Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Chương 162: Không có gì bất ngờ
Nhan Lăng Vân phối hợp với tổ vật chứng, tổng hợp lại toàn bộ dấu vết trong biệt thự, trọng điểm là phôi thai trong bình thủy tinh dưới tầng hầm, để xác định có trùng khớp với phôi thai của Quý Ôn hay không.
Trước khi kết thúc điều tra, cô đi trước một bước, mang theo phôi thai trở lại phòng giám định. Trần Mộ ngồi chờ bên ngoài, chờ kết quả.
Lúc này, thứ mà anh cần nhất chính là một bằng chứng trực tiếp, để liên kết tất cả các chứng cứ gián tiếp hiện có.
Đến chạng vạng, Nhan Lăng Vân từ bên trong đi ra, đưa cho anh một tập hồ sơ.
“Thế nào rồi?”
“Chính xác.”
Trần Mộ lập tức mở tài liệu, lật đến trang cuối cùng, nhìn dãy số dài dằng dặc phía dưới, toàn thân anh như giãn ra theo từng lỗ chân lông.
“Cảm ơn nhé, về tôi sẽ mời cô ăn mừng!”
Nói xong Trần Mộ liền chạy đi luôn, không lưu luyến chút nào. Còn Nhan Lăng Vân cũng chẳng để tâm đến sự vội vã của anh.
Cầm trong tay báo cáo DNA này, Trần Mộ có thể làm được nhiều việc hơn và nhất định phải làm xong càng nhanh càng tốt.
Nên chuyện anh vội đi cũng không có gì đáng trách.
Nhan Lăng Vân ngồi xuống chỗ anh vừa ngồi lúc nãy, nhắm mắt lại suy ngẫm toàn bộ sự việc.
Có thể là vì Cố Dung ghen tỵ với việc Quý Ôn và Thi Vũ Sinh có một đứa con, hoặc là vì cô ta sợ Quý Ôn điều tra ra được mình đứng sau trang web kia.
Tóm lại, người ra tay chính là Cố Dung, điều này không thể sai.
Còn Nguyễn Uyển, có lẽ vì không cam lòng, hoặc vì mục đích nào khác, đã bí mật theo dõi căn hộ của Thi Vũ Sinh và tình cờ quay lại toàn bộ quá trình phạm tội của Cố Dung, từ đó nảy sinh ý định tống tiền.
Cô ta muốn có được một khoản tiền lớn, một khoản vượt xa thu nhập sau mười năm lao động chăm chỉ.
Kết quả, lại bị người ta sát hại trong một phòng nhỏ dơ bẩn ở nhà ga.
Còn đúng sai, thị phi bên trong, cần phải chờ bên kiểm sát tiếp tục điều tra.
Nhan Lăng Vân không thể can dự thêm nữa.
Cô tựa người vào lưng ghế lạnh lẽo, mọi tế bào trong cơ thể đều như được thả lỏng, tận hưởng khoảnh khắc thư giãn hiếm hoi sau những giờ làm việc căng thẳng.
Liên tục làm việc hơn mười tiếng đồng hồ, lúc này Nhan Lăng Vân chỉ muốn được yên tĩnh nghỉ ngơi trong im lặng.
Ong ong ong…
Điện thoại reo liên tục hơn chục tiếng, im lặng một lúc rồi lại vang lên.
Trước sự kiên trì không buông bỏ đó, Nhan Lăng Vân đành miễn cưỡng bắt máy từ một số lạ.
“Alo, ai vậy ạ?”
“Là tôi, Tô Huân Niên.”
Nhan Lăng Vân lập tức bật dậy, áp sát cửa sổ nhìn xuống bên dưới: “Không phải anh đang ở Vọng Hải sao?”
“Tôi vẫn chưa được phép bước vào cửa vào khu Ngô Giang của các cô nên đành gọi báo trước một tiếng.”
“Tạm thời?” Nhan Lăng Vân nhíu mày cầm điện thoại, nghi ngờ hỏi, “Người có địa vị cao như anh, còn cần nghe ngóng gì nữa?”
“Cũng không hẳn. Tôi muốn nhờ cô phối hợp điều tra một vụ án.”
“Tôi sao?”
Đối phương không nói là toàn đội hình sự, mà chỉ nhắc đến mỗi mình cô, sự khác biệt này khiến Nhan Lăng Vân lập tức cảnh giác.
“Nếu không có văn bản chính thức, tôi không thể giúp gì cho anh được.”
“Yên tâm, lần này thủ tục đầy đủ.”
Tô Huân Niên nói xong liền cúp máy. Nhan Lăng Vân nhìn màn hình tắt lịm, chỉ biết bất lực lắc đầu với ông bạn cũ này.
Hi vọng… lúc anh ta đến, vừa hay gặp được Trần Mộ đang trong tâm trạng tốt.
Nhan Lăng Vân bỏ điện thoại vào túi, Hàn Lãng cũng vừa bưng một hộp cơm đi lên, thấy cô liền chào: “Chị Nhan.”
Nhan Lăng Vân gật đầu, nhanh chóng bước vào văn phòng.
Theo truyền thống của đội cảnh sát, những người mới như Hàn Lãng đều cần một người hướng dẫn.
Là pháp y của phân cục Ngô Giang, thành phố Vọng Hải, Nhan Lăng Vân vốn là lựa chọn thích hợp nhất để làm thầy hướng dẫn.
Nhưng…
Một là cô cảm thấy bản thân hơi… sợ xã giao, hai là cô không nghĩ mình có đủ năng lực để dạy người khác.
Tuy nhiên, việc này không thể tránh né mãi.
Nhan Lăng Vân vừa thu dọn đồ đạc chuẩn bị tan ca, vừa nói: “Tiểu Hàn, sau này có vấn đề gì cứ hỏi tôi nhé, chúng ta là đồng nghiệp, không cần phải…”
“Vậy em có thể gọi chị là sư phụ được không ạ?”
“Không cần, gọi chị là được rồi, chúng ta vẫn là đồng nghiệp.” Nhan Lăng Vân vội vàng từ chối, xách túi chuẩn bị rời đi, “Không có việc gì nữa thì chị đi trước nhé, em cũng chú ý giờ giấc tan ca.”
Giao tiếp với con người… sao đến giờ cô vẫn không học nổi vậy?
Nhan Lăng Vân rời đi trong trạng thái “chạy trốn”, về đến căn hộ nhỏ của mình và dành thời gian nghỉ ngơi thật tốt.
Còn bên phía Trần Mộ, tiến triển vẫn rất thuận lợi. Cố Dung không phải là kiểu người khó đối phó, sau khi bị đưa ra báo cáo DNA, gần như chẳng còn giấu giếm điều gì nữa.
Chỉ còn một vấn đề duy nhất…
“Cô muốn nói là, cô cũng không biết Dư Miểu sẽ giết Nguyễn Uyển?” Trần Mộ rà soát lại toàn bộ lời khai, không bỏ sót một chỗ nào.
“Ừm, hôm đó Nguyễn Uyển hẹn chúng tôi gặp ở nhà vệ sinh đó, định ‘giao tiền đổi hàng’. Dư Miểu nói kiểu người như thế nếu không xử lý dứt điểm, sau này sẽ có rắc rối, nên bảo để cô ấy xử lý.” Cố Dung cúi đầu, “Còn lại tôi thật sự không biết gì nữa.”
Một đóa “bạch liên hoa” trông như vô tội đang nói những lời này, liệu có thể tin được không?
Nghi vấn của Trần Mộ đè nặng trong lòng, anh không ngừng quan sát Cố Dung, cuối cùng quyết định đến hỏi thẳng Dư Miểu.
Và bên kia, cô ta đã thẳng thắn thừa nhận hành vi g**t ch*t Nguyễn Uyển. Hai bên khớp lời, không có gì bất thường.
Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Đánh giá:
Truyện Hồ Sơ Pháp Y - Ngư Hoả Hoả
Story
Chương 162: Không có gì bất ngờ
10.0/10 từ 27 lượt.
