Lông Xù Thì Có Ý Đồ Xấu Gì Đâu

Chương 14: 14: Học Sinh Xuất Sắc Kiên Cường Bất Khuất Chống Đỡ Được Nửa Giờ


Độ xứng đôi 99%, hiếm thấy nhưng không phải không có.
Tạ Thần Vũ biết được chuyện này là vì lúc trước khi nghe dân tình xung quanh thổi phồng làm quá lên, anh đã từng lên mạng tìm kiếm một ít tư liệu liên quan.
Trong đó có một video phỏng vấn một cặp tình nhân, nói là vừa mới gặp là đã có ấn tượng tốt với nhau, lúc sau càng ở chung càng cảm thấy ăn ý.

Về phương diện pheromone, hai người đều cảm thấy pheromone của đối phương rất dễ ngửi, nhưng không đến mức quá khoa trương, cũng giống như bao cặp tình nhân bình thường mà thôi.
Anh tin.
Ngay cả khi vô tình bị pheromone của Tống Ngạn trêu chọc vào tối hôm đó, anh cũng phát hiện đúng là dễ ngửi thật, cũng không cảm thấy có gì khác thường.
Cho tới bây giờ.
Không biết có phải “Đánh dấu giả” này khiến pheromone của Tống Ngạn trở nên ngọt ngào hơn hay không, hay là lần này thời gian tiếp xúc dài hơn so với lần trước, anh cảm thấy hoặc là đôi tình nhân kia làm màu trên tivi không nói thật, hoặc là… thật ra 99% cũng có phân cấp độ, chỉ là hệ thống xứng đôi bị hạn chế không có thể hiện ra mà thôi.
Tạ Thần Vũ cảm giác tư tưởng cùng thân thể của anh đang muốn tách ra làm hai.
Một cái thì cực kỳ bình tĩnh, hiểu rất rõ rằng trái tim mình không có rung động, người đang nằm trong lòng anh là Omega của nhà người ta, hơn nữa còn đang là một bệnh nhân.
Một cái khác thì luôn không ngừng xao động, pheromone và tính chiếm hữu của anh bị khơi lên, đang không ngừng gào thét ở trong đầu anh rằng: Tui thích! Tui muốn!
Anh bình tĩnh đi ra khỏi thang máy, cố gắng chịu đựng sự giày vò bên trong thân thể, cất bước đi về phía trước, dường như có chút căm giận mà nghĩ: Một người đang yên đang lành, mắc cái thứ pheromone này để làm gì?
Cũng may rất nhanh sau đó đã đến được phòng bệnh, anh bước nhanh qua đặt cậu nằm xuống giường.
Tống Ngạn vẫn chưa ngủ, cậu cau mày hơi hơi cuộn tròn người lại.
Tạ Thần Vũ giúp cậu cởi giày, anh không dám chạm vào quần áo của cậu, chỉ giũ chăn ra đắp lên, sau đó quay đầu đi ra ngoài.


theo lên lầu, nói rằng trong tủ quần áo có chuẩn bị trước một bộ đồ ngủ


thể thay được rồi, hiện tại anh không muốn đến gần Tống Ngạn một chút nào.Hơn nữa nếu anh thật sự thay đồ giúp


hơi thở không mấy ổn định đến từ đồng loại, bèn tỏ vẻ ý tốt


năng chống chịu pheromone rồi, thành tích ưu tú dị thường, nên mặt không hề


thường, liền “Ừm” một tiếng, nói: “Hãy để mắt đến cậu ấy,


Thần


vẫn phải


yên tại chỗ tầm hai phút để ổn định lại


có một chiếc giường đơn nhưng lại đặt ở sát bên cạnh


nhỏ lên, cuối cùng kéo ghế


vẫn có thể ngửi được hương thơm ngọt ngào mê người


giờ, cuối cùng vẫn không chịu nổi mà đầu hàng chạy xuống


tư thế, nhưng vẻ mặt lúc này thì


thử trán cậu, cảm giác có hơi nong nóng, nhớ tới nghiên cứu


Alpha vẫn còn vươn lại trên người anh lúc mất khống chế


Vũ như bị điện



Tống Ngạn vẫn đang nhíu mày, do dự hồi lâu, cuối cùng


Tống Ngạn lại


ra một hơi, nhanh


tại thời gian đang là ban ngày, nên căn bản anh


hồ, đến khi cậu mở mắt ra


duy nhất trong phòng, vừa lúc đối


gì, hoàn toàn không hề nhìn ra một chút chật vật nào vào tối


nhận một hồi,


đánh dấu thật, chỉ cần


nghe thấy Tạ Thần Vũ hỏi có muốn


một ly nước cho


khác, liệu tên bộ não tình yêu này có cảm giác như bầu trời đều đang sụp


xuyên


một ánh mắt cứ thi thoảng lại dừng ở


làm như không có



Vũ phủ


anh đang nghĩ tôi đã nhiễm pheromone của anh rồi thì sẽ


Thần


đến chuyện này


nghĩ nhiều rồi, tôi


tôi cắn đâu, đây là


liền quay lại cảnh cáo: “Nhưng cậu cũng phải chú ý đấy, đừng


năng, trong lòng tôi chỉ có một


nói ngược trở lại, “Anh cũng đừng vì pheromone của


tâm, tôi không có cảm


một tiếng: “Tốt


này nữa, bởi vì hơn ai hết, cậu


Vũ cứ luôn nhìn chằm chằm cậu,


còn cảm thấy xấu hổ về chuyện “tuyến thể có pheromone” nữa,


thấy cậu không muốn ngủ nữa, liền đứng dậy


khó hiểu:



Tạ Thần Vũ nói: “Chứng minh tôi đã thay đồ ngủ cho cậu.” Miễn cho người khác cảm thấy anh là một tên tồi tệ.
Tống Ngạn chịu thua rồi, cậu xuống giường thay đồ xong, liền đi theo anh xuống lầu.
Tạ Thần Vũ lại nghĩ thầm trong lòng.
Mấy người trực ban này đều biết tối hôm qua mình đã tiêm thuốc ức chế, mới vừa rồi mình còn nói không có cảm giác với tên bộ não tình yêu kia, lỡ như sau đó bị vạch trần, cái mặt này có thể vác đi đâu được đây?
Cũng may vận khí không tồi, nghiên cứu viên đều đặt sự chú ý lên trên người Tống Ngạn.
Bọn họ lại tiến hành kiểm tra cho Tống Ngạn thêm một lần nữa, sau khi hẹn thời gian cho lần tiêm kế tiếp xong, liền thả hai người đi.
Tạ Thần Vũ lập tức cảm thấy tâm tình mình vô cùng tốt, vẻ mặt tràn ngập tươi cười ôm lấy quà tân hôn, thân thiện nói lời từ biệt, đồng thời cũng mời bọn họ có rảnh thì đến tinh cầu Đế Đô làm khách.
Nghiên cứu viên rất có ấn tượng tốt về anh, nói: “Được được, chăm sóc Ngạn Ngạn thật tốt nha.”
Tạ Thần Vũ “theo bản năng” mà dịu dàng nhìn về phía Tống Ngạn, kế đó liền quay lại nghiêm túc nói: “Không cần mọi người nói, tôi cũng sẽ chăm sóc em ấy thật tốt.”
Nghiên cứu viên vô cùng vui vẻ đưa hai người xuống lầu, cuối cùng lại lên tiếng dặn dò: “Anh đã tiêm thuốc ức chế, hai ngày này tốt nhất nên chú ý ăn uống một chút, uống ít rượu thôi.”
Tạ Thần Vũ: “……”
Tống Ngạn: “?”
Mãi cho đến khi ngồi trên xe rồi, Tạ Thần Vũ vẫn chưa nói thêm lời nào.
===============
Tạ Thần Vũ nghĩ thầm trong lòng: Báo không hàaaaa =))
Tui chờ ngày hai đứa bị vả mặt =))).




Lông Xù Thì Có Ý Đồ Xấu Gì Đâu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 10.0/10 từ 37 lượt.
loading...