiếu cố hài tử


là ý tứ mình Lê Uy, cho nên, người bên nhà sau khi tới, Lưu thị liền cùng Phương Thục ở trong phòng thêu thùa, Phương Thục thêu tốt, Lưu thị muốn Phương Thục thêu mấy cái khăn tay cho nàng, Phương Thục


Uyển hỏi thăm tin tức, lần trước thiếu chút nữa đắc tội Lê Uyển, Bàng thị kiên quyết không đi, “Mẫu thân, Lê phủ tuy căn cơ không sâu, tính


phải giữ đạo hiếu, nửa năm, đã thực không tồi, thêm nữa, bên Ngọc Đình tới tuổi làm


cái lý này, thôi thôi,


Tần Mục Ẩn mưu toan dụ dỗ bé, rất nhiều lần cũng không thành công, đêm tỉnh lại Duy Nhất nếu không thấy Lê Uyển sẽ gào khóc, vì thế, trong phòng liền thành cách


Uyển không hề có cảm giác, cho nên, một cây gân vẫn luôn banh, lần này nguyệt tin không có tới, nàng vừa cao hứng lại sợ hãi, Duy Nhất


mắt biểu tình của ông, khi ông rút tay về, thần sắc vui mừng, ngực Lê Uyển


xuống đất, đi đến bên cạnh người Lê Uyển, duỗi tay nắm quần áo Lê Uyển, Lê Uyển cười


tinh xảo, tay bé nhỏ, lực đạo nắm không chuẩn, Lê Uyển liền giúp bé xâu hạt châu, mấy ngày nay nàng lấy


sắc khác nhau, làm một chuỗi lắc tay cho Duy Nhất, Duy Nhất vỗ tay chờ mong


phu vào nhà, các


Uyển đi thẳng vào vấn đề hỏi, “Đại


đến có thâm ý khác, “Phu nhân, thân mình mạnh


Uyển khiếp sợ đến nói không ra lời, nhỏ giọng dặn


mày dịu ngoan, nói chuyện dịu dàng, so với trước ôn hòa rất nhiều, đối với loại hiện tượng này, đáy lòng hắn


nhẫn đến lợi hại, Lê Uyển cũng bỏ mặc, Tần Mục Ẩn dùng tay lộng nàng vài lần, tẻ nhạt vô vị, lại không dám trắng trợn táo bạo


bài thi, thi đình, niêm yết bảng đã là hai tháng sau, hai tháng không gặp Lê Uyển cùng Duy Nhất, trong lòng hắn vô cùng


còn nhớ rõ tình hình Lê Uyển đứng ở cửa nhón chân mong chờ


theo hành lễ với hắn, lộ ra trên cánh tay đầy lắc tay, ánh mắt


Nhất phía trước đưa cho hắn giống như


bắt đầu ít đi rất nhiều.” Toàn Phó dưới cái nhìn chăm chú của hắn,


nàng không tới cửa đón hắn, nện bước nhanh hơn, vừa đi


nổi lên, Lê Uyển luyến tiếc thêm phiền toái cho hắn, gặp chuyện toàn tìm mọi cách gạt không cho hắn khó chịu, không biết vì sao, Tần Mục Ẩn nhớ lại thời điểm Lê Uyển vào hầu


giác run lên, vừa mới bắt đầu đi vội, lúc sau chạy chậm, tới


tay cho tiểu thư, không phải hắn coi trọng chuyên xâu vòng tay, mà là muốn trò chuyện cùng tiểu thư, dung mạo tiểu thư



gì thổi qua trước mắt, kỳ quái nhìn nhìn mành


phản ứng lại, cao hứng nói, “Hầu gia


phu nhân, duỗi tay bế Duy Nhất lên, “Tiểu thư, chúng ta đi sân nhìn


pháp này phân tán chú ý bé, trăm lần đều linh, lần này cũng không ngoại lệ, Duy Nhất đem


từ trên giường, rơi vào một cái ôm ấp ấm áp, Lê Uyển ngửa đầu muốn nhìn biểu tình hắn một


vạn ngữ không kịp nói ra quanh quẩn ở ngực, thân mình Lê Uyển run


Lê Uyển không rõ lắm bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, nàng cho


rơi xuống, thấm nhập búi tóc, ấm


thời điểm nàng hôn mê bất tỉnh, đêm khuya tĩnh lặng, hắn ngồi ở trong viện, ngửa


hai người dán ở bên nhau, vừa vặn đè nặng bụng nàng,


đã khôi phục bình tĩnh, Lê Uyển không xác


thần sắc Tần Mục Ẩn bi thương, không dám biểu hiện sợ nàng khó chịu, ngồi xuống bên mép


hắn, vô lực giải thích, “Mới vừa rồi


đó là muốn cho hắn tiếc nuối, chưa chính mắt thủ Duy Nhất ra đời, trong lòng Tần Mục Ẩn vẫn luôn cảm thấy hối hận, Lê Uyển


tiếp bổ tới trên đầu hắn, toàn thân không thể động đậy, đầu óc một


chuyện mang thai ba tháng nói ra, Tần Mục Ẩn không ở trong phủ, chuyện nàng mang


đi, lần này, thật sự tức giận, Lê Uyển chột dạ rụt rụt cổ, không mở miệng lại gọi hắn,


lòng ngực Tần Mục Ẩn, nhìn chằm chằm nàng không chớp mắt, Lê Uyển buồn cười nói, “Duy nhất còn nhận


nhỏ nhẹ,


đã đem Duy Nhất đặt ở trên mặt đất, duỗi tay đỡ nàng, Lê Uyển thấy được da trên mu bàn tay


lộn lại tìm không ra, gấp đến độ mồ hôi đầy đầu, nếu không phải Tử Lan nhắc nhở, nàng cũng chưa phát hiện quần


ra, tay bọc tay nhỏ nàng, nhẹ giọng nói, “Không, chính là lo lắng mẫu tử nàng quá đến không


“Trong phủ không có chuyện gì lớn,


trên mặt Duy Nhất vậy, sắc mặt hồng nhuận, vừa thấy, Duy Nhất càng thêm giống nàng, Tần Mục


chưa biết dùng đũa, tay cầm muỗng cũng chưa thực ổn, Tần Mục Ẩn


tác mềm nhẹ, tay chậm rãi dừng ở trên bụng nhỏ nàng, “Nếu ta biết nàng mang


cho là dày vò ngọt ngào, cuộc đời này Tần Mục Ẩn cũng không nghĩ lại nếm, ôm lấy Lê


thương tâm khổ sở đứt từng khúc ruột,


hắn nói lên chuyện này, suy


luận ở đâu, đều bồi hắn. Nơi



đến buổi chiều, Tử Thự cũng nghi hoặc trong lòng, không thấy Tử Lan, đại quản gia, nhị quản


Tần Mục Ẩn ở một bên, nhẹ nhàng bâng quơ nói, “Gần đây trong phủ không có chuyện gì lớn, ta


hắn, lắc đầu nói, “Bất quá


nhưng mỗi một chiêu đều làm người đau đớn muốn chết, trong đó, Toàn Phó, mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi,


chiếu cố Toàn An, hầu gia tức giận người phía dưới giấu diếm một chuyện phu nhân mang


làm Tần Mục Ẩn trở về lâm triều, bất quá, bị Tần Mục Ẩn một câu từ chối, lý do thật đơn giản, phía trước


nói cái gì? Chỉ


đỏ bừng, sắc mặt Tần Mục Ẩn cũng không tốt lắm, Lê Uyển dò hỏi làm sao vậy, Tần Mục Ẩn trầm mặt nói, “Người bên nhà nhiều, trong đó tiểu thiếu gia một phòng muốn lưu Duy Nhất làm tức phụ, ta động thủ đánh hắn hai tát tai,


gì, Lê Uy tự mình vừa ý, nàng cũng không


hoặc muội muội, cho nên, Duy Nhất đã minh bạch mình sẽ có bạn nhỏ chơi cùng,


Vân Ẩn Tự thắp hương bái Phật, bụng Lê Uyển lớn, Tần Mục Ẩn đưa lão phu nhân đi


đi qua liền có thể sinh. Bụng nàng lớn, đi đường cúi đầu chỉ có thể nhìn đến cái bụng hoàn toàn không nhìn thấy đường đi, thời điểm bụng bắt đầu đau, Tần Mục Ẩn liền tỉnh,


cản, Tần Mục Ẩn tự nhiên ngồi ở bên cạnh thủ


nóng, Lê Uyển mồ hôi đầy đầu,


không sợ là giả, miễn cưỡng nở rộ


nhân, lấy hơi, thời điểm nô tài nói ngài dùng sức liền dùng lực.” Hai bà mụ một người phụ trách trấn an cảm xúc Lê


miệng, “Ngươi đi bên cạnh hỗ trợ, ta nắm tay phu nhân.” Nắm lấy tay nhỏ Lê Uyển,


tay hai người giao nhau, nữ tử sinh sản thống khổ như thế, Tần Mục Ẩn một tay vỗ mi nàng


trai con


Tần Mục Ẩn ngã vào bên cạnh nàng, cơ hồ nhớ tới tiếng khóc hài tử thứ hai cất lên, Lê Uyển ngất đi, trước


chỉ có nàng


to đôi mắt tò mò, nhìn xem trái phải,


Duy Nhất nhớ rõ nương nói qua có muội muội,


ra, giật giật tay phải, “Đây


sửa đúng lão phu


chút thời gian Duy Nhất liền biết ai


diệu ngữ trả lời, không khí ấm áp mà hài hòa, mà trong


văn



ngoại




Lê Uyển hại Hạ Thanh Thanh không có thanh danh, sau khi gả cho hắn làm trầm trọng thêm, tuy hắn khống chế được cảm xúc tốt, mỗi lần gặp mặt đều sẽ tranh chấp ầm ĩ cùng nàng… Nàng trách hắn trong lòng có người khác, lại chưa từng nghĩ qua, dựa vào địa vị hắn, nếu hắn thật sinh tình với Hạ Thanh Thanh sao cố kỵ thanh danh mà không dám cưới nàng ta chứ?

Hắn, không phải hạng người mua danh chuộc tiếng vâng vâng dạ dạ.

Cho nên, hắn dọn đi thư phòng, trong lòng nhiều ít khinh thường nàng, tính tình Hạ Thanh Thanh lại không tốt, hắn thương nàng, Lê Uyển ngàn vạn không nên làm hỏng thanh danh bản thân, hắn thưởng thức nữ tử nói chuyện hành sự dứt khoát lưu loát, coi khinh xa lánh kẻ ám toán, đả thương người, đối mặt còn thản nhiên như không.

Đoạn thời gian kia tâm tư hắn phức tạp, nói lên việc này cùng đường tỷ lộ ra phức tạp, thủ đoạn Lê Uyển thấp kém, thật muốn làm được chuyện kín không chảy nước phải có vài phần đầu óc, nhưng lưu lại quá nhiều chứng cứ, hơi chút bị người bắt được, hắn ra tay giúp nàng giải quyết chuyện phía sau.

Nhưng sau thành thân, quan hệ hắn cùng nàng cũng không thân cận, tồn cự cãi cùng nhau, tồn mãi khúc mắc, sau khi kiến thức nàng không nặng lễ nghĩa bụng dạ hẹp hòi, hắn quyết định hoàn toàn vắng vẻ nàng, đối với Hạ Thanh Thanh bỏ đá xuống giếng, không chút nào tôn kính lão phu nhân, hai người, trong trí nhớ hắn, tiểu cô nương kia luôn trả lời một cách mỉa mai, cách nhau quá xa.

Lê phủ một đống chuyện, hắn tìm người hỏi thăm rõ ràng, Lưu Tấn Nguyên hoài cái tâm tư gì đối với nàng hắn xem ở trong mắt, nàng không biết tị hiềm, nghĩ biện pháp từ Lưu Tấn Nguyên chỉ cho, vì chức quan Lưu Tấn Nguyên còn cãi nhau với hắn một hồi, vì gia đình hòa thuận, hắn nghĩ, một cái sai sự, hắn cho nổi.

Chính là, mâu thuẫn hắn cùng nàng ngày càng sâu, phẩm hạnh hai người khác nhau sao có thể đi đến cùng nhau? Một chuyện nàng bị Lưu Tấn Nguyên hạ độc thời điểm hắn biết được đã vô dụng, Trương đại phu đều lắc đầu, trên đời không người có phương pháp xoay chuyển được chuyện trời đất.

Nàng vì con nối dõi, đem nha hoàn đưa đến trên giường hắn, đó là lần đầu tiên lửa giận hắn ngập trời lại khó ức chế, nàng bị người thân cận nhất hại còn giúp người mưu hoa đường ra, khi đó, hắn đã biết được Lưu Tấn Nguyên là người bên người Tĩnh Khang Vương, đầu óc nàng xuẩn, bị người lợi dụng cũng không biết.

Hắn không nghĩ tới Tĩnh Khang Vương một tay che trời, thế nhưng nương vì một chuyện phía nam hãm hại hắn cùng Thừa Vương, hắn cùng Thừa Vương không có giấu nhau chuyện gì, thư từ hai người lui tới không nhiều lắm, mỗi lần hắn lĩnh mệnh rời kinh đô sẽ đem chứng kiến cảm nhận được viết thành thư báo cho Thừa Vương, thân phận Thừa Vương, rời kinh là không có khả năng, Cẩm phi ở trong cung không được sủng ái, đoạn số Hiền phi thật cao minh, còn có An Vương một bên như hổ rình mồi, Thừa Vương không nhiều phần thắng, bất quá, bọn họ đối với cái vị trí trên cao kia hứng thú không cao.

Hắn vào ngục, là bị oan uổng, đợi đến biết thư từ thư phòng là Lê Uyển đưa cho Lưu Tấn Nguyên, mượn tay Vĩnh Bình Hầu phủ trình cho Hoàng Thượng, đáy lòng hắn bực nàng đầu óc xuẩn, lại chưa tức giận, chuyện hắn cùng Thừa Vương đi lại gần nào biết được một ngày kia nên nông nỗi lâm lao ngục, lo lắng liên lụy nàng, hắn đưa ra hòa li, mười năm nhân duyên, bọn họ dày vò lẫn nhau, từ đây, buông tha nàng, cũng buông tha chính hắn, không nghĩ tới liên lụy lão phu nhân không có mệnh, hắn cho rằng Hoàng Thượng sẽ xem ở phân thượng lão hầu gia đặc xá lão phu nhân, hắn không nghĩ lão phu nhân sẽ chết…

Một khắc kia, đột nhiên hắn nghĩ muốn sống, chẳng sợ kéo dài hơi tàn cũng muốn sống, để lão phu nhân ở trên trời nhìn thấy hắn sống thật tốt.

Hầu phủ phồn vinh hưng thịnh trong một đêm hóa thành hư ảo, hắn cô đơn chiếc bóng, từ đây lẻ loi một mình…

Trên đường rời kinh, một thân ảnh đơn bạc nhỏ xinh đi theo ở phía sau, hắn dư quang thoáng nhìn liền biết là nàng, nàng nghĩ nàng hại hầu phủ, nơm nớp lo sợ đi theo phía sau, trong mắt, trừ bỏ áy náy thật sâu còn có một phần cảm xúc.

Cái loại cảm xúc này, hắn ở trong mắt rất nhiều người nhìn qu, ái mộ làm bạn, vui vẻ chịu đựng phụng hiến, vì hắn xua không ít nữ tử như xua vịt, hắn không nghĩ, mười năm qua đi, trong mắt nàng phân tình cảm kia còn thuần túy như vậy, mà hắn, đối với nàng thưởng thức, sớm đã nhạt mất khi hai người vĩnh viễn khắc khẩu.

Thời điểm nàng nói bồi hắn hồi Giang Nam, hắn không cự tuyệt, hắn muốn nhìn một chút, nàng có thể tiếp thu hắn đến loại trình độ nào.

Tòa nhà Giang Nam cũ nát, nàng cùng Tử Lan như tới nhà mới, làm cỏ, dọn dẹp, bố trí lộn xộn trong nhà, trong ít ngày liền có bộ dáng ngôi nhà, là nhà, khác với hầu phủ phồn vinh hưng thịnh, cái nhà này, cũ kỹ.

Đoạn thời gian đó, nàng thật cẩn thận, sợ hắn tức giận, kỳ thật, sau chuyện này, hắn đã không tức giận được bất cứ chuyện gì, không có phân tâm tư kia, bình đạm sống, nàng thu liễm móng vuốt đi, ngày tháng cũng không gian nan như vậy.

Hắn nghĩ như vậy, không nghĩ nàng nói phải về kinh, Lưu thị phái người đón nàng hắn rõ ràng, rửa sạch tòa nhà nhỏ, hơi chút người tới đều sẽ kinh động hắn, phía trước nàng vẫn luôn kéo, không nghĩ sau đó kéo không nổi nữa, hắn nghĩ, nàng là nữ nhân khẩu phật tâm xà, hắn lần lượt bị lừa xoay quanh, lặp lại như thế.

Đêm đó, hắn mua mấy cái bình rượu, ngồi ở một đầu ngõ nhỏ, trước cửa u ám, hắn vẫn thấy, nàng vừa áy náy thấp thỏm, sau khi lão phu nhân chết, việc nàng nhiều nhất đó là thật cẩn thận quan sát thần sắc hắn, lại thật cẩn thận làm việc.

Hắn cho rằng kiên trì không được bao lâu nàng liền sẽ trở về, trời cuối thu, đã thực lạnh, nàng không có mang quần áo dày có thể chịu được? Nhưng mỗi lần hắn ngoái đầu nhìn lại, ánh nến kia đều lóe sáng, thẳng qua rất lâu sau đó, ánh sáng mới dần dần tối đi.

Đáy lòng hắn nói không nên lời là may mắn hay là mất mát…

Uống đến hết sạch, hắn lắc lư chuẩn bị trở về, hừng đông nàng liền phải đi, hắn nghĩ, hắn được ở trong nhà, sống thật tốt…

Không muốn nghe nàng gọi hầu gia, một đêm không ngủ thanh âm nàng lộ ra khàn khàn, mỏi mệt, còn có nồng đậm lo lắng, Tần Mục Ẩn nghĩ, là do hắn uống nhiều quá.

Cảm giác có người đỡ hắn, cởi giày cho hắn, xong rồi, còn mềm nhẹ hôn cái trán hắn, cảm giác quá mức tốt đẹp, thế nhưng hắn lo lắng mở mắt ra, hắn không là Bắc Duyên Hầu tiếng tăm lừng lẫy trong kinh, mà là nam tử trung niên bị đả kích chưa gượng dậy nổi, ánh sáng quanh thân bị rút đi, hắn cũng chỉ là người tầm thường.

Một giấc ngủ an ổn, thời điểm tỉnh lại đã là buổi trưa, gió bắc gào thét, trong phòng không có một tia hơi người, giày được chà sạch sẽ, nàng đi rồi, trở về thành thân, đáy lòng Tần Mục Ẩn như có cái gì ầm ầm sụp xuống, ở khóe mắt hóa thành một tia trong suốt, chớp chớp, ánh mắt lại khôi phục thanh minh…

Lúc sau, có rất nhiều người vọt vào, hắn cười, Tĩnh Khang Vương quả thật là Tĩnh Khang Vương, rút đao kiếm ra, mệnh hắn là lão phu nhân lấy mệnh đổi lấy, hắn phải có câu trả lời với lão phu nhân, tuy rằng! Hắn sống hay chết không có gì khác nhau.

Quả bất địch đông, một khắc kia ngã xuống, hắn được giải thoát rồi.

“Hầu gia, hầu gia.” Bên tai là tiếng khóc bi thống Toàn Hỉ, hắn lại mở bừng mắt, máu tươi nhiễm hồng quần áo, cùng màu sắc ngày ấy thành thân mặc màu đỏ, hắn cười, “Toàn Hỉ, đem tro cốt ta đưa về bên người lão phu nhân, ngươi sống thật tốt, không cần…”

Cuối cùng, Toàn Hỉ nói gì đó hắn đã không có ý thức, trước khi chết hắn không nói xong, Toàn Hỉ không biết, hắn nghĩ nói, không cần tìm phu nhân, để nàng có cuộc sống lẳng lặng bình an, hắn chúc phúc nàng…

Đời trước, có phải bọn họ lãng phí mười năm như thế hay không? Khóe mắt Tần Mục Ẩn hơi nóng, nuốt xuống tanh ngọt trong miệng, rơi xuống một cái hôn nhẹ nhàng giữa mày nàng, đời trước hắn cùng nàng phí thời gian mười năm, cửa nát nhà tan cô đơn chiếc bóng, một đời này, còn tốt, nàng ở bên cạnh hắn.



Trọng Sinh Chi Nguyên Phối Vợ Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trọng Sinh Chi Nguyên Phối Vợ Cả Truyện Trọng Sinh Chi Nguyên Phối Vợ Cả Story Chương 137: C137: Chương 137
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...