Huyền Môn Phong Thần

Quyển 5 - Chương 25: Càn nguyên



Thiếu niên kia còn chưa kịp thi triển phù pháp gì khác, liền đã bị kiếm chỉ yết hầu.

Đồ Nguyên trái lại không lo lắng Phạm Tuyên Tử thu thế không được, bởi vì một vị ngồi trên đài cao kia sẽ không để loại người tu vi có như Phạm Tuyên Tử gặp chuyện không may ở trước mặt hắn.

Quả nhiên, tại trong nháy mắt kiếm của Phạm Tuyên Tử sắp đâm trúng Diệp Phàm thì dừng lại, không phải do nàng khống chế ngừng lại, mà là kiếm kia không thể động rồi.

"Thượng Thanh, Phạm Tuyên Tử thắng."

Thanh âm không có chút cảm tình nào vang lên, vị hộ đàn trên đài cao mắt nửa nhắm nhàn nhạt nói ra.

Nghe đến lời tuyên bố này, Phạm Tuyên Tử phi thường cao hứng, thu kiếm chạy xuống đài, tìm tới sư phụ của mình.

"Sư phụ, ta thắng rồi." Phạm Tuyên Tử đi tới bên cạnh Đồ Nguyên lớn tiếng nói ra.

"Thắng là tốt rồi."

"Ừ, thật khó khăn a." Phạm Tuyên Tử rất ít so đấu với người khác, Đồ Nguyên luôn luôn nói với nàng là thiên địa hiểm ác đáng sợ, phải nỗ lực tu hành, nếu không như thế, ngày sau hành tẩu thiên địa, bị người ám hại cũng không biết từ đâu mà tới, cũng kể cho nàng nghe một ít pháp thuật âm hiểm mà Khuất Thành đã từng kể cho hắn.

Đồ Nguyên còn định xoa xoa đầu nàng lại phát hiện nàng đã lớn cao rồi, không còn thích hợp làm như vậy.

"Hừ, ... Thắng một trận, đã đắc ý như thế." Bên cạnh đột nhiên có một nữ hài tức giận nói ra.

Đồ Nguyên nhìn qua, đứng bên cạnh nữ tử là vị thiếu niên tên là Diệp Phàm kia.

"Ta nhất định sẽ chiến thắng ngươi." Thiếu niên kia chỉ vào Phạm Tuyên Tử như đinh đóng cột nói ra.

"Hừ, ta đây sẽ chờ." Phạm Tuyên Tử không chút nào tỏ ra yếu kém.

Đấu pháp rất nhanh, hơn nữa là loại thua một trận liền bị loại này. Phạm Tuyên Tử đúng là liên tiếp thắng năm trận, đánh tới còn hai người cuối cùng của khu vực này.

Với kết quả này , Đồ Nguyên trái lại là có chút ngoài ý muốn. Hắn ngoài ý muốn không phải là Phạm Tuyên Tử tại trong đồng lứa tuổi cường như thế, mà là kinh ngạc với việc những người đồng lứa kia có chút hơi yếu.

Phạm Tuyên Tử mỗi một điểm tiến bộ đều là tại trong mắt hắn. Nàng có thể làm được cái gì, hắn đềubiết rõ. Bởi vì hắn biết, Phạm Tuyên Tử tuy rằng khoảng thời gian lúc mới tới nơi này thì rất thích đi khắp nơi chơi đùa. Nhưng mà về sau thì đột nhiên mỗi ngày tại nhà gỗ tu hành, cơ hồ là không ngủ không nghỉ.

"Di. Phạm Tuyên Tử, cái nhà gỗ phái của ngươi còn tại a."

Đột nhiên có một cái thanh âm truyền đến, Đồ Nguyên nhướng mày, quay đầu, thấy một người tuổi trẻ nhìn qua tuấn tú bất phàm đi tới, chỉ là môi gã hơi mỏng khiến cho gã có vẻ khắc bạc.

Trong nháy mắt Phạm Tuyên Tử nhìn thấy gã, sắc mặt liền có chút trắng rồi.

Ánh mắt Đồ Nguyên lướt qua trên người gã, rơi vào một vị trung niên nhân ở phía sau.

"Đệ tử của đạo hữu lời nói như tướng, hẳn là thường ngày đạo hữu truyền thụ a?" Đồ Nguyên trực tiếp hỏi thẳng trung niên tu sĩ kia.

"Ngươi là ai, dám nói chuyện với sư phụ ta như thế." Thanh niên kia căm tức nói với Đồ Nguyên.

Đồ Nguyên y nguyên chỉ là nhàn nhạt nhìn gã một cái, sau đó đối với trung niên tu sĩ kia ôm quyền hành lễ, liền xoay người rời đi.

Phạm Tuyên Tử liền cùng theo, căn bản không để ý tới bọn họ.

"Ha hả..."

Trong thời điểm Đồ Nguyên xoay người, vị tu sĩ kia đột nhiên nở nụ cười.

"Ta dạy đồ đệ, há cần ngươi tới dạy, nhìn thấy bộ dạng ngươi như vậy, ta tính là minh bạch vì sao đệ tử của ngươi lại nhặt hạt của người đem về rồi. Không phải đệ tử không có khí cốt, mà là người làm sư phụ như ngươi quá nghèo, hủ lậu vô năng." Vị trung niên tu sĩ kia nói ra: "Thanh niên nhân, tu hành trước phải tu thân, sớm học theo người thu đồ đệ, đó là làm lầm lỡ đệ tử a."

Đồ Nguyên minh bạch đại khái là khi Phạm Tuyên Tử nhặt hột mận Hoàng Trung thì bị người nhìn thấy, thảo nào sau lại nàng hăng hái tu hành.

"Nga, đa tạ đạo hữu chỉ điểm." Đồ Nguyên vừa cười vừa nói. Nụ cười của hắn nhìn qua là cười, lại lộ ra một cổ lãnh ý.

"Còn chưa thỉnh giáo đạo hào của đạo hữu." Đồ Nguyên tiếp tục hỏi.

Tại bên cạnh đã có người mơ hồ cảm giác được sự căng thẳng nơi đây, từng người nhìn tới. Phạm Tuyên Tử ở bên cạnh, nắm chặt kiếm. Nhưng mà nàng biết rõ, có sư phụ tại đây, loại thời điểm này là không cần mình phải xen mồm.

"Thanh niên nhân, nói cho ngươi cũng không sao. Càn Nguyên đó là ta." Trung niên tu sĩ kia kiêu căng nói ra, tựa hồ chỉ cần nói ra hai chữ này, sẽ không người không biết, không người không hiểu.

"Thì ra là Càn Nguyên đạo hữu, trước kia nghe nói Càn Nguyên động thiên pháp thuật bao dung Càn Khôn, không giống người thường, hôm nay có may mắn gặp gỡ đạo hữu, ta nghĩ hướng đạo hữu thỉnh giáo một cái pháp thuật của Càn Nguyên động thiên, không biết là có bao dung Càn Khôn như đồn đãi hay không, không giống người thường." Thanh âm Đồ Nguyên không nhanh không chậm, thủy chung là vẫn duy trì một cái ngữ điệu.

Nhưng mà lời này vừa ra, lại khiến sắc mặt Càn Nguyên đột nhiên thay đổi.

"Dựa vào ngươi cũng xứng giao thủ cùng sư phụ ta, để ta cho ngươi kiến thức pháp thuật của Càn Nguyên động thiên."

Vị đệ tử của Càn Nguyên giận dữ nói ra, đưa tay liền định thi pháp, nhưng mà lại bị Càn Nguyên ngăn cản lại.

"Ngươi muốn kiến thức đạo pháp của Càn Nguyên động thiên, có thể, sau ngày hôm nay, ngươi mang theo bái sư lễ, tới lễ bái trước Càn Nguyên động của ta, nếu như tâm tình ta không tệ, liền để ngươi thấy một lần pháp thuật của Càn Nguyên động thiên."

Tại Càn Nguyên nhìn đến, Đồ Nguyên này bất quá là loại tiểu tu sĩ muốn nổi danh, tại dưới đông đảo ánhh mắt, mình thắng hắn cũng không có chỗ tốt gì, người khác chỉ sẽ nói Càn Nguyên lão thắng một cái người danh chưa có ai biết.

Mà vạn nhất đánh bại đối phương nhưng không đẹp mắt, đối với Càn Nguyên mà nói, đó là mất thể diện, chính yếu chính là, lão cho rằng Đồ Nguyên không có tư cách giao thủ cùng lão.

"Ta thì sợ đến lúc đó pháp thuật của đạo hữu không bằng ta, lại khiến ta một chuyến tay không, đợi ngày khác xung đột, không bằng hiện tại luôn đi, ta nghĩ mọi người cũng muốn nhìn một chút pháp thuật của Càn Nguyên động thiên." Đồ Nguyên nói đến đây, liền đưa tay ra, hướng phía trước đạp một bước: "Thượng Thanh, Đồ Nguyên, muốn thấy pháp thuật của đạo trưởng, không biết Đạo trưởng có dám biểu diễn?"

Đồ Nguyên đến nay còn nhớ rõ vẻ mặt cao hứng của Phạm Tuyên Tử khi nhặt hột mận Hoàng Trung trở về lúc đó, về sau lại lén moi nó lên phẫn hận đập vỡ.

Hắn luôn luôn giả bộ không biết, hôm nay nếu đã gặp đến chính chủ, nghĩ đến nhất định là đệ tử của mình bị nhục nhã, đã vậy, thì liền do người làm sư phụ là mình hoàn trả lại đi.

Sắc mặt Càn Nguyên lại một lần nữa thay đổi, biến thành cực kỳ phẫn nộ.

Lão đã nghe được có người đang thì thầm nói nhỏ: "Có trò hay nhìn rồi, ..."

"Có người ngay mặt khiêu chiến Càn Nguyên chân nhân, ..."

"Càn Nguyên chân nhân sẽ không phải là sợ rồi đi..."

"Nghe nói Càn Nguyên chân nhân đã rất lâu không ra tay, không biết có thật là lợi như đồn đãi hay không."

"Càn Nguyên chân nhân được xưng phía dưới kim đan vô địch thủ, Thượng Thanh Đồ Nguyên gì gì đó sợ là sẽ bị phế rồi."

...

Lửa giận trong lòng Càn Nguyên rất nhanh liền đè ép xuống, theo đó tuôn ra chính là sát khí.

"Đúng vậy, rất nhiều năm không có xuất thủ, thời gian quá lâu, lâu đến khiến người đã không biết đạo quyết của Càn Nguyên ta có bộ dáng gì rồi, thứ gì cũng nghĩ đến khiêu chiến. Nếu chính ngươi đã muốn chết, vậy thì để ta cho ngươi trông thấy, cái gì gọi là Càn Nguyên đạo pháp."

"Rất vinh hạnh." Đồ Nguyên y nguyên là đưa tay ra bất động, nhìn Càn Nguyên.

Ánh mắt Càn Nguyên rất lạnh lẽo. Tại thời khắc này lão phát hiện Thượng Thanh Đồ Nguyên gì đó ở trước mặt, kỳ thực cũng không đơn giản, bởi vì lão phát hiện mình cũng không thể nhìn thấu Đồ Nguyên này.

Bất quá, lão cũng không có lo lắng chút nào, nếu là không có chút bản lĩnh hơn người lại như thế nào dám khiêu chiến mình chứ.

Nhưng mà nhiều năm qua như vậy, nhiều người khiêu chiến mình như vậy, mình vẫn còn sống, những người kia đều hoặc là chết hoặc là tàn phế, hoặc là tiêu tan tại trong mắt mọi người, mà mình, vẫn y nguyên đứng vững trong Càn Khôn, ngồi tại Càn Nguyên động, tiếu ngạo phong vân.