Tiên Tuyệt

Chương 410: Thiên Hạ Đệ Nhất Đao Phù: Ngục Đoạn Càn Khôn (Thượng)



Cái đầu cực lớn của Thần Long phục xuống, trong hốc mắt trống rỗng hỏa diễm màu vàng tím nhảy nhót, gắt gao nhìn chằm chằm Vũ La.

Linh Long màu bạc không ngừng xoay quanh đỉnh đầu Vũ La, Thần Long nhìn một lát, thở dài một tiếng:

- Không ngờ thật là... Lên...

Nhưng vào lúc này, đỉnh đầu chính là đột nhiên toát ra hai luồng hào quang, trong hào quang là hình ảnh của hai con Bệ Ngạn.

Vũ La cũng không biết hai Thần Thú ở đại môn Nhược Lô Ngục đã lưu lại tiêu ký trên người mình khi nào, trong lòng ấm áp, cực kỳ cảm động.

- Không ngờ còn là hậu nhân của cố nhân...

Nam Vinh Ngọc Mị mơ hồ cảm thấy không thích hợp, lại không dám cắt ngang Thần Long, trong lòng tính toán, nếu như Vũ La may mắn thoát được lần này, nói thế nào cũng phải tìm cơ hội âm thầm xuống tay đánh chết hắn.

Vũ La đoán không sai, Nam Vinh Ngọc Mị quả thực không chuẩn bị Hồn Khí, kim thân

Gì cho hắn như đã hứa. Đại Hoang Thần Vật Kim Thân Đại Pháp quả thực tồn tại, Nam Vinh Ngọc Mị quả thực cũng luyện chế Hồn Khí và kim thân, thế nhưng những thứ đó cũng không phải chuẩn bị cho Vũ La, mà là chuẩn bị cho nhi tử Nam Vinh Hùng bị Vũ La đả thương.

Nam Vinh Hùng trọng thương, vô cùng oán hận Vũ La. Vũ La hạ thủ không chút hàm hồ, nội phủ trọng thương, tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài.

Nam Vinh Ngọc Mị bị buộc bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là tuyển Đại Hoang Thần Vật Kim Thân Đại Pháp, dựng lại kim thân cho nhi tử. Thế nhưng nàng vì để Vũ La ngoan ngoãn nghe lời phối hợp với mình giải trừ phong ấn của Bán Yêu tộc, đã cố ý lừa gạt Vũ La.

Vũ La với Bán Yêu tộc thù sâu như biển, đả thương nhi tử của nàng, bắt con gái của nàng đi, Nam Vinh Ngọc Mị làm sao có thể không kể hiềm khích lúc trước?

Chẳng qua Nam Vinh Ngọc Mị không nghĩ tới, Vũ La niên kỷ nhỏ như vậy, không ngờ cũng giảo hoạt như thế, giả bộ hợp tác với mình lại âm thầm động tay động chân với Vương Thuyền, chuẩn bị chạy trốn.

Khô Cốt Thần Long có chút khó xử:

- Đã nuốt tinh huyết của ngươi cũng không có biện pháp trả lại ngươi, điều này làm sao cho phải?

Vũ La hiển lộ ra đại pháp Cửu Long Thôn Nhật, Khô cốt Thần Long sẽ không giết. Lại thêm tiêu ký của hai con Bệ Ngạn, Khô cốt Thần Long nhất thời cảm thấy khó xử.

Nghĩ ngợi chốc lát, Khô cốt Thần Long cắn răng một cái:

- Thôi được, vậy tiện nghi cho tiểu tử ngươi đi.

Hắn há mồm phun nhẹ, một vòng sáng nhẹ nhàng bay đến đỉnh đầu Vũ La, nhanh chóng thu nhỏ lại rơi vào tay Vũ La, lại là một chuỗi liên châu. Chẳng qua sau khi thu nhỏ lại, trên liên châu mỗi một hạt châu đều biến thành châu tròn ngọc sáng, nhìn không ra là vô số đầu thú.

Trong nháy mắt khi liên châu kia rơi vào tay Vũ La, sát khí đập thẳng vào mặt, trong nháy mắt kéo Vũ La vào trong một mảnh huyết hải!

Một tiếng rống giận không cam lòng phóng lên tận trời, trong huyết hải bọt sóng cuồn cuộn, mặt trời trên không trung kia cũng bị nhuộm thành một mảnh đỏ sậm.

Trong huyết hải, những mỏm đá ngầm cũng chi chít như sao trên trời, một con cự thú cao ba trăm trượng giống như gấu đen, trên người mang xiềng xích đang bị một chiếc long trảo khổng lồ đè xuống, quỳ gối trên một hòn đảo, tức giận ngửa mặt lên trời gào thét.

Thế nhưng vô luận nó giãy dụa như thế nào chiếc long trảo kia vẫn vững vàng áp chế nó.

Xiềng xích trên người cự hùng chảy xuôi từng đạo phù văn chỉ bằng con kiến, hỏa diễm nóng cháy thiêu đốt làm cho da lông của cự hùng rung động xèo xèo, vô cùng thống khổ.

Trong không trung, một đám mây máu khổng lồ ngàn mẫu kéo đến cuồn cuộn, từ trong huyết vân vươn ra một chiếc long trảo khổng lồ khác, long trảo nắm một thanh tuyệt thế hung đao dài hai trăm trượng chém thẳng xuống cổ của cự hùng kia, một chiếc đầu gấu khổng lồ bay lên cao.

Long trảo đè cự hùng kia không đợi tiên huyết trong cổ phun ra đã vung tay lên, từ chỗ sâu dưới đáy biển dẫn ra một cỗ dung nham phong ấn thi thể của cự hùng.

Đầu gấu bay lên trời cao, trong huyết vân bay ra một chiếc xiềng xích thô to, phụp một tiếng xuyên qua thái dương của chiếc đầu gấu kia. Sợi xích vang lên leng keng, phía trên đã xâu mười mấy cái đầu cự thú.

Sát khí kinh thiên, huyết hải dậy sóng.

Ngoại trừ đầu của cự hùng kia, trong mảnh mỏm đá ngầm này đã có mười mấy hòn đảo phía trên phong ấn thi thể cự thú.

Những hòn đảo trống khác dường như đang đợi người tuẫn táng kế tiếp.

Vũ La tâm thần đại chấn, đột nhiên từ trong ảo cảnh thoát ra, có chút khó có thể tin nhìn chuỗi liên châu trong tay:

- Tiền bối, vật này quá quý giá rồi...

Tuy còn chưa biết tác dụng của liên châu này như thế nào, nhưng Vũ La cũng vô cùng khẳng định đây là một kiện chí bảo khó có được.

Khô Cốt Thần Long hài lòng gật đầu:

- Vốn còn đang lo lắng ngươi không hàng phục được bảo bối này, sẽ bị sát ý của nó làm mê muội bản tâm, không nghĩ tới ngươi lại khôi phục nhanh như vậy.

- Ngươi không cần phải khách khí, công pháp kia vô cùng hung hiểm, càng tu hành lên cao, gian nan nguy hiểm càng nhiều, tuy rằng hiện tại ngươi không dùng được vật này, nhưng tương lai nhất định có thể giúp ngươi một tay.

- Cũng phải nói rằng, mặc dù ta không thể nuốt huyết nhục của ngươi dựng lại thân thể, thế nhưng không ngờ rằng ngươi to gan lớn mật dám tu luyện công pháp kia, cũng là giúp ta phá vỡ gông xiềng trên người, ta ngược lại còn phải cảm tạ ngươi, ha ha!

Khô Cốt Thần Long cười lớn một tiếng, há mồm phun ra một đạo điện quang. Vũ La cả người run lên, phong ấn trong cơ thể hoàn toàn diệt hết. Cùng lúc đó, một cỗ ý niệm đã dung nhập vào trong đầu của hắn, lại là một bộ linh văn Bán Yêu tộc tường tận.

Đã có bộ linh văn này, Nam Vinh Ngọc Mị cũng không có cách gì cấm cố hắn nữa.

Khô Cốt Thần Long hướng về phía Nam Vinh Ngọc Mị nói:

- Ngươi muốn giải trừ phong ấn? Phụng dưỡng tốt thiếu niên này, chờ ngày thần công của hắn đại thành chính là lúc phong ấn của Bán Yêu tộc ngươi được giải trừ!

Nam Vinh Ngọc Mị vô cùng thất vọng, còn muốn nói tiếp gì đó, nhưng Khô cốt Thần Long đã quay đầu đi, hướng về phía Vũ La hơi gật đầu một cái, ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đột ngột phun ra một đạo ô quang.

Tuyệt thế hung đao gào thét lao lên, trên không trung ba vạn trượng, nhắm ngay hư không một đao chém xuống, “Rắc” một tiếng vang lớn, cả không gian chấn động kịch liệt giống như một đạo phích lịch kinh thiên, hư không nứt ra một khe hở, Khô cốt Thần Long phát ra một tiếng long ngâm, hóa thành một đạo thần quang huyền hoàng chui vào khe hở trên hư không kia, tuyệt thế hung đao theo sát phía sau.

Khe hở trên hư không chỉ tồn tại trong thời gian cực ngắn liền nổ lớn một tiếng khép lại.

Thế giới xung quanh lắc lư một trận, tuyệt thế hung đao chém rách không gian là một thách thức thật lớn đối với pháp tắc cơ bản của thế giới này, thời gian qua một chén trà, thế giới xung quanh mới ổn định vững chắc lại.

Vũ La và Nam Vinh Ngọc Mị đều có chút ngây ngốc, ngàn vạn lần không nghĩ tới hành trình tới thánh địa lần này lại có kết quả như vậy.

Chẳng qua tâm tình của hai người lại là hai nửa đối lập. Vũ La vui mừng quá đỗi, cũng không phải bởi vì hắn đã đoạt được linh văn Bán Yêu tộc và một món bảo bối, mà là Khô Cốt Thần Long dùng tuyệt thế hung đao chém rách không gian làm cho hắn nhìn thấy một tia hy vọng, có lẽ không cần chờ đợi mấy ngàn mấy vạn năm cũng có biện pháp khác có thể phi thăng rời đi.

Mà sắc mặt Nam Vinh Ngọc Mị lại trở nên hết sức khó coi.

Các loại tài liệu mà bộ tộc Bán Yêu tộc của nàng đã hao phí mấy vạn năm tích lũy, đã hao phí không còn trong lần tế tự này, nhưng lại không thu hoạch được gì.

Đôi mắt nàng ngưng tụ thành hình lục giác sắc bén, gắt gao nhìn chằm chằm Vũ La một lúc lâu, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một tiếng, mi mắt rũ xuống, nhắm mắt trầm tư, trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm thế nào mới phải.

Nàng lúc trước một mực tính toán, có nên bắt giữ Vũ La buộc hắn khắc khổ tu luyện hay không, hoặc là dễ dãi một chút, giam lỏng Vũ La lại.

Thế nhưng cân nhắc nhiều lần vẫn bị nàng bác bỏ.