Lên Nhầm Xe Hoa Cưới Chồng Như Ý

Chương 438: Vạn Nhất bị sét đánh

Trời mưa rất lớn, tầm nhìn bị ảnh hưởng theo. Xe chạy ra khỏi khu vực thành thị chạy vào đường núi, mặt đất hơi trơn trượt, Tô Khanh không dám lái xe quá nhanh.

Lâu Doanh đã bị bắt cóc hơn mười giờ, từ trong miệng Tô Duy không biết Lâu Doanh đã xảy ra chuyện gì.

Bạch Phi Minh và Vạn Nhất cũng nhận được tin tức và vội vã đến nghĩa trang.

Khi Vạn Nhất nhận được tin báo, anh ta đang ở cách nghĩa trang không xa lắm, chỉ có chục cây số. Vạn Nhất lái xe thẳng đến nghĩa trang, khi đi được lưng chừng núi thì gặp phải công trình đang thi công, xe không vào được, anh ta bỏ xe mà chạy bộ.

Nghĩa trang rất vắng lặng, nửa đêm trời mưa to, nếu không có việc gì thì ai mà đến nghĩa trang?

Tuy nhiên, ngay bên cạnh bia mộ của Lệ Quốc Minh, có hai người đang đào mộ, một cái hố lớn đã được đào sẵn. Hai người đều mặc áo mưa đen, trên tay cầm xẻng, đào hết xẻng này đến xẻng khác.

Có một người đang nằm trên mặt đất, đó là Lâu Doanh. Lâu Doanh hôn mê, mưa gột rửa thân thể cô ấy, toàn thân ướt sũng. Một trong hai người đàn ông hơi mập mạp nói: “Gần được rồi, một cái hố lớn như vậy đủ để chôn nó rồi.”

Một người đàn ông khác có hình xăm con rết trên cánh tay, chỉ tay vào cái hố lớn và nói: “Có vẻ được rồi đấy. Mau ném người vào chôn đi.”

“Nghĩa trang này u ám lắm, mưa to quá, tao cũng muốn thu dọn đồ đạc nhanh chóng rời đi.” Nói xong, cả hai đặt cái xẻng sang một bên rồi đi nâng Lâu Doanh lên.

Người đàn ông hơi béo tiếc nuối nói: "Thật đáng tiếc khi một mỹ nhân xinh đẹp như thế này lại bị chôn sống."

Người đàn ông xăm trổ nói: "Tốt nhất là mày không nên để ông chủ nghe những gì mày vừa nói. Đây vẫn là chị gái ruột của ông chủ. Ông chủ có thể để cô ta bị chôn sống tức là cô ta đã làm gì sai. Làm sao còn sống được?”

“Tao chỉ nói thế thôi, nếu mày không nói ra, ông chủ sẽ không biết.” Gã mập nói: “Vậy thì hãy nhanh chóng lấp đất đi. Nếu bị người canh mộ biết được sẽ rất phiền phức.”

“Chỉ có mày lảm nhảm ấy.”

“Nhanh lên.” Anh ta vung cái xẻng và bắt đầu lấp đất. Một nửa cơ thể của Lâu Doanh đã bị đất bao phủ.


Khi Vạn Nhất đến nơi, anh ta thấy Lâu Doanh đang nằm dưới hố chôn của hai người họ, anh ta lập tức cho rằng Lâu Doanh đã chết. Trên trời có một tia sét đánh xuống, giống như bổ xuống người anh ta vậy, cả người đơ ra mấy giây.

“Lâu Doanh.”

Vạn Nhất lao đến như điên.

Khi người đàn ông hơi mập và người đàn ông xăm trổ nhìn thấy có người đến, họ giơ xẻng vung về phía Vạn Nhất.

“Chôn hai người bọn nó với nhau luôn.”

Vạn Nhất không giỏi cận chiến, nhưng ngay lúc đó, một loại sức mạnh bùng nổ khắp người, anh ta giơ nắm đấm lên đấm tới.

“Dám làm tổn thương người phụ nữ của ông đây, ông đây sẽ đánh chết chúng mày.”

Lúc này, Vạn Nhất đã hoàn toàn tuyệt vọng, cho dù là một địch hai, anh ta cũng không lùi bước.

Vạn Nhất ném người đàn ông béo xuống, cưỡi lên người anh ta rồi đánh anh ta một cách điên cuồng. Người đàn ông béo giãy dụa mạnh mẽ, hất Vạn Nhất xuống đất.

Người đàn ông mập mạp đấm xuống, mặt của Vạn Nhất bị đánh đến nỗi lệch đi.

"Thằng khốn, mày còn đóng vai anh hùng cái gì vậy? Đã tới rồi, tao sẽ chôn cất hai người bọn mày cùng nhau, đây có thể coi là thành toàn cho cả hai người chúng mày rồi."

Người đàn ông mập nổi lên sát ý, hai tay giơ lên bóp cổ Vạn Nhất.

Vạn Nhất thở không ra hơi, hai chân giãy dụa, hai tay cố gắng bẻ gãy đôi tay của người đàn ông hơi mập.



Vạn Nhất trợn mắt, sắc mặt đỏ bừng, trên trán và cổ nổi lên gân xanh.

Trong cơn tuyệt vọng, Vạn Nhất vớ lấy lớp bùn trên mặt đất và hất lên mắt gã béo.

Người đàn ông hơi béo bị bùn đất bay vào mắt và cản trở tầm nhìn, Vạn Nhất nhân cơ hội dùng chân đá người đàn ông này ra xa rồi nhanh chóng đứng dậy.

Người đàn ông xăm trổ cũng nhanh chóng kéo người đàn ông hơi mập lên. Anh ta dụi mắt vài cái thì đỡ hơn.

Người đàn ông xăm trổ và người đàn ông mập nhìn nhau, nảy sinh ý tàn nhẫn.

Cả hai vung xẻng và đánh mạnh vào người Vạn Nhất.

Vạn Nhất sợ hãi tránh đi, nhưng anh ta bước hụt, rơi xuống hố lớn, đập vào người Lâu Doanh.

“Ôi!”

Lâu Doanh bị đánh thức và kêu lên đau đớn.

Nghe thấy giọng nói, Vạn Nhất vui mừng khôn xiết: “Lâu Doanh, Lâu Doanh, cô không chết, thật là tốt quá. Tôi con tưởng cô đã chết rồi.”

“Bà đây suýt chút nữa bị anh đè chết rồi.”

Lâu Doanh mở mắt ra, mưa rơi xuống làm cho người ta không mở mắt ra được. Cô ấy nhanh chóng ngồi dậy, chỉ thấy mộ Lệ Quốc Doanh bên cạnh. Trên thân mình đầy bùn đất, bọn họ định chôn sống cô à.

“Dám coi bà đây là người ăn chay à.” Lâu Doanh tức giận và đưa tay ra: “Giúp tôi đứng lên.”



Lâu Doanh nhớ lại thứ đã được tiêm vào cơ thể mình trước khi bất tỉnh: "Các người tiêm cái gì vào người tôi? Các người là ai?"

Hai người đứng trong hố, người đàn ông hơi mập và người đàn ông xăm trổ đứng trên, tay cầm xẻng. Người đàn ông xăm trổ nhìn xuống hai người họ một cách trịch thượng, anh ta chế nhạo: "Tiểu thư ơi, đừng trách anh em chúng tôi khi cô trên đường đến Hoàng Tuyền. Đây là lệnh của ông chủ. Là kẻ phản bội, cô nên bị trừng phạt.” Có phải tên khốn Tô Duy đó không, cậu ta thật to gan, bà đây là chị gái của cậu ta, cậu ta lại dám chôn sống tôi.”

Vạn Nhất ngạc nhiên: “Cô nói đó là Tô Duy?”

Chôn chị gái của mình bên cạnh ngôi mộ của Lệ Quốc Minh, thật là điên rồ.

Lâu Doanh dựa vào Vạn Nhất mới miễn cưỡng đứng vững: “Ngoài cậu ta ra còn có ai nữa, hiện tại tôi không có sức đâu, đánh cũng không lại, hẹn gặp lại các người sau.”

Vạn Nhất nắm lấy tay Lâu Doanh và nói một cách chắc chắn: "Cho dù có chết, tôi cũng sẽ không rời bỏ cô, tôi muốn chết cùng nhau."

Lâu Doanh: "..."

"Bà đây còn muốn sống tốt.” Lâu Doanh chìa cho Vạn Nhất vẻ mặt lạnh lùng: "Cả anh cũng không được chết. Chỉ là hai tên lâu la mà thôi, anh không có chút tự tin nào sao?"

Vạn Nhất cho Lâu Doanh xem vết thương của mình: "Tên lâu la tôi cũng không đánh lại đâu, tôi đến vội vàng, không có thời gian để gọi giúp đỡ.”

“Thật là...” Rác rưởi.

Lâu Doanh muốn phun ra vài từ, nhưng nhìn dáng vẻ người đàn ông rất thật thà đang xấu hổ của Vạn Nhất, cô ấy nuốt những lời phía sau lại.

Vạn Nhất quen Lâu Doanh lâu như vậy, cho dù cô ấy không nói gì anh ta cũng có thể đoán được.

Là đàn ông, mà không biết tự bảo vệ người phụ nữ của mình thì đúng là rác rưởi.



Nói xong, Vạn Nhất nâng tay Lâu Doanh lên, đẩy cô ra khỏi cái hố lớn, rồi tự mình nhảy lên: “Cùng nhau đi.”

Theo đà, Vạn Nhất nắm chặt tay.

Vừa dứt lời, gã đàn ông béo ục ịch đã cầm một cái xẻng đập vào lưng Vạn Nhất, chưa kịp đứng vững thì gã đàn ông xăm trổ đã đập một cái xẻng khác tới.

Lâu Doanh che mặt, cảnh này thật khổ sở, cô ấy cũng không muốn xem.

“A!”

Vạn Nhất tức giận, chạy tới ôm eo người đàn ông xăm trổ, đẩy anh ta xuống hố.

Gã mập muốn giúp nhưng Lâu Doanh đã hết sức chống đỡ, một tay nắm lấy vai gã béo, dùng hết sức kéo gã lại, dúi ngã xuống đất, đập mạnh cùi chỏ xuống.

Nếu như là bình thường, cú vật vừa rồi của Lâu Doanh có thể khiến người đàn ông hơi béo nôn ra máu, vậy nên không cần phải dùng chiêu cuối cùng.

Người đàn ông hơi mập cũng có khả năng chiến đấu, anh ta trở mình và đứng dậy để chiến đấu với Lâu Doanh.

Hai người trong hố cũng xô xát với nhau, bóp cổ, vung nắm đấm, cả hai tranh nhau giành lấy cái xẻng.

Người đàn ông xăm trổ đi trước Vạn Nhất một bước và lấy được cái xẻng. Không chịu thua kém, Vạn Nhất đưa tay ra đỡ lấy cái xẻng, hai người cùng nắm lấy cái xẻng. Lúc này một tia sét đánh xuống chiếc xẻng. Công bằng, cả người đàn ông có hình xăm Vạn Nhất cũng bị sét đánh trực diện.

Khi Tô Khanh và Lục Cận Phong, Bạch Phi Minh đến nơi, họ tình cờ nhìn thấy cảnh sấm sét giáng xuống Vạn Nhất.

“Vạn Nhất.” Lâu Doanh đá người đàn ông hơi béo ra, xông tới chỗ Vạn Nhất hét lên.

Sắc trời trong nháy mắt sáng lên, Vạn Nhất cùng người xăm trổ co giật vài cái rồi ngã xuống đất.
Lên Nhầm Xe Hoa Cưới Chồng Như Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.0/10 từ 7 lượt.
loading...