Tiên Tuyệt

Chương 409: Sông đen giữa biển, Khô cốt Thần Long (Hạ)



Toàn bộ xương khô bày chỉnh tề, thật giống như có người sau khi giết chết, gỡ hết xương cốt toàn thân bày chỉnh chỉnh tề tề ở nơi này.

Vũ La phóng mắt nhìn lại, thở dài một tiếng:

- Đây là... Một con rồng!

Lại thêm chiếc xương đầu rồng là đầu nguồn của sông đen, đám xương khô bị người ta coi như đồ chơi bày chỉnh tề trên bãi bùn này hoàn toàn là một Thần Long hoàn chỉnh.

Thần Long là tồn tại hùng mạnh bậc nào? Lại có người có thể chém giết Thần Long này, sau đó lấy thi cốt bày ở hai bên bờ sông đen!

Vũ La suy nghĩ một chút liền cảm thấy nổi da gà: Tàn nhẫn, hùng mạnh.

Nam Vinh Ngọc Mị quỳ lạy một lần, sau đó hai cánh tay trắng như tuyết từ trong cánh tay áo rộng thùng thình vươn ra đưa lên cao, một hạt châu trong suốt xuất hiện ở trên hai tay.

Hai tay của nàng vừa đưa, hạt châu kia liền lơ lửng trên không trung. Nàng lại lấy một thanh ngọc phù (búa ngọc) một phù nhẹ nhàng đập nát tinh châu. Trong hạt châu bay lên một tia hỏa diễm màu tím đậm, chậm rãi trầm vào trong hắc thủy.

Vũ La kinh ngạc: Hỏa diễm màu tím đậm kia nhìn có chút quen mắt.

Trong nháy mắt hỏa diễm kia rơi vào trong hắc thủy, Nam Vinh Ngọc Mị lại thành kính quỳ lạy, phủ phục trên mặt đất:

- Mệnh Tùy nhất phẩm làm tổ hồn...

Quả nhiên là Mệnh Tủy.

Mệnh Tủy ở thế giới này thưa thớt bậc nào có thể tưởng tượng, Mệnh Tủy nhất phẩm trân quý hơn xa so với Tổ Linh Yêu Đan.

Đạo Mệnh Tủy nhất phẩm chìm vào trong hắc thủy, nhẹ nhàng phiêu đãng chui vào trong lỗ mũi trên xương đầu rồng kia. Một lát sau, trong hai hốc mắt vốn trống rỗng chậm rãi cháy sáng lên hai điểm hỏa diễm màu tím đậm.

Ầm!

Khí thế vốn đã hùng mạnh đáng sợ lại dâng lên đến một đỉnh điểm mới, Vũ La nhất thời không chuẩn bị, thân thể đột nhiên trầm xuống ngã trên một chiếc xương sườn, chật vật không chịu nổi, lăn hai vòng trên mặt đất mới đứng dậy được.

Rống!

Một tiếng long ngâm đáng sợ, hải thú trong mấy vạn dặm xung quanh trong nháy mắt trốn hết sạch, chạy không được cũng liều mạng chui vào trong bùn đất dưới đáy biển. Mấy vạn dặm biển rộng đang sinh cơ bừng bừng, trong nháy mắt đã biến thành một mảnh tĩnh mịch.

Theo một tiếng long ngâm kia bãi bùn rung động trở nên kịch liệt, sông đen mãi mãi chảy xuôi kia bỗng nhiên đằng không bay lên, dưới một mảnh ô quang, ngân quang luân phiên lóe lên làm người ta hoa mắt, hóa thành một thanh hắc đao lớn vô cùng!

Hắc đao không ngừng cô đọng, cuối cùng dừng lại ở độ dài chừng ba trượng.

Hình dáng của nó có phong cách cổ xưa không hề hoa mỹ, đậu đao rất nặng, chuôi đao chất phác, lưỡi đao lạnh thấu xương, tràn ngập khí tức thượng cố, ngay cả toàn bộ bãi bùn đều nhiễm mấy phần ý vị thê lương dâu bể.

Trên chuôi đao quấn quanh một tia quang ti màu bạc, trên lưỡi đao có ba giọt thần huyết ngưng tụ mà không tiêu tán, có màu đỏ sẫm lăn qua lăn lại ở trên lưỡi đao.

Sông đen không ngờ là một thanh hung đao tuyệt thế!

Vũ La nhìn mà trợn mắt há mồm. Nam Vinh Ngọc Mị lại giống như quỷ mị xuất hiện ở bên người Vũ La, túm lấy Vũ La bước nhanh tới bên cạnh đầu rồng, từng đạo linh văn màu vàng phong ấn lực lượng của Vũ La lại, tất cả nhanh tới mức Vũ La căn bản không kịp phản ứng.

Vũ La không chút khách khí lập tức lệnh Phù Cổ phá giải linh văn hạch tâm trong Vương Thuyền, sau đó điều khiển Vương Thuyền chạy về phía Nam Vinh Ngọc Mị.

Chỉ là Vương Thuyền khoảng cách quá xa, trong thời gian ngắn không kịp tới.

Cho dù là vậy, Nam Vinh Ngọc Mị cũng đã cảm giác được Vương Thuyền thoát ly khống chế của mình, nàng giận dữ trừng mắt nhìn Vũ La. Vũ La cũng không để ý:

- Ngươi nào có thành ý? Đại Hoang Thần Vật Kim Thân Đại Pháp gì chứ, đều là lừa dối ta? Hồn Khí đâu? Kim thân đâu?

Nam Vinh Ngọc Mị không dám tùy tiện nói chuyện, đây là nghi thức hiến tế, tùy ý mở miệng chính là bất kính lớn đối với tổ tiên.

Nàng hung tợn trừng mắt nhìn Vũ La, hai tay vung lên ném Vũ La không thể động đậy bay về phía miệng rồng kia.

Nam Vinh Ngọc Mị lại phủ phục xuống:

- Viêm Hoàng huyết mạch làm tổ thân!

- Lời nguyền mười vạn năm của Bán Yêu tộc dùng thành kính để rửa sạch. Trăm vạn Bán Yêu dâng lên linh hồn, khẩn cầu tổ tiên khai ân, giải phong ấn của tộc ta...

Nam Vinh Ngọc Mị thì thào khẩn cầu.

Vũ La rơi vào trong miệng rồng kia, đầu rồng vốn đã là xương khô không ngờ đã động, miệng rộng ngậm lại, răng sắc bén đâm vào thân thể Vũ La.

Vũ La kêu lên một tiếng, hắn cảm giác được tinh huyết của mình đang nhanh chóng bị răng rồng hút đi.

Ầm...

Từng thanh âm trầm đục vang lên, long cốt bày trên bãi bùn nọ tự động hợp thành một bộ xương rồng. Sau đó đầu rồng khổng lồ lắc qua lắc lại, thình lình nhảy vọt ra khỏi bãi bùn. Giống như vầng dương đang dâng lên, trở về vị trí thân rồng khi trước.

Trong khoảnh khắc đầu rồng và thân rồng hợp lại, mấy trăm tia chớp đỏ tía xé rách bầu trời, tiếng sấm ầm ầm, biển rộng dâng lên sóng lớn mấy trăm trượng, phong vân tụ hội thiên địa biến sắc!

Ừm.

Một tiếng ừm trầm thấp quanh quẩn trong thiên địa, Nam Vinh Ngọc Mị phủ phục ở trên bãi bùn, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên nhìn một chút.

Khô cốt Thần Long kia cử động thân hình, dường như còn chưa thích ứng với hiện tại. Một lát sau, nó đột nhiên hướng ra biển rộng gầm lên giận dữ, một đạo sóng âm màu trắng nhạt có thể nhìn thấy được đánh vào trong biển.

Nước biển giống như bị gió mạnh thổi bạt ra, một vòng ô quang từ trong mặt biển vọt ra, bay lên trời cao, thì ra là một chuỗi hạt châu như chiếc vòng cực lớn.

Vòng này rất kỳ quái, mỗi một hạt châu đều là một đầu thú, hai mắt nhắm nghiền, trông rất sống động.

Vòng hạt châu này móc ở sau chuôi đao của thanh tuyệt thế hung đao trên không trung kia, giống như một chiếc tua đao.

- Hung đao ra, phong ấn vỡ.

Miệng rồng đóng mở, một thanh âm trầm thấp chậm rãi vang lên.

Nam Vinh Ngọc Mị mừng rỡ, lại một lần nữa lễ bái:

- Xin tổ tông khai ân!

Khô cốt Thần Long vặn vẹo thân hình một chút:

- Đợi thân thể ta phục hồi như cũ sẽ lập tức giải phong ấn cho các ngươi. Tất cả thế giới này cũng xem như là có một kết thúc...

Thần Long đột nhiên quay đầu, bên trong hốc mắt một đoàn hỏa diễm màu vàng tím thiêu đốt hừng hực, nhìn chằm chằm một chỗ.

Vương Thuyền thủy tinh nhanh chóng bay đến.

Thần Long hừ lạnh một tiếng, thanh tuyệt thế hung đao trên bầu trời vung lên, chuẩn xác chém lên Vương Thuyền.

Ầm!

Đốm sao bay tán loạn, Vương Thuyền cường hãn tan xương nát thịt.

Phù Cổ trọng thương, trong lúc bối rối rơi xuống biển, Vũ La trong lòng trầm xuống.

Răng rồng đâm thật sâu vào trong thân thể, không ngừng hút đi tỉnh huyết của hắn. Có tinh huyết của hắn tẩm bổ, tốc độ khôi phục của Thần Long tăng nhanh rất nhiều.

Thần Long phát ra một tiếng long ngâm, mở cái mồm to, thanh tuyệt thế hung đao kia bị triệu hồi, hóa thành một đạo ô quang rơi vào bên trong miệng rồng.

Long khẩu, hung đao! Vũ La đột nhiên dâng lên một tia hy vọng, cảnh tượng này hắn rất quen thuộc, long khẩu thạch đao, Vô Giải Thiên Thư!

Ỏ Nhược Lô Ngục trước kia, cũng chính là tình cảnh này, hắn chiếm được Cửu Long Thôn Nhật đại pháp.

Thời gian cấp bách, gần như không kịp nghĩ Vũ La đã dùng hết toàn lực phát động đại pháp Cửu Long Thôn Nhật. Lực phản chấn của phong ấn lập tức làm cho hắn phun ra một

Ngụm máu tươi, thế nhưng lực lượng kia vẫn chặt chẽ lì lợm giam cầm trong cơ thể như trước.

Vũ La điên cuồng hét lên một tiếng, lại xung kích một lần nữa, lại phun ra một ngụm máu tươi, phong ấn đại phóng kim quang, nhưng vẫn lù lù bất động như trước.

- A...

Hắn rống to một tiếng, liều mạng điên cuồng xung kích...

Liên tục năm lần, lực phản chấn cực lớn làm cho nội phủ của hắn bị thương nặng, kinh mạch bị đứt bảy phần, cuối cùng phong ấn bị xung kích đã hơi buông lỏng, Linh Long rít gào một tiếng, từ trong Minh Đường Cung vọt ra.

- Ủa?

Khô cốt Thần Long rõ ràng cảm giác được, xoẹt! Long nha ở trên người Vũ La được rút ra, một cỗ linh lực màu vàng kim nhạt nâng Vũ La chậm rãi bay ra.

Nam Vinh Ngọc Mị nhìn thấy Thần Long mở miệng, sau đó Vũ La liền giống như đom đóm bay ra, nàng vô cùng khó hiểu, lại không dám lên tiếng hỏi, chỉ có thể ngoan ngoãn quỳ trên mặt đất.