Nam Phụ Thâm Tình Hôm Nay Đã Sụp Đổ Chưa

Chương 96: Chương 96

[email protected]


chương 96Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng Lâm Tử Nhiên vô cùng rõ ràng, trên thực tế sẽ không có bá tổng nào như vậy, bên cạnh những kẻ có tiền thường nhiều ong bướm vây quanh, họ muốn dạng người nào mà không có? Lý do cơ bản nhất chính là những người có tiền không thể nào đẹp trai như vậy! Cho nên căn bản không có cái gọi là thực tế đẹp.Mơ mộng gặp một bá đạo tổng tài ở hiện thực, còn lâu mới bằng xác suất cao gặp phải nhân tra đáng khinh và trung niên biến thái.Trò chơi chính là trò chơi.Vẫn là người trong sách tương đối hơn.Lâm Tử Nhiên ngoài ý muốn thưởng thức soái ca, tâm tình sung sướng đứng ở nơi đó tiếp tục chờ người.Lúc này đã qua thời gian ước định, cũng không biết Thư Gia Ngôn có việc bị trì hoãn hay không, thời điểm đang nghĩ ngợi liền thấy một thanh niên trẻ tuổi lao ra khỏi tòa nhà, bộ dáng mi thanh mục tú, vội vội vàng vàng cúi đầu đi đường, vô tình đầu đụng phải Hàn Thâm!Lâm Tử Nhiên: !!!Nam thanh niên liên tục nói xin lỗi: “Dạ, thực sự xin lỗi..”Y vừa ngẩng đầu liền đối diện với vẻ mặt không vui của Hàn Thâm, khuôn mặt sửng sốt trong nháy mắt, lắp bắp nói: “Hàn, Hàn tổng...”Tầm mắt Hàn Thâm dừng trên người y, khóe môi vì không vui mà mím thành một vòng cung lạnh lùng, hai giây sau nghiêng người trực tiếp lướt qua y.Người thanh niên thở phào một hơi, quay đầu đi về phía Lâm Tử Nhiên.Lâm Tử Nhiên: “… Đừng nói y là Thư Gia Ngôn nha?”Hệ thống: “Không sai.”Lâm Tử Nhiên hít sâu một hơi, hay cho tình huống như phim thần tượng, hay cho tiểu bạch hoa vai chính thụ!Chỉ là thời gian Hàn Thâm dừng lại vừa rồi quá ngắn, hoàn toàn là bộ dáng không chút nào quan tâm, cũng không biết có sinh ra hứng thú với Thư Gia Ngôn hay không...Lâm Tử Nhiên định thần lại, nở một nụ cười rạng rỡ chào đón, vẫy vẫy tay cười nói với Thư Gia Ngôn: “Bên này bên này.”Thư Gia Ngôn lập tức chạy chậm lại, dáng vẻ của y cũng không cỡ nào kinh diễm, nhưng làn da trắng nõn thanh tú khả nhân, tiêu chuẩn của tiểu bạch hoa vai chính thụ, đôi mắt đen nhánh thoạt nhìn rất dịu dàng, ngượng ngùng cười với Lâm Tử Nhiên: “Vừa rồi có chút việc, cho nên ra có chút trễ.”Hai người quen biết từ khi mặc quần cộc, vừa là người yêu vừa là anh em, khi ở cùng nhau càng nhẹ nhàng tùy ý, tự nhiên sẽ không vì chút việc nhỏ mà khách khí.

Lâm Tử Nhiên cười nói: “Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm lạc.”Bọn họ đã nửa tháng chưa ra ngoài ăn cơm, cho nên hôm nay mới hẹn ra ngoài ăn một bữa no nê.Bọn họ bước vào nhà hàng lẩu nổi tiếng sớm muốn đi từ lâu, Lâm Tử Nhiên vừa gọi món vừa xem thiết lập nhân vật, e sợ xảy ra sai lầm.

Dù sao Lăng Nam và Thư Gia Ngôn đã quá quen thuộc nhau, nếu chính mình không chú ý rất dễ bị lộ tẩy.Nghĩ như vậy, trò chơi này thực sự rất khó.Nói cho cùng, đóng phim trong hiện thực mọi người đều biết là giả, căn bản không cần có quá nhiều cố kỵ, cốt truyện không có người vận hành vẫn sẽ đi theo quỹ đạo, chỉ là đắp một đoạn ngắn lên thôi.


Nhưng trong trò chơi thì khác, nơi này chỉ có một mình cậu là diễn viên, các NPC khác sẽ không phối hợp với cậu, cậu không chỉ phải biểu diễn mà còn phải nghiên cứu cốt truyện.Khó trách trò chơi này có thể đổi học phần, là vì nó thực sự quá khó!Quả nhiên trên trời không tự nhiên rớt xuống bánh có nhân.Hai người chọn món sau một lúc lâu, vừa gọi đồ ăn vừa tính nhẩm, tổng cộng chỉ có 180 nguyên.


tín dụng, hoặc tiến hành võng thái, dùng xong thì vứt, ai có thể làm gì cậu?”Lâm Tử Nhiên trầm mặc: “Hệ thống, mi thay đổi rồi, trước đây mi không phải như thế, thế nhưng sẽ nói ra những lời vô trách nhiệm như này...”Cậu hoài nghi hệ thống đang nói mát trêu chọc mình.Hệ thống: “Tôi chỉ gợi ý một số kiến nghị khả thi dựa trên sự bất bình của cậu, nếu cậu cảm thấy như vậy là thiếu trách nhiệm, vậy thì hãy vứt bỏ những ý tưởng không thực tế, nghiên cứu sắm vai nhân vật của mình cho thật tốt.”Lâm Tử Nhiên: “……”Lâm Tử Nhiên không muốn nói chuyện với hệ thống, lặng lẽ liếc nhìn Thư Gia Ngôn một cái.Đây là con trai của thế giới này!Thực xin lỗi phải ủy khuất anh và tôi cùng trải qua đoạn ngày tháng gian khổ này, huhuhu đều do tôi không thể cho anh cuộc sống giàu sang, chờ đến khi anh thu hút được


đôi mắt đen láy sáng trong, mạc danh có chút khả nhân.Cũng đúng.Nếu thật sự khuôn mặt đẹp cũng không có, còn dựa vào


vọng về một tương lai tươi sáng, Lâm Tử Nhiên bất tri bất giác ngủ thiếp đi.Trong mộng Thư Gia Ngôn và Hàn Thâm rất ngọt ngào, yêu đương mặn nồng, mà chính mình thì lặng lẽ đứng nhìn bọn họ từ đằng xa bước vào cung điện hôn nhân…Lâm Tử Nhiên mở to mắt, bên môi còn nở nụ cười ngây ngô.Vừa quay đầu liền đối diện với hai mắt Thư Gia Ngôn.Thư Gia Ngôn chớp chớp mắt, lông mi của y rất dài, trong đôi mắt đen láy tựa hồ có tia sương mù mờ mịt, y mỉm cười nói: “Mơ thấy cái gì, thoạt nhìn bộ dáng rất vui vẻ.”Người anh em, anh dọa đến tôi!Biểu tình Lâm Tử Nhiên thiếu chút nữa sụp đổ, cũng may ổn định lại rất nhanh, cười nói: “Không có gì, đúng rồi, cuối tuần này anh phải tăng ca, trưa hôm nay không cần chờ anh về ăn cơm.”Thư Gia Ngôn


cuối tuần thực nhanh trôi qua.Lâm Tử Nhiên và Thư Gia Ngôn đều vội vàng.………………Lâm Tử Nhiên bẻ đầu ngón tay ở công ty tính ngày, lúc này Thư Gia Ngôn hẳn là đã khiến cho Hàn Thâm chú ý...Thứ Tư.Thư Gia Ngôn vừa mới bước chân vào công ty, cấp trên Vương Trấn đã gọi y lại và nói: “Lấy bản kế hoạch vật tư mua sắm tháng này đi theo tôi.”Thư Gia Ngôn vội vàng lấy tài liệu rồi đi theo.Vương Trấn là trưởng phòng bộ phận hậu cần, là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, Thư Gia Ngôn đi theo sau anh ta vào văn phòng tổng tài, tâm tình thập phần căng thẳng!Thời gian Thư Gia Ngôn tiến vào công ty tập đoàn Hàn thị chưa lâu, xem như là người mới, tuy rằng ngẫu nhiên có gặp qua Hàn Thâm, nhưng khoảng cách giữa Hàn Thâm và nhân viên mới như y quá mức xa xôi.Ngoại trừ lần trước vô tình đụng phải, đây là lần y cách Hàn Thâm gần nhất.Thư Gia Ngôn không xen vào, đứng sang một bên nhìn Vương Trấn báo cáo công việc.Mười lăm phút sau, Thư Gia Ngôn phát hiện bọn họ không có nước, vì thế vội vàng lần nữa đi rót nước, loại thời điểm này chính mình chỉ có thể bưng trà đổ nước.Kết quả vừa mới đi tới trước mặt Hàn Thâm, liền thấy Hàn Thâm ném tài liệu lên bàn một cái thật mạnh, lạnh lùng nói với Vương Trấn: “Sai lầm rõ ràng như vậy, các anh không phát hiện hay sao!”Thư Gia Ngôn vốn dĩ đã căng thẳng, đột nhiên nghe thấy câu nói như thế liền bị dọa giật mình, lập tức tay không cầm chắc, ly nước đổ trực tiếp vào trên quần Hàn Thâm!Hàn Thâm sắc



của anh trước! Mà không phải bất cứ chuyện gì cũng phải do tôi quyết định.”Sắc mặt Vương Trấn cứng đờ, mồ hôi lạnh chảy xuống ướt trán, nói: “Hàn tổng nói đúng, lần này là do tôi sơ ý, lần sau


nay cậu về nhà thế mà phát hiện Thư Gia Ngôn còn chưa trở về, chờ rồi chờ, mãi cho đến hơn 9 giờ tối Thư Gia Ngôn mới về đến nhà.Trên tay y ôm một thùng giấy, bộ dáng ủ rũ cụp đuôi.Ồ wow, vừa nhìn là biết từ chức rồi!Tâm tình Lâm Tử Nhiên kích động, chẳng lẽ bọn họ đã tiến triển đến bước này rồi sao?Trong cốt truyện là thế này: Thư Gia Ngôn gây ra sai lầm trong công việc, tình cờ va chạm với Hàn Thâm, làm đổ ly nước lên người Hàn


rất nhiều việc, y còn phải làm chân chạy vặt cho bộ môn khác.Buổi sáng hôm nay y đi mua cà phê, bởi vì vội vàng nên va phải một người, cà phê cũng đổ hết lên người đối phương.Y nhìn cà phê đổ đầy đất, buồn rầu xoa xoa đầu, ngẩng đầu lên vừa thấy, sắc mặt tức khắc một mảnh trắng bệch.Không phải đâu..Này cũng quá xui xẻo rồi đi?!Hàn Thâm cũng cảm thấy như vậy.Gân xanh trên trán của hắn không nhịn được mà nhảy lên giựt giựt, trong khoảng thời gian ngắn ngủi bị cùng một người đụng phải hai lần, thật sự là sự tình khiến người ta vô cùng không vui.May mắn Lâm Tử Nhiên không có ở đây, chứ nếu cậu ở chỗ này, nhất định sẽ hét lên một tiếng đây là sự chỉ dẫn của vận mệnh!Thư Gia Ngôn mờ mịt bất lực, thật rất muốn khóc: “Thực xin lỗi..”Trùng hợp Hàn Thâm tới


Thâm hơi ám chỉ với ông chủ của Thư Gia



phóng tới, kết quả vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy một khuôn mặt lạnh lùng quen thuộc trong thang máy...Thư Gia Ngôn: “..…”Hàn Thâm đứng trong thang máy nhìn người thiếu niên đứng bên ngoài, giũa mày nhíu lại, lần đầu cảm nhận được cái gì gọi là âm hồn không tan.Thư Gia Ngôn đối diện với cặp mắt không chút độ ấm của Hàn Thâm, trơ mắt nhìn cánh cửa thang máy khép lại trước mặt..Giống như, có dự cảm xấu.Hàn Thâm đóng cửa thang máy, đáy mắt hiện lên tia sắc lạnh.Hắn quay đầu nhàn nhạt nói với Vương Trấn: “Tôi không hy vọng người này tiếp tục xuất hiện ở trước mặt tôi.”Dù là vô tình, trùng hợp...!hay là cố ý.Hàn Thâm không muốn lại nhìn thấy người này.Vương Trấn lập tức hiểu ý, việc nhỏ như này đương nhiên hắn phải giúp Hàn Thâm xử lý tốt!Vì thế vào ban đêm Thư Gia Ngôn lại thất nghiệp.Buổi tối Lâm Tử Nhiên đi làm về đến nhà thì thấy Thư Gia Ngôn đang thất thần ngồi trong phòng, đôi mắt đỏ hoe tựa như vừa khóc, cậu thầm nghĩ không phải chứ, cốt truyện tiến triển nhanh đến vậy sao?Trong cốt truyện là Thư


nước vào người anh ta...”Lâm Tử Nhiên cũng không thấy có gì, nói: “Chỉ là một chút chuyện nhỏ như vậy, em từ chức còn chưa đủ sao, thế mà anh ta vẫn không chịu buông tha cho em? Thực sự là ỷ thế hiếp người, đúng là buồn cười!”Thư Gia Ngôn nhìn thấy Lâm Tử Nhiên tức giận như vậy, vội vàng an ủi: “Kỳ thực lúc trước là em làm không đúng, không trách được anh ta nổi giận, lần gặp mặt này cũng là trùng hợp, lần sau em sẽ cẩn thận tránh mặt anh ta, hẳn là không có chuyện..”Sao có thể!Trong lòng Lâm Tử Nhiên hiểu rõ, sự tình quả nhiên giống như trong kịch bản viết, Thư Gia Ngôn xấu hổ nói ra sự thật, đây là chuyện mà anh có thể tránh được sao? Thư Gia Ngôn nói vậy chỉ là không hy vọng cậu lo lắng thôi!Trong lòng Lâm Tử Nhiên hạ quyết tâm, cậu an ủi Thư Gia Ngôn nói: “Bằng không thì sắp tới em không cần đi ra ngoài, cứ ở nhà nghỉ ngơi một đoạn thời gian.”Thư Gia Ngôn do dự một lát, y cảm giác có khả năng chính mình gần đây nghịch dòng nước, cuối cùng vẫn gật gật đầu không cự tuyệt nữa.Lâm Tử Nhiên dỗ Thư Gia Ngôn ngủ.Tâm tình cậu thập phần khẩn trương, thế cho nên suốt đêm không


nên đang chương



Nam Phụ Thâm Tình Hôm Nay Đã Sụp Đổ Chưa
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 1 lượt.
loading...