Sử Thượng Đệ Nhất Quỷ Tu

Chương 157: (Hoàn)

877@-
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 157:

Dịch Chi Xuân nói được làm được.

Đối với hắn mà nói, đây đã là kết cục đã được chú định từ trước, cũng là hình ảnh hắn đã tưởng tượng trong đầu vô số lần.

“Ta chỉ có thể giúp các ngươi mở ra con đường đi đến tầng trời Hoàng Tuyền, sau đó các ngươi phải tự mình đi. Ta sẽ không nói thêm gì nữa, các ngươi cũng không cần phải cứu vẫn mặt mũi gì cho ta ở trước mặt người đời, tội nghiệt của ta cũng không có gì không thể thừa nhận.”

Đối với loại đồ vật như thanh danh sống chết gì đó, Dịch Chi Xuân thật sự không hề đặt chúng nó ở trong lòng.

Chỉ bởi vì trong lòng cảm thấy không cam lòng mà thôi.

“Chu Trường Dung, ngươi phải cố gắng sống tiếp, sống cho tốt, sống cho đến một ngày thiên đạo không thể ngăn cản được ngươi!” Tại thời khắc bay lên trời, Dịch Chi Xuân hơi nghiêng đầu, hô to với Chu Trường Dung, “Ta sẽ hóa thân làm gió, hóa thân làm mưa, hòa vào thiên địa không cần luân hồi, chờ đợi một ngày thấy ngươi thành công phản kích thiên đạo.”


Đừng giống như hắn.

Rõ ràng muốn phản kháng, nhưng bất tri bất giác lại đi lên con đường giống với thiên đạo, tùy ý thao túng sống chết của người khác.

Hắn trở thành loại người mình chán ghét nhất, lại đã quá muộn.

Như vậy, mới không uổng công Thần Tàng liều mạng chờ đợi thời cơ ngươi xuất thế, không uổng công hắn mở ra tầng trời Hoàng Tuyền.

Chu Trường Dung lẳng lặng nhìn Dịch Chi Xuân, không đưa ra đáp án rõ ràng.

Nhưng hắn không trực tiếp phủ nhận cũng đã cho Dịch Chi Xuân một đáp án.

Dịch Chi Xuân chậm rãi nở nụ cười.

Hắn lúc này, dường như đột nhiên hiểu rõ tâm tình lúc trước Thần Tàng và Sư Hoàn Chân khi ra đi.

Việc mình làm không được, nếu biết trong tương lai vào một ngày nào đó sẽ có một người có thể làm được, dù chưa từng gặp mặt, chưa từng quen biết nhưng cuối cùng đó vẫn là một loại hi vọng.


Loại tâm trạng này, thật giống như người phàm biết bao?

Người phàm cũng sẽ thường muốn giao những việc mình không làm được cho những người khác, hoặc là bạn bè, hoặc là con cháu của mình, đời đời kiếp kiếp, cũng sẽ có ngày thành công.

Thật thú vị.

Thì ra khi đỉnh cấp tiên ma sắp chết, tâm tình cũng sẽ giống như người phàm. Những người tu hành bọn họ luôn mồm luôn miệng nói muốn rời khỏi phàm tục, nhưng thì ra tất cả mọi người vào khoảng khắc cuối cùng đều sẽ trăm sông đổ về một biển, vẫn mang tâm tình thuộc về người phàm.

Dịch Chi Xuân bật cười một tiếng, không biết là đang cười thế giới hoang đường hay là đang cười mình đáng thương.

Bóng người hắn đột nhiên biến mất, đảo mắt đã đến nơi biên giới giữa tầng trời Thị Phi và tầng trời Hoàng Tuyền.


Chu Trường Dung, Sư Vô Cữu cộng thêm chín quỷ tinh vội vàng đuổi theo.

Khi Thái Sơn phủ quân đến, nơi biên giới này dằn vặt bọn họ đủ điều, trễ nãi không ít thời gian. Thế nhưng khi Dịch Chi Xuân đến, mấy người Chu Trường Dung rõ ràng cảm nhận được tử khí cùng âm khí nơi đây tựa như cũng trở nên khác với trước kia.

“Cũng chỉ là chết một lần thôi.”

Dịch Chi Xuân hoàn toàn sáp nhập thân thể vào bên trong vùng khí cực kì đậm đặc đó.

Rầm ——

Có khác nào sấm sét san bằng.

Toàn bộ cửu thiên thập giới, dường như cùng sinh ra một ý nghĩ.

Vô số đại năng, không nhịn được cùng hướng nhìn về phía tầng trời Hoàng Tuyền, tựa như không dám tin.

“Khí tức này… là… tầng trời Hoàng Tuyền?”

“Sinh thời bần đạo lại có thể nhìn thấy tầng trời Hoàng Tuyền mở ra sao?”
“Có phải lão hủ đang nằm mơ giữa ban ngày không?”



Yêu tộc, Ma tộc, Nhân tộc.

Còn có rất nhiều sinh linh, tuy bọn họ không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà tâm trạng không hiểu sao lại đột nhiên bắt đầu trở nên suиɠ sướиɠ, cứ như một nan đề quấy nhiễu bọn họ nhiều năm đột nhiên được giải quyết vậy.

Tầng trời Hoàng Tuyền cai quản sinh tử luân hồi.

Đối với vô số sinh linh mà nói, đó chính là nơi bọn họ nhất định phải đến khi chết.

Nơi đó chứa đựng mọi sinh linh sau khi chết đi.

Mấy người Chu Trường Dung và Sư Vô Cữu không hẹn cùng nhìn lên không trung.

Vô số tử khí cùng âm khí trong chớp mắt Dịch Chi Xuân ngã xuống, đảo mắt từ tử thành sinh, hóa thành sinh khí vô biên vô hạn.

Đúng rồi.

Bản thân tầng trời Hoàng Tuyền không chỉ đại biểu cho “tử vong”, tương tự nó cũng đại diện cho sinh mệnh mới bắt đầu.
Tầng trời Hoàng Tuyền như thế, sao có thể chỉ có tử khí mà không có sinh khí?

Lại thì ra, sinh khí cần phải có một quỷ tinh hàng thật giá thật làm vật dẫn mới có thể mở ra.

Vùng đất vốn hoang vu mênh mông ban đầu lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy nhanh chóng tỏa ra sức sống, chỉ trong chốc lát đã trở thành một vùng xanh biếc.

Mà Sư Vô Cữu đang bên tựa vào người Chu Trường Dung cũng được vô biên sinh khí bồi bổ, thể lực nhanh chóng khôi phục trở lại.

“Nhóc lừa đảo, mau nhìn Sổ Sinh Tử của ngươi!”

Chu Trường Dung nghe thấy Sư Vô Cữu kinh ngạc thốt lên, cúi đầu nhìn Sổ Sinh Tử trong tay mình.

Sổ Sinh Tử lập tức bộc phát ra kim quang lóa mắt, trong nháy mắt bao trùm cả Chu Trường Dung cùng chín quỷ tinh lại, dù Sư Vô Cữu có là Chuẩn Thánh thì cũng bị nguồn kim quang đó ngăn cách ra ngoài.
“Sư Vô Cữu, ngươi ở đây chờ ta.” Chu Trường Dung chỉ kịp hô lên một tiếng như thế, hắn và chín quỷ tinh giống như bị thứ gì đó cưỡng ép túm lên không trung, đối diện với sinh khí phía sau tầng trời Hoàng Tuyền.

Sổ Sinh Tử đột ngột trở nên nặng nề vô cùng.

Chu Trường Dung không thể không dùng hai tay cầm nó, nhưng vẫn khó có thể duy trì.

“Chủ nhân!” Chín quỷ tinh đồng thời thốt lên kinh ngạc, vội vàng tiến tới hỗ trợ.

Thế nhưng Sổ Sinh Tử vẫn càng ngày càng to, càng ngày càng to, to đến mức tất cả bọn họ đều không thể cầm nỗi, to đến mức có thể che trời, làm vô số người có thể thấy nó.

Bên trên Sổ Sinh Tử không ngừng hiện ra họ tên và mệnh số của mỗi một sinh linh.

Chỉ là những thứ đó chỉ có một mình Chu Trường Dung mới có thể thấy rõ, những người còn lại nếu cố chấp nhìn kĩ thì hai mắt sẽ đổ máu, rồi không dám nhìn thẳng nữa.
Sổ Sinh Tử chứa đựng số mệnh của vô số sinh linh trong khắp cửu thiên thập giới, giống như là trời, sao có thể để người thường dòm ngó?

Chu Trường Dung liếc mặt một cái đã nhìn thấy tên của Dịch Chi Xuân.

Chỉ là rất nhanh, cái tên Dịch Chi Xuân lập tức biến mất không còn tăm hơi, không hề để lại một chút vết tích nào.

Hắn đã hoàn thành sứ mệnh, hồn phi phách tán.

Trong lòng Chu Trường Dung sinh ra một luồng cảm xúc khó có thể dùng lời diễn tả.

Có lẽ bởi vì khi Dịch Chi Xuân còn sống hành động quá mức điên cuồng, mà khi hắn chết lại vô thanh vô tức đến thế, tương phản trước sau quá mãnh liệt làm Chu Trường Dung cảm thấy phải chăng mọi thứ chỉ là ảo cảnh.

Nhưng đây quả thật không phải ảo cảnh gì hết mà là sự thật.

Có một số việc, phát sinh trong thực tế còn hoang đường hơn nhiều so với bên trong ảo cảnh.
Bên dưới Sổ Sinh Tử to lớn, từ nơi sâu xa lập tức hạ xuống vô số công đức.

Từng chút rồi từng chút.

Phảng phất như hạ xuống một trận mưa ánh sáng.

Trận mưa công đức từ tầng trời Thị Phi rơi xuống tầng trời Tiêu Dao, rồi rơi xuống tầng trời Hồng Trần, sau đó chuyển đến Thế Gian.

Trời ban công đức.

Trời ban công đức!

Người trong cửu thiên thập giới sửng sốt.

Tầng trời Tiêu Dao.

“Yêu tộc thế nhưng cũng có một ngày được trời ban công đức?” Các trưởng lão trên dưới yêu tộc gần như không dám tin. Yêu tộc bọn họ bị thiên đạo vứt bỏ đã lâu, không ngờ bây giờ lại có thể được nhận công đức?

Mà công đức, đảo mắt đi vào bên trong cơ thể các ấu tể mới ra đời chưa thể khai sinh ra linh trí của yêu tộc bọn họ.

Cặp mắt vốn vẫn còn dại ra của các ấu tể trong nháy mắt trở nên linh động.
Linh trí đã mở, có thể tu hành!

Trên dưới yêu tộc nhất thời mừng như điên.

Niềm vui sướng lớn đến mức ngăn cách bầu không khí ngột ngạt vì bên trong yêu tộc liên tiếp xuất hiện tộc nhân phát điên hại người trước đó.

“Trời phù hộ bộ tộc ta!”

“Trời phù hộ bộ tộc ta!”

“Bệ hạ, bệ hạ —— “

Vô số yêu tộc cùng nhau bái lễ về phía Cung Yêu Hoàng.

Đó mới là nơi công đức tụ hội.

Mà lúc này Ngọc Sương còn đang ở bên trong Đạo trường Phục Hy của tầng trời Hồng Trần, tất nhiên cũng được nhận rất nhiều công đức.

Lượng công đức đó rơi vào trong thân thể hắn, tựa hồ thân thể cũng trở nên ấm áp.

Hắn vốn là linh ngọc hoá hình.

Vị trí trái tim luôn rỗng tuếch ban đầu dường như nhiều thêm một thứ.

Dù không thể thay thế thạch tâm đã bị lấy đi của hắn, nhưng cũng có thể làm hắn cảm nhận được nhiều hơn cảm xúc.
“Tầng trời Hoàng Tuyền sắp mở!”


thiên đạo lại ban


phía Tịch Chu, đã thấy toàn


điềm báo


Chu nhìn được


đức, lại không


nhìn Sổ Sinh Tử hầu như không thể nào


Ngọc Sương


lại không


được nhìn lại.” Sắc mặt Tịch Chu vô cùng tái nhợt, đợi sau khi Dịch Chi Xuân và mấy người Chu


tản ra, sức mạnh


có một Nhân Hoàng giữ gìn Đạo trường Phục Hy, bảo vệ vận mệnh nhân tộc. Mỗi một nhân tộc đều phải học cách


đã nói xong điều mình muốn nói,


mừng


Nhân Hoàng


toán thì sao


đã chuẩn


trắng xóa trước ánh mắt khiếp sợ của Ngọc


nhân


thiên ngôn vạn ngữ, thế



nhân


nhìn tới lúc tầng trời


thời gian một chút,


Hồng Trần,


ánh


trước đây sư phụ


vậy mà


tu, người phàm và tu sĩ đều


các tu sĩ, càng


Mai Lan là người nhận


không thèm để ý


Tử, đồng sinh cộng tử với Chu Trường Dung, chỉ là mưa công


đi vào luân hồi,


người phàm, “Trời ban công đức, chính là dấu hiệu cho thấy đại


nhóm người phàm cũng từ


họ lại chân thực cảm thấy dưới trận mưa ánh sáng, cơ thể


là trời


của bọn họ, đây


gϊếŧ tuyệt bọn họ khỏi quê hương


Dung thử


công đức thuộc


của cả một thành trấn, giúp bọn


công đức thuộc


nhân nào đó phát điên, giúp một


công đức thuộc về


đã ra sức ở Thế Gian,


Dung mà có, vì vậy lúc thiên đạo ban công


đức là đến từ việc


sở siêu độ vong hồn cũng chỉ góp nhặt được một chút ít công đức, tại


trừ Dịch Chi Xuân, thế mà thiên


có cứu lại toàn bộ người trong cửu


là kẻ cầm đầu thiếu chút nữa gây ra đại kiếp nạn diệt thế, là


lại làm cho Dịch Chi Xuân cam tâm tình nguyện chịu chết, bởi


đường


ra, nhẹ nhàng thổi một


cũng không


Tử hơi


sông vàng óng, dưới sự dẫn dắt của Sổ Sinh


đường


Thái sơn phủ quân hiến tế, chỉ là từ nhỏ thành to và


con đường, đương nhiên


thẳng đến nơi sâu xa


chúng ta


trong đầu không chỉ hiện lên chuyện bọn họ sắp


dẫn đến tầng


nhau hợp lực để làm tầng trời Hoàng Tuyền thừa nhận. Mà nhiệm vụ của quỷ tinh bọn


họ phải hy


mình Dịch Chi Xuân phải hy sinh. Các quỷ tinh còn lại,


vận mệnh nhấp nhô thiên phú dị


trọng trách mở ra tầng trời Hoàng Tuyền. Linh hồn bình thường chưa từng được rèn luyện thì dù có mạnh mẽ đến


Cữu, cho Sư Vô Cữu một ánh mắt


theo sát


Cữu ngẩng


và Chu Trường Dung


nhìn Chu Trường Dung nhưng lại cảm thấy khoảng cách


Tuyền, sẽ có


để hắn cứ


lạ sau quen.” Sư Vô Cữu tức giận dậm chân, đảo mắt đã hóa


không thế bước lên con


đạo thánh binh,


theo bản năng cầm chuôi đao, quả thật không biết nên dùng


mới rời đi có


thứ


lần thứ hai Sư Vô


cảm thấy không khác gì với đang cầm tay


tinh yên


vì sao, bọn họ luôn cảm thấy mình


tốt, nhưng mà mỗi khi ở cùng Sư Vô Cữu,


rất dài, nhưng trên


Dung đã lập tức cảm thấy bọn họ đang đưa






ít niềm vui cùng suиɠ


đau khổ, hồng


lại tất nhiên cũng là ký ức cả đời. Nhưng bên


là tầng


lại làm người ngóng


âm thanh cuồng phong gào


——


——


phảng phất như trong đây cất giấu cự thú


đường này, mơ hồ cũng


chúng


Vô Cữu trực


không


rất


Tuyền, sao lại


Trường Dung nhẹ


hướng về phía dòng sông


vô số âm


ta còn có thù


khổ, kiếp sau ta không


cũng không cần phải nhớ


—— ta


thân con gái, trăm



Vong Xuyên đang lưu thông bỗng có vô số âm


mở tầng


không muốn


muốn đầu



nhân


hộ xung quanh Chu Trường Dung,


niệm cùng ký ức của vô số sinh linh nơi


của Tu Chân giới


giới, tâm ma


đường, Sổ Sinh Tử


sức mạnh khổng lồ đang bài xích hắn,


ta đi một


lừa


Chu Trường Dung đã biến


không thể để những chấp niệm tâm


nhân


đây là bước cuối cùng


đi làm tầng



như đưa thân vào


chính mình, thế nhưng lại có


bên trong tầng trời Thị Phi cũng bắt đầu sinh ra linh hoa dị thảo; nhìn thấy những người phàm bên trong tầng trời Hồng Trần bởi vì thân thể khôi phục mà


ức và hình ảnh


nhìn thấy bất cứ thứ gì, có


chính


trị vận mệnh


hụt chính là


nhân của tầng trời Hoàng Tuyền,


tình, thiên đạo


đối xử mỗi


quá mạnh mẽ, nó sẽ


quá nhỏ yếu, nó sẽ


tác động đến vô số vật dẫn thiên cơ. Mà không ngừng thúc đẩy mỗi một


Dung có


muốn, hắn có


thân


vây nhốt ở bên trong tầng trời Tạo Hóa, cũng


Trường Dung vừa vặn là người


giới, một cá thể tu


cũng tốt,



mà sinh,


mà sinh,


thiên đạo, cuối cùng Đạo tổ


bá thế giới, cuối cùng nhân tộc


sinh linh khác, vì vậy thiên đạo giáng đại kiếp nạn,


bên trong vô số vật dẫn, thoáng lệch khỏi quỹ đạo


hắn, vẫn


hao phí về mặt


lạnh lùng nhìn


sinh linh, mỗi


sinh sinh tử


gì mới


đều đã được thực hiện trước đó, và những thứ đã tồn tại sẽ vẫn tồn


cũng đã có người từng trải nghiệm, ở một tương lai một thời đại


một lý do, thay đổi


định, chưa bao


ở bên


còn có cả thanh đao bích lục chói mắt


sâu tận xương tủy kia, dường như


lòng thế nhưng lại không


những khế ước thuộc về


thấy liên lạc với chủ đang


Tinh Cửu Mệnh,


phải chủ nhân đã


nhiên đều trở nên



Dung, là nhờ hắn duy trì mới có thể


vùng khế ước kiên định không gì có


thành hình người, nhìn


kia nhìn


Chu Trường Dung gặp gỡ, hắn bị Chu


tên đó đột nhiên


mức không


không kiêng dè cái gì tâm ma cái gì chấp


cắt đứt khế


ký thêm


thêm một


chóng viết đè lên chữ ký sắp


chỉ có thể thoáng dừng lại


chóng trở


một cái, viết hai


mình nhiều đến thế. Đó không chỉ là tên, mà cũng là hy


không ai tới


tử, thật


viết đến mức trên Sổ Sinh


tên trên đó đều không


Vô Cữu sinh


trước, nhớ đến Dịch Chi Xuân, nhớ đến


lừa


đứt liên hệ? Tại sao tên viết trong khế


mất đi


không



tin, hắn


đủ, hắn lại viết


đủ, hắn viết


Tử thì


thánh binh, lẽ nào


mình đã dừng lại trên bóng người đang không


thánh binh hóa thành


xóa đi


kiếp nạn hạ xuống, có thể xóa bỏ đại


Tạo Hóa, cho hắn ở cùng một chỗ với vô


không cần


không cần Sổ Sinh Tử,


cần


Chuẩn Thánh,


nói suông,


Trường


Trường


một sinh linh, một ý


đáng


trời


thánh đuôi rắn hình người hơi mang theo sầu


truyền thuyết, sống


của muôn dân, cũng


nhẹ giọng cười nói, “Chúng ta vốn đã vượt khỏi vị trí thiên đạo cai quản, bị vây nhốt bên



thiên đạo


chia rẽ nhân


nghĩ, ngươi không sử dụng


người này, chưa


đang bị nhốt, thì lúc thiên đạo không hoàn


đạo


thống, tranh đấu lẫn nhau, chẳng phải đều vì thoát


mông, bỗng có


cuộc sẽ trở


khán


Thả


là người có thể lập được thành tích thì điều


đạo tổ


trời


là đã có


thân, bỏ qua yêu hận


không


Trường Dung, có một giọng





mông, dường như


biết của bao


nhân của ta, tạm thời bù đắp thiên


ta muốn


một phân thân,


trở lại


mươi năm, bốn mươi năm, thậm


trở lại,


không gian, đối diện với Chu Trường Dung của


một sau,


đó đều cùng



hồ


đạo? Vì sao hắn nhất định phải


làm càng tốt


ngốc không ngừng viết tên trên



phải



Không phải tầng trời Hoàng Tuyền.

Ta là, Chu Trường Dung!

Một Chu Trường Dung đã từng là người phàm bình thường, sau đó là một tu sĩ bình thường, bây giờ là một quỷ tu bình thường!

“Nhân quả tái lập. Người tội nghiệt quấn thân, phạt —— “

Một giọng nói truyền rộng khắp cửu thiên thập giới.

Vang vọng âm vang.

Vọng thẳng vào lòng người.

Tầng trời Hồng Trần, tầng trời Tiêu Dao, tầng trời Thị Phi.

Tiên giới, yêu giới, ma giới, nhân gian.
Bên tai vô số phát yêu, tiên, ma phát điên đều cùng vang lên một giọng nói.

Con mắt của bọn họ nhanh chóng khôi phục lại bình thường.

“Rốt cuộc ta bị làm sao vậy?” Các tiên nhân vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa được hết ký ức, đột nhiên phát hiện tu vi mình bắt đầu kịch liệt giảm xuống.

Tiên quân, Đại la kim tiên, Kim tiên, Thiên tiên, Địa tiên.

Kỳ Nguyên Anh, kỳ Kim Đan, kỳ Luyện Khí.

Không, không ——

Bọn họ rơi từ tiên giới.

Rơi vào thế gian.

Bọn họ dung hợp hoàn toàn với hóa thân ở Thế Gian.

Bắt đầu từ lúc này, tất cả tiên ma hóa thân ở Thế Gian, tất cả đều biến thành chân thân.

Toàn bộ tu vi, đều biến mất không còn một mống.

“Không, không —— “

“Ta sai rồi —— ta hối hận rồi —— “

“Nhân Hoàng, Nhân Hoàng bệ hạ, cứu ta.”

“Yêu Hoàng bệ hạ, ta biết sai rồi.”
“Hỏa Nhất đại nhân, ta…”

Bọn họ kêu rên, bọn họ thống khổ.

Bọn họ phải trả giá thật lớn cho sự lựa chọn của mình.

Ở bên trong đại kiếp nạn, những người tu hành nhanh nhất, những người tu hành phương pháp đến mức cao nhất, hầu như đều không thể lên tiếng.

Mà những người hơi hơi yếu hơn một chút, có một số hóa thành người phàm bệnh tật quấn thân, có một số biến thành chim bay cá nhảy hành động bất tiện, có một số hóa thành cây cỏ đá tảng.

Từ cao xuống thấp, từ mạnh về yếu.

Cũng chỉ là thoáng qua.

Mỗi một sinh linh đều là chúa tể của vùng trời này, tại sao có mạnh yếu? Tại sao có giàu nghèo?

“Thế mà thật sự làm được?”

“Nghịch thiên? Đúng là hạt giống tốt để tu đạo thống ma tu bọn ta, nhưng đáng tiếc, hắn chú định không thể lên tầng trời Tạo Hóa.”
“Chúng ta cứ sống yên ổn ở đây, nói không chừng sẽ có lúc được ra ngoài.”

Bên trong tầng trời Tạo Hóa, các thánh nhân đạo tổ đều cùng nhìn về phía mảnh đất xa xôi kia.

Nơi đó, là cố hương của bọn họ.



Nhóm người phàm khiếp sợ nhìn nhóm các “tiên sư” vốn đang phát điên hại người kia đột ngột gào rống kêu to, nhưng bọn họ đã không còn năng lực dời non lấp biển.

Bọn họ trở nên già nua, trở nên gầy yếu.

Trở nên cực kỳ nhỏ yếu.

Những dị thú khủng bố khổng lồ, những yêu ma vô hình vô thể, liên tiếp biến thành mỗi một động vật có thể tùy ý thấy được, biến thành một vũng máu, một vệt đen.

Nhóm người phàm ngơ ngác nhìn, không dám tin.

“Ta… Chúng ta thắng.”

Không biết là ai, đột nhiên hô lên một câu như vậy.

Lập tức lời hoan hô như đào núi lấp bể.
“Mai tỷ tỷ, chúng ta thật sự làm được.”

“Mai cô nương, chủ nhân ngài, thật sự rất đáng gờm.”

“Quỷ tu phải không? Ta cũng muốn tu quỷ đạo.”

“Ha ha ha, ha ha ha ha.”

“Cha, mẹ, mọi người nhìn thấy không? Chúng ta thắng rồi.”

“Chúng ta có thể trùng kiến lại quốc gia của chúng ta, trùng kiến lại thôn trang của chúng ta.”

“Chúng ta thắng.”

Bọn họ thắng.

Bọn họ rõ ràng cảm nhận được điều đó.

Vô số số mệnh, một lần nữa trở lại trên những người đó, từng chút rơi xuống Thế Gian, rơi xuống giới Tu Chân.

Khơi dậy vô số hi vọng.

Tất cả mọi người, vào đúng lúc này, đều nhìn thấy tương lai.

Tràn đầy hy vọng vào tương lai.

“Tầng trời Hoàng Tuyền mở ra, Tịch Chu!” Ngọc Sương vui vẻ không thôi, hắn nhìn người bên cạnh mình, “Chu Trường Dung thật sự làm được, hắn mở ra tầng trời Hoàng Tuyền, đại đạo sinh tử luân hồi được bù đắp, tất cả nhân quả đều được giáng xuống!”
Bên cạnh không một bóng người.

Giọng nói của Ngọc Sương im bặt đi.

Tên Sư Vô Cữu viết xuống, vững vàng giữ lại trên mỗi một trang giấy Sổ Sinh Tử.

Nháy mắt trôi qua.

Thời gian uống cạn một chén trà trôi qua.

Ba chữ “Sư Vô Cữu” không tiếp tục biến mất.

Nó vẫn còn trên Sổ Sinh Tử.

“Nhóc… Nhóc lừa đảo.”

Nước mắt Sư Vô Cữu chảy xuống.

Hắn không biết tại sao mình muốn khóc, cũng không biết hình tượng mình bây giờ rốt cuộc thế nào.

Hắn chỉ biết là, khủng hoảng như muốn nhấn chìm bản thân trong lòng đột nhiên biến mất không thấy.

“Ngươi về, ngươi trở về.”

Sư Vô Cữu biết, Chu Trường Dung sẽ trở về.

Ngay lúc này bên trong tầng trời Hoàng Tuyền đã hoàn toàn sáng rực.

Phần lớn số mệnh, từ nhân gian xông thẳng lên trời, bay vào tầng trời Hoàng Tuyền, chiếu sáng toàn bộ tầng trời.
Bầu không khí trầm trọng ngột ngạt kia bị quét đi sạch sành sanh.

“Chủ nhân thành công!”

“Thành công!”

Chúng quỷ tinh nhận ra.

Sư Vô Cữu nâng tay sờ cái tên mình viết bên trên Sổ Sinh Tử.

Chưa đụng vào, tay hắn đã bị người nắm chặt.

Có một bàn tay vươn ra, viết xuống ba chữ trên Sổ Sinh Tử.

Chu Trường Dung.

Sư Vô Cữu quay đầu lại, nhìn thấy bên cạnh mình nhiều thêm một người.

“Lần này, nó sẽ không biến mất nữa.”

“Sư Vô Cữu, ta đã trở về.”

Tác giả có lời muốn nói:  Viết tới đây, chính truyện kết thúc.

Có một vài thứ, tôi sẽ viết ở bên trong ngoại truyện.

Chương này tôi đã viết từ lúc tan ca đến bây giờ, xóa xóa thêm thêm rất nhiều, cuối cùng tôi nghĩ, cứ như vậy đi.

Rất nhiều lời chưa nói hết sẽ để lại cho mọi người.

Editor: Hết chính truyện, hẹn mọi người ở ngoại truyện (´▽'ʃ♡ƪ)


Sử Thượng Đệ Nhất Quỷ Tu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sử Thượng Đệ Nhất Quỷ Tu Truyện Sử Thượng Đệ Nhất Quỷ Tu Story Chương 157: (Hoàn)
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...