Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Chương 121: Sờ mó cái gì, có làm được đâu
Đúng là sức đàn ông mà cũng có thể là Giang Đường lo lắng cho vết thương của Phó Tư Niên nên không dám giãy giụa mạnh.
Cô không muốn vừa mới gặp lại, chưa kịp âu yếm đã khiến vết thương toạc ra máu me đầm đìa.
Giang Đường nhỏ giọng càm ràm: “Phó Tư Niên, đừng quậy nữa.”
Rồi bồi thêm câu chốt hạ đau điếng: “Sờ mó cái gì, có làm ăn được gì đâu mà sờ.”
Nghe câu này, động tác của người đàn ông phía sau khựng lại một nhịp nhưng dù không “ăn thịt” được thì anh vẫn nhất quyết không buông tha, Phó Tư Niên im lặng, vòng tay ôm chặt lấy Giang Đường.
Thế là Phó Tư Niên chịu nằm im, Giang Đường cũng thôi không đẩy anh nữa.
Nhưng mà... dễ dàng chịu thua thế á?
Chẳng lẽ bị chạm vào lòng tự trọng đàn ông nên dỗi không thèm nói gì?
Không thấy Phó Tư Niên động tĩnh gì, Giang Đường lại thấy lòng dạ nôn nao, nhịn một lúc rồi không kìm được quay đầu lại xem.
Vừa quay lại, trong ánh sáng lờ mờ, cô thấy khuôn mặt Phó Tư Niên đã chìm vào giấc ngủ say.
Người đàn ông vừa nãy còn trêu chọc cô, giờ đã thở đều đều, ngủ ngon lành.
Giang Đường thấy vừa buồn cười vừa thương.
Nhìn kỹ hơn, cô thấy quầng thâm dưới mắt anh... Nhiệm vụ vốn đã vất vả lại còn về sớm hơn dự định, chắc mấy ngày nay anh chẳng ngủ được mấy tiếng, cơ thể đã đến giới hạn chịu đựng rồi.
Về đến nhà, thấy vợ con bình an, cơ thể căng thẳng của Phó Tư Niên mới được thả lỏng, sự mệt mỏi tích tụ bấy lâu ập đến.
Nên chưa nói được mấy câu đã lăn ra ngủ như chết.
“Ngủ rồi mới biết đường nằm im.”
Giang Đường hờn dỗi lầm bầm nhưng không đẩy tay anh ra mà cứ thế nằm trong vòng tay anh, nhắm mắt lại.
Một đêm mưa gió bão bùng cuối cùng cũng qua đi.
Ngày hôm sau.
Cơn mưa như trút nước hôm qua đã chuyển sang mưa nhỏ rả rích nhưng vẫn chưa dứt hẳn. Sau mấy ngày mưa liên tiếp, sân nhà ngập nước lênh láng, sắp thả cá được rồi.
Công sức chăm sóc vườn hoa nhỏ của Giang Đường mấy hôm nay coi như đổ sông đổ bể.
Cô nhìn ra ngoài, thở dài ngao ngán, đành đợi tạnh mưa rồi dọn dẹp lại sau vậy.
Giang Đường đóng cửa vào nhà, thấy Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang chụm đầu vào nhau trước cửa phòng ngủ nhỏ, nhòm vào trong.
“Suỵt.”
Giang Đường ra hiệu im lặng rồi khép cửa lại, bên trong là Phó Tư Niên về lúc nửa đêm, giờ vẫn đang ngủ bù.
Không nhìn thấy bố nữa, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vây quanh Giang Đường hỏi han.
“Mẹ ơi, bố ngủ ở nhà ạ!”
“Mẹ ơi, bố về lúc nào thế ạ?”
Giang Đường đáp: “Bố về tối qua, lúc Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đang ngủ say đấy. Bố mệt lắm, chúng ta giữ trật tự cho bố ngủ thêm chút nữa nhé?”
“Vâng ạ...”
Hai đứa trẻ thì thầm lại lén nhìn về phía căn phòng đó.
Nguyệt Nguyệt tủm tỉm: “Mẹ ơi, bố cũng ngủ nướng giống mẹ kìa, hi hi.”
Chúng mới thấy Giang Đường ngủ nướng, lần đầu thấy bố ngủ nướng nên thấy lạ lẫm và buồn cười.
Giang Đường nghĩ cũng phải, đúng là ngủ nướng thật, cô cũng bật cười theo.
Sau đó, Giang Đường dọn dẹp nhà cửa, Triều Triều lẽo đẽo theo sau phụ giúp, ra dáng người lớn lắm.
Nguyệt Nguyệt không giúp được gì lại chẳng chịu ngồi yên, cô bé muốn... vào xem bố lần nữa.
Lợi dụng lúc Giang Đường không để ý, Nguyệt Nguyệt rón rén nhón chân, nhẹ nhàng đẩy cửa.
Cô bé tự nhủ sẽ không nói chuyện, chỉ nhìn một cái thôi sẽ không làm bố thức giấc đâu.
Nhưng vừa hé cửa ra, Nguyệt Nguyệt đã chạm ngay ánh mắt mở thao láo của Phó Tư Niên.
Bố tỉnh rồi!
Nguyệt Nguyệt giật mình, đứng ngây ra như phỗng.
Thói quen cảnh giác của người lính bao năm khiến Phó Tư Niên dù ngủ cũng không sâu giấc hẳn, anh nghe thấy tiếng vợ con nói chuyện nhưng vì mệt quá nên vẫn nằm lì.
Nguyệt Nguyệt rón rén bước vào.
Cô bé đưa tay sờ trán bố thì thầm: “Bố ơi, bố ốm ạ?”
Giọng nói non nớt ngọt ngào khiến tim Phó Tư Niên tan chảy.
Nhất là Nguyệt Nguyệt giống hệt Giang Đường, nhìn con gái anh như thấy phiên bản thu nhỏ của vợ mình.
Phó Tư Niên đáp: “Bố không ốm, bố chỉ buồn ngủ thôi.”
“Bố buồn ngủ ạ?” Nguyệt Nguyệt chớp chớp đôi mắt to tròn: “Bố ơi để Nguyệt Nguyệt ru bố ngủ nhé.”
Ru từ này dùng nghe hay ho phết.
Phó Tư Niên tò mò không biết con gái định ru mình ngủ kiểu gì.
Nguyệt Nguyệt cởi giày, leo tót lên giường, ngồi bên cạnh bố, bàn tay nhỏ xíu vỗ nhè nhẹ lên ngực anh.
“Ngủ đi... ngủ đi... bảo bối của mẹ...”
Cô bé thông minh nhớ bài hát ru của mẹ, giọng non nớt ngân nga ru bố ngủ.
Khóe môi Phó Tư Niên cong lên, trong tiếng hát ru của con gái rượu, anh lại chìm vào giấc ngủ.
Ngủ một lúc, Phó Tư Niên cảm thấy ngực mình nặng trĩu.
Mở mắt ra thì thấy cô con gái đang ru bố ngủ cũng lăn quay ra ngủ từ bao giờ, nằm sấp trên ngực anh, má phính bị ép bẹp dí trông đến là yêu.
Phó Tư Niên lặng lẽ ngắm nhìn sau đó nhẹ nhàng bế con gái đặt nằm xuống bên cạnh.
Hai bố con cùng ngủ.
Bên ngoài, Giang Đường dọn dẹp xong xuôi, quay lại thì thấy mất hút cái đuôi nhỏ.
Cô hỏi: “Triều Triều, em đâu rồi?”
Triều Triều chỉ vào phòng ngủ nhỏ: “Em ở trong đó ạ.”
Giang Đường đi tới, hé cửa nhìn vào, thấy cảnh tượng ấm áp bố con ôm nhau ngủ.
Khoảnh khắc bình yên thế này thật hiếm hoi và quý giá.
Giang Đường không nỡ làm phiền, dắt Triều Triều đi ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Chiều hôm đó, ăn trưa xong, Phó Tư Niên quay lại đơn vị báo cáo. Trước khi đi, Giang Đường dặn đi dặn lại anh phải qua trạm xá băng bó vết thương và lấy thêm thuốc.
Tránh mặt hai con, cô chọc nhẹ vào ngực anh cảnh cáo: “Phó Tư Niên, anh đừng có mà ngoài mặt vâng dạ trong lòng làm trái, về em kiểm tra đấy.”
Phó Tư Niên nghiêm chỉnh: “Tuân lệnh bà xã.”
Chồng đi rồi, Giang Đường và hai con ngồi dưới hiên nhà nghe đài, ngắm mưa rơi, nước bắn tung tóe tạo thành những vòng tròn lan tỏa.
May mà cô lo xa mua cái đài radio, không thì những ngày mưa gió thế này chán chết mất.
Mấy hôm nay không nghe thấy tiếng Lôi Tiểu Binh ồn ào, tự dưng cô thấy nhớ nhớ.
Sự nhàm chán của buổi chiều bị phá vỡ bởi tiếng ồn ào huyên náo bên ngoài.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Đánh giá:
Truyện Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Story
Chương 121: Sờ mó cái gì, có làm được đâu
10.0/10 từ 29 lượt.
