Không Cần Loạn Ăn Vạ

Chương 231: Phiên Ngoại Cuối: Dịch Huyền (Hoàn toàn văn)

179@-
Sau khi hư ảnh Thần bị loại trừ, Phù Thế đại lục dần dần khôi phục về như cũ, Dịch Huyền ở Ma giới chỉ có hai việc, một là tu luyện, hai là chỉnh đốn Ma giới.

Sau khi Linh Lung cốt phi thăng thành Thần thì Ma Chủ Đồ Vưu cũng biến mất, ai cũng không biết bà đã đi đâu.

Dịch Huyền thân mang huyết mạch Ma Chủ, lúc sau lại đổi sang tu luyện tâm pháp của Ma tộc, cũng xem như là danh chính ngôn thuận, chẳng qua……hắn ở Ma giới chỉ có một thân một mình, thỉnh thoảng sẽ cảm thấy có chút cô đơn.

Từ nhỏ hắn đã thập phần chán ghét loại cảm giác này, chỉ là cố tình giả vờ hưởng thụ sự an tĩnh mà thôi.

Thật ra, Dịch Huyền thích nhất là náo nhiệt.

Hiện tại đại sư tỷ không có ở đây, mấy người nhị sư huynh, tam sư tỷ, tứ sư huynh thì ở tu chân giới phấn đấu để Thiên Cơ Môn quật khởi, nghe nói gần đây còn đoạt sinh ý với Trảm Kim Tông, còn thường xuyên đi khiêu khích hai đệ tử dòng chính của bọn họ, mười lần đã thắng chín, còn một lần ngang tay.

Nhị sư phụ đã bị gọi trở về, sự vụ của Ngô Kiếm Phái không ít, cần phải có người chia sẻ, chủ trì.

Ngoại trừ Yêu giới không phải chịu ảnh hưởng quá lớn ra, Ma giới và tu chân giới đều bắt đầu tiến vào giai đoạn phục hưng.

Dịch Huyền thu thập tin tức của mọi người, miễn cưỡng xem như là chút an ủi trong sinh hoạt cô tịch ở Ma giới.

Trải qua hơn mười năm, rốt cuộc Dịch Huyền cũng thành công thống nhất Ma giới.

Ngày Ma Chủ lên ngôi hôm ấy, có thủ hạ tiến đến bẩm báo, nói có tu sĩ tìm đến.

Dịch Huyền lập tức dừng hết mọi việc trong tay, vội vàng chạy ra tiền điện, tới nơi thì phát hiện người đến là Mai Cừu Nhân và Nhan Hảo: “Là hai người?”

Ánh mắt của Nhan Hảo xẹt qua trường bào đen hoa văn kim mãng xà trên người Dịch Huyền, sau đó lại dời lên gương mặt diễm lệ, nhìn chăm chú Ma Lan đỏ rực như máu giữa trán hắn, hai mắt tỏa sáng lấp lánh: “Dịch sư đệ, ngươi vẫn cứ đẹp như vậy.”

Mai Cừu Nhân ở bên cạnh cũng đồng ý hai tay hai chân, gật gật đầu: “Mười năm không gặp, dung mạo, khí độ của Dịch sư đệ đều cao hơn một bậc.”

Dịch Huyền: “……”

Cũng may Dịch Huyền biết tính tình của Hợp Hoan Tông nên cũng không để bụng lời của hai người, cố nhân có thể tới hắn rất vui mừng.

Thế nhưng khi Dịch Huyền mời hai người vào trong điện ngồi thì Nhan Hảo lại cự tuyệt: “Đợi một chút nữa, bọn họ còn chưa tới.”

Dịch Huyền quay đầu lại: “Bọn họ?”

đều đã biết!” Nhan Hảo nói, vừa dứt lời thì một đống


phức tạp, cho nên lần này khi lên ngôi hắn cũng không báo



vừa cố ý hô lớn của


huynh, sư tỷ Thiên Cơ Môn, Lữ Cửu, còn có mấy


giác như về lại đoạn thời gian tông


công tử không có ở đây.”


ở bên trên theo dõi chúng ta, hôm nay chính


ghi lại, về sau lên trên cho đại sư tỷ


Dịch Huyền không khỏi hiện lên ý cười, huyết lan diễm


nói là một sự kiện trọng đại, ý nghĩ


thúc, cuồng hoan sẽ diễn


tỷ và các bằng hữu tông môn


Liên kinh ngạc nói, nàng vẫn luôn cho rằng khắp nơi trong


Huyền dẫn bọn họ đi vào sâu bên trong một tòa ma sơn, bên


Dịch Huyền thích


bên bờ ôn tuyền, lại có



Huyền quay đầu


thoảnh nghịch nghịch nước ôn tuyền, “Sau khi tra được Vô Âm Tông có dây mơ rễ


chủ lại làm ra loại sự tình này, sau khi tu chân giới khôi phục, Vô Âm Tông


chữa Vô Âm Tông thì ở khu vực phụ cận phát hiện


“Thi thể đó


đó người trực tiếp chạy tới, dùng linh hỏa đốt thi thể ông ta thành tro.” Tây Ngọc có chút thổn thức nói, “Nếu không phải


thật sự bị Thần Ấn khống chế thì


năng khác là Thần Ấn sẽ


qua các tông không ngừng tra xét tổng hợp


nên lợi dụng Thần Ấn để ra mệnh lệnh. Đầu tiên là lợi dụng người Côn Luân thiết lập trận pháp


chỉ là muốn tạo ra một huyền Âm chi thể mới chuyên phục vụ cho bọn họ,


Huyết đó còn có thể mở ra giới của Du Phục Thời, có


phía đối diện, vốc nước hất lên mặt Dịch


này của hắn còn vạ


lá phù về phía Minh Lưu Sa, nhưng mà uy lực của phù có chút lớn, mặt


triệu hoán ra kiếm của bản thân, một chiêu


dính chưởng



thế hệ Ma


phải tới đây để chúc mừng


luyện, những người khác cũng trở về tông môn của từng người nỗ


vả, nhưng tất cả đã nhất trí


thăng lôi phải vội vàng chạy tới chạy lui


thấp thỏm, không phải lo lắng chuyện phi thăng mà


đầu tiên hắn nhìn thấy lại không phải


sự thay đổi, thần lực bàng bạc quanh quẩn người hắn, dễ dàng


lúc trước ở trong Hỗn Độn Kính, khi không có đại sư tỷ


Huyền lên Thượng Trọng Thiên gặp Diệp Tố


thích giả vờ vô tội kiều


không


bỉ trong lòng


tỷ, rõ ràng là một người thích


lục tục tề tựu đầy đủ trên thượng


chân chính của Du Phục Thời, hắn gần như không thở nổi, càng không cần


ngờ, cuối cùng bọn họ




Dịch Huyền ê răng lặng lẽ lui về sau vài bước: “……”

Ngự Thần nào đó lực lượng có thể dời núi lấp biển, gặp Thần sát Thần, vậy mà vừa tới trước mặt đại sư tỷ liền trở nên kiều khí.

Du Phục Thời ở phía trước đã bắt đầu than vãn đầu ngón tay mình đỏ ra sao, cần phải được thổi như thế nào.

Dịch Huyền tuyệt đối không phải là hâm mộ, hắn chỉ cảm thấy Du Phục Thời thật không biết xấu hổ.

Đầu ngón tay đỏ cũng đáng để lấy ra nói? Đổi lại là hắn thì ngón tay có bị chặt đứt cũng sẽ không chớp mắt!

Thế nhưng Diệp Tố ở bên cạnh lại thật sự nắm lấy đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng thổi thổi.

“Xem mà học đi.” Mai Cừu Nhân không biết từ khi nào đã tới bên người Dịch Huyền, vờ ra vẻ biết tuốt nói nhỏ: “Hiện giờ gu nam tu này là nổi tiếng nhất đấy.”

Dịch Huyền: “……”

Nổi tiếng hay không thì liên quan gì đến hắn chứ!

Chỉ là sau khi trận chiến trở về kết thúc, Tam Trọng Thiên không còn sự kiện lớn nào khác, Thượng Trọng Thiên cũng rất an tĩnh.

Vì thế mỗi ngày Dịch Huyền đều có thể nhìn thấy Du Phục Thời ăn không ngồi rồi, lắc lư khắp nơi, không riêng như thế, hắn còn thường xuyên hóa thành tiểu hắc xà giả mạo Vụ Sát Hoa, quấn trên cổ tay Diệp Tố.

Có một lần sư phụ ghé qua, tìm mấy người Diệp Tố tán gẫu, thời gian có chút dài nên Du Phục Thời buồn chán, nhịn không được vươn cái đuôi quấn lấy ngón tay Diệp Tố chơi.

Sư phụ nhìn thấy thì bị dọa nhảy dựng tại chỗ, còn tưởng rằng đại sư tỷ luyện chế Vụ Sát Hoa ra được linh thể.

Đại sư tỷ nói không phải, sau đó chụp con rắn nhỏ vào lòng bàn tay, tìm cớ rời đi, khi một lần nữa quay lại thì đi đến cùng với Du Phục Thời quần áo chỉnh tề.

Nhưng mà……

Tầm mắt của Dịch Huyền dừng ở hai bàn tay đang lặng lẽ nắm lấy nhau của hai người, rồi lại nhìn đôi mắt thỉnh thoảng hiện lên ý cười của đại sư tỷ.

Hắn cảm thấy như vậy……tựa hồ cũng không tệ.

—— bọn họ vui vẻ là được.
Không Cần Loạn Ăn Vạ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Cần Loạn Ăn Vạ Truyện Không Cần Loạn Ăn Vạ Story Chương 231: Phiên Ngoại Cuối: Dịch Huyền (Hoàn toàn văn)
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...