Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 118: Hết ngoại truyện Tấn Giang
Chương 118
Thực ra năm ấy hắn đã nhìn thấy Bạch Khinh Khinh ra ngoài.
Câu nói ấy tựa như một đốm lửa, thoáng cái đã thiêu bùng những hoài nghi bị Sở Tuyên quên đi bấy lâu nay. Nhiều năm chung sống, dĩ nhiên sẽ để lộ ra vài điểm không ổn.
Sở Tuyên ngồi lặng trong quán ăn, không nói một lời, đồng môn rời đi lúc nào mà chàng cũng chẳng hay. Đợi đến lúc hoàng hôn buông xuống, mặt trời treo lơ lửng phía chân trời thì chàng mới hoàn hồn rồi đột ngột bật cười.
Bạch Khinh Khinh đang ở cuối góc phố nhuộm sắc cam đỏ. Nàng bước đi khẽ khàng, nụ cười tươi rói, chỉ một ánh nhìn đã khiến người ta nhớ đến những vườn hoa rực rỡ nàng chăm sóc.
Sở Tuyên chợt nhớ ra một chuyện, dường như sau mỗi lần có xung đột với người nào đó thì chàng lại chẳng bao giờ gặp lại những người xung đột ấy nữa. Màu máu trên vạt áo của Bạch Khinh Khinh, bùn đất bám dưới đế giày, sự thông tuệ cùng d*c v*ng khống chế và bảo hộ quá mức dành cho chàng. Những chi tiết từng bị chàng chủ động phớt lờ nay lần lượt hiện về. Sự thật bị lật mở, Sở Tuyên buộc phải đối diện với một thực tế, một thực tế mà chàng đã sớm nhận ra.
Vợ của chàng, đã giết rất nhiều người vì chàng.
Sở Tuyên đã có cảm giác ấy từ lâu. Và chàng tin rằng nếu lúc này hỏi nàng thì nàng nhất định sẽ không nói dối, thậm chí còn thản nhiên kể ra tất cả.
Chàng không hiểu vì sao mọi chuyện lại thành ra như vậy, Bạch Khinh Khinh không nên vì chàng mà biến thành con người như thế. Sự mờ mịt, sợ hãi và áy náy đan xen, chàng cảm thấy chính lỗi lầm của mình đã khiến Bạch Khinh Khinh đi đến bước này.
Nhìn Bạch Khinh Khinh đang tiến về phía mình, Sở Tuyên cụp mắt xuống, và từ khoảnh khắc ấy, dường như chàng đã bắt đầu trở nên khác đi. Còn Bạch Khinh Khinh thì như không hề phát giác, vẫn ngày ngày cùng chàng trò chuyện đủ điều, trông nàng vẫn chẳng khác gì so với trước kia.
Ngay khi Sở Tuyên còn đang do dự có nên vào chùa ở vài năm để thay nàng tụng kinh sám hối hay không, thì chàng đột nhiên bị Bạch Khinh Khinh giam lại. Sợi xích dài khóa chặt cổ tay Sở Tuyên, giam cầm chàng ở ngay căn phòng sát bên phòng họ.
Thực ra Sở Tuyên không hề oán hận, chàng chỉ cảm thấy tự trách và buồn bã. Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, việc Bạch Khinh Khinh trở nên như vậy ắt có liên quan đến chàng. Có lẽ vì tình yêu chàng dành cho nàng chưa đủ, nên nàng mới không thể trở nên tốt đẹp hơn.
Nhưng chàng thật sự không biết phải làm sao nữa.
Rời xa nàng, liệu nàng sẽ tốt hơn chăng?
*
Gió đưa khe khẽ trong sân, tiên ông rung cánh, ngửa dần đón “mưa”. Bạch Khinh Khinh thong dong tưới hoa trong sân, khi thì v**t v* những cánh hoa mềm mại, khi thì cắt tỉa những cành mọc lệch, chỉ thỉnh thoảng nàng mới liếc nhìn căn phòng nhỏ bị khóa kia.
Nàng đã sớm nhận ra ý định muốn rời đi của Sở Tuyên. Chuyện đó sao có thể xảy ra được? Nàng sẽ không để chàng đi. Trước kia còn nơm nớp lo sợ đôi phần, giờ đây trái lại yên tâm hơn nhiều.
Một khi đã muốn trồng hoa, vậy nàng nhất định sẽ cho bông hoa ấy những điều tốt đẹp nhất. Dẫu không hiểu vì sao Sở Tuyên muốn rời đi, nhưng nàng vẫn luôn có cách khiến chàng ở lại. Người như Sở Tuyên há có thể bỏ rơi một đứa trẻ cần đến chàng để quay đầu rời bước cho được?
Vì thế ngày nào Bạch Khinh Khinh cũng đến tìm Sở Tuyên. Khi mang thai, nàng lén cho độc dược tác dụng chậm vào thuốc an thai mình uống. Gia tộc nàng đời đời hành y, chút độc tính ấy nàng hiểu rất rõ.
Điều kỳ lạ là, sau khi biết nàng mang thai thì Sở Tuyên lại bình thường hơn rất nhiều, ít nhất, trong mắt Bạch Khinh Khinh là như vậy. Ngày nào chàng cũng giúp nàng xoa bóp, khai thông kinh mạch, nấu cho nàng những bữa ăn bổ dưỡng, không để nàng phải chịu chút khổ sở nào. Có đôi lúc, thậm chí nàng cũng suýt tin rằng Sở Tuyên làm tất cả những điều ấy không phải vì đứa trẻ, mà là vì nàng.
Nhưng chuyện đó sao có thể chứ? Nàng không tin. Sở Tuyên đã nhận ra điều gì đó rồi thì sao có thể đối xử với nàng như trước kia nữa? Thế nhưng chàng đã sẵn lòng giả vờ, vậy nàng cũng vui vẻ cùng chàng diễn tiếp.
Hai người cứ thế trải qua gần một năm đồng vợ đồng chồng, sau đó đứa trẻ ra đời. Kết quả đúng như Bạch Khinh Khinh dự liệu, đứa trẻ có vấn đề, nó bị mù bẩm sinh.
Tuy bệnh tình xem như nhẹ, song như vậy cũng được, mù bẩm sinh lại càng cần có người dắt nó đi cảm nhận thế giới này hơn.
“Sở lang, dẫu con chúng ta mang bệnh, nhưng chúng ta sẽ không bỏ rơi nó…”
Bạch Khinh Khinh giấu đi niềm vui thầm kín trong lòng, ngước mắt nhìn Sở Tuyên rồi nói ra những lời đã chuẩn bị từ lâu. Thế nhưng cuối cùng nàng lại đối diện với đôi mắt hắn ngập tràn bi thương của chàng. Cảm xúc trong đôi mắt ấy vô cùng phức tạp, không chỉ có bi ai, mà còn có khó hiểu, thống khổ, sợ hãi…
Sở Tuyên không nhìn đứa trẻ ấy, chàng chăm chú nhìn Bạch Khinh Khinh, dường như tất cả những cảm xúc đó đều chỉ vì nàng mà sinh ra. Sở Tuyên nhắm mắt lại, thở dài thật sâu, rồi cứ thế rời khỏi Tô Châu.
Dẫu sau đó Bạch Khinh Khinh có phái người đi tìm thì nàng cũng không thể đưa chàng quay về nữa.
Ngay trong ngày Trung Thu ngập tràn hương quế, đèn lồng treo đầy ấy, Lộ Chi Dao vừa chào đời đang nằm trong tay bà đỡ, đã vĩnh viễn mất đi người cha. Đứa trẻ sơ sinh khóc òa không ngớt, nhưng dường như chẳng có ai để tâm đến nó.
Đêm đó Bạch Khinh Khinh cười rất lâu, đến cả những gia nô hầu hạ nàng bấy lâu cũng không dám đến gần. Song đến ngày hôm sau là dường như nàng lại chẳng khác gì trước kia.
Nàng nằm trên giường tĩnh dưỡng, đưa ra lệnh treo thưởng tìm người, rồi coi những tin tức dò được về Sở Tuyên như chuyện kể trước giờ an giấc. Mà mấy tin tức ấy cũng chỉ là những việc vụn vặt kiểu chàng đã đến ngôi chùa nào, cứu được bao nhiêu đứa trẻ.
Cách một hai năm lại bắt được Sở Tuyên một lần, nhưng thường thì chưa được mấy ngày thì chàng lại lén trốn đi. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, những suy nghĩ vốn đã cực đoan của Bạch Khinh Khinh lại càng cực đoan hơn, nàng trút toàn bộ thứ tình cảm mãnh liệt đến mức không còn chỗ giải tỏa ấy lên người Lộ Chi Dao.
Khi ấy y vẫn chưa phải là Lộ Chi Dao, mà y là A Sở, một đứa trẻ mù lòa.
Bạch Khinh Khinh vốn tưởng rằng mọi chuyện sẽ cứ thế trôi qua, cho đến khi mật báo truyền đến tin Sở Tuyên đã thành thân. Tựa như cọng rơm cuối cùng đè xuống, Bạch Khinh Khinh hoàn toàn buông thả bản thân.
Để khiến Sở Tuyên ghen tuông và cũng để thuận tiện hơn trong việc nắm giữ chuyện làm ăn trong tay, nàng mời một nam tử đóng kịch rồi gả cho hắn. Sau khi việc buôn bán ngày phất lên, có tiền trong tay, nàng lập tức phát ra lệnh treo thưởng cấp cao nhất, bỏ ra số tiền lớn để truy bắt Sở Tuyên.
Chẳng bao lâu sau, Sở Tuyên bị bắt trở về. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lần đầu tiên gặp đứa con của mình, chàng sững sờ. Thân hình đứa trẻ gầy gò, đôi mắt mở ra nhưng vô hồn, dáng vẻ thờ ơ với mọi thứ giống Bạch Khinh Khinh đến lạ.
“Sở Tuyên, chàng nhìn kỹ nó đi, nó ngoan như thế, chàng không thích sao?”
“… Không thích.”
Chàng làm sao có tư cách để thích chứ, và chàng càng chẳng dám thích. Lẽ ra đứa trẻ này phải được sinh ra khỏe mạnh, nhưng tất cả đều vì chàng nên nó mới phải chịu cảnh cả đời không thể nhìn thấy bầu trời. Nguyên do ấy luôn đè nặng trong lòng Sở Tuyên, tựa áng mây mù chẳng thể xua tan.
Bạch Khinh Khinh không tin nổi mà nhìn Sở Tuyên, rồi như nhớ ra điều gì, nàng lại cong môi nở nụ cười và đưa tay vén y phục của Lộ Chi Dao. Trên eo Lộ Chi Dao có xăm một đóa quỳnh trắng. Bạch Khinh Khinh thường ví Sở Tuyên với hoa quỳnh trắng nên chàng mới bắt đầu có xíu hiểu biết về loài hoa này.
Nhưng giờ đây đóa hoa quỳnh ấy đã nhuốm máu, chàng không sao thích nổi, nỗi áy náy vô hạn gần như đè bẹp chàng. Phần lớn sự áy náy ấy lại bắt nguồn từ tình cảm Sở Tuyên dành cho Bạch Khinh Khinh, dù biết nàng là con người như vậy nhưng chàng vẫn yêu nàng. Điều đó là sai, đến nước này rồi thì chàng không nên ôm giữ thứ tình cảm ấy nữa. Lý trí nói với chàng rằng Bạch Khinh Khinh là một kẻ điên, nhưng con tim lại chẳng ngừng muốn nghiêng về nàng. Sợ hãi mà vẫn yêu thương, cảm xúc của con người quả thật quá phức tạp.
Sở Tuyên cúi đầu, như đã phần nào buông xuôi: “Cô thả ta đi đi.”
Chàng biết Bạch Khinh Khinh sẽ không làm vậy, nhưng vẫn nói ra câu ấy.
Song chính vì lời nói đó mà Bạch Khinh Khinh cho rằng Sở Tuyên không thích đứa trẻ, nên đã lập tức sai người đuổi đứa bé ra khỏi Bạch phủ. Sở Tuyên muốn giữ lại, nhưng lại cảm thấy A Sở ở bên ngoài có lẽ sẽ sống tốt hơn trong Bạch phủ, thành ra không mở miệng cầu xin.
Tô Châu giàu có, chẳng thiếu những gia đình hiếm con, A Sở nhất định sẽ tìm được chốn dung thân.
Cánh cổng phủ khép lại, đứa trẻ mà chàng chưa gặp được mấy lần bị nhốt ở bên ngoài. Từ đó về sau, chân trời góc bể, chỉ còn biết trông vào chữ hữu duyên.
Lần này bị bắt trở về thì Sở Tuyên không còn bỏ trốn nữa. Bạch Khinh Khinh ngày càng cực đoan, nàng khắc lên mặt Sở Tuyên một chữ “Bạch”, thậm chí còn nghĩ ra cách dùng dược để khống chế chàng.
Sở Tuyên nhìn con cổ trùng trước mắt, rồi vẫn cam tâm tình nguyện nuốt xuống.
Dù có làm một con rối ngoan ngoãn nghe lời cũng được, chí ít chàng vẫn ở bên cạnh Bạch Khinh Khinh chứ chẳng cần phải nghĩ ngợi thêm điều chi nữa. Nhưng cổ độc vẫn xảy ra vấn đề, mỗi ngày Sở Tuyên có đến nửa ngày sống trong trạng thái mơ hồ, đến khi tỉnh táo lại thì trước mắt đã là một mớ hỗn loạn do chính mình gây ra.
… Hình như đầu óc chàng có vấn đề rồi.
Cũng bởi thế mà Bạch Khinh Khinh hơi lo lắng, nàng liên tục phối thuốc thử thuốc, dường như thật sự sợ rằng chàng sẽ cứ thế hóa ngốc.
Thuốc của nàng có tác dụng, Sở Tuyên dần dần từ mê man nửa ngày rút xuống chỉ còn choáng váng vài khắc, quãng thời gian còn lại đều tỉnh táo. Nhưng chàng không muốn tỏ ra rằng mình đã khá hơn. Tựa như chỉ cần có cái cớ cổ độc là chàng có thể buông xuống những áy náy bất an, những gì lương tâm lên án, cùng nỗi sợ hãi không rõ nguồn cơn. Và chàng có thể toàn tâm toàn ý yêu Bạch Khinh Khinh… Dù sao thì chàng đã trúng cổ độc, đầu óc có vấn đề rồi mà.
Thời gian cứ thế trôi qua từng năm, Sở Tuyên cùng Bạch Khinh Khinh du ngoạn rất nhiều nơi. Cho đến năm ấy đi Thương Châu ngắm hoa, chàng lại gặp A Sở.
Trông y sống rất tốt, bên cạnh còn có một cô nương lúc nào cũng nở nụ cười ấm áp, rạng rỡ.
Tuy không biết rốt cuộc Bạch Khinh Khinh đang làm gì, nhưng Sở Tuyên biết nàng muốn tìm thuốc chữa bệnh cho chàng. Lần này tìm được A Sở chắc chắn không phải để gặp y, mà có lẽ… là muốn lợi dụng.
Sở Tuyên không mong chuyện giữa mình và Bạch Khinh Khinh lại cuốn cả A Sở vào nữa, bây giờ y rất hạnh phúc, không nên bị bọn họ phá hỏng. Vì vậy chàng đi gặp hai người họ, định nhân lúc đêm khuya đưa họ rời khỏi Bạch phủ, nhưng cuối cùng không thành công. Trên đường vào hoàng thành, thậm chí Sở Tuyên còn nghĩ cách làm sao thả họ đi giữa chừng, song nào ngờ giữa đường họ lại nhảy xuống vực.
…
Chàng và Bạch Khinh Khinh đều không xứng làm cha mẹ của y, nhưng chàng vẫn tưởng rằng ít nhất họ có thể giữ gìn được chút hạnh phúc cho A Sở.
“Ta phải đi cứu họ!”
Hiếm hoi lắm Sở Tuyên mới nói ra câu ấy, chữ nghĩa tròn vành rõ tiếng, phá tan lời nói dối trúng độc thần trí không tỉnh của chính mình. Thế nhưng Bạch Khinh Khinh lại không hề ngạc nhiên, nàng xoa đầu Sở Tuyên rồi thẳng tay đánh ngất chàng.
*
“Cớ gì phải bận tâm vì những người không liên quan, nếu trên đời chỉ có chàng và em thì tốt biết mấy.” Bạch Khinh Khinh v**t v* gương mặt Sở Tuyên, hơi u sầu nhìn dáng vẻ say ngủ của chàng.
Chuyện Lộ Chi Dao rơi xuống vực khiến bệnh tình của Sở Tuyên trở nặng, nay chàng rất ít khi tỉnh táo. Thậm chí nàng còn bắt đầu hơi hối hận vì lúc ở mép vực đã không ra tay giúp Lộ Chi Dao một phen.
Bạch Khinh Khinh chỉ có thể tạm thời dùng thuốc để giúp chàng chữa trị phần nào, đợi đến khi hai người Lộ Chi Dao vào hoàng thành thì mọi chuyện mới coi như đi vào quỹ đạo.
Chỉ là người tính không bằng trời tính, nàng và Từ phu nhân đều không tính đến một điều, thực ra cái gọi là Lãnh Hương Hoàn là chỉ bốn vị thuốc. Có lẽ đây chính là số mệnh chăng. Trước kia nàng đã nói như vậy với Lộ Chi Dao, giờ đây cũng ứng nghiệm trở lại trên chính nàng.
Sở Tuyên tuy giữ được mạng sống, nhưng lại mất đi ký ức, không còn nhớ nàng nữa.
Trên đời có ngàn vạn đóa hoa, nhưng chỉ có duy nhất một đóa là nàng dốc lòng vun trồng, thuộc riêng về nàng, và cũng chỉ có duy nhất một đóa nở rộ đẹp đẽ nhất. Tuy nhiên Sở Tuyên đã không còn ký ức của quá khứ, vậy chàng vẫn còn là Sở Tuyên hay không?
Bạch Khinh Khinh không biết, câu hỏi này có lẽ chẳng có đáp án.
Nàng muốn tạo nên thêm một đóa hoa như vậy nữa, liệu thật sự có thể thành công sao?
Có lẽ mọi thứ của họ sắp đi đến hồi kết, hoặc cũng có lẽ đây lại là một khởi đầu mới. Thế nhưng ai mà biết được, bởi tất cả đều chỉ là “có lẽ” mà thôi.
HẾT TRUYỆN
(Thật ra chưa hết đâu, mới hết truyện trên TG thôi, còn ngoại truyện xuất bản đấy, follow page mình để mình lết từ từ nhé ^^)
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 118: Hết ngoại truyện Tấn Giang
10.0/10 từ 22 lượt.
