Nhất Phẩm Ngỗ Tác

Chương 50: Ta muốn tòng quân!

123@-
Bộ Tích Hoan cười, không giấu giếm: “Người là trẫm ra lệnh diệt khẩu.”

Mộ Thanh ngơ ngẩn nhìn Bộ Tích Hoan, nàng biết hắn không nói dối.

“Tề Thành là Nguyên gia xếp vào bên cạnh trẫm.” Bộ Tích Hoan lười nhác dựa vào cây táo, nắng sớm xuyên qua ngọn cây đổ một vạt nắng loang lổ trên đầu vai nam tử, phong hoa nhuộm u ám: “Nội gián bên cạnh trẫm đều là dạng đi rồi lại đến, giết cũng không hết. Trẫm ngồi trên ngôi vua bao nhiêu năm, bên người cũng náo nhiệt từng đó năm.”

Bên môi nam tử ngậm ý cười trào phúng. Hắn đứng dưới tàng cây quay đầu nhìn Mộ Thanh, u tối nơi đáy mắt kèm cảm xúc không biết tên: “Ngươi cảm thấy trẫm ác độc à?”

“Đúng vậy.” Mộ Thanh im lặng một lát rồi nói.

Dưới tàng cây, gió lướt qua, tay áo hoa lệ của nam tử tản ra, dường như khẽ rung.

Lại nghe Mộ Thanh nói: “Ta không tán thành giết người, đó là do nền tảng giáo dục của ta. Nhưng nền tảng giáo dục của ngươi khác ta, cho nên ta cho rằng ngươi ác độc không đại biểu ngươi sai. Ngươi không cần để ý đến suy nghĩ của ta, ta không thích áp đặt suy nghĩ của mình cho người khác. Ta không tán thành giết người, ta tự làm là được, không cầu người khác cũng làm được. Dù ngươi không làm được, ta cũng không cho rằng ngươi sai, chỉ cần trong giếng này không chôn dân chúng vô tội, ngươi sẽ không phải là bạo quân.”

Dưới tàng cây, tay áo hoa lệ của nam tử vẫn tản ra trong gió, lại như hơi rung lên.

Đạo bất đồng khó lòng hợp tác, thế nhân vẫn như vậy. Chỗ nào cũng có việc coi đối phương là tử địch vì đạo bất đồng, lại chưa từng nghe có người tôn trọng người khác vì bất đồng quan điểm. Luận điệu này, trong triều cũng chưa từng nghe nói.

Ánh nắng loang lổ che đi ánh mắt nam tử, u ám nơi đáy mắt lại dần dần rút đi, đổi thành chút sáng ngời, thắng nắng sớm.

Mộ Thanh xoay người đi vào trong điện: “Ta còn tưởng trong cung có vụ án muốn tra, kết quả nhanh như vậy đã tìm được hung thủ rồi. Xem ra không thể làm gì hung thủ này, vậy hồi cung đi, bánh bao của ta nguội rồi.”

Nàng đi thẳng không quay đầu lại, Bộ Tích Hoan dựa vào dưới tàng cây, thấy nàng vào điện, cúi đầu cười. Nụ cười kia như ánh nắng sớm đầu hạ, hơi ấm, hơi say. Hắn cũng đi vào điện, chưa từng quay đầu lại, giữa tay áo hoa lệ tản ra chợt có gió phất đến, cục đá trên giếng lặng lẽ đẩy tới, một đoạn chuyện xưa thảm thiết cứ vậy phủ đầy bụi.


vào. Trước khi đường ngầm đóng lại, nàng quay đầu lại nhìn ra


không nói dối,


phải phá huỷ dung mạo Tề Mỹ Nhân? Hắn không phải người sẽ làm chuyện vô ích,


thi thể kia, nhưng nàng vẫn cảm


ký ức xa xưa, khiến


xác là đào một cái hố to dưới nền đất, trải một tầng thi thể, trét một tầng xi măng, lại trải một tầng thi thể, lại trét


gia, từ khi Bộ Tích Hoan đăng cơ đã là công thần phụ chính, vì sao lại phải xếp nam phi vào bên cạnh hắn? Không phải Thái Hoàng Thái Hậu bị bệnh vài lần


lại máu tanh phía sau hoàng quyền. Mộ Thanh cau


đến nàng, nàng



Tuy lão thái giám này có một gương mặt cứng nhắc, nhưng chắc là tâm phúc của Bộ Tích Hoan.


đưa đến, Mộ Thanh đến điện Càn



sẽ không ăn. Hắn có thể ăn ra hiện tại bánh bao có hương vị khác? Nàng thấy ánh mắt Bộ


đã chờ ngoài đình Vu Lan. Tạ Mỹ nhân mới vào cung chuẩn bị một khúc nhạc vì


vào cung? Tạ công tử, bao cỏ tô son điểm


miếng lập tức đặt về bát, không còn hứng thú, khi nhìn về phía Mộ Thanh, sự lạnh lẽo


Khi thái giám đến truyền lời, rõ ràng sắc mặt hắn lộ ra chán ghét. Sắc mặt kia lộ ra khi thái


bản không


sắc khắp thiên hạ, làm ra thái


quyền này, quả thực


đoạn bí mật này, đi xa,



nhiên lại đi cả một ngày, khi


hai người từ điện Hợp Hoan



bị hành hình, Trần Hữu Lương không ngốc, biết nàng muốn xem mặt đoán ý để bắt được đồng


quan văn đêm đó chưa thẩm vấn đều bị mang vào


vấn đề: “Người này là


sách, không cần ông ta xem, chỉ đọc tên cho ông ta nghe. Một canh giờ, đã thẩm


tỉ mỉ lục soát, lại lục soát ra không ít thư mật. Mộ


đến, muốn đồ dịch dung. Tuy gã sai vặt cảm thấy kỳ lạ nhưng chưa từng làm khó nàng. Chỉ ở


hành động khác thường, dịch


thấy nàng có khuôn mặt mày rậm mắt nhỏ,


không ngon. Ta muốn nếm bánh bao mới, như vậy không


dung? Cửa hàng nhà đó là cửa hàng đã trăm năm, có hậu viện, bảo gã


còn phải vội hồi cung,


nói với trẫm.” Bộ



“Ta tra xong vụ án thì ngươi đi luôn, ta nói lúc nào được?” Lý do của nàng rất đầy đủ.

Dáng vẻ cãi lại này của nàng chọc nam tử bật cười. Khi ngước mắt, lưu luyến trong mắt hắn nhấn chìm người, bất đắc dĩ dắt tay nàng: “Được, trẫm sai. Ngươi muốn thế nào cũng được, đi thôi.”

Lần này, Mộ Thanh không rút tay về, chỉ đi theo sau hắn xuống lầu, một đường cúi đầu, thần sắc dưới đáy mắt đen tối khó hiểu.

Xe ngựa đi ra từ cửa sau phủ Thứ Sử, lúc này lại hơi dừng lại, mành hơi vén, Ngụy Trác Chi lẻn lên. Hắn vốn muốn đi ké xe ngựa một đoạn đường, nghe nói Mộ Thanh muốn đi bánh bao Phúc Ký ăn sáng, hắn cũng muốn đi cùng.

Ba người vào từ cửa sau Phúc Ký. Dường như chủ quán nhận ra Ngụy Trác Chi, cười mời ba người vào nhã gian.

Sau khi dùng đồ ăn sáng xong, xe ngựa lại chạy vào cung. Vẫn đi con đường hôm qua, khi đi ngang qua cửa Sở Binh Tào Chức Phương, dân chúng vây xem vẫn làm tắc đường như hôm qua. Tướng sĩ quân Tây Bắc và thái giám Sở Mỹ Nhân không ngừng chửi nhau, còn khó nghe hơn cả hôm qua. Gã sai vặt lại xuống xe ngựa đi đuổi người, Mộ Thanh vén mành, đi theo sau gã sai vặt xuống xe ngựa.

Bộ Tích Hoan và Ngụy Trác Chi đều sửng sốt. Gã sai vặt đằng trước nghe thấy có tiếng vang thì quay đầu về lại, khi nhìn thấy Mộ Thanh cũng sửng sốt.

Mộ Thanh đẩy đám người ra đi vào chỗ mắng chửi. Bộ Tích Hoan chưa dịch dung, không dễ xuống xe, chỉ đành đẩy một góc mành ra nói với gã sai vặt: “Trông nàng, đừng để nàng xung đột với người khác.”

Gã sai vặt tuân lệnh, lập tức đi theo Mộ Thanh vào đám người. Đám tướng sĩ quân Tây Bắc đứng bên đường chỉ cây dâu mắng cây hòe, ngoài mặt mắng Sở Mỹ Nhân, lời ngầm lại mắng bệ hạ. Hắn ta cho rằng Mộ Thanh nghe không quen muốn bất bình cho bệ hạ. Nào biết nàng đẩy đám người ra, đi qua đám thái giám Sở Mỹ Nhân, đi qua đám tướng sĩ quân Tây Bắc, một đường không dừng. Nàng đi thẳng đến chỗ cái bàn có chữ “Trưng thu quân” to đùng trước nha môn, từ trong ngực móc ra một tờ giấy chứng nhận thân phận, đập lên bàn!

Bốp!

Một cái vỗ kia, quá nhanh nhẹn, quá quả quyết, âm thanh quá giòn!

Dân chúng vây xem yên lặng, tiếng mắng chửi ngừng lại. Đám người giương mắt, nhìn thẳng về phía thiếu niên trước bàn trưng thu quân.

Nghe thiếu niên nói vang vọng mạnh mẽ: “Ta muốn tòng quân!”
Nhất Phẩm Ngỗ Tác
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 11 lượt.
loading...