Nhập Vũ

Chương 23

Ngô Lạc nằm ở trên đùi cô thoải mái đến một chút cũng không nghĩ động, Tống Huy Dực lực đạo không nhẹ không nặng, tựa vuốt ve càng tựa khiêu khích, da đầu tê tê dại dại, tay anh chậm rãi trượt xuống, nắm lấy dương v*t sưng to không chịu nổi của mình, một chút một chút thư giải lên.

Tống Huy Dực thấy vẻ mặt anh dần dần trở nên thoải mái hưởng thụ, bỗng nhiên nhớ lại vừa rồi anh đã "phục vụ" qua mình như vậy...

"Khó chịu sao?" Cô nhẹ giọng nói.

Ngô Lạc đột nhiên mở mắt ra, duỗi tay ở trên đoàn vú tuyết trắng của cô ước lượng, vú ở trong không khí nhộn nhạo lên, giọng anh khàn khàn: "Còn tốt, chính là trướng đến có chút đau."

Trong nhà máy sưởi mở thật sự đủ, hai người đều cởi hết quần áo cũng sẽ không lạnh.

Nhưng Tống Huy Dực vẫn bị động tác vừa rồi của Ngô Lạc kích đến run lên, cô cười nói: "Anh liền thích nơi này như vậy? "

Ngô Lạc nâng tay lên, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt ve một chút môi cô: "Anh còn thích nơi này."

Tống Huy Dực bỗng nhiên há mồm ngậm lấy ngón trỏ anh, dòng điện của nước bọt bao phủ lấy đầu ngón tay thoáng chốc tràn đầy toàn thân, Ngô Lạc chưa kịp tự hỏi đã muốn rút ngón tay về, nhưng môi cô di chuyển theo hướng của anh, đầu lưỡi khéo léo trơn ướt lướt qua đầu ngón tay.

Anh nhịn không được ngồi dậy, đem Tống Huy Dực dựa dựa về sau, dựa lưng vào trên đệm phía sau.

Anh nâng dương v*t của mình lên, đặt lên vú cô cọ xát, côn th*t nóng bỏng đánh nhẹ vào đầu v* của cô, đau đến cô co rúm lại một chút.

Ngô Lạc căn bản không dùng lực, anh buông lỏng tay, dương v*t liền tự mình đạn lên rồi, nhưng lại sợ thật sự đánh đau cô, anh không lại động tác, "Bởi vì tay sờ lên rất thoải mái, cho nên anh muốn thử xem, nó đặt đi lên sẽ là cảm giác gì."

Tống Huy Dực rũ mắt không nhìn anh, lông mi nhẹ nhàng rung động: "Nhưng hẳn là không đủ lớn......"

Ngô Lạc còn tưởng rằng cô nói chính là vú của mình không đủ lớn, cho nên không dễ nhìn, anh thốt lên: "Đủ lớn rồi, bình thường nhìn không ra, một khi cởi quần áo, thoạt nhìn rất lớn."

Tống Huy Dực có chút xấu hổ, mặt cô đỏ hồng, thử chủ động đem hai vú của mình đỡ hợp lại, đem dương v*t thô dài gắt gao bao bọc ở giữa, tuy rằng nói không phải là một cái ý tứ, nhưng lớn nhỏ quả nhiên là đủ dùng.


Cảm giác ấm áp dày đặc thế nhưng cùng cảm giác bao phủ của âm đ*o giống nhau như đúc, Ngô Lạc cơ hồ là trong nháy mắt bị cảm giác tê tê chậm rãi này sảng khoái đến phát ra tiếng than nhẹ khó nhịn.

Thân thể anh hơi hơi rung động, con ngươi trở nên sâu thẳm, vươn tay xoa gương mặt hồng nhuận của cô: "Em hôm nay thật ngoan a......"

Sau khi thích ứng với loại cảm giác mềm mại chặt chẽ này cùng trên thị giác đánh sâu vào, anh thẳng lên nửa người trên, hai đầu gối quỳ ở hai bên thân thể cô, tuân theo cảm giác, trên dưới vận động đưa đẩy.

Sau lúc mới đầu an ủi, quá trình này tiến hành đến cũng không thuận lợi, bởi vì khô ráo, anh có chút bị kẹt lại.

Anh dứt khoát chống tay lên trên nệm đầu giường, nhẹ nhàng thở dốc, mặc dù chỉ đặt ở bên trong, cảm giác này cũng đã đủ mất hồn...

Lúc này, Tống Huy Dực bỗng dưng buông tay đang đè ép hai vú ra, nắm lấy dương v*t của Ngô Lạc trước khi anh bứt ra thối lui, thẳng tắp đưa vào trong miệng mình.

Ngô Lạc còn có chút không kịp phản ứng lại đây, đột nhiên bị lần này kích thích đến toàn thân cứng còng, anh như là bị điểm huyệt, toàn thân băng đến gắt gao.

Đầu lưỡi dọc theo căn hình trụ kia, đảo qua mỗi một tấc điểm mẫn cảm của anh, trong khoang miệng ướt át trơn trượt cũng đồng dạng ấm áp chặt chẽ, thẳng gọi người phiêu phiêu dục tiên.

Tống Huy Dực đem căn dương v*t kia đều liếm đến sáng lấp lánh, mới vừa rời khỏi, cô giương mắt nhìn nhìn Ngô Lạc, lại rất nhanh rũ mắt, nhu nhu nói: "Hiện tại hẳn là có thể. "

Ngô Lạc hoàn toàn không có vừa rồi thong thả ung dung, anh vội vàng chen vào hai vú cô, dưới sự bôi trơn của nước bọt, lúc này đây, anh động đến tùy ý vui sướng, không hề trở ngại.

Ngô Lạc cảm thấy mình đã lâu không có như thế thống khoái qua, anh không hề che giấu dục vọng bừng bừng phấn chấn ở trước mặt cô, mà là phát ra một tiếng lại một tiếng gầm nhẹ.

Tống Huy Dực đã làm tốt chuẩn bị anh sẽ bắn lên mặt và trên người mình...

Sau một trận trừu động vừa gấp vừa nhanh, phóng thích trong tưởng tượng cũng không có đến, Ngô Lạc đột nhiên cúi người xuống ngậm lấy đầu v* cô.


Đột nhiên bị biến cố như vậy, Tống Huy Dực không hề chuẩn bị phát ra một tiếng kinh ngâm uyển chuyển.

Chỉ là một ít đơn giản kịch liệt hôn ngậm mút, Ngô Lạc rất nhanh rời khỏi, anh lời nói cũng nói được rất nhanh: " Hôm nay anh mua về bao đâu?"

Bao.....Đầu óc Tống Huy Dực có chút độn, lập tức phản ứng lại đây: "Ở trong tủ phía trên cửa huyền quan. "

Người lập tức liền chạy vội đi ra ngoài.

Anh rất nhanh trở lại, mang theo một cái hộp nhỏ bị anh bạo lực xé mở ra, anh lấy ra một cái cho mình tròng lên, vội vã không nhịn nổi áp đi lên xỏ xuyên qua thân thể của cô.

Ngô Lạc sớm đã lâm vào vòng xoáy dục vọng, anh lật Tống Huy Dực lại, để cho cô đưa lưng về phía mình, anh từ phía sau từng chút từng chút tiến vào cô, thôn tính cô.

Tống Huy Dực bị anh thế tới hung mãnh thọc vào rút ra đâm cho hoa chi loạn chiến, thở gấp liên tục, hạ thể tiết ra càng nhiều chất lỏng, cô sắp quân lính tan rã.

"A...... A......"

Tống Huy Dực giống như vui thích giống như kêu khóc tiếng kêu kéo dài không dứt, xen lẫn tiếng bạch bạch phát ra từ thân thể thọc vào rút ra,

đầu óc Ngô Lạc sắp bị tầng tầng lớp lớp khoái cảm hoàn toàn chiếm cứ, anh hoàn toàn mất đi lý trí.

"Ngươi chậm một chút..." Thật vất vả nói ra lời nói cũng tinh tế vỡ vụn, nhưng Ngô Lạc làm sao còn nghe được, anh xoa giữa lưng trần theo động tác không ngừng rung động lồi ra khớp xương, hận không thể chết chìm ở trong bể dục này, không bao giờ đi ra nữa.

Liên tục không ngừng ra vào kịch liệt cuồng bạo, tư thế sau nhập thậm chí so với mặt đối mặt tiến vào càng thêm thâm nhập.

Ngô Lạc ở trong vùng đất chưa bao giờ bị người đặt chân qua kia đấu đá lung tung, mở rộng lãnh thổ.

Trong một khoảng trống của dục vọng, cô bị người lật lại lần nữa, suy nghĩ đình trệ đã lâu của cô bỗng nhiên có chút hiểu được, trước và sau cao trào, Ngô Lạc nhất định phải thấy rõ phản ứng của cô.

Ngô Lạc gấp chân cô lên, đặt đầu gối bên cạnh mặt cô, làm cho cả tiểu huyệt hoàn toàn lộ ra.

Lúc anh lại đi vào không gặp phải bất kỳ trở ngại gì, bởi vì quá nhiều nước sớm đã làm ướt hoàn toàn chỗ rãnh mông bên dưới, cho nên tư thế như vậy không chỉ không đau, ngược lại là một cách nhập cực sâu mà thẳng đảo hoa tâm.

Ngô Lạc giữ chặt eo cô, bắt đầu cuối cùng chạy nước rút, anh thẳng tắp đem Tống Huy Dực vọng tiến vào trong mắt mình, phảng phất chỉ cần nhớ kỹ giờ khắc này, cô sẽ vĩnh viễn thuộc về anh.

Không có dưới tình thế cấp bách chật vật rời khỏi, ở một khắc cô điên cuồng xoắn chặt anh kia, anh tùy ý phun ra tất cả tinh dịch của mình vào trong thân thể cô, mặc dù biết ở giữa có một tầng màng mỏng, nhưng anh vẫn như cũ đắm chìm trong cảm giác hưng phấn chẳng phân biệt anh và em, hoàn toàn hòa hợp.

Anh ôm lấy cô gái toàn thân đang run rẩy run rẩy, nhìn đôi mắt bị mất tiêu cự kia, nụ hôn rậm rạp rơi xuống mặt cô.

Tống Huy Dực ước chừng chậm lại vài phút mới bình tĩnh lại, cơ bắp dưới sự co rút co rút tần số cao bủn rủn đến mức phảng phất không phải của mình, cô có thể cảm giác được có người một mực ở hôn cô, nhưng cô chính là mềm đến một chút khí lực đẩy ra cũng không có.

Môi Ngô Lạc nhẹ đảo qua gương mặt cô, cuối cùng dừng lại ở vành tai: "Còn tới sao? "

Trả lời anh chính là tuy vô lực nhưng rất kiên quyết lắc đầu, Tống Huy Dực cơ hồ muốn nói không ra lời: "Em muốn uống nước......"

Ngô Lạc cười cười, xoay người bưng ly nước tiến vào.

Người trên giường hơi hạp mắt, nghiêng người nói: "Em không ngồi dậy nổi, chân mềm..."

"Vậy anh uy em uống được không?" Ngô Lạc quỳ gối trên mặt đất bên mép giường, anh chẳng những không có mỏi mệt, ngược lại thoạt nhìn tinh thần rất tốt.

Tống Huy Dực miễn cưỡng dùng tay chống đỡ đầu lên, kề sát miệng ly đưa qua nhâm nhi uống.

Cô giống như thật khát, một ly nước sắp uống đến đáy, Ngô Lạc từng chút từng chút nâng đáy ly lên, đầu Tống Huy Dực dần dần ngẩng lên, lộ ra một cái cổ trơn bóng trong suốt.

Một giọt nước chậm rãi dọc theo khóe môi trượt xuống, mắt thấy sắp rơi xuống xương quai xanh, Ngô Lạc không chút suy nghĩ, hôn lên giọt nước kia.


Xúc cảm ngứa ngáy tê tê khiến cô lập tức lùi về phía sau, cô trừng lên liễm diễm mắt, hờn dỗi nói: "Ngứa quá..."

Anh cúi đầu phủ lên môi cô, mút đi nước dừng lại trên môi, cùng cô trằn trọc giao triền.

Khi lại tách ra, Tống Huy Dực yên lặng kéo chăn lên, đem mặt mình che khuất, giọng nói ồm ồm truyền ra: "Em đều nói không tới, anh như thế nào còn tới?"

Lực lượng của cô thật sự quá mức yếu ớt, chăn rất nhanh bị kéo xuống, Ngô Lạc nói: "Anh chính là hôn hôn em, không đi vào. ”

Được đến hứa hẹn Tống Huy Dực hoàn toàn yên tâm, vẻ mặt của cô nghiêm nghị: "Vậy em muốn anh đọc sách cho em nghe."

Ngô Lạc ngẩn người, anh tìm tìm kiếm kiếm bên trong một chồng bìa sách dày nặng chồng ở tủ đầu giường, cuối cùng rút ra một quyển 《 Walden Pond 》*, "Quyển này được không?"

* "Walden Pond" là ghi chép về nhà văn Mỹ Thoreau sống một mình trên bờ Walden Pond, miêu tả những gì ông đã thấy, nghe và nghĩ trong hơn hai năm. Cuốn sách chủ trương sống giản dị và yêu cảnh vật thiên nhiên, có nội dung phong phú, ý nghĩa sâu sắc và ngôn ngữ sinh động.

"Được, " Tống Huy Dực dịch vào bên trong, nhường ra một vị trí: "Anh chọn quyển này phi thường thôi miên. ”

Ngô Lạc vén chăn lên đi lên, anh điều chỉnh đèn đọc sách tối bớt, ngồi dựa vào trên đệm, một tay cầm sách, tay kia nhẹ nhàng đặt ở trên cái đầu nhỏ của Tống Huy Dực đang dán vào bên hông anh, thanh âm của anh từ tính tao nhã, thậm chí ngay cả một hít một thở cũng có thể làm cho lòng người vì đó rung động.

"Vô luận là ở đâu, ở cửa hàng, ở nơi làm việc, ở trên cánh đồng, tất cả mọi thứ thoạt nhìn giống như đều đang chuộc tội, làm hàng ngàn hàng vạn loại khổ dịch khiến người ta kinh ngạc..."

Khi ngón tay thon dài vê trang giấy lên lật trang, một giọng nói mềm mại đúng lúc vang lên: "Giọng của anh thật dễ nghe, dễ nghe như là đang nghe asmr..."

Tống Huy Dực một tay ôm lấy eo anh, cảm giác được người trong tay xúc cảm đột nhiên cứng ngắc, cô mở mắt ra quay đầu nhìn anh, hai mắt Ngô Lạc quả nhiên đang ở chạy không, anh lại không biết đây là có ý gì.

Tống Huy Dực một lần nữa vùi mặt vào bên cạnh thân thể anh, ẩn ở trong bóng tối, nhắm mắt lại nói: "Asmr chính là..."

"Em đừng giải thích, " Ngô Lạc vỗ nhẹ lưng cô: "Buồn ngủ thì mau ngủ, từ không hiểu tự anh sẽ đi tra. ”
Nhập Vũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 44 lượt.
loading...